Trước cảnh tượng kinh hoàng khó tin này, gã đàn ông ngẩn người ra chừng một hai giây, rồi đột nhiên hét lớn, điên cuồng vung tay ném chiếc ly ra xa, đồng thời lảo đảo tránh sang một bên.
Ly pha lê rơi xuống đất vỡ tan, chất lỏng màu rượu còn sót lại bắn tung tóe trên sàn nhà như máu tươi. Mỗi giọt chất lỏng dường như thoáng hiện lên những đốm lửa nhỏ li ti cùng những gương mặt u ám, đầy vẻ uy nghiêm. Gã đàn ông loạng choạng lùi lại, suýt vấp phải chiếc ghế sofa, cuối cùng phải vịn vào tường mới đứng vững.
Hắn thở hổn hển, trừng mắt nhìn những mảnh thủy tinh vỡ và chất lỏng trên sàn. Tim hắn đập như muốn nổ tung. Cộng sinh Yên Trần Thủy Mẫu thì hỗn độn, mù quáng lơ lửng trong không khí, dần co rút lại thành một khối cầu kỳ dị.
Trên sàn nhà, những mảnh vỡ và vệt rượu không còn phản chiếu bóng hình đáng sợ kia nữa. Cảnh tượng vừa xảy ra tựa như một cơn ác mộng kinh dị. Gã đàn ông cố gắng hít sâu, muốn lấy thêm không khí để trấn tĩnh lại. Một tia hy vọng mong manh len lỏi trỗi dậy trong lòng hắn: có lẽ đó chỉ là ảo giác, có lẽ hắn chỉ đang quá căng thẳng mà thôi...
"Chỉ là ảo giác, chỉ là ảo giác... Do ảnh hưởng của á không gian nên tâm trí mới bị xáo trộn..." Hắn lẩm bẩm, tự trấn an bản thân, đồng thời hấp thụ năng lượng từ cộng sinh U Thúy Ác Ma để tạo lớp phòng hộ tinh thần. "Ngừng liên tưởng, ngừng hồi ức, tránh kết nối, tránh kết nối... Thánh Chủ giáng thế che chở cho ta vĩnh sinh trong cõi sâu thẳm, Thánh Chủ giáng thế..."
“Ta đánh giá cao tỉnh thần lạc quan của ngươi," một giọng nói vang lên bên tai hắn, "Nhưng lạc quan mù quáng không giải quyết được vấn đề gì đâu. Thư giãn đi, ta chỉ muốn hỏi ngươi vài chuyện thôi."
Gã đàn ông đột ngột ngừng cầu nguyện. Giọng nói bên tai hắn, như tiếng thì thầm đáng sợ vọng đến từ á không gian, siết chặt tâm trí hắn. Cứng đờ, hắn từ từ xoay cổ, nhìn về phía nơi phát ra âm thanh. Hắn thấy ngọn lửa u lục đang cháy lặng lẽ trong chiếc ly trên tủ rượu, phản chiếu bóng dáng u linh từ á không gian trở về.
"Cút ngay!"
Một luồng dũng khí từ đâu ập đến, tên tín đồ Yên Diệt giáo bỗng trở nên hung hãn, vung tay hấp thụ năng lượng của Yên Trần Thủy Mẫu, ném về phía tủ rượu một khối cầu năng lượng ô trọc, tối tăm đầy sức ăn mòn. Một tiếng nổ lớn vang lên, toàn bộ tủ rượu vỡ tan, những mảnh pha lê bắn tung tóe khắp phòng.
Nhưng khi những mảnh vỡ còn chưa kịp rơi xuống đất, bóng hình đáng sợ kia lại một lần nữa xuất hiện trên chiếc gương đặt ở góc phòng: "Xả giận đủ chưa? Nếu đủ rồi thì chúng ta nói chuyện nghiêm túc nhé."
Tên tà giáo đồ trong phòng cuối cùng cũng nhận ra quy luật: là những mặt kính.
U linh á không gian có thể xâm nhập nơi này thông qua những mặt kính!
Một giây sau, gã đàn ông không chút do dự đập nát chiếc gương ở góc phòng, rồi điên cuồng đập phá những đồ trang trí bằng pha lê trên kệ gần đó và tất cả những vật dụng có thể tạo ra mặt kính trong tầm mắt!
Tiếng thủy tinh vỡ chát chúa vang lên liên hồi. Cái gì đập được thì hắn đập, cái gì không đập được thì hắn dùng báo, quần áo hoặc bất cứ thứ gì tìm được để che chắn lại. Sợ hãi biến thành phẫn nộ, phẫn nộ biến thành dũng khí giả tạo. Được "dũng khí" tiếp sức, tên tà giáo đồ nhanh chóng hành động, phong tỏa, phá hủy tất cả "môi giới" có thể dẫn đến sự "hạ lâm" của u linh á không gian. Trong suốt quá trình đó, ngọn lửa u lục và bóng hình đáng sợ không ngừng lởn vởn, ám ảnh hắn.
Luôn có những mặt kính mới xuất hiện, luôn có những giọng nói mới vang lên, luôn có những gương mặt mới hiện ra trong tầm mắt, u ám nhìn chằm chằm vào hắn.
Không biết bao lâu trôi qua, sự đeo bám đáng sợ này cuối cùng cũng dần chấm dứt.
Gã đàn ông gần như đã phá hủy hoặc che chắn mọi vật dụng có khả năng phản chiếu trong phòng. Hắn còn dùng rèm cửa dày che kín tất cả các cửa sổ. Khi chiếc bình hoa pha lê cuối cùng bị hắn ném vào thùng rác, tòa nhà một lần nữa chìm vào tĩnh mịch.
Bóng tối đã bao trùm bên ngoài, trong phòng chỉ còn ánh đèn leo lét. Ngọn lửa u lục đáng sợ đã biến mất tự khi nào. Tên tà giáo đồ đứng giữa đống đổ nát, vừa thở dốc vừa cảnh giác với bóng tối và sự tĩnh lặng bao quanh mình.
Dường như sẽ không có gì xảy ra nữa.
Ngay cả Yên Trần Thủy Mẫu cộng sinh với hắn cũng đã im lặng trở lại, chỉ là trông có vẻ mệt mỏi. Lớp sương mù phù du bao quanh nó cũng mỏng manh, ảm đạm hơn, dường như đã tiêu hao quá nhiều năng lượng trong cuộc đối đầu vừa rồi, đến mức khó duy trì hình thể trong thế giới thực.
Gã đàn ông cứ đứng lặng trong bóng tối một hồi lâu, dường như đang cẩn thận phán đoán điều gì đó. Sau một thời gian dài, hắn mới chậm rãi thở ra, vớ lấy chiếc áo khoác đen ném trên ghế sofa, rhanh chóng khoác lên người.
Tiếng động lớn vừa rồi trong phòng có thể đã khiến hàng xóm chú ý. Mặc dù ở khu phố vắng vẻ này, phản ứng của lực lượng trị an thường rất chậm, nhưng chỉ cần có người báo cáo, rắc rối vẫn có thể tìm đến.
Hơn nữa, căn phòng này đã bị u linh á không gian để mắt tới, không còn an toàn nữa. Phá hủy và phong tỏa những mặt kính trong phòng chỉ là cản trở con đường "hạ lâm" của u linh, chứ không thể loại bỏ hoàn toàn ảnh hưởng của nó.
Hiện tại, u linh đang tạm thời bị hắn ngăn chặn bên ngoài thế giới thực. Trước khi lực lượng trị an kịp phản ứng, trước khi u linh tìm được đường tắt khác để xâm nhập nơi này, lựa chọn đúng đắn duy nhất là rời khỏi đây ngay lập tức.
Gã đàn ông nhanh chóng vạch ra kế hoạch hành động tiếp theo. Hắn khoác áo khoác, che giấu cộng sinh Ác Ma, rồi bước nhanh về phía cửa.
Nhưng trước khi rời khỏi phòng, hắn đột nhiên dừng lại, ánh mắt hướng về phía đống đồ vật ngổn ngang phủ đầy báo và vải rách.
Hắn suy nghĩ một chút, rồi vung tay ném ra một luồng năng lượng u ám. Báo và vải rách bị thổi bay, để lộ ra một đống lớn mảnh gương vỡ và pha lê vương vãi trên sàn, lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo trong bóng tối.
"Có người báo cáo thì tốt."
Gã đàn ông hài lòng cười, rồi không dám nhìn những mảnh gương trên mặt đất nữa, quay người nhanh chóng mở cửa phòng, hòa mình vào màn đêm bên ngoài.
Hắn cẩn thận di chuyển trên đường phố, lợi dụng bóng tối của các tòa nhà để che giấu, thỉnh thoảng lại dùng ma chú để ẩn mình. Hắn nhanh chóng rời khỏi khu vực không an toàn này, theo những con đường quen thuộc trong trí nhớ, chạy về phía hạ thành khu.
Hiện tại đã là giờ giới nghiêm, người của đội tuần tra đã xuất hiện trên đường phố. Tự do đi lại bên ngoài rất có thể bị bắt lại để thấm vấn, nhưng đối với một tên tà giáo đồ đã hoạt động nhiều năm trong thành phố và quen thuộc với "cuộc sống về đêm" thì đây không phải là vấn đề lớn.
Chỉ cần không gây ra tiếng động quá lớn, vẫn còn rất nhiều "điểm mù" dưới mắt những người của giáo hội.
Bóng dáng ẩn mình trong bóng tối thuận lợi vượt qua trạm gác giữa thành khu, lẻn vào những con hẻm cũ kỹ, phức tạp của hạ thành khu. Không biết vòng qua bao nhiêu ngã rẽ, cuối cùng hắn dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ, trông có vẻ bình thường.
Gã đàn ông cẩn thận quan sát xung quanh, một lần nữa xác nhận không có ngọn lửa u lục kỳ dị nào xuất hiện trong tầm mắt, trong đầu cũng không có tạp âm đáng ngờ nào. Lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, tiến lên gõ cửa theo quy luật.
Sau đó, hắn kiên nhẫn chờ đợi, cho đến khi có tiếng bước chân đến gần từ phía bên kia cánh cửa, một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên:
“Đêm khuya rồi, có chuyện gì thì ngày mai nói.”
"Đêm quá sâu, ta và bạn đồng hành chỉ muốn vào nghỉ chân một lát... Chúng ta mang đến một vài câu chuyện thú vị từ phương xa."
Bên trong cánh cửa im lặng. Khoảng mười mấy giây sau, có tiếng lạch cạch nhỏ vang lên, rồi cánh cửa lặng lẽ mở ra trong bóng tối. Trong ánh đèn mờ ảo, một bóng người gầy gò nhỏ bé xuất hiện ở cửa.
"Vào đi, đừng gây ra tiếng động lớn."
Gã đàn ông gật đầu, nhanh chóng lách mình vào nhà, rồi tiện tay đóng cửa lại. Khi tiếng khóa cửa vang lên, hắn mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, lộ ra vẻ may mắn như vừa thoát khỏi tai họa.
"Sao lại đến vào giờ này?" Bóng người gầy gò phụ trách mở cửa vẫn cẩn thận đánh giá "đồng bào” vừa bước vào nhà. Dù thân phận đã được xác nhận, nhưng hành động của đổi phương lại không phù hợp với "quy tắc”, khiến hắn sinh nghi. "Chúng ta không nhận được thông báo trước của ngươi.
"Tình huống đột ngột," gã đàn ông mặc áo khoác dày màu đen lắc đầu, hạ thấp giọng nói, "Hành động của ta thất bại, có một thượng vị tồn tại ngoài dự kiến tham gia, hiện tại hắn đã để mắt tới ta... Nhưng đừng lo lắng, ta đã tạm thời chặn con đường tiến vào thế giới thực của hắn. Hiện tại việc khẩn cấp trước mắt là báo cáo chuyện này lên cấp trên..."
Biểu hiện của tên tà giáo đồ dáng người nhỏ gầy trở nên nghiêm trọng ngay lập tức khi nghe những lời này. Hắn lập tức ngăn đối phương nói tiếp, rồi tiện tay cầm lấy chiếc đèn dầu đặt trên bàn, vừa đi về phía góc phòng vừa nhỏ giọng nói: "Đi theo ta, xuống dưới lòng đất, không cần bàn luận hành động của chúng ta trước mắt Tứ Thần."
"Được."
Tên tà giáo đồ nhỏ gầy mở cánh cửa ngầm ở góc phòng. Hai bóng người, một trước một sau, chui vào con đường dốc bí mật dẫn xuống lòng đất.
Rất nhanh, họ đến được sân hội nghị nằm bên đưới tòa nhà.
Gọi là sân hội nghị, thực chất đây chỉ là một tầng hầm được đào trộm. Trong căn phòng không quá lớn, vài chiếc ghế được đặt quanh một chiếc bàn tròn. Trên bàn tròn có vài chén đèn dầu, còn lộn xộn đặt một số dụng cụ và vật liệu dùng để thực hiện nghi lễ, thờ cúng dị giáo.
Ở cuối phòng có một bức tượng đen tối. Bức tượng có hình dạng một "cây" kỳ dị, đáng sợ. Thân cây đen kịt tỏa ra những cành cây chằng chịt như bụi gai, khiến người ta hoa mắt, mơ hồ tỏa ra một luồng khí tức bất an.
Gã đàn ông mặc áo khoác đen bước xuống cầu thang, thấy đã có vài bóng người tụ tập ở đây. Rõ ràng, họ là những "đồng bào" đã khẩn cấp xuống hầm khi hắn gõ cửa.
Ánh mắt hắn lướt qua những "đồng bào" này. Họ cũng đồng loạt ngẩng đầu, xem xét kỹ lưỡng vị khách không mời mà đến vào ban đêm.
Một lát sau, bầu không khí hơi căng thăng dịu đi. Gã đàn ông mặc áo khoác đen thở ra một hơi, bước tới bàn tròn, ngồi xuống chiếc ghế trống.
Ở vị trí gần hắn nhất, một người đàn ông có mái tóc khô xơ, khuôn mặt phảng phất vẻ bệnh hoạn, nham hiểm ngẩng đầu nhìn hắn một cái. Sau một lúc im lặng, hắn đột ngột hỏi: "Gặp rắc rối?"
"Ta không thể đột phá Mộng Cảnh kia, đám Chung Yên Truyền Đạo Sĩ đưa tin tức chắc chắn có vấn đề... Đáng chết, đáng lẽ phải biết, trừ tùy tùng của Thánh Chủ, không ai đáng tin cả..."
"Nói chậm thôi, bình tĩnh lại đã," người đàn ông mang vẻ nham hiểm cố gắng nặn ra một nụ cười, tiện tay lấy một cốc nước từ bên cạnh đẩy qua, "Uống chút nước đi."
Gã đàn ông mặc áo khoác đen nhận lấy cốc nước, thở ra một hơi: "Đa tạ, Duncan."
(Đến giờ quảng cáo sách, tên sách « Hồ Tiên này quá không phải người », nam chính là một con hồ ly ranh mãnh, vưi vẻ, không biết xấu hổ, cuộc sống quá khổ, nhìn thoáng được tâm là tốt rồi.
...
"Làm ơn đi! Xin anh làm người đi!!"
"Hả? Làm người? Nhưng ta là Hồ Tiên mà."
"Còn nữa, xin gọi ta là nghĩa phụ.")