Tại biên giới biển gặp hạm đội tuần tra của giáo hội?
Lucrezia có chút sững sờ khi nghe câu hỏi này, rồi nhanh chóng nhíu mày nhớ lại: "Hình như vào tháng trước, tôi đã gặp một thuyền Truyền Hỏa Giả ở vùng biển biên giới… Sau đó thì không thấy hạm đội tuần tra của giáo hội nữa. Nhưng có thể là do gần đây tôi không thường xuyên đến gần khu vực biên giới."
"Không hẳn vậy đâu, quý cô Lucrezia," Sara Meire lắc đầu, "Không phải vì gần đây ngài không đến biên giới, mà vì Giáo hội Tứ Thần thực sự đã điều động một lượng lớn nhân lực vốn phụ trách tuần tra biên giới sang làm việc khác – giảm bớt khoảng một nửa."
"Giảm bớt tuần tra biên giới?" Lucrezia ngạc nhiên, "Họ đang làm gì?"
"Tôi không biết, Hành Hương Phương Chu có những bí mật riêng, giống như mỗi thành bang vậy, họ sẽ không báo cáo cho tôi về hướng đi của những con thuyền và nhân viên đó," Sara Meire nói, "Tuy nhiên, theo thông tin tôi nắm được, số lượng nhân lực điều đi không được bổ sung vào các tuyến đường hàng hải nội địa, mà vẫn tập trung ở một số địa điểm tại biên giới. Ngài hiểu ý tôi chứ? Họ không còn thực hiện nhiệm vụ tuần tra, mà đang tập kết gần Vinh Hằng Duy Mạc tại một số địa điểm đặc biệt, như thể đang chờ đợi một mệnh lệnh, hoặc là… chuẩn bị ứng phó một rắc rối lớn hơn."
Vị chấp chính quan của thành bang dừng lại một chút, nhìn thăng vào mắt Lucrezia, giọng đặc biệt trịnh trọng: "Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây.”
"…Khi một Tinh Linh nói rằng chuyện gì đó chưa từng xảy ra trước đây, thường là dấu hiệu của một sự kiện vô cùng nghiêm trọng," Lucrezia buột miệng nói câu mà giới Thám Hiểm Gia ai cũng biết, "Tôi nghĩ tôi hiểu ý ngài."
"Đúng vậy, thưa cô – thế giới của chúng ta đang gặp vấn đề. Thất Hương Hào đã phát ra cảnh báo đến toàn thế giới, và những người bình thường như tôi cũng cảm nhận được nguy cơ đang đến gần, mọi thứ dần trở nên bất thường. Giáo hội Tứ Thần, những người đã quan sát và bảo vệ thế giới này hàng trăm ngàn năm qua, không thể không nhận ra điều gì đó, và họ chắc chắn đã bắt đầu hành động."
Sara Meire nói, chỉ vào phong thư mang biểu tượng của Giáo hội Tứ Thần.
"Bức thư này liên kết sự điều động bất thường gần đây của họ với cảnh báo từ Thất Hương Hào. Tôi cho rằng… những người đứng đầu Hành Hương Phương Chu hẳn đã phát hiện hoặc xác nhận một số vấn đề mà cha ngài đã đề cập trong cảnh báo. Và họ phát hiện ra rằng vấn đề đó rất lớn, lớn hơn tất cả những gì mọi người tưởng tượng."
“Trước vấn đề lớn này, việc cảnh giác với Thất Hương Hào không còn quan trọng nữa. Dù con tàu đó vẫn kết nối với á không gian, thậm chí có thể lại rơi vào đó, họ cũng không bận tâm - miễn là cha ngài vẫn đứng về phía phàm nhân.”
Sau lời của vị chấp chính quan, Lucrezia im lặng rất lâu. Cô lại cúi xuống nhìn lá thư, dường như vẫn còn đang suy nghĩ.
Một lúc sau, Sara Meire phá vỡ sự im lặng: "Vậy bây giờ tôi có thể hỏi được không? Quý cô Lucrezia, cha ngài, thuyền trưởng Duncan huyền thoại… giờ đang làm gì? Và sẽ làm gì tiếp theo?"
Ông ấy đang trông trẻ, tiếp theo ông ấy định dẫn hai đứa bé đó đi tìm đồ ăn mà người thường có thể ăn được trong thành…
Trong đầu Lucrezia thoáng hiện lên những liên tưởng không đáng tin cậy, nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ chúng và cố gắng tỏ ra nghiêm túc trở lại: "Ông ấy rất hứng thú với Vật Rơi Xuống mà tôi tìm thấy. Dù không biết tại sao, nhưng dường như ông ấy… biết nguồn gốc của Quả Cầu Đá ở trung tâm Vật Rơi Xuống. Lần này ông ấy đến chủ yếu là vì nó."
"Ông ấy biết nguồn gốc của Quả Cầu Đá?” Sara Meire lập tức kinh ngạc.
"Đúng vậy, ông ấy gọi hình cầu đó là Mặt Trăng, và theo lời ông ấy, thể tích bình thường của nó phải vô cùng, vô cùng lớn," Lucrezia gật đầu, "Ông ấy cũng rất ngạc nhiên khi hỏi về các tính chất vật lý và thành phần lớp vỏ của Mặt Trăng."
"Mặt Trăng…" Sara Meire khẽ nhíu mày, nhưng sau một hồi suy nghĩ, ông vẫn lắc đầu, "Tôi chưa từng nghe đến cái tên này."
"Tôi cũng vậy. Cha tôi nói rằng trên thế giới này chắc hẳn cũng không ai biết cái tên này," Lucrezia nói, "Khi nói câu đó, tâm trạng ông ấy dường như… không tốt lắm."
Sara Meire im lặng một lát, rồi mới phá vỡ sự im lặng: "Đội nghiên cứu của tiền tiêu gần đây lại đào được một số mẫu vật từ bề mặt Quả Cầu Đá, hiện đang được phân tích. Nếu cha ngài hứng thú với chuyện này, tôi sẽ cho họ chia sẻ thông tin với ngài bất cứ lúc nào. Tôi cũng sẽ thông báo trước cho từng người phụ trách công trình, nếu cha ngài muốn tận mắt chứng kiến một số thành quả nghiên cứu, cũng có thể."
Lucrezia nhướng mày: "Không lo gây ra hoảng loạn sao?”
"Ngài còn nghênh ngang đưa ông ấy vào thành," Sara Meire bất lực giơ tay, "Ngài có biết có bao nhiêu người trong thành này nhận ra khuôn mặt ông ấy không?"
"Nhưng chỉ cần không công khai tuyên truyền, chắc nhiều người thà tin rằng đó chỉ là một khuôn mặt giống, một người có vẻ ngoài giống hệt thuyền trưởng Duncan. Dù sao thì điều đó cũng hợp lý hơn việc một bóng ma từ á không gian vào thành ngắm cảnh."
"Giống hệt đã đủ khiến người ta kinh sợ rồi, thưa cô," Sara Meire cười khổ, "Ngài biết từ khi cha ngài… trở lại, các thuyền trưởng trên Vô Ngân Hải thậm chí còn không mấy khi để râu quai nón nữa không?"
"Vậy thì không liên quan đến tôi, cũng không phải cha tôi bắt họ cạo."
Sara Meire nghẹn lời, trừng mắt một hồi rồi khoát tay: "Được rồi, chúng ta không bàn về những chuyện này - thưa cô, tôi muốn biết tình hình thực tế, cha ngài. hiện tại đang ở trạng thái nào?”
Có thể thấy, vị chấp chính quan này cố gắng đặt câu hỏi một cách lịch sự nhất có thể, nhưng ông biết rằng hỏi thẳng vào vấn đề này trước mặt "Nữ Vu Trong Biển" là có chút mạo phạm – ông chỉ có thể cố gắng hỏi như vậy.
May mắn thay, Lucrezia không tỏ ra bất mãn.
"Giống như tôi từng hiểu, ông ấy thực sự đã mất rất nhiều ký ức. Á không gian đã phá hủy lý trí và nhân cách của ông ấy. Hiện tại, Duncan Abnomar… thực ra, nói một cách nghiêm ngặt, đã là một người hoàn toàn được xây dựng lại," vị "Nữ Vu" tỏ vẻ phức tạp, nhưng vẫn không giấu giếm những gì mình biết, "Tôi vẫn có thể tìm thấy một chút bóng dáng của quá khứ trên người ông ấy, cũng như hơi thở quen thuộc và uy nghiêm, và ông ấy cũng giữ lại ấn tượng mơ hồ về tôi, nhưng chỉ có vậy thôi."
Cô dừng lại một chút, cân nhắc từ ngữ, rồi tiếp tục: "Nếu ngài hỏi cảm giác của tôi, tôi cảm thấy trong cơ thể ông ấy thực ra ẩn chứa một thứ gì đó khác – đừng vội lo lắng, Sara Meire, tôi không nói về á không gian, mà là một thứ gì đó… không nguy hiểm, nhưng tôi chưa từng thấy. Nó giống như những nghiên cứu của người khác, lại giống như nhiều nhân cách và thông tin xếp chồng lên nhau…"
“Tôi không hiểu ý của những lời này," Sara Meire cau mày, "Có thể nói một cách dễ hiểu hơn được không?”
Lucrezia nghĩ ngợi, tỏ ra cực kỳ kiên nhẫn giải thích: "Lần này, khi vừa mới nhìn thấy ông ấy, tôi đã thoáng nghe thấy vô số tạp âm và nhìn thấy những ánh sáng chập chờn, đó hẳn là triệu chứng ô nhiễm tinh thần cường độ thấp. Nhưng loại ô nhiễm này biến mất rất nhanh và không để lại ảnh hưởng gì cho tôi. Và trong sự ô nhiễm đó, tôi thoáng thấy phía sau ông ấy có vô số đốm sáng lấm tấm tiêu tan đi, trông giống như… tinh không trôi nổi giữa U Thúy Thâm Hải và Linh giới."
"Ban đầu, khi chưa nhìn thấy những ánh sao đó, cảm giác của tôi về cha là một sự Hư Vô to lớn. Tôi thấy thể xác ông ấy đứng đó, nhưng không tìm thấy cảm giác tồn tại thực tế của ông ấy. Nhưng khi những tạp âm và ánh sáng kia xuất hiện, cảm giác của tôi về ông ấy mới ổn định lại, và cuối cùng tôi có thể… hoặc nói một cách nghiêm ngặt, giao tiếp bình thường với thể xác đó."
Sara Meire trở nên đặc biệt chăm chú: "Quá trình này kéo dài bao lâu?"
"Trong khoảnh khắc," Lucrezia nghiêm mặt nói, "Và nó xảy ra ở ranh giới giữa lý trí và cảm giác – tôi nghi ngờ đại bộ phận mọi người đều không thể phát hiện ra quá trình này. Và những người có linh thị quá cao và có thể phát hiện ra nó, cũng sẽ bị những tinh quang kia thu hút toàn bộ sự chú ý, đến mức sẽ không ý thức được cảm giác Hư Vô trong khoảnh khắc của thể xác đó."
Sara Meire trầm mặc nửa phút, như có điều suy nghĩ mở miệng: “Nghe có vẻ là vì lực chú ý của ngài từ đầu đến cuối đồn vào cha ngài, nên ngài mới có thể phát hiện ra quá trình ngắn ngủi này. Quý cô Lucrezia, những rriêu tả này khiến tôi có chút bất an, nó cho tôi cảm giác như.”
"Tôi biết ngài muốn nói gì – ngài có lẽ cảm thấy những ánh sao ngắn ngủi đó mới là Duncan Abnomar thật sự, còn vị thuyền trưởng trở về từ á không gian chỉ là một phần được tinh quang này bắt chước ngụy trang, giống như xúc tu của hải quái nhô lên khỏi mặt biển để dụ dỗ thủy thủ."
Sara Meire cau mày: "Chẳng lẽ không phải vậy sao?"
Lucrezia chỉ khẽ lắc đầu.
"Tôi có phán đoán của riêng mình, thưa ngài chấp chính quan. Tôi biết đó chính là ông ấy, dù bây giờ ông ấy thể hiện ra một số tính chất khiến người ta bất an, thậm chí ngay cả phương thức tồn tại cũng trở nên khó có thể lý giải, không thể diễn tả. Nhưng những tinh quang đó chính là ông ấy, ít nhất một phần là ông ấy."
Sara Meire lắng nghe, rất lâu sau mới vẻ mặt nghiêm túc mở miệng: "Nghe có vẻ là một quyết định dựa trên cảm tính, thưa cô, nhưng tôi biết ngài không phải là người như vậy — vì vậy tôi chỉ có thể hy vọng phán đoán của ngài là chính xác, ít nhất hy vọng nó xuất phát từ trực giác luôn rất chuẩn của ngài, chứ không phải là nỗi nhớ nhung.”
"Ngài có thể tin tưởng phán đoán của tôi," Lucrezia trịnh trọng nói, rồi chỉ tay vào phong thư trên bàn, "Hoặc ít nhất hãy tin vào Tứ Thần chứng kiến."