Mặt trời lại một lần nữa bừng sáng.
Sau mười hai tiếng tắt lịm, khối cầu treo lơ lửng bất động trên bầu trời đêm đen kia lại hồi sinh, trở thành "mặt trời" mang hơi ấm và ánh sáng trở lại thế giới này, tiếp tục hành trình của nó.
Ở Prand, ở Hàn Sương, ở Cảng Khinh Phong, tất cả những ai đã chứng kiến cảnh mặt trời lụi tàn đều thấy Dị Tượng 001 hồi phục như cũ.
Nhưng nỗi kinh hoàng do mặt trời tắt gây ra không dễ dàng tan biến. Cư dân thành bang vẫn sống trong sợ hãi, các học giả và giáo sĩ nhìn vầng thái dương vừa được thắp sáng, cũng hoang mang lo lắng như khi nó tắt lịm. Giới chức quản lý các thành phố vẫn đang tìm cách xác minh tình hình ở các thành phố khác. Ai nấy đều khẩn thiết muốn biết: Chuyện gì đã xảy ra?
Những trang giấy đủ màu sắc bay lả tả như một cơn gió lướt qua boong tàu, len qua cửa sổ, rơi vào phòng thuyền trưởng. Hình bóng Lucrezia từ những trang giấy ngưng tụ mà thành. Cô bước tới trước quả cầu pha lê của mình, kích hoạt nó rồi sốt ruột chờ đợi phản hồi từ đầu bên kia.
Hình ảnh Tirian vừa hiện lên, cô đã vội vã hỏi: "Bên em mặt trời đã sáng lại rồi, bên anh thế nào?”
"Bên anh cũng vậy. Ít nhất là hiện tại, chúng ta vẫn nhìn thấy cùng một mặt trời," Tirian lộ vẻ mệt mỏi nhưng tinh thần vẫn ổn, "Chắc anh cần chút thời gian để trấn an dư luận trong thành phố. Giờ ai cũng lo trên đầu mình trời lại sập tối..."
"...Mặt trời là biểu tượng của sự an toàn, hàng vạn năm che chở ban ngày cho chúng ta. Nên một khi nó tắt, cảm giác an toàn cơ bản và vững chắc nhất trong lòng mọi người sẽ bị tổn thương nặng nề," Lucrezia thở dài, buột miệng nói ra những gì đang nghĩ, "Ai mà không lo lắng cho được, em cũng vậy."
"Trong lúc mặt trời tắt, bên em thu thập được thông tin hữu ích gì không?" Tirian hỏi, "Bên em có nhiều thiết bị mà..."
Lucrezia gật đầu ngay tắp lự: "Có. Sau khi mặt trời tắt, một tổ thiết bị quan sát trên Thôi Xán Tinh Thần Hào đã thu được tín hiệu kỳ lạ phát ra từ khối hình học phát sáng kia. Em sẽ sớm chỉnh lý lại tài liệu rồi gửi cho anh, anh xem các học giả bên Hàn Sương có tìm ra manh mối gì không. Sau đó em muốn đi một chuyến tới Cảng Khinh Phong, xem các thiết bị giám sát của Học viện Chân Lý lắp đặt khắp thành phố có phát hiện gì không..."
"Được, anh chờ tin của em.”
Lucrezia khẽ ừ, rồi ngập ngừng một lát mới dè dặt hỏi: "Tình hình của cha thế nào? Lúc mặt trời tắt, cha vẫn còn ở ngoài biển..."
"Anh đã liên lạc với cha rồi. Thất Hương Hào vẫn bình thường, thậm chí... có lẽ còn tốt hơn trong thành phố," Tirian thở phào, "Sau đó anh sẽ liên lạc lại với cha. Yên tâm đi, nếu phát hiện có gì bất ổn... anh sẽ báo cho em ngay."
Lucrezia khẽ gật đầu. Sau khi tạm biệt anh trai, cô tắt quả cầu pha lê trước mặt.
...
Thất Hương Hào, trong phòng thuyền trưởng, hình ảnh thuyền trưởng Lawrence của Bạch Tượng Mộc Hào hiện lên trên tấm gương hình bầu dục trước mặt Duncan, người này đang báo cáo tình hình mới nhất:
"Vùng biển xung quanh Bạch Tượng Mộc Hào đã trở lại bình thường. Hiện tượng quỷ dị trước đó không còn xuất hiện nữa, dường như khi mặt trời được thắp sáng lại, mọi thứ đều trở lại quỹ đạo..."
"Tình hình định hướng thế nào?"
"Đài thiên văn đã có thể quan sát Tinh Không trở lại," Lawrence lập tức gật đầu nói, "Tuy nhiên, cần thêm thời gian để thấu kính Linh giới hiệu chỉnh lại. Ước tính sơ bộ, Bạch Tượng Mộc Hào không bị lệch hướng quá nhiều."
"Tốt, có bất kỳ tình huống nào tiếp theo, báo cáo ngay cho ta."
Những đốm Linh Thể ảo ảnh ở rìa tấm gương co rút lại, hình ảnh Lawrence trong gương dần tan biến. Duncan vẫn đứng trước tấm gương đã trở lại bình thường, cau mày suy tư.
Mặt trời hồi phục, tình hình thực tế không khác mấy so với dự đoán ban đầu của ông. Dù Dị Tượng 001 đúng là đã gặp vấn đề, nhưng "thiết bị" cổ xưa khổng lồ này sẽ không sụp đổ hoàn toàn trong một sớm một chiều. Nó có thể sẽ còn tiếp tục trục trặc và tự sửa chữa trong thời gian dài. Hôm nay tắt chỉ là tạm thời – nhưng tương ứng, việc nó bừng cháy trở lại cũng chỉ là tạm thời.
So với việc mặt trời tắt lịm trong chốc lát, Duncan giờ phút này lại quan tâm hơn đến những hiện tượng quỷ dị xảy ra sau đó.
Hiện tượng quỷ dị đầu tiên là việc thông tin bị gián đoạn ở các thành phố khác ngoài Prand, Cảng Khinh Phong và Hàn Sương.
Nếu như tất cả thông tin trên Vô Ngân Hải đều bị gián đoạn thì lại không gây hoang mang đến vậy, đằng này lại có ba thành phố không gặp vấn đề. Nếu Prand và Hàn Sương có gì đó đặc biệt vì đã trở thành "Dị tượng", vậy chuyện gì đã xảy ra với Cảng Khinh Phong?
Hiện tượng quỷ dị thứ hai khó hiếu hơn cả “gián đoạn thông tin”: cái "biên giới" mà Bạch Tượng Mộc Hào quan sát được rốt cuộc là cái gì?
Theo lý thuyết, những mảnh vải cháy ném xuống biển từ mũi tàu sẽ trôi về phía ngược lại do tàu chạy, nhưng khi mặt trời tắt, chúng lại "đứng im" gần một "biên giới" nào đó sau khi trôi được vài trăm mét...
Và theo báo cáo vừa rồi của Lawrence, hiện tượng quỷ dị này đã biến mất khi mặt trời được thắp sáng trở lại. Thủy thủ xác chết khô đã làm vài thử nghiệm và xác nhận được điều này.
Duncan nhíu chặt mày.
Hiện tượng mà Bạch Tượng Mộc Hào quan sát được thực tế chỉ có quy mô rất nhỏ. So với việc "mất liên lạc" của tất cả các thành phố trên Vô Ngân Hải, "biên giới" kia chỉ giới hạn xung quanh một con tàu. Nhưng những gì ẩn giấu phía sau hiện tượng này... dường như vượt xa sức tưởng tượng.
Duncan mơ hồ cảm thấy mình đã chạm tới một "bí mật” cực kỳ quan trọng trong vùng Vô Ngân Hải này. "Mặt thật” của thế giới này dường như được giấu kín trong mười hai tiếng sau khi mặt trời lựi tàn.
Đúng lúc này, một tiếng gọi từ xa vọng đến, đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của ông.
Duncan lập tức hoàn hồn, nhìn lướt qua tấm gương trước mặt.
Một giây sau, ngọn lửa linh thể trong suốt ảo ảnh lại bao phủ tấm gương, sâu bên trong mặt kính nhanh chóng trở nên đen kịt, hình ảnh Tirian hiện lên trong đó.
"Thưa cha, tình hình bên ngài..."
"Chỗ ta mọi thứ đều ổn, mặt trời đã hồi phục, phải không?” Duncan chủ động mở lời, không đợi đối phương nói hết câu, "Tình hình Hàn Sương thế nào?”
"Hàn Sương vẫn ổn," Tirian đáp ngay, "Có ngài Trông giữ ở nghĩa trang, áp lực lên giáo hội và tòa thị chính đã giảm bớt. Trật tự trong thành phố đã được kiểm soát, nhưng người dân vẫn còn hoảng loạn và cần được trấn an dần. Sau đó con sẽ triệu tập một cuộc họp để thảo luận cách giải thích việc mặt trời tắt cho dân thường..."
Duncan nhận thấy, trong khi nói chuyện, Tirian dường như liên tục đánh giá trộm ông, như thể đang... cẩn thận quan sát sự thay đổi trên nét mặt ông.
Ông lập tức hiểu ra lý do.
"Yên tâm đi, ta vẫn là ta, không vì vài lần mặt trời tắt mà bị thay thế bằng thứ gì đó trong á không gian đâu," Duncan cười, bình tĩnh nói thật, "Không tin thì đến nghĩa trang, gặp Hóa thân của ta để xác nhận xem?"
"À, không, con không có ý gì khác!" Tirian vội vàng giải thích, "Chỉ là. Lucy hơi lo lắng cho ngài."
"Ta biết," Duncan ngắt lời đối phương, thờ ơ khoát tay, "Nhưng các con có thể yên tâm, tinh thần ta hoàn toàn ổn. Thay vì lo lắng cho ta, hãy nói về tình hình trong thành phố đi. Thông tin với các thành phố khác đã khôi phục chưa?"
"Chúng ta đã nhận được tín hiệu từ Lãnh Cảng, thông tin liên lạc bằng linh năng với các thành phố xa xôi khác cũng đã khôi phục," Tirian gật đầu nói, "Con đã cử người đi hỏi thăm tình hình từng thành phố, chắc là chẳng bao lâu nữa..."
Nói đến đây, anh ta đột ngột ngừng lại, rồi chuyển ánh mắt sang nơi khác.
Dường như có ai đó bước vào phòng làm việc trên mái vòm và đang báo cáo chuyện gì đó cho anh ta.
Duncan không lên tiếng, đồng thời chủ động thu hồi "ánh mắt chăm chú” và che giấu mối liên hệ giữa hai tấm gương - để tránh hù dọa "người bình thường” bên kia.
Vài phút sau, ngọn lửa ở rìa tấm gương bùng cháy trở lại. Duncan nghe thấy tiếng Tirian gọi, lại đưa mắt về phía mặt kính.
Hình ảnh Tirian lại xuất hiện trong gương, nhưng lần này trên mặt anh ta lộ rõ vẻ kinh ngạc chưa tan.
Duncan nhận thấy sự thay đổi trên nét mặt đối phương, cau mày hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Chúng ta... vừa mới liên lạc được với Lãnh Cảng, cũng đã hỏi thăm tình hình thành phố của họ trong lúc mặt trời tắt," Tirian ngập ngừng, dường như cố gắng cân nhắc từng từ để diễn đạt, "Kết quả là họ rất ngạc nhiên – họ hoàn toàn không biết chuyện mặt trời tắt!"
Biểu cảm của Duncan trong nháy mắt ngưng trệ.
Mười mấy giây sau, ông dường như chợt nghĩ ra điều gì đó, phá vỡ sự im lặng một cách nghiêm túc: "Nói rõ xem, rốt cuộc là Lãnh Cảng từ đầu đến cuối không quan sát được hiện tượng mặt trời tắt, hay là họ căn bản không trải qua mười hai tiếng trước đó?"
Tirian nghe vậy giật mình, nhanh chóng hiểu ý Duncan.
"Ý ngài là..."
"Hãy xác nhận lại xem, xem bên Lãnh Cảng có ghi chép gì về việc mất liên lạc với Hàn Sương không. Nếu trong mắt họ, mọi thứ trên thế giới vẫn luôn bình thường, và thông tin liên lạc với Hàn Sương chưa từng bị gián đoạn... thì sự việc này còn phức tạp hơn chúng ta tưởng tượng."
"Vâng, con sẽ xác nhận ngay,” Tirian nói nhanh, "Còn các thành phố khác, con cũng sẽ dần dần đi xác nhận”
Duncan gật đầu, phất tay xua tan những đốm Linh Thể đang lơ lửng quanh tấm gương. Nhưng ngay lúc ông chuẩn bị suy nghĩ kỹ về chuyện này thì bất ngờ nghe thấy tiếng dê kêu kinh hãi từ phía xa: "Thuyền trưởng! Có chuyện không ổn! Ngài qua đây xem hải đồ đi!"
Hải đồ?
Duncan nghi hoặc, nhanh chóng quay người lại bàn hải đồ, nhìn lướt qua tấm hải đồ quỷ dị bao phủ trong sương mù.
Một giây sau, ông thấy hình chiếu của Thất Hương Hào trên hải đồ, và... bên cạnh hình chiếu đó, một biểu tượng thành phố đang chậm rãi nổi lên.
"Chúng ta. đang ở gần Cảng Khinh Phong?”