Banster đáp lời ngắn gọn, thăng thắn và thành thật.
Runes nhất thời không kịp phản ứng.
"Vậy ông nói nhiều như vậy làm gì," Runes lùn mập không nhịn được lầu bầu, "Ông chất vấn đủ điều, tôi cứ tưởng hôm nay ông về là muốn niêm phong Giáo Đường Phương Chu luôn rồi chứ..."
"Tôi chỉ nhấn mạnh những rủi ro phía sau việc phong tồn," vẻ mặt Banster không hề thay đổi, khuôn mặt khô gầy, thiếu máu lộ vẻ cực kỳ nghiêm túc, "Chúng ta đều biết chuyện gì đã xảy ra ở Wieseran mười ba đảo năm đó. Quần đảo chìm xuống chỉ là một cách nói giảm nhẹ, bản chất sự việc là thế giới thực tại của chúng ta và á không gian đã có một lần kết nối quy mô lớn. Vùng biển đó đến nay vẫn chưa đủ ổn định, và những Leviathan kia..."
"An toàn cả thôi, Banster," Runes bình tĩnh cắt ngang, đôi mắt xanh thẳm của ông ánh lên vẻ tỉnh táo và trí tuệ, "Tôi không phải là gã học giả điên đầu óc bốc đồng mà dám đem di vật biên giới đưa vào thế giới văn minh. Những thi thể Leviathan kia đã trải qua mười năm nghiên cứu và kiểm chứng tại khu vực thí nghiệm trên biển của Chân Lý Học Viện. Sau khi loại bỏ tất cả các yếu tố bất ổn, tôi mới quyết định cải tạo chúng thành Giáo Đường Phương Chu."
Banster im lặng một lúc. Mười mấy giây sau, Frame mới trầm giọng phá vỡ sự tĩnh lặng: "Dù thế nào, vào thời điểm đó, chúng ta đều phải xây dựng Hành Hương Phương Chu. Runes có mạo hiểm một chút, nhưng nếu không có những Phương Chu đó, có lẽ chúng ta đã mất liên lạc với Tứ Thần rồi."
Trong không gian Hỗn Độn tăm tối, bốn bóng người cùng lúc rơi vào im lặng.
"... Đôi khi tôi cũng không khỏi nghĩ rằng, việc bốn con Leviathan xuất hiện ở Đông Bộ biên giới có lẽ là một món quà định mệnh," Runes lắc đầu, lẩm bẩm, "Nếu không có chúng, Chân Lý Học Viện không thể xây dựng được Hành Hương Phương Chu đủ sức làm Thần quốc trần thế. Mà các phương án dự phòng khác của chúng ta lúc đó đều kém xa. Các bạn, tôi thừa nhận, tôi đã che giấu rất nhiều chi tiết về những Leviathan đó, nhưng mong các bạn hiểu cho, dù sao đó cũng là biên giới sụp đổ... Năm xưa khi thánh phụ rời bến, tôi đã nói với các bạn rồi, không cần tìm hiểu kỹ lai lịch của chúng, cứ coi đó là một phép màu là đủ."
"Quà tặng định mệnh..." Banster chậm rãi nói, "Nếu có thể, tôi thật không muốn nghe câu này. Nó cho tôi cảm giác như một cuộc hiến tế đẫm máu, hiến tế vô số sinh linh ở Wieseran mười ba đảo cho con thuyền kia, để đổi lấy bốn tòa Hành Hương Phương Chu ngày nay."
"Không thể nói như vậy. Không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh sự xuất hiện của Leviathan là do Thất Hương Hào gây ra. Chỉ là vạn vật trên thế gian liên kết với nhau, một số chuyện xảy ra, vô tình liên quan đến những chuyện khác thôi," Runes trấn an, "Vả lại, con thuyền đó giờ đang đi trên Vô Ngần Hải. Dù người ta có muốn thừa nhận hay không, chủ nhân của nó đã tìm lại được nhân tính. Cảnh cáo từ Thất Hương Hào cũng giống như cảnh báo của thuyền trưởng Duncan về hiện tượng Biên giới sụp đổ một thế kỷ trước. Chúng ta nhất định phải nhìn thẳng vào và coi trọng nó, như tôi vẫn thường nói..."
“Chân lý không thay đổi theo thái độ của con người, vì nó tự hữu vĩnh hữu," Banster khoát tay, "Tôi biết, tôi nghe ông nhắc đến những điều này đến phát ngán rồi."
Hyalina ngẩng đầu nhìn Runes, rồi nhìn Banster, hơi do dự rồi lên tiếng: "Banster, nếu ông vẫn cảm thấy bất an, hay là thử nói chuyện trực tiếp với thuyền trưởng Duncan kia xem sao? Xem thái độ hiện tại của ông ấy, thậm chí... xác nhận với ông ấy về sự thật ở Wieseran mười ba đảo năm xưa. Dù ông ấy tuyên bố mất trí nhớ, nhưng nếu ông tự mình tiếp xúc..."
Chưa dứt lời, Banster đã xua tay mạnh mẽ.
"Hyalina, trong rất nhiều ý tưởng kỳ quái của cô, đây là ý tưởng kỳ quái nhất."
"Được thôi, tôi không nói nữa."
"Giai đoạn này, chúng ta vẫn nên thận trọng khi giao tiếp với Thất Hương Hào," Runes cũng lên tiếng đúng lúc, "Mức độ tiếp xúc hiện tại đã là khá táo bạo rồi, tiến thêm một bước nữa. nhất định phải cân nhắc đến ảnh hưởng của á không gian. Chúng ta không thể để Hành Hương Phương Chư có bất kỳ khả năng bị ô nhiễm nào.”
Frame, như một người đá khổng lồ, chậm rãi đảo mắt nhìn ba vị giáo hoàng đang trò chuyện.
"Vậy ba vị thánh đồ của các vị vẫn bị lừa lên thuyền..."
Hyalina và Runes đồng thanh: "Đây không phải là lừa lên thuyền!"
Banster đợi hai người dứt lời mới chậm rãi nói thêm: "Thánh đồ của tôi vẫn còn ở trong giáo đường, lên thuyền chỉ là cái bóng thôi."
Một giây sau, không gian Hỗn Độn tăm tối lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng. Một bầu không khí vi diệu, có chút xấu hổ, bao trùm lấy bốn người.
Cuối cùng, Runes là người phá vỡ sự im lặng trước: "Dù thế nào, các vị chắc hẳn đều không tiết lộ sự thật về Leviathan dưới đáy Giáo Đường Phương Chu cho thánh đồ của mình chứ?"
"Không hề," Hyalina lắc đầu đầu tiên, "Dù khi nghe Vana nhắc đến cấu trúc kinh ngạc dưới thành bang, tôi đã liên tưởng đến Leviathan, nhưng tôi không hề tiết lộ điều gì với cô ấy."
Banster cũng lắc đầu: "Thay vì gây thêm rắc rối cho thần quan của mình, tôi thích tìm ông già này để hiểu rõ tình hình hơn. Mặc dù bây giờ xem ra, ông cũng chỉ biết có vậy."
Frame lắc đầu thứ ba: "Thánh đồ của tôi không bị lừa lên thuyền..."
Ba giọng nói cuối cùng đồng thanh: "Ông xong chưa?!"
"... Tôi không nói nữa."
"Tạm thời không tiết lộ là đúng," Runes nhìn Frame bất đắc dĩ, rồi thu hồi ánh mắt, gật đầu với Hyalina và Banster, "Hiện tại có quá ít thông tin. Chúng ta cần tìm cách xác nhận tình hình thực tế dưới thành bang, xác nhận độ chính xác của thông tin từ Thất Hương Hào, rồi mới có thể đưa ra những sắp xếp tiếp theo."
Ông dừng lại một chút rồi nói thêm: "Và khi điều kiện thích hợp, chúng ta có thể thông qua thánh đồ của mình để liên lạc lại với con thuyền kia. Còn hiện tại... hay là thảo luận về những phần còn lại trong cảnh báo của Thất Hương Hào đi."
Biểu cảm của mọi người trở nên nghiêm túc theo lời nói của ông.
“Tôi nói trước ý kiến của mình," Banster mở lời đầu tiên, "Tôi cho rằng, chúng ta cần thành lập một hệ thống giám sát trải rộng khắp giáo hội, thành bang và đội thuyền viễn dương, nhằm vào cảnh báo của Thất Hương Hào. Phạm vi bao trừm phải rộng, lĩnh vực phải toàn điện, bởi vì nếu nội dung cảnh báo đó là thật, Cổ Thần thực sự tồn tại trong vạn vật, thì bất kỳ Góc Chết nào không được bao trùm cũng có thể trở thành ngòi nổ cho cuộc khủng hoảng Hàn Sương tiếp theo.”
"Trên cơ sở đó, các hạm đội tuần tra của các đại giáo hội cũng cần điều chỉnh tương ứng, giống như... năm xưa chúng ta cảnh giác Biên giới sụp đổ vậy."
Hyalina có chút ngạc nhiên nhìn Banster.
"Xem ra lo lắng của Runes vừa rồi là thừa. Ông coi trọng cảnh báo từ Thất Hương Hào đầy đủ. Tôi còn tưởng rằng do ảnh hưởng của sự kiện Wieseran mười ba đảo, ông sẽ chất vấn mọi thông tin đến từ con thuyền đó chứ."
"Hoàn toàn là vì Wieseran mười ba đảo và cuộc khủng hoảng Hàn Sương gần đây," Banster nói đặc biệt trịnh trọng, giọng trầm thấp nghiêm túc, "Những sự kiện này khiến tôi tin chắc một điều: bất cứ điều gì liên quan đến con thuyền đó đều không thể là chuyện nhỏ. Vì vậy, tôi sẽ để mắt đến tất cả những gì liên quan đến con thuyền đó, hơn bất cứ ai."
...
Mặt biển đen nhánh đang nhanh chóng trở lại bình thường, bóng ma Hỗn Độn trải rộng bầu trời dần dần tan biến dưới ánh nắng, bầu trời và biển cả lại khôi phục vẻ tươi sáng, ấm áp và bình hòa. Ngọn lửa lục u ám bao trùm con thuyền dần lắng xuống và thu liễm theo quá trình thoát ly Linh giới.
Ngọn lửa Linh Thể trên người Duncan cũng dần tắt. Ông buông tay khỏi bánh lái, cảm nhận sức mạnh mãnh liệt dần bình phục.
Bánh lái bắt đầu tự động điều khiển tinh vi, từ sâu trong thân thuyền phát ra những tiếng kêu cót két. Đầu dê rừng tiếp quản việc điều khiển thuyền, tốc độ của Thất Hương Hào theo đó lại giảm xuống, dần trở lại tốc độ tiêu chuẩn khi tuần tra hàng ngày.
Duncan vừa rời khỏi bệ điều khiển, Alice đã vui vẻ chạy tới: "Thuyền trưởng! Thuyền trưởng! Chúng ta đến phương nam rồi hả?"
"Sao có thể?” Duncan bất đắc đĩ nhìn con rối, "Cô biết từ Hàn Sương đến Khinh Phong cảng bao xa không?”
Alice vuốt tóc: "À, tôi thấy ngài giảm tốc độ, với lại Thất Hương Hào thoát ly Linh giới, nên tưởng đến nơi rồi chứ..."
"Nổi lên mặt nước để thay đổi không khí," Duncan thuận miệng nói, "Đi thuyền quá lâu trong chiều sâu Linh giới không tốt cho sức khỏe thể chất và tinh thần, trên thuyền còn có mấy người bình thường..."
Ông nói đến nửa chừng thì đột ngột dừng lại, rồi lắc đầu.
"Trở lại thế giới thực tại, hóng gió biển, phơi nắng một chút, có thể xoa dịu áp lực trong quá trình đi biển dài ngày. Vả lại, Thất Hương Hào cũng cần nghỉ ngơi một chút."
“Điều này cũng đúng," Alice gật đầu nhẹ, nở nụ cười rạng rỡ, Chúng nó đều rất căng thăng, trở lại dưới ánh mặt trời liền đều thả lỏng hơn nhiều."
Duncan biết, "Chúng nó" trong miệng con rối chỉ những thùng nước, dây thừng, nồi niêu xoong chảo trên thuyền. Không biết từ khi nào, cô và những vật vô tri trên con thuyền này lại trở nên thân thiết đến vậy. Cô thậm chí còn có thể nhìn ra "cảm xúc" của những món đồ chơi ồn ào đó...
Nhưng dù sao thì đây cũng là chuyện tốt.
"Đầu dê rừng sẽ cầm lái tiếp, tôi đi nghỉ một lát," Duncan nói với Alice, "Tối nay ăn bánh nướng, cá phi lê và canh rau củ."
"Vâng!" Alice vui vẻ đáp lời.
Sau đó, cô nàng ngẩng đầu nhìn trời.
Mặt trời đã dần lặn xuống gần đường chân trời, vòng tròn ngoại hoàn của song trọng phù văn đã bắt đầu chìm xuống biển.
"Vậy tôi đi nấu cơm trước đây ạ!"
Alice reo lên rồi quay người chạy về phía nhà bếp.
Duncan mỉm cười nhìn theo bóng dáng Alice biến mất sau cánh cửa khoang thuyền ở cuối boong tàu.
Sau đó, ông nhẹ nhàng thở ra, xoay người lại, đi về phía cửa phòng thuyền trưởng ở cuối boong tàu.
Thất Hương Giả Chi Môn.
Duncan liếc nhìn dòng chữ trên cửa, đặt tay lên tay nắm cửa và đẩy vào.