Thiên phu trảm

Lượt đọc: 1597 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433 Chương 434 Chương 435 Chương 436 Chương 437 Chương 438 Chương 439 Chương 440 Chương 441 Chương 442 Chương 443 Chương 444 Chương 445 Chương 446 Chương 447 Chương 448 Chương 449 Chương 450 Chương 451 Chương 452 Chương 453 Chương 454 Chương 455 Chương 456 Chương 457 Chương 458 Chương 459 Chương 460 Chương 461 Chương 462 Chương 463 Chương 464 Chương 465 Chương 466 Chương 467 Chương 468 Chương 469 Chương 470 Chương 471 Chương 472 Chương 473 Chương 474 Chương 475 Chương 476 Chương 477 Chương 478 Chương 479 Chương 480 Chương 481 Chương 482 Chương 483 Chương 484 Chương 485 Chương 486 Chương 487 Chương 488 Chương 489 Chương 490 Chương 491 Chương 492 Chương 493 Chương 494 Chương 495 Chương 496 Chương 497 Chương 498 Chương 499 Chương 500 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520 Chương 521 Chương 522 Chương 523 Chương 524 Chương 525 Chương 526 Chương 527 Chương 528 Chương 529 Chương 530 Chương 531 Chương 532 Chương 533 Chương 534 Chương 535 Chương 536 Chương 537 Chương 538 Chương 539 Chương 540 Chương 541 Chương 542 Chương 543 Chương 544 Chương 545 Chương 546 Chương 547 Chương 548 Chương 549 Chương 550 Chương 551 Chương 552 Chương 553 Chương 554 Chương 555 Chương 556 Chương 557 Chương 558 Chương 559 Chương 560 Chương 561 Chương 562 Chương 563 Chương 564 Chương 565 Chương 566 Chương 567 Chương 568 Chương 569 Chương 570 Chương 571 Chương 572 Chương 573 Chương 574 Chương 575 Chương 576 Chương 577 Chương 578 Chương 579 Chương 580 Chương 581 Chương 582 Chương 583 Chương 584 Chương 585 Chương 586 Chương 587 Chương 588 Chương 589 Chương 590 Chương 591 Chương 592 Chương 593 Chương 594 Chương 595 Chương 596 Chương 597 Chương 598 Chương 599 Chương 600 Chương 601 Chương 602 Chương 603 Chương 604 Chương 605 Chương 606 Chương 607 Chương 608 Chương 609 Chương 610 Chương 611 Chương 612 Chương 613 Chương 614 Chương 615 Chương 616 Chương 617 Chương 618 Chương 619 Chương 620 Chương 621 Chương 622 Chương 623 Chương 624 Chương 625 Chương 626 Chương 627 Chương 628 Chương 629 Chương 630 Chương 631 Chương 632 Chương 633 Chương 634 Chương 635 Chương 636 Chương 637 Chương 638 Chương 639 Chương 640 Chương 641 Chương 642 Chương 643 Chương 644 Chương 645 Chương 646 Chương 647 Chương 648 Chương 649 Chương 650 Chương 651
Tiến »
Chương 195
"lan phương cộng hòa!"

❊ ❊ ❊

梁鹏飞及在场诸人皆不由得一愣,梁鹏飞念头一转,旋及明白了是怎么一回事,当即起身向诸位告罪之后,匆匆与白书生朝着前院行去。

梁鹏飞 cùng những người có mặt tại đó đều không khỏi ngẩn ra. Chàng xoay chuyển ý niệm, lập tức hiểu rõ ngọn ngành sự việc, liền đứng dậy cáo lỗi với mọi người rồi vội vã cùng Bạch Thư Sinh đi về phía tiền viện.

看到那叶上林与潘氏父女的疑惑表情,梁大官人笑道:“应该是那位福总督听闻我儿子受了伤,所以特地遣这位督标王参将来探望他吧。”

Nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Diệp Thượng Lâm cùng cha con nhà họ Phan, Lương đại quan nhân mỉm cười nói: "Chắc hẳn là vị Phúc Tổng đốc kia nghe tin con trai ta bị thương, nên đặc biệt phái vị Vương Tham tướng thuộc Đốc tiêu tới thăm hỏi đó mà."

听到了梁元夏的解释,潘有度与那叶上林都不由得暗吸了一口凉气,乖乖,这梁鹏飞在福大总督的眼里,看起来还真不是一般的重视,昨天夜里才发生的事情,第二天就眼巴巴地派了一员参将前来探望一位区区五品的守备,这难道还不能说明.

Nghe lời giải thích của Lương Nguyên Hạ, Phan Hữu Độ và Diệp Thượng Lâm đều không khỏi hít một hơi khí lạnh. Chà chà, xem ra trong mắt Phúc đại Tổng đốc, Lương Bằng Phi thực sự được coi trọng không phải dạng vừa. Chuyện mới xảy ra đêm qua, sáng hôm sau đã vội vã phái một viên Tham tướng đến thăm một gã Thủ bị ngũ phẩm cỏn con, điều này còn chưa đủ để nói lên tất cả hay sao?

“下官新安营守备梁鹏飞见过王参将。”梁鹏飞出现在了王守礼的跟前的时候,已然又再次改妆,身上的纱布能有多厚就有多厚,脸上能有多白就有多白,神色想要多憔悴就有多憔悴,以至于王守礼看到了踉踉跄跄靠着搀扶着出现在息跟前的梁鹏飞时,当时就给吓了一跳:“哎呀,鹏飞老弟你居然伤得如此之重,让下人通知我一声,我进屋探望你不就行了。”

"Hạ quan là Thủ bị doanh Tân An, Lương Bằng Phi, xin ra mắt Vương Tham tướng." Khi Lương Bằng Phi xuất hiện trước mặt Vương Thủ Lễ, chàng đã kịp trang điểm lại. Băng gạc trên người quấn dày bao nhiêu thì dày, mặt bôi trắng bấy nhiêu, thần sắc muốn bao nhiêu tiều tụy thì có bấy nhiêu. Đến mức khi Vương Thủ Lễ nhìn thấy Lương Bằng Phi lảo đảo, phải có người dìu mới đứng vững được trước mặt mình, ông ta lập tức giật nảy mình: "Ôi chao, Bằng Phi hiền đệ, sao đệ lại bị thương nặng đến thế này? Cứ cho hạ nhân báo với ta một tiếng, ta vào tận phòng thăm đệ chẳng phải là được rồi sao."

“王兄乃是参将,梁某不过是区区守备,上下尊卑岂能乱.再说了,王兄乃是代表着福大总督来探望小弟,小弟焉能不来相迎.”梁鹏飞任由那王守礼扶着自己坐到了椅子之上后,抹了一把脑门上的“虚汗”,强撑着露出了一个笑脸虚弱地道。

"Vương huynh là Tham tướng, Lương mỗ chỉ là một tên Thủ bị cỏn con, tôn ti trên dưới sao có thể loạn được. Hơn nữa, Vương huynh là đại diện cho Phúc đại Tổng đốc đến thăm tiểu đệ, tiểu đệ lẽ nào lại không ra nghênh đón." Lương Bằng Phi để mặc Vương Thủ Lễ dìu mình ngồi xuống ghế, sau đó lau vệt "mồ hôi hư" trên trán, cố gắng gượng một nụ cười yếu ớt nói.

“行了,是兄弟就别说这样的话,咱们哥俩可是老交道了,你且安坐便是,来人,把总督大人赏给梁大人的东西都抬上来。”王守礼之前曾经领着督府亲兵到新安接手郑家亲眷和战利品,跟梁鹏飞打过交道,梁鹏飞自然不会放过王守礼这位福康安的亲信,自然,得到了不少好处的王守礼对这位比自己年轻十来岁,却相当会做人的年轻人很有好感,等到他押送着郑家亲眷回广州的时候,两人热络得一口一个王兄一口一个老弟的叫唤了都。

"Được rồi, đã là huynh đệ thì đừng nói những lời khách sáo như vậy. Anh em ta cũng là chỗ quen biết cũ rồi, đệ cứ an tâm ngồi đó đi. Người đâu, đem những thứ Tổng đốc đại nhân ban thưởng cho Lương đại nhân vào đây." Vương Thủ Lễ trước đây từng dẫn thân binh của Đốc phủ đến Tân An tiếp nhận người nhà họ Trịnh và chiến lợi phẩm, nên đã từng qua lại với Lương Bằng Phi. Lương Bằng Phi đương nhiên không bỏ qua cơ hội kết thân với Vương Thủ Lễ, một tâm phúc của Phúc Khang An. Vì vậy, Vương Thủ Lễ sau khi nhận được không ít lợi lộc đã rất có thiện cảm với chàng thanh niên trẻ hơn mình chục tuổi mà lại vô cùng biết cách đối nhân xử thế này. Khi ông ta áp giải người nhà họ Trịnh về Quảng Châu, hai người đã trở nên thân thiết, miệng thì "Vương huynh", miệng thì "hiền đệ" gọi nhau không ngớt.

“这,这么贵重的礼物,这如何使得.”梁鹏飞的表情虽然有些夸张,但他也是着实吃惊不小,鹿茸一箱,上好山参五盒,还有其他各种各样的名贵药材,当然,除此之外,还有一些珍玩古物。

"Thứ này... quà cáp quý giá thế này, làm sao đệ dám nhận." Biểu cảm của Lương Bằng Phi tuy có phần khoa trương, nhưng chàng thực sự cũng kinh ngạc không nhỏ. Một hòm nhung hươu, năm hộp sơn sâm thượng hạng, cùng đủ loại dược liệu quý hiếm khác, đương nhiên, ngoài ra còn có không ít cổ vật trân quý.

那王守礼半真半假地作妒忌状道:“这些可都是福大帅对老弟你的厚赠,切莫推辞,告诉你吧,老哥我跟随福大帅多年,可是从来没见过福大帅对哪个三品以下的官员或者亲信如此厚爱,以后,怕是老哥我都还要多多仰仗于你喽。”

Vương Thủ Lễ giả vờ ghen tị nói: "Đây đều là tấm lòng hậu hĩnh của Phúc đại soái dành cho hiền đệ đấy, chớ có chối từ. Nói cho đệ hay, lão ca ta theo Phúc đại soái nhiều năm, chưa từng thấy ngài ưu ái cho vị quan viên hay tâm phúc nào dưới tam phẩm như vậy. Sau này, sợ là lão ca ta còn phải nhờ cậy vào đệ nhiều đấy."

“王兄切莫说这样的话,您可是久在福大帅身边的亲信,大帅对待身边之人一向亲厚,王兄您想必也是受益非浅吧.”梁鹏飞咳了两声,冲王守礼乐道。

"Vương huynh đừng nói vậy. Huynh là tâm phúc lâu năm bên cạnh Phúc đại soái, đại soái đối với người bên cạnh vốn dĩ luôn hậu hĩnh, chắc hẳn huynh cũng được hưởng lợi không ít nhỉ." Lương Bằng Phi ho hai tiếng, cười nói với Vương Thủ Lễ.

听到了这话,王守礼哈哈一笑,坐到了梁鹏飞的身边悄声道:“老哥我就不逗你玩了,昨夜之事,你处置得很是不错,大帅很是欣慰,大帅让我给你带个话,让你安心在家中休养,额尔登布的事情你不需再担心了,大帅今儿一早,已经让老哥我把额大人给请进了两广总督府,现如今,额大人就留在了总督府中作客,对外嘛,宣称额大人身子有恙,暂不理事……你就放心吧,那老小子,咱们大帅可早就瞅着他不顺眼了,昨夜之事,又拿住了人证,这下就算是任谁说破了天,都没用了。”

Nghe vậy, Vương Thủ Lễ cười ha hả, ngồi xuống bên cạnh Lương Bằng Phi rồi hạ thấp giọng: "Lão ca không đùa với đệ nữa. Việc đêm qua đệ xử lý rất tốt, đại soái rất hài lòng. Đại soái bảo ta nhắn với đệ cứ an tâm nghỉ ngơi ở nhà, chuyện của Ngạch Nhĩ Đăng Bố không cần phải lo lắng nữa. Ngay sáng sớm nay, đại soái đã sai ta mời Ngạch đại nhân vào phủ Tổng đốc Lưỡng Quảng rồi. Hiện tại, Ngạch đại nhân đang ở lại phủ Tổng đốc làm khách, còn bên ngoài thì tuyên bố là Ngạch đại nhân thân thể bất an, tạm thời không xử lý công việc... Đệ cứ yên tâm, lão già đó, đại soái nhà ta đã sớm ngứa mắt rồi. Chuyện đêm qua lại bắt được nhân chứng, lần này dù ai có nói gì đi nữa cũng vô dụng thôi."

听到了王守礼这话,梁鹏飞那颗悬着的心也总算是落了地,如此一来,自己也安心了许多,要不然,自己与老爹的安全是肯定没问题,可是其他人呢.比如娘亲.又或者是万一那额尔登布丧心病狂起来,对自己的未婚妻潘冰洁动手呢.

Nghe được lời này của Vương Thủ Lễ, trái tim treo lơ lửng của Lương Bằng Phi cuối cùng cũng được đặt xuống. Như vậy thì chàng cũng yên tâm hơn nhiều. Nếu không, dù bản thân và cha chàng có an toàn thì những người khác thì sao? Ví như mẫu thân, hay lỡ như tên Ngạch Nhĩ Đăng Bố kia phát điên lên mà ra tay với vị hôn thê Phan Băng Khiết của mình thì sao?

“大帅厚爱,梁某无以为报啊。”梁鹏飞满脸的感激涕淋:“还请王兄代我谢过大帅,日后,就算是能为大帅作牛作马,梁某也甘之如饴。”马屁话反正不要钱,可劲地砸就行了。

"Đại soái hậu ái, Lương mỗ không biết lấy gì báo đáp." Lương Bằng Phi tỏ vẻ cảm kích rơi lệ: "Phiền Vương huynh thay đệ tạ ơn đại soái, sau này dù có phải làm trâu làm ngựa cho đại soái, Lương mỗ cũng cam tâm tình nguyện." Lời nịnh nọt dù sao cũng chẳng mất tiền, cứ thế mà dồn dập tung ra thôi.

王守礼也不差,跟梁鹏飞你来我往地一块歌颂起了福大将军的高尚品德,伟大情操,赫赫战功……总之,两人差点自个把自个给恶心吐了,这才因为梁鹏飞病体沉重而不得不依依惜别,不过临走之时,梁鹏飞硬是热情无比地把那福大总督赏给他的那些鹿茸、人参之类的药材分了一小半给王守礼参将。

Vương Thủ Lễ cũng chẳng kém cạnh, cùng Lương Bằng Phi kẻ xướng người họa, ca tụng đức độ cao thượng, phẩm hạnh vĩ đại và chiến công hiển hách của Phúc đại tướng quân... Tóm lại, cả hai suýt chút nữa tự làm mình buồn nôn. Cuối cùng vì Lương Bằng Phi đang trọng bệnh nên đành phải lưu luyến chia tay. Tuy nhiên lúc sắp đi, Lương Bằng Phi vô cùng nhiệt tình, ép bằng được Vương Thủ Lễ nhận lấy một nửa số nhung hươu, nhân sâm mà Phúc đại Tổng đốc đã ban thưởng cho mình.

要知道,福大总督府中珍藏的药材哪里会有次品.光是那些人参,怕是摆到药铺里,都可以当镇店之宝的东西,王参将自然是心满意足,回到了总督府之后,自然又对着福康安对于梁鹏飞对朝庭与他福大总督的忠贞不渝大大地夸赞了一番。

Phải biết rằng, dược liệu được cất giữ trong phủ Phúc đại Tổng đốc làm gì có loại kém chất lượng. Chỉ riêng chỗ nhân sâm kia, e rằng bày vào tiệm thuốc cũng đủ làm vật trấn tiệm. Vương Tham tướng đương nhiên vô cùng thỏa mãn, sau khi trở về phủ Tổng đốc, lại hết lời tán dương sự trung trinh của Lương Bằng Phi đối với triều đình và Phúc đại Tổng đốc trước mặt Phúc Khang An.

福康安自然是听得眉开眼笑。“好,这小子确实懂事,又懂得做人,这样的人材,确实是难得啊。”

Phúc Khang An nghe vậy đương nhiên mày giãn mắt cười: "Tốt, thằng nhóc này quả thực hiểu chuyện, lại biết cách đối nhân xử thế, nhân tài như vậy đúng là hiếm có."

“还不是福大帅您慧眼识英材,否则,梁守备如今还不一样仍旧是一个普普通通的海商罢了,哪里能有机会为国较命。”王守礼又顺带拍了福康安一马屁。“若不是那梁守备伤势确实不良于行,肯定会亲自入府拜谢大帅之恩泽。”

"Chẳng phải nhờ Phúc đại soái ngài mắt tuệ nhìn trúng nhân tài sao, nếu không thì Lương Thủ bị giờ vẫn chỉ là một tay thương nhân buôn biển tầm thường, làm gì có cơ hội xả thân vì nước." Vương Thủ Lễ lại tiện thể nịnh Phúc Khang An một câu: "Nếu không phải Lương Thủ bị thương nặng không thể đi lại, chắc chắn ngài ấy sẽ đích thân vào phủ tạ ơn đại soái."

“呵呵,好了,他的心意,本督是知道的,让他安心养伤就是了,那额尔登布,哼……敢动本督的人,本督要是放过他,以后岂不是会有人想要骑到本督的头上来了!”福康安的眼中闪烁过一道生冷的杀意。

"Ha ha, được rồi, tâm ý của cậu ta bản đốc biết. Cứ bảo cậu ta an tâm dưỡng thương là được. Còn tên Ngạch Nhĩ Đăng Bố kia, hừ... dám động vào người của bản đốc, nếu bản đốc tha cho hắn, sau này chẳng phải ai cũng muốn trèo lên đầu bản đốc ngồi sao!" Trong mắt Phúc Khang An lóe lên tia sát khí lạnh lẽo.

“大帅所言及是,如今额尔登布的罪证确凿,等到那和大人一到,一切处断自然就能分明。”旁边,那位曾师爷进言道。

"Đại soái nói rất đúng, hiện nay chứng cứ phạm tội của Ngạch Nhĩ Đăng Bố đã rành rành, đợi khi Hòa đại nhân tới, mọi việc xử lý tự nhiên sẽ phân minh." Bên cạnh, vị Tăng sư gia lên tiếng.

福康安抚了抚颔下三缕长须微微颔首道:“和珅这人还算得上是知情识趣,如此这种情形之下,他自然会该知道如何去办额尔登布,况且,额尔登布居然私通盗匪,谋刺朝庭官员之事,本督已然写了奏本,直禀皇上,这么大的事情,谁还敢去保他.”

Phúc Khang An vuốt ba chòm râu dưới cằm, khẽ gật đầu nói: "Hòa Thân là kẻ biết điều, trong tình cảnh này, tự hắn sẽ biết phải xử lý Ngạch Nhĩ Đăng Bố thế nào. Vả lại, chuyện Ngạch Nhĩ Đăng Bố dám tư thông với đạo tặc, mưu sát quan viên triều đình, bản đốc đã viết tấu chương dâng thẳng lên Hoàng thượng. Chuyện lớn như vậy, còn ai dám đứng ra bảo vệ hắn nữa."

王守礼与曾师爷不由得连连点头,额尔登布再得乾隆宠信,也不过是一个家奴,谋刺朝庭官员,而且还属于是报复,乾隆再怎么的也不可能放过额尔登布,反正一句话,死翘翘是肯定的了,不过为了顾及皇家颜面,怎么死法,怕是还得有待考虑。

Vương Thủ Lễ và Tăng sư gia không khỏi liên tục gật đầu. Ngạch Nhĩ Đăng Bố dù có được Càn Long sủng ái đến đâu thì cũng chỉ là một tên gia nô. Mưu sát quan viên triều đình, lại còn là vì tư thù, Càn Long dù thế nào cũng không thể tha cho hắn. Tóm lại một câu, chắc chắn là phải chết, chỉ là vì giữ thể diện cho hoàng gia nên cách chết thế nào thì e là còn phải cân nhắc.

不过这些对于梁鹏飞而言,已经不属于是他的考虑范围了,潘有度父女在那王守礼走之后,又慰问了梁鹏飞一番,这才告辞。而潘冰洁临出前厅的时候,又转过了身来,望着近在咫尺的梁鹏飞道:“明天我再过来看你,好吗?”

Tuy nhiên, những chuyện này đối với Lương Bằng Phi mà nói, đã không còn nằm trong phạm vi phải bận tâm nữa. Sau khi Vương Thủ Lễ rời đi, cha con Phan Hữu Độ lại thăm hỏi Lương Bằng Phi một hồi rồi mới cáo từ. Lúc sắp bước ra khỏi tiền sảnh, Phan Băng Khiết quay người lại, nhìn Lương Bằng Phi đang ở ngay trước mắt nói: "Ngày mai muội lại tới thăm huynh, được không?"

“当然好了,我可是求之不得。”梁鹏飞看到潘冰洁那张瓷白中透着粉色的俏脸,乐呵呵地小声道。换来的是潘冰洁一个含羞带怯的媚眼儿,然后,这小妮子留给了梁鹏飞一个娥娜多姿的背影,摆荡着裙角犹如蝴蝶一般翩翩而去。

"Tất nhiên là được rồi, huynh cầu còn không được ấy chứ." Lương Bằng Phi nhìn khuôn mặt xinh xắn trắng như sứ phớt hồng của Phan Băng Khiết, vui vẻ nói nhỏ. Đáp lại chàng là cái liếc mắt đưa tình đầy e thẹn của nàng. Sau đó, cô nàng để lại cho Lương Bằng Phi một bóng lưng yêu kiều, tà váy đung đưa như cánh bướm dập dìu rời đi.

梁鹏飞恋恋不舍地收回了目光,刚一扭头,就看到大舅叶上林一脸古怪地笑容瞅着自己,吓得一跳。“大舅,这怎么笑得这么恐怖。”

Lương Bằng Phi lưu luyến thu hồi ánh mắt, vừa quay đầu lại đã thấy đại cữu Diệp Thượng Lâm đang nhìn mình với nụ cười kỳ quặc, làm chàng giật bắn mình: "Đại cữu, sao người cười đáng sợ vậy?"

这个形容词让叶上林不由得轻捶了梁鹏飞一拳:“臭小子,大舅是为你高兴,潘家大小姐,咱们广州城里边可是数一数二的闺秀,你能娶到手,算得上是大大的福气喽。”

Từ ngữ này khiến Diệp Thượng Lâm không nhịn được đấm nhẹ vào người Lương Bằng Phi: "Thằng nhóc thối, đại cữu là mừng cho con đấy. Đại tiểu thư nhà họ Phan, trong thành Quảng Châu ta là khuê nữ số một số hai, con mà cưới được về nhà thì đúng là phúc lớn rồi."

“嘿嘿,现在只是未婚妻而已,这米还生着呢。”梁鹏飞嘿嘿一笑,搀着叶上林坐到了厅内。“大舅,怎么今天想起上我家来了.”

"Hì hì, giờ mới chỉ là vị hôn thê thôi, gạo vẫn chưa nấu thành cơm mà." Lương Bằng Phi cười hì hì, dìu Diệp Thượng Lâm ngồi vào trong sảnh: "Đại cữu, sao hôm nay người lại nhớ tới nhà con vậy?"

“还不是担心你小子出个什么意外,我这妹子本就可怜,好不容易才有你这么个出息的儿子,要是……”叶上林看着跟前虽然缠了纱布,却仍旧活蹦乱跳的梁鹏飞,满脸慈爱地道。

"Chẳng phải là lo thằng nhóc con gặp chuyện bất trắc sao. Em gái ta vốn dĩ đã đáng thương, khó khăn lắm mới có được đứa con trai có chí hướng như con, nếu như..." Diệp Thượng Lâm nhìn Lương Bằng Phi dù quấn đầy băng gạc nhưng vẫn hoạt bát trước mắt, vẻ mặt đầy từ ái nói.

“好了大舅,我这不好好的吗.说不定还因祸得福呢。”梁鹏飞得意地挑了挑眉头笑道。

"Được rồi đại cữu, con chẳng phải vẫn ổn đây sao. Biết đâu còn là trong cái rủi có cái may ấy chứ." Lương Bằng Phi đắc ý nhướng mày cười nói.

叶上林冲梁鹏飞翻了个白眼,看了看厅外,压低了声音:“鹏飞啊,你给大舅说句实话,那吕宋中部群岛,现如今是不是你们老梁家的手下在那一带.”

Diệp Thượng Lâm lườm Lương Bằng Phi một cái, nhìn ra ngoài sảnh rồi hạ thấp giọng: "Bằng Phi này, con nói thật với đại cữu đi, quần đảo miền trung Lữ Tống hiện nay có phải là người của nhà họ Lương các con đang nắm giữ không?"

梁鹏飞微微一愣,旋及笑道:“大舅您可是正儿八经的十三行行商,对于我们梁家的事务,怎么关心起来了.”梁鹏飞心里边飞快地盘算了起来,怎么也想不到,这位大舅是怎么知道这个消息的,娘亲.不可能,娘亲叶氏肯定知道这事情的轻重,绝对不会胡乱说出去。

Lương Bằng Phi hơi ngẩn người, sau đó cười nói: "Đại cữu là thương nhân chính hiệu của Thập Tam Hành, sao lại quan tâm tới công việc của nhà họ Lương con thế?" Lương Bằng Phi trong lòng tính toán nhanh chóng, không tài nào nghĩ ra vị đại cữu này làm sao biết được tin tức đó. Mẫu thân ư? Không thể nào, mẫu thân Diệp thị chắc chắn biết rõ tầm quan trọng của việc này, tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài.

“你放心,跟你娘亲半点关系也没有。”叶上林看到了梁鹏飞眼珠子滴溜溜地在那转悠,不由得洒然一笑:“你大舅我确实是正二八经的商人,不过,你可别忘记了,大舅我可不的经营范围可不仅仅只是与那些洋商打交道,南洋那些,大舅可也有不少的朋友。”

"Con yên tâm, chẳng liên quan gì đến mẫu thân con đâu." Diệp Thượng Lâm thấy nhãn cầu Lương Bằng Phi đảo liên tục, không khỏi cười sảng khoái: "Đại cữu đúng là thương nhân chính hiệu, nhưng con đừng quên, phạm vi kinh doanh của đại cữu đâu chỉ có qua lại với đám thương nhân Tây dương, ở vùng Nam Dương, đại cữu cũng có không ít bạn bè đâu."

“那大舅您此话何意.”梁鹏飞端起了一杯茶水抿了一口,笑眯眯地望着这个胖呼呼,犹如一尊弥勒佛般慈眉善目的十三行大行商。

"Vậy ý của đại cữu là sao?" Lương Bằng Phi bưng chén trà nhấp một ngụm, cười híp mắt nhìn vị đại thương nhân Thập Tam Hành béo tốt, vẻ mặt từ bi hỷ xả như một vị Di Lặc Phật này.

“你这孩子,莫非你还怕大舅害你不成.”叶上林不由得有些忿愤地道。

"Thằng nhóc này, chẳng lẽ con sợ đại cữu hại con sao?" Diệp Thượng Lâm không khỏi có chút phẫn nộ nói.

“我知道大舅您是不会害外甥的,不过,事关重大,大舅要是没事,岂会如此问.”梁鹏飞嘿嘿一笑,却丝毫没有松口的意思。梁家与西班牙之间的交道并不算隐蔽,不过也绝对不会随意地泄漏出去。毕竟这件事对于那吕宋总督和西班牙王国而言,都不是什么涨脸的事,反而是丢脸丢份的事情,难道他们还好意思大肆宣扬不成.

"Con biết đại cữu sẽ không hại cháu mình, nhưng việc này hệ trọng, nếu không có chuyện gì, sao đại cữu lại hỏi như vậy." Lương Bằng Phi cười hì hì, nhưng tuyệt nhiên không có ý định hé miệng. Việc giao thiệp giữa nhà họ Lương và Tây Ban Nha tuy không phải là bí mật, nhưng cũng tuyệt đối không thể tùy tiện tiết lộ ra ngoài. Dù sao chuyện này đối với vị Tổng đốc Lữ Tống và vương quốc Tây Ban Nha mà nói, chẳng phải chuyện vẻ vang gì, trái lại còn là chuyện mất mặt, lẽ nào họ còn dám rêu rao khắp nơi sao?

再说了,知道梁鹏飞真实身份的,也只有吕宋的少数高层,一般人,除了知道是一伙华人梁姓海盗,其他的根本就是一无所知,就算是那少数高层,也顶多就只知道梁鹏飞的姓名和与他们发生冲突的原因,对于梁鹏飞的老底,也是两眼一抹黑。

Hơn nữa, người biết thân phận thật sự của Lương Bằng Phi chỉ có một số ít tầng lớp cao cấp ở Lữ Tống. Người bình thường ngoài việc biết đó là một đám hải tặc người Hoa họ Lương ra thì không biết gì cả. Ngay cả số ít cao tầng kia, nhiều nhất cũng chỉ biết tên họ của Lương Bằng Phi và nguyên nhân xảy ra xung đột, còn gốc gác của chàng thì họ vẫn mù tịt.

叶上林伸出尾指挠了挠头皮,一脸苦涩:“也罢,大舅就跟你说实话吧,你可知南洋婆罗洲.”

Diệp Thượng Lâm đưa ngón út gãi gãi đầu, vẻ mặt đắng chát: "Thôi được, đại cữu nói thật với con vậy, con có biết đảo Borneo ở Nam Dương không?"

“南洋婆罗洲.”梁鹏飞点了点头:“这我当然知道,我阿爹就跟那婆罗洲岛上的不少华人公司做过生意,怎么了.莫非那里有什么变故不成.”

"Đảo Borneo ở Nam Dương." Lương Bằng Phi gật đầu: "Cái này con đương nhiên biết, cha con từng làm ăn với không ít công ty người Hoa trên đảo Borneo đó. Sao vậy? Chẳng lẽ ở đó có biến cố gì à?"

“那你是否又知道南洋婆罗洲上有个兰芳共和国,现任大总制罗芳伯再未下南洋之前,与你大舅我乃是至交好友。”叶上林这话让梁鹏飞心头一跳。

"Vậy con có biết trên đảo Borneo ở Nam Dương có một nước gọi là Lan Phương Cộng hòa không? Đại Tổng chế đương nhiệm là La Phương Bá, trước khi xuống Nam Dương, chính là bạn chí cốt của đại cữu đấy." Lời này của Diệp Thượng Lâm khiến tim Lương Bằng Phi đập mạnh một cái.

“兰芳共和国.罗芳伯跟大舅您是至交好友!”梁鹏飞的声音下意识地提高了八度,兰芳共和国他岂能不知道,前世的历史就曾经记载过这个华人国家的历史,虽然并不全面,但是很多资料都提到过这个华人在南洋建立的国家,而梁鹏飞来到了这个时候之后,也是很详细地收集了一番南洋的各个华人聚落的情报。

"Lan Phương Cộng hòa? La Phương Bá là bạn chí cốt của đại cữu!" Giọng Lương Bằng Phi vô thức cao lên tám độ. Lan Phương Cộng hòa sao chàng có thể không biết? Lịch sử kiếp trước từng ghi chép về lịch sử của quốc gia người Hoa này, tuy không đầy đủ nhưng rất nhiều tài liệu đã nhắc đến quốc gia do người Hoa xây dựng ở Nam Dương. Mà sau khi Lương Bằng Phi tới thời đại này, cũng đã thu thập rất chi tiết thông tin về các tụ điểm người Hoa ở Nam Dương.

不收不知道,一收吓一跳,梁鹏飞还真没有想到过,除了在历史上留名的兰芳共和国之外,在南洋一带,还有着不少的华人建立的城镇与小国度,例如那广东省人吴元盛,在婆罗洲北部建立戴燕王国,自任国王,王位世袭。

Không tìm hiểu thì thôi, tìm hiểu rồi mới giật mình. Lương Bằng Phi thực sự không ngờ rằng, ngoài Lan Phương Cộng hòa nổi danh trong lịch sử, ở vùng Nam Dương còn có không ít thị trấn và quốc gia nhỏ do người Hoa xây dựng. Ví như người Quảng Đông là Ngô Nguyên Thịnh, xây dựng vương quốc Đái Yến ở phía bắc Borneo, tự xưng vương, ngôi vị thế tập.

广东省潮州人张杰绪,在安波那岛(纳土纳岛)建立没有特定名号的王国,自任国王。福建省人吴阳,在马来半岛建立另一个没有特定名称的王国。还有暹罗王国的开国国王郑昭;三佛齐国王张琏;婆罗国王某(福建人);爪哇顺塔国王某(广东潮州人)……反正一顺溜下来,大大小小,称公司、称王国的还真他娘的不少。

Người Triều Châu, Quảng Đông là Trương Kiệt Tự, xây dựng vương quốc không có tên gọi cụ thể trên đảo An Ba Na (đảo Natuna), tự xưng vương. Người Phúc Kiến là Ngô Dương, xây dựng một vương quốc khác không tên trên bán đảo Mã Lai. Còn có Trịnh Chiêu, vị vua khai quốc của vương quốc Xiêm La; Trương Liễn, vua nước Tam Phật Tề; một vị vua nước Bà La nào đó (người Phúc Kiến); một vị vua nước Thuận Tháp ở Java (người Triều Châu, Quảng Đông)... Tóm lại, liệt kê một lượt thì lớn nhỏ, gọi là công ty hay vương quốc, mẹ kiếp, cũng không ít đâu.

而这个兰芳共和国,虽然算不得立国最早,但是,却算得上是较为强大的,光是华人就有将近十万之众,他们帮助了浡泥王平了叛,浡泥王看华人的势力已成,不得已拱手让位。兰芳国能建立起来,主要还是华人群体实力很强的缘故。

Mà cái Lan Phương Cộng hòa này, dù không phải là nước thành lập sớm nhất, nhưng lại được coi là khá hùng mạnh. Chỉ riêng người Hoa đã có gần mười vạn người. Họ đã giúp vua nước Bột Nê dẹp loạn, vua Bột Nê thấy thế lực người Hoa đã lớn mạnh, bất đắc dĩ phải chắp tay nhường ngôi. Lan Phương quốc có thể thành lập được, chủ yếu vẫn là do thực lực của cộng đồng người Hoa rất mạnh.

罗芳伯是华人势力的代表,是由华人们推选出来的。除了个人能力之外,在华人圈内并不具备绝对的优势。也就是说,大家能一起推选他,也能够一起废了他。所以,罗芳伯敢于向土著居民称王,但不敢在华人面前称王。

La Phương Bá là đại diện cho thế lực người Hoa, được người Hoa bầu ra. Ngoài năng lực cá nhân, trong giới người Hoa, ông không chiếm ưu thế tuyệt đối. Nghĩa là, mọi người có thể cùng nhau bầu ra ông, cũng có thể cùng nhau phế bỏ ông. Vì vậy, La Phương Bá dám xưng vương trước người bản địa, nhưng không dám xưng vương trước mặt người Hoa.

后来,他们还曾经遣使回国,觐见皇帝,请求称藩,想把西婆罗洲这块土地纳入清朝的版图,或者变成藩属国家。清朝皇帝不予受理,根本不理睬这些天朝弃民,或者根本不能容忍南方的汉人在海外建个国家。

Sau đó, họ còn từng phái sứ giả về nước, yết kiến Hoàng đế, xin được làm chư hầu, muốn đưa vùng đất Tây Borneo này vào bản đồ nhà Thanh, hoặc trở thành nước phiên thuộc. Hoàng đế nhà Thanh không chấp nhận, căn bản không thèm đếm xỉa đến những kẻ "thiên triều khí dân" này, hoặc căn bản không thể dung thứ cho việc người Hán phương Nam xây dựng một quốc gia ở hải ngoại.

梁鹏飞怎么也没有想到,自己这位大舅居然会跟那罗芳伯是执交好友,好半天,梁鹏飞在回过了神来,望向叶上林。“大舅,说吧,是不是那位罗总制找到了你,而事情又与侄儿有关.”梁鹏飞沉声说道。

Lương Bằng Phi không thể ngờ rằng vị đại cữu này của mình lại là bạn chí cốt với La Phương Bá. Mất một lúc lâu sau, Lương Bằng Phi mới hoàn hồn, nhìn Diệp Thượng Lâm: "Đại cữu, nói đi, có phải vị La Tổng chế kia đã tìm tới người, mà chuyện này lại liên quan đến cháu không?" Lương Bằng Phi trầm giọng nói.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Việt Nam Thư Quán
Được bạn:MotSach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433 Chương 434 Chương 435 Chương 436 Chương 437 Chương 438 Chương 439 Chương 440 Chương 441 Chương 442 Chương 443 Chương 444 Chương 445 Chương 446 Chương 447 Chương 448 Chương 449 Chương 450 Chương 451 Chương 452 Chương 453 Chương 454 Chương 455 Chương 456 Chương 457 Chương 458 Chương 459 Chương 460 Chương 461 Chương 462 Chương 463 Chương 464 Chương 465 Chương 466 Chương 467 Chương 468 Chương 469 Chương 470 Chương 471 Chương 472 Chương 473 Chương 474 Chương 475 Chương 476 Chương 477 Chương 478 Chương 479 Chương 480 Chương 481 Chương 482 Chương 483 Chương 484 Chương 485 Chương 486 Chương 487 Chương 488 Chương 489 Chương 490 Chương 491 Chương 492 Chương 493 Chương 494 Chương 495 Chương 496 Chương 497 Chương 498 Chương 499 Chương 500 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520 Chương 521 Chương 522 Chương 523 Chương 524 Chương 525 Chương 526 Chương 527 Chương 528 Chương 529 Chương 530 Chương 531 Chương 532 Chương 533 Chương 534 Chương 535 Chương 536 Chương 537 Chương 538 Chương 539 Chương 540 Chương 541 Chương 542 Chương 543 Chương 544 Chương 545 Chương 546 Chương 547 Chương 548 Chương 549 Chương 550 Chương 551 Chương 552 Chương 553 Chương 554 Chương 555 Chương 556 Chương 557 Chương 558 Chương 559 Chương 560 Chương 561 Chương 562 Chương 563 Chương 564 Chương 565 Chương 566 Chương 567 Chương 568 Chương 569 Chương 570 Chương 571 Chương 572 Chương 573 Chương 574 Chương 575 Chương 576 Chương 577 Chương 578 Chương 579 Chương 580 Chương 581 Chương 582 Chương 583 Chương 584 Chương 585 Chương 586 Chương 587 Chương 588 Chương 589 Chương 590 Chương 591 Chương 592 Chương 593 Chương 594 Chương 595 Chương 596 Chương 597 Chương 598 Chương 599 Chương 600 Chương 601 Chương 602 Chương 603 Chương 604 Chương 605 Chương 606 Chương 607 Chương 608 Chương 609 Chương 610 Chương 611 Chương 612 Chương 613 Chương 614 Chương 615 Chương 616 Chương 617 Chương 618 Chương 619 Chương 620 Chương 621 Chương 622 Chương 623 Chương 624 Chương 625 Chương 626 Chương 627 Chương 628 Chương 629 Chương 630 Chương 631 Chương 632 Chương 633 Chương 634 Chương 635 Chương 636 Chương 637 Chương 638 Chương 639 Chương 640 Chương 641 Chương 642 Chương 643 Chương 644 Chương 645 Chương 646 Chương 647 Chương 648 Chương 649 Chương 650 Chương 651
Tiến »