Theo kế hoạch, Vana tiếp tục bước đi về phía nơi xa xôi, nơi ánh sáng mờ ảo lóe lên, miệt mnài trong cơn bão cát dường như không bao giờ dứt.
". . . Đến giờ tôi vẫn không hiểu vì sao chỉ mình tôi bị đưa đến khu sa mạc quỷ dị này. Rõ ràng nơi này chẳng giống chút nào khu rừng rậm mà Nina hay tiểu thư Lucrezia miêu tả. Giờ tôi đang cố gắng tiến về phía phế tích thành phố Cự Thạch Trận hư hư thực thực kia. Cho đến nay, tôi chưa thấy bất kỳ dấu vết nào của nền văn minh ở đây. . ."
Giọng Duncan vang lên trong đầu Vana: ". . . Chú ý mọi hiện tượng bất thường hoặc thay đổi đột ngột. Loại Ăn mòn mà Sherry nhắc đến có thể xuất hiện quanh cô, cẩn thận đấy."
"Rõ, thuyền trưởng," Vana khẽ gật đầu, ngẩng đầu nhìn đường chân trời trong gió, bước tiếp vào sâu trong bão cát, "Tôi sẽ tiếp tục đi."
. . .
“Rabbi không thích nơi này. . Rabbi thích những nơi đông người náo nhiệt. . Đây không phải Mộng cảnh mà Rabbi quen thuộc, chăng thấy ai cả."
Giọng Rabbi líu ríu từ bên cạnh, con rối thỏ to lớn vụng về đi giữa những bụi cây và cành khô lá mục, cằn nhằn không ngớt từ nãy đến giờ.
Nhưng Lucrezia chẳng để ý, chỉ đi phía trước, dừng lại ở rìa một khoảng đất trống, cẩn thận quan sát xung quanh.
Sau khi vào lại "Mộng cảnh" này, cô không thấy cô gái Tinh Linh tự xưng "Shireen", cũng không tìm thấy dấu vết mình để lại trong rừng trước đó.
Khắp nơi là những cây đại thụ cao vút giống hệt nhau, trong rừng không có dấu hiệu hay đường mòn nào để tham khảo. Dù không muốn thừa nhận... Lucrezia biết mình đã lạc trong khu rừng vô tận này.
”. Rabbi," Lucrezia chợt quay đầu, nhìn con rối thỏ đang cố chưi qua một bụi cỏ gần đó, “Có cảm nhận được thực thể tâm trí nào khác không?”
Rabbi im bặt, vội chạy chậm đến bên chủ nhân, nghiêng tai lắng nghe – đôi tai dài may bằng vải xệ xuống hai bên đầu, mép vải lặng lẽ rung động.
Một lát sau, thỏ lắc đầu: "Không, Rabbi không nghe thấy tiếng suy nghĩ nào khác."
"Ừm." Lucrezia khẽ gật đầu, lại nhìn quanh, cố xác định hướng đi tiếp theo.
Đúng lúc đó, một tia phản quang lóe lên thu hút sự chú ý của "Nữ Vu".
Lucrezia nhìn ngay về phía tia phản quang - đó là một cây đại thụ cách đó hơn chục mét. Dưới gốc cây, giữa những cành khô lá rụng, đường như có thứ gì đó.
Thân ảnh cô hóa thành những trang giấy màu sắc rực rỡ xoay tròn, chớp mắt đã bay đến dưới gốc cây, ngưng tụ lại.
Nhìn vật quen thuộc trước mắt, Lucrezia hơi trợn tròn mắt: "Đây là. . ."
Một vũ khí cán dài kết hợp giữa trường mâu và rìu chiến, kiểu dáng cổ quái, nằm im lìm giữa lá rụng, như một ký hiệu lặng câm.
Khác với trí nhớ, cán vũ khí đã gãy, như thể chịu một cú va chạm mạnh. Lưỡi búa đầy vết răng cưa, dường như đã trải qua những trận chém giết thảm khốc, còn lưu lại những vết tích màu tối trên lưỡi búa sứt mẻ.
Nó dường như đã gãy từ rất lâu trước — sau một trận chiến bị lãng quên.
Lucrezia lặng lẽ nhìn cán rìu gãy trên mặt đất, ánh mắt đong đầy suy tư. Tiếng bước chân thỏ Rabbi vang lên từ phía sau. Sau khi thò đầu ra nhìn chủ nhân, con rối thỏ tò mò: "Chủ nhân, đây là gì vậy?"
Lucrezia không trả lời, cẩn thận cúi xuống, do dự rồi vươn tay chạm vào cán rìu gãy.
Ngón tay cô chạm vào kim loại lạnh lẽo, một cảm giác như vượt qua hư ảo và thực tại truyền dọc theo đầu ngón tay. Chưa kịp xác nhận cảm giác ấy, một tiếng gào thét chói tai đột ngột cắt ngang động tác của cô!
Một giây sau, tiếng gào thét vang vọng từ mọi phía, như thể cả khu rừng bùng cháy sụp đổ. Đất đai rung chuyển, sóng nhiệt bốc lên, bầu trời bị bao phủ bởi ảo quang Hỗn Độn. Vô số tiếng la hét, tiếng khóc, tiếng gào thét, cùng tiếng rên rỉ giận dữ từ chính khu rừng tràn vào giác quan của Lucrezia –
"Nữ Vu Trong Biển" ngẩng đầu, thấy cả khu rừng bốc cháy. Những cây đại thụ tan chảy, đổ nghiêng trong lửa. Mặt đất phía xa bị một lực lượng khổng lồ cuốn lên, nham thạch cuồn cuộn. Cả vùng đất đần cuốn về phía bầu trời. Những bóng ma khổng lồ và ánh sáng hỗn loạn từ trên cao nghiền ép xuống. Như thể cả bầu trời bốc cháy, rơi xuống thế giới!
Trong cảnh "Bầu trời sụp đổ" kinh hoàng, ánh đỏ sẫm xuất hiện, như những vết thương đẫm máu. Ánh sáng chẳng lành tràn ngập trong mây, thay thế mọi sắc trời. Những vết nứt đáng sợ dần chạm vào mặt đất, vào những cây đại thụ cao vút, vào đường chân trời xa xăm. Thế giới dần chia năm xẻ bảy trong những cú "Va chạm" chí mạng. Vô số thứ hắc ám đáng sợ chen chúc tuôn ra –
Chúng tràn ra từ rừng rậm, từ ánh hồng trên không trung, từ kẽ nứt thế giới. Chúng vừa là những con vật hoảng sợ chạy trốn vì đám cháy rừng, giây sau đã hóa thành những bóng ma giương nanh múa vuốt, không thể diễn tả. Nham thạch sống lại, rừng rậm ngọ nguậy, mọi thứ biến đổi thành những hình dạng không thể hiểu được. Những sinh vật biến dạng đáng sợ lao đến từ mọi phía. Ai đó gầm thét gần đó, dường như cố chống lại những quái vật chen chúc. Nhưng nhìn theo tiếng kêu, chỉ thấy quái vật cắn xé quái vật, bóng ma nuốt chửng bóng ma.
Lucrezia đột ngột đứng dậy. Dù choáng váng trước biến cố kinh thiên, cô vẫn vô thức thủ thế - ngay giây sau, mọi dị biến đáng sợ bỗng biến mất.
Cô đã buông cán rìu gãy – khi rời tay, mọi cảnh tượng kinh hoàng tan biến như ảo ảnh.
Rừng rậm trở lại nguyên trạng, mọi chuyện vừa rồi như một giấc mơ ngắn ngủi kỳ lạ.
Lucrezia mãi không hoàn hồn, vài giây sau mới tỉnh táo, vô thức nhìn xuống gốc cây.
Cán rìu gãy biến mất, chỉ còn lại những cành khô lá rụng không dấu vết.
Lucrezia cau mày, đầu óc vẫn vô thức nhớ lại cảnh tượng vừa thấy. Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên gần đó, cắt ngang dòng suy nghĩ.
Cô ngẩng đầu, nhìn về phía tiếng bước chân.
Cô gái Tỉnh Linh tên "Shireen" đứng đó, vẫn mặc bộ giáp nhẹ kiểu cách từ thành bang nào đó, tay cầm chiến phủ cán dài cổ quái.
Lucrezia chợt quay sang nhìn thỏ Rabbi, thấy Rabbi cũng đang nhìn mình. Dù chỉ có mắt cúc áo và miệng vẽ trừu tượng, hành động của nó vẫn lộ rõ vẻ ngạc nhiên –
Rabbi không nhận ra "Shireen" đến gần – chứng tỏ thực thể tâm trí này đột ngột xuất hiện.
"Shireen?" Lucrezia trấn tĩnh, ra hiệu Rabbi không hành động, rồi quay sang chào cô gái Tinh Linh.
Shireen mỉm cười, nhìn Lucrezia như thể cả hai chưa từng rời xa.
Cô khẽ gật đầu: “Chúng ta đã nghỉ ngơi đủ lâu, nên tiếp tục lên đường - nơi này còn xa Yên Tĩnh Tường lắm."
Nói rồi, cô nhìn thỏ Rabbi đang ngoan ngoãn đợi ở đó.
Shireen không hề tỏ vẻ khác lạ, tự nhiên nói với Lucrezia: "Đây là bạn cô à? Mang theo nó, chúng ta cùng đi."
. . .
Vana không biết mình đã đi bao lâu trong sa mạc vô tận này – cảnh quan đơn điệu và gió cát không ngừng dường như đang làm nhiễu loạn cảm nhận thời gian. Cô cảm thấy mình đã đi trong sa mạc này cả thế kỷ, thậm chí từ khi thế giới mới sinh ra.
Tất nhiên, cô biết đó chủ là ảo giác do bực bội, do hoàn cảnh khắc nghiệt thử thách ý chí.
May mắn thay, lời cầu nguyện nữ thần vẫn linh nghiệm, củng cố niềm tin của cô. Liên lạc với thuyền trưởng xoa dịu bất an, giúp cô ổn định tâm trí.
Thanh Hàn Băng Đại Kiếm tỏa ra hơi lạnh, mang lại cảm giác an toàn, xua tan cái nóng của sa mạc.
Một trận gió cát ập đến, Vana cảm nhận được sự thay đổi của hướng gió – cô giơ đại kiếm lên che trước mặt, nghiêng đầu tránh cát bụi.
Đúng lúc đó, một luồng khí tức khác lạ đột ngột xuất hiện, khiến Vana khựng lại.
Một giây sau, thẩm phán quan dày dạn kinh nghiệm căng thăng toàn thân, đột ngột vung đại kiếm sang bên, thủ thế, nhìn về một hướng khác trong bão cát.
Cơn gió hỗn loạn dừng lại, trong làn cát bụi đang dần tan, một bóng người cao lớn từ từ hiện ra, ngày càng rõ nét.
Đó là một... người khổng lồ.