Sau kỳ nghỉ Tết, Lâm Bằng và Tống Vũ Tình đều đã trở lại vị trí công tác của mình, chuẩn bị đối mặt với những thách thức lớn hơn nữa.
Thị trường xe hơi năm 2011 thực tế đã có dấu hiệu hạ nhiệt. Phần lớn các hãng xe, đặc biệt là các thương hiệu tự chủ, đều không thể giữ vững mức giá bán. Sự sụt giảm trên thị trường đã khiến lợi nhuận thuần của các hãng xe bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Không lâu sau kỳ nghỉ Tết, các hãng xe lớn lần lượt công bố báo cáo tài chính năm, Đại Bàng Ô Tô và Trung Hàng Ô Tô cũng không ngoại lệ.
Mặc dù thị trường chung chứng kiến lợi nhuận sụt giảm, nhưng Đại Bàng Ô Tô và Trung Hàng Ô Tô lại là những điểm sáng hiếm hoi khi tiếp tục duy trì đà tăng trưởng lợi nhuận.
Trong năm 2011, Đại Bàng Ô Tô đã bán ra tổng cộng 410.000 xe mới, doanh thu đạt 63,8 tỷ nhân dân tệ. Giá bán trung bình mỗi chiếc xe vượt ngưỡng 150.000 nhân dân tệ. So với mức giá dưới 100.000 nhân dân tệ, thậm chí chỉ từ 50.000 đến 60.000 nhân dân tệ của nhiều thương hiệu tự chủ khác, đây đã là phân khúc cao cấp. Chiến lược định hướng trung cao cấp của Đại Bàng Ô Tô bước đầu đã đạt được thành công.
Đương nhiên, nếu xét về lợi nhuận thuần trên mỗi đầu xe trong khối thương hiệu tự chủ, Đại Bàng Ô Tô gần như không có đối thủ, bởi lợi nhuận trên mỗi chiếc xe đạt tới 26.000 nhân dân tệ! Con số này thậm chí còn cao hơn nhiều so với các thương hiệu liên doanh.
Hơn nữa, Đại Bàng Ô Tô hiện đang trong tình trạng cung không đủ cầu, nên dù mức ưu đãi không lớn, khách hàng vẫn xếp hàng chờ mua. Dù xe khan hiếm, Đại Bàng Ô Tô không hề học theo một số hãng liên doanh thực hiện chiêu trò "bán bia kèm lạc" hay tăng giá bán, bởi đối với Lâm Bằng và Tống Vũ Tình, điều đó là không thể chấp nhận được.
Việc tăng giá bán tương đương với sự thiếu tôn trọng và không thân thiện với người tiêu dùng. Biên lợi nhuận của Đại Bàng Ô Tô đã rất khả quan, vì vậy không cần thiết phải đánh đổi lợi ích của khách hàng để tối đa hóa lợi nhuận.
Ngoài doanh thu bán xe nguyên chiếc, Đại Bàng Ô Tô còn có doanh thu từ việc cung cấp hộp số và các linh kiện hệ thống ô tô. Tổng doanh thu của tất cả các mảng này trong năm 2011 đã đạt 82,2 tỷ nhân dân tệ!
Đây là một khái niệm như thế nào? Mặc dù Chery là quán quân doanh số thương hiệu tự chủ Trung Quốc năm 2011 với gần 700.000 xe, nhưng giá bán trung bình mỗi chiếc chỉ hơn 70.000 nhân dân tệ. Điều đó có nghĩa là doanh thu từ 700.000 xe của Chery vẫn không bằng doanh thu từ 410.000 xe của Đại Bàng Ô Tô. So sánh tương quan, dù bán ít hơn gần 300.000 xe, nhưng doanh thu của Đại Bàng Ô Tô lại cao hơn Chery tới hơn 10 tỷ nhân dân tệ!
Về lợi nhuận thuần thì không cần phải bàn cãi. Với mức lợi nhuận 26.000 nhân dân tệ mỗi xe, tổng lợi nhuận thuần của 410.000 xe Đại Bàng Ô Tô đã vượt mốc 10 tỷ nhân dân tệ! Còn Chery thì sao? Lợi nhuận mỗi xe chỉ hơn 100 nhân dân tệ, tổng lợi nhuận cả năm của Chery chỉ khoảng 100 triệu nhân dân tệ, chỉ bằng 1% so với Đại Bàng Ô Tô!
Á quân doanh số là BYD cũng không khá khẩm hơn về lợi nhuận. Họ bán được 520.000 xe nhưng giá bán trung bình còn thấp hơn Chery, chỉ hơn 50.000 nhân dân tệ một chiếc, biên lợi nhuận cũng không cao hơn Chery là bao, do đó BYD càng không thể so sánh với Đại Bàng Ô Tô.
Trung Hàng Ô Tô đạt doanh số 480.000 chiếc, đứng thứ ba trong bảng xếp hạng doanh số thương hiệu tự chủ Trung Quốc. Tuy nhiên, doanh thu của họ lại nhỉnh hơn Đại Bàng Ô Tô, trở thành quán quân về doanh thu trong khối thương hiệu tự chủ.
Giá bán trung bình mỗi chiếc xe của Trung Hàng Ô Tô cao hơn Đại Bàng Ô Tô một chút, đạt 155.000 nhân dân tệ. Tuy nhiên, vì là doanh nghiệp nhà nước nên biên lợi nhuận thấp hơn, lợi nhuận mỗi xe đạt 18.500 nhân dân tệ. Dù vậy, chỉ tính riêng doanh thu bán xe năm ngoái, Trung Hàng Ô Tô đã đạt hơn 70 tỷ nhân dân tệ, cộng thêm doanh thu từ hộp số và động cơ, tổng doanh thu đã vượt mốc 100 tỷ nhân dân tệ.
Còn các thương hiệu tự chủ như Geely, Great Wall và Changan, dù là doanh số, doanh thu hay lợi nhuận thuần đều xếp ở phía sau, không thể so sánh với Trung Hàng Ô Tô và Đại Bàng Ô Tô.
Các tập đoàn lớn như FAW, Dongfeng và SAIC chủ yếu dựa vào xe liên doanh để kiếm lời. Tổng sản lượng của họ lớn gấp nhiều lần Trung Hàng Ô Tô và Đại Bàng Ô Tô, nhưng nếu so sánh các chỉ số then chốt như lợi nhuận trên mỗi đầu xe và biên lợi nhuận, họ vẫn kém xa.
Báo cáo kết quả kinh doanh năm 2011 của FAW cho thấy mức sụt giảm vượt xa mức trung bình của ngành: Doanh thu cả năm đạt 33,065 tỷ nhân dân tệ, giảm 12,11% so với cùng kỳ; lợi nhuận thuần thuộc về cổ đông công ty niêm yết đạt 235 triệu nhân dân tệ, giảm 82,24% so với cùng kỳ, lợi nhuận thuần bốc hơi gần 90%!
SAIC công bố báo cáo tài chính năm 2011 cho thấy tổng doanh thu đạt 453,1 tỷ nhân dân tệ, tăng 19,35% so với cùng kỳ; lợi nhuận thuần tăng 25,26%. Doanh số xe nguyên chiếc của tập đoàn SAIC năm 2011 đạt 4,05 triệu chiếc, tăng 13% so với cùng kỳ, tiếp tục giữ vị trí đứng đầu trong các tập đoàn ô tô lớn tại Trung Quốc.
Đương nhiên, con số 4 triệu xe của SAIC về cơ bản đều là các thương hiệu liên doanh, doanh số thương hiệu tự chủ Roewe của họ cũng chỉ khoảng 200.000 chiếc, chiếm chưa đầy 5% tổng doanh số của cả tập đoàn.
Quả thực, để Trung Hàng Ô tô và Đại Bàng Ô tô đạt được quy mô khổng lồ như Trung Hải Ô tô, họ vẫn cần nỗ lực thêm vài năm, thậm chí là hơn một thập kỷ mới có khả năng chạm tới cột mốc đó. Một khi Trung Hàng và Đại Bàng đạt được sản lượng 4 triệu xe mỗi năm, họ sẽ chính thức trở thành những tập đoàn ô tô tầm cỡ thế giới.
Nếu đến thời điểm đó, giá bán lẻ và tỷ suất lợi nhuận trên mỗi đầu xe của Trung Hàng và Đại Bàng vẫn duy trì được mức hiện tại, thì doanh thu hàng năm của họ chắc chắn sẽ vượt qua Tập đoàn Trung Hải. Hiện nay, giá bán bình quân mỗi chiếc xe của Trung Hải chỉ nhỉnh hơn 10 vạn nguyên, đó là chưa kể phần lớn vẫn là các dòng xe liên doanh.
Chính vì vậy, lộ trình phát triển phân khúc trung và cao cấp mà Trung Hàng cùng Đại Bàng đang theo đuổi đã thực sự thắp lên hy vọng cho các thương hiệu nội địa khác. Bởi lẽ, bất kể là giá bán lẻ hay lợi nhuận trên mỗi đầu xe, cả hai thương hiệu này đều đã vượt xa các dòng xe liên doanh thông thường, dù vẫn còn một khoảng cách nhất định so với các dòng xe hạng sang.
Tất nhiên, trong nước vẫn còn một số thương hiệu nội địa có báo cáo tài chính khá khả quan, điển hình như Trường Sính Ô tô. Năm 2011, hãng này đạt doanh thu 32 tỷ nguyên, lợi nhuận ròng lên tới 3,6 tỷ nguyên. Trong khối các thương hiệu nội địa, kết quả này chỉ đứng sau Trung Hàng và Đại Bàng. Sở dĩ Trường Sính đạt được con số đó là nhờ tập trung vào dòng xe SUV, vốn có giá bán và biên lợi nhuận cao hơn so với các dòng xe sedan truyền thống của các thương hiệu nội địa khác.
Vì thế, khi nhận thấy ưu thế của lộ trình trung cao cấp, nhiều thương hiệu nội địa cũng bắt đầu chuyển hướng sang phát triển dòng xe SUV. Tận dụng đà tăng trưởng mạnh mẽ của thị trường SUV để gia tăng lợi nhuận, trong một thời gian ngắn, hầu như tất cả các thương hiệu nội địa đều bắt đầu cân nhắc việc phát triển dòng xe SUV cho riêng mình.
Thực tế, không ít hãng xe Trung Quốc phải dựa vào các thương hiệu liên doanh mới có thể duy trì hoạt động ổn định. Đơn cử như Hoa Thành Ô tô, nguồn lợi nhuận chủ yếu đến từ việc hợp tác với BMW, trong khi hiệu quả kinh doanh của thương hiệu nội địa trực thuộc lại không mấy khả quan. Năm 2011, doanh số của Hoa Thành BMW đã vượt mốc 100.000 chiếc, nhờ đó lợi nhuận của Hoa Thành cũng tăng trưởng mạnh mẽ.
Sự trỗi dậy của hai "tân binh" trong ngành công nghiệp ô tô khi chiếm lĩnh vị trí dẫn đầu về doanh thu và lợi nhuận trong bảng xếp hạng các thương hiệu nội địa đã khiến giới chuyên môn bàn tán xôn xao. Làm thế nào để tìm ra con đường đột phá cho các thương hiệu nội địa? Dường như Đại Bàng Ô tô và Trung Hàng Ô tô đã đưa ra câu trả lời thuyết phục nhất.