Chương 413: Mễ Lan Đạt: Ai Sẽ Chết (Hạ)
Nghe Tác Phổ dứt lời, Mễ Lan Đạt trầm tư nửa buổi. Lúc Tác Phổ lòng dạ rối bời, Mễ Lan Đạt rốt cuộc cất tiếng: "Đây chính là chỗ ngươi khác biệt với Tác Khắc, cũng là nguyên do ta chọn ngươi, bởi ngươi trầm tĩnh. Tác Khắc ngu muội nông cạn, luôn ỷ vào vó ngựa sắt bén, lưỡi đao sắc lạnh của người Đông Hồ ta là có thể san bằng mọi kẻ địch hắn muốn diệt. Kẻ như vậy, nếu chỉ là một võ tướng, có lẽ có thể xưng vô địch, nhưng nếu làm vua, ắt sẽ đẩy tộc ta vào vực sâu vạn kiếp bất phục."
"Phụ thân, đại ca dù lỗ mãng, song tội không đáng chết!" Tác Phổ ấp úng đáp.
Mễ Lan Đạt cười lạnh một tiếng, ánh mắt sắc như dao găm, nhìn xoáy vào Tác Phổ: "Chẳng lẽ ngươi chưa từng muốn lấy mạng người đại ca này? Không, ngươi đã nghĩ tới, chỉ là thế lực của ngươi chưa đủ mà thôi. Tác Khắc lén về Hòa Lâm, chẳng lẽ thủ hạ ngươi không tìm khắp nơi hòng bắt hắn?"
Tác Phổ sắc mặt trắng bệch, thấp thỏm cúi đầu.
"Bậc đế vương, lúc nên hung ác ắt phải hung ác; lúc nên trơ trẽn, da mặt ắt phải dày hơn cả tường thành. Ngươi cũng không tệ, dù trong lòng đã sớm muốn giết đại ca ngươi, nhưng trước mặt ta, vẫn còn có thể bày ra bộ dạng huynh đệ hòa thuận."
"Phụ thân!" Tác Phổ người khẽ run lên.
"Đừng cố giải thích cho mình." Mễ Lan Đạt lắc đầu không nén được. "Ta lựa chọn ngươi, chính bởi ngươi có dũng khí dám làm liều, lại có lòng dạ thâm sâu này. Tác Phổ, ngươi có hay không biết vì sao ngươi chẳng còn lấy một vị thúc thúc nào?"
Tác Phổ ngỡ ngàng ngẩng đầu.
"Bởi vì mấy mươi năm trước, chúng đã bị ta giết sạch cả rồi!" Mễ Lan Đạt cười lạnh. "Cho nên, mới có Cung Vệ Quân trấn giữ Vương Đình, tung hoành thiên hạ, áp đảo mọi bộ lạc như ngày nay."
"Con xin đa tạ phụ thân dạy bảo!" Tác Phổ thưa.
"Chỉ là, mấy người ca ca của ngươi, ngoại trừ Tác Khắc, những người khác không có gì đáng ngại. Cũng không nhất thiết phải đuổi tận giết tuyệt!" Mễ Lan Đạt thở dài một hơi. "Chính Tác Khắc, ta cũng sẽ thay ngươi giải quyết vậy."
Trong đại điện chìm vào một khoảng lặng im. Đại điện trống trải, ngoài hai cha con, chẳng tìm thấy lấy một tên người hầu nào, hiển nhiên đã bị Mễ Lan Đạt đuổi ra ngoài cả. Ánh nến u tối, lung lay hệt quỷ cảnh.
"Mấy năm qua, ta vẫn luôn suy nghĩ, người Đông Hồ ta làm sao mới có thể nhuộm đỏ Trung Nguyên? Tác Phổ, ngươi có từng nghĩ đến chăng?" Giữa khoảng lặng, Mễ Lan Đạt cất tiếng u u.
"Phụ thân. Mấy năm qua, con vẫn luôn nghiên cứu các quốc gia Trung Nguyên, nhi thần cho rằng, chúng ta nếu muốn thực sự cường đại, nhất định phải thay đổi căn cơ lập quốc của tộc Đông Hồ ta, chiêu hiền đãi sĩ, thành lập một thể chế quốc gia hoàn thiện. Thu hút nhân tài tứ phương quy thuận, xây dựng một chính quyền Trung Ương cường đại."
"Đúng thế, tất sẽ có sự phản kháng mãnh liệt."
"Cuộc chiến tranh lần này chính là một cơ hội vàng!" Tác Phổ nói tiếp: "Đánh thắng trận chiến này, danh vọng của Vương Đình ắt sẽ lên tới một tầm cao chưa từng có. Chúng ta có thể mượn trận chiến này, tăng cường thực lực Cung Vệ Quân đến mức tối đa, đồng thời làm suy yếu lực lượng của kẻ phản đối. Đến lúc đó, chỉ cần Vương Đình quyết định, liền có thể dùng máu tươi và đao thép để phổ biến chính sách này. Dù trong đó có phản kháng, song không ảnh hưởng đến đại cục, bởi vì Yến quốc chiến bại, không còn sức lực can thiệp chúng ta nữa. Cho nên, trận chiến này, chúng ta nhất định phải thắng. Chỉ cần có khoảng mười năm thời gian dưỡng sức, ta tin rằng, người Đông Hồ ta liền có thể đạp ngựa tiến vào Trung Nguyên vậy!"
Mễ Lan Đạt khẽ gật đầu: "Đúng vậy, đánh thắng trận chiến này, sẽ giành được mấy chục năm thời gian dưỡng sức. Vậy thì, chúng ta phải thắng trận chiến này!"
Hắn nhẹ nhàng vỗ hai tay. Theo tiếng vỗ tay, bước vào là hai lão quen của Tác Phổ, cũng là tâm phúc của Mễ Lan Đạt: Đồ Lỗ và Nhan Khất.
"Đã chuẩn bị xong cả rồi chứ?" Mễ Lan Đạt nhìn về phía Nhan Khất.
"Vương thượng, Cung Vệ Quân đã chuẩn bị xong cả rồi."
"Rất tốt, ngày mai, ta sẽ triệu tập các bộ thủ lĩnh đến Vương Đình hội nghị. Về A Cố Bộ, ngày mai chính là lúc giải quyết. Nhan Khất, ngươi hãy đi đi, bắt được Tác Khắc, không cần nhiều lời, lập tức giết chết hắn." Giọng Mễ Lan Đạt vang lên, mang theo uy quyền không thể chống đối.
"Vâng!" Nhan Khất xoay người hành lễ, rồi quay người rời đại điện.
"Tác Phổ, những kẻ ủng hộ đại ca ngươi, ngày mai đầu đều sẽ rơi xuống đất. Ta dùng máu tươi của những kẻ này để lát đường lên ngôi vương cho ngươi, hi vọng ngươi có thể dẫn dắt tộc Đông Hồ ta đi ra một con đường quang minh."
"Con xin đa tạ phụ thân!" Tác Phổ từ chỗ ngồi bước xuống, đầu rạp xuống đất, phủ phục. Giờ phút này, trong lòng hắn kinh hãi tột độ. Mấy tháng qua, hắn vẫn cho rằng phụ thân bệnh nặng, không thể xử lý công việc, lúc này mới khiến đại ca lộng hành, theo Du Lâm lén về, gây sóng gió, đi khắp nơi thuyết phục các bộ lạc lớn ủng hộ hắn lên ngôi vương. Nào ngờ phụ thân, người tưởng chừng như vẫn luôn ở trong đại điện không ra ngoài, lại nắm giữ mọi chuyện trong lòng bàn tay, lạnh lùng nhìn đại ca biểu diễn vở kịch ấy.
Ngày mai, máu tươi sẽ nhấn chìm Hòa Lâm, Tác Phổ không khỏi rùng mình.
"Đứng lên đi, ngươi sắp trở thành một vương giả rồi." Trong ánh mắt Mễ Lan Đạt không hề có chút rung động tình cảm nào. "Đồ Lỗ, Lữ tiên sinh đã đến rồi sao?"
"Lữ tiên sinh đang ở ngoài đại điện. Gia quyến, đồ đệ của ông ta, đều đang trong vòng kiểm soát của chúng ta." Đồ Lỗ khom lưng đáp.
"Mời Lữ tiên sinh vào."
Lữ Thi Nhân run rẩy bước vào đại điện, thấy Mễ Lan Đạt đang nhìn mình chằm chằm, hai chân liền mềm nhũn, ngay lập tức quỵ xuống đất. Bờ môi run rẩy, lại chẳng thốt nên lời.
"Lữ tiên sinh." Mễ Lan Đạt cúi người xuống, nhìn vào vị mật thám Đại Yến trước mắt. Trong mắt ông ta không hề có sự chán ghét, mà chỉ có vẻ bình tĩnh. "Ngươi đến Đông Hồ ta đã bao năm rồi? Là hai mươi mốt năm, hay hai mươi hai năm?"
"Tâu Vương thượng, đến nay vừa đúng hai mươi lăm năm!" Lữ Thi Nhân run giọng đáp.
"Hai mươi lăm năm ư!" Mễ Lan Đạt thở dài một tiếng. "Ta cứ ngỡ chỉ là hai mươi mốt năm thôi chứ."
"Vâng, hai mươi mốt năm trước, Vương thượng bệnh nặng một hồi, chính là kẻ hèn này đã thay đại nhân chẩn bệnh."
Mễ Lan Đạt nở nụ cười: "Đó không phải là bệnh, mà là trúng độc. Nếu không có Lữ tiên sinh ngươi, hai mốt năm trước, ta đã ôi thôi rồi! Y thuật của ngươi, quả nhiên xứng đáng hai chữ thần y. Hai mươi năm qua, ta Mễ Lan Đạt đối đãi ngươi ra sao?"
"Đại vương đãi kẻ hèn này, ân trọng như núi."
Mễ Lan Đạt nở nụ cười: "Đúng vậy, ngươi đã cứu mạng ta, ta cũng chưa từng bạc đãi ngươi. Ngươi ở Hòa Lâm có nhà cửa xa hoa, có quyền tự do ra vào cung cấm, ngươi có thể giao du với quyền quý. Mấy năm qua, bao nhiêu tình báo tuyệt mật của Đông Hồ ta, cứ thế chảy vào Đại Yến vậy!"
Lữ Thi Nhân cắn chặt môi, im lặng không đáp. Bên cạnh, Tác Phổ kinh ngạc đến trắng bệch cả mặt, một thần y phục vụ quý tộc Đông Hồ hơn hai mươi năm, lại là gián điệp của Đại Yến!
"Ngươi ở lại Đông Hồ hai mươi lăm năm, cưới vợ, sinh con, lập nghiệp, e rằng đã sớm quen với khí hậu, nhân tình nơi đây của chúng ta rồi. Đối với cố hương của ngươi, ngươi còn nhớ được bao nhiêu?" Đối với kẻ tiết lộ bí mật lớn nhất Đông Hồ từ trước đến nay này, Mễ Lan Đạt chẳng hề có chút thống hận nào, ngược lại còn cùng hắn trò chuyện chuyện nhà.
"Cố hương?" Lữ Thi Nhân hai mắt mịt mờ. Đối với gia hương, quả nhiên hắn không còn nhớ được bao nhiêu. Hai mươi năm trước, hắn mới ngoài ba mươi tuổi đã phụng mệnh đi vào Đông Hồ. Thoáng chốc đã hai mươi lăm năm trôi qua, từ một thanh niên phong nhã hào hoa, đã đến tuổi biết thiên mệnh rồi.
"Ngươi giấu giếm rất kỹ. Nếu không phải mấy lần ngươi ra tay trong năm qua, ta còn thật sự không phát giác được ngươi. Một kẻ phục vụ Vương tộc Đông Hồ ta mười mấy năm, lại là gián điệp của Yến quốc! Nói đi cũng phải nói lại, ta thật sự bội phục Ninh Tắc Thành. Rất giỏi, lúc ấy hắn chỉ là một tiểu nhân vật thôi mà, vậy mà đã bắt đầu mưu đồ chúng ta, hơn nữa vừa ra tay, đã đánh trúng yếu điểm uy hiếp chúng ta." Mễ Lan Đạt nở nụ cười.
"Đại vương, Lữ Thi Nhân tự biết có tội, chẳng dám cầu đại vương tha thứ, chỉ cầu đại vương tha cho vợ con kẻ hèn này. Bọn họ đâu hay biết chuyện gì. Vợ kẻ hèn này cũng là tộc nhân Đông Hồ mà."
"Ta biết, vợ ngươi không chỉ là tộc nhân Đông Hồ, mà còn là một nhánh trong vương tộc ta." Mễ Lan Đạt thản nhiên đáp. "Chỉ là ngày mai, đầu của rất nhiều người đều sẽ lăn xuống đất. Trong đó, còn có cả con trai ruột của ta nữa. Ngươi nghĩ xem, gia quyến ngươi có thoát khỏi được không?"
Lữ Thi Nhân ngay lập tức co quắp ngồi dưới đất. Ở Đông Hồ hơn hai mươi năm, thói quen hành sự của người Đông Hồ, ông ta sao không biết? Đừng nói là một tộc nhân chi thứ, dù là huyết mạch chí thân, cũng sẽ không chút nào lưu tình.
"Tác Phổ, đi đỡ Lữ tiên sinh dậy, cho Lữ tiên sinh một cái ghế!" Mễ Lan Đạt thản nhiên nói: "Ngươi không cần trợn mắt như vậy, khi còn bé nếu không phải thần y thánh thủ Lữ tiên sinh, ngươi cũng chẳng sống được đến hôm nay. Nói đi cũng phải nói lại, Lữ tiên sinh đối với tộc ta, ân đức cứu người vô số!"
Tác Phổ tức giận nhìn vị thầy thuốc mà ngày xưa hắn vô cùng kính trọng này, một tay đỡ ông ta dậy, tiện tay kéo một cái ghế, đặt ông ta vào.
"Lữ tiên sinh, ngày mai ngươi hãy đích thân truyền một phong tình báo về, đương nhiên, đây cũng là phong cuối cùng. Ngươi làm tốt chuyện này, ta không những không giết gia quyến ngươi, mà ngay cả ngươi ta cũng sẽ tha." Mễ Lan Đạt khẽ cười nói: "Đông Hồ ta, rất cần những y thuật cao thủ như ngươi. Mấy năm qua, ngươi dạy dỗ đệ tử, rất có ích cho người Đông Hồ chúng ta. Những công lao này, ta cũng không hề quên."
Khó nhọc nuốt một ngụm nước bọt, Lữ Thi Nhân đương nhiên biết điều này có ý nghĩa gì. "Không biết đại vương muốn kẻ hèn này truyền tin tình báo gì về?"
"Ngươi hãy nói ta đã chết. Vương Đình vì đại quân Đại Yến áp cảnh, muốn an lòng dân, nên bí mật không phát tang. Tác Phổ và Tác Khắc hai phe tranh quyền, khiến Vương Đình chia làm hai phái, Vương Đình đã mất đi quyền kiểm soát toàn bộ bộ tộc." Mễ Lan Đạt chậm rãi đáp. "Làm được những điều này, ta liền tha cho cả nhà ngươi tính mạng. Tác Phổ, sau này ngươi cũng không được gây khó dễ cho Lữ tiên sinh. Y thuật của ông ta, thật sự có thể cứu sống vô số người. Hãy để ông ta ở lại Vương Đình, thay Đông Hồ ta bồi dưỡng thêm nhiều nhân tài nữa!"
"Nhi thần ghi nhớ!" Tác Phổ thưa.
Đồ Lỗ bước tới, đưa cho Lữ Thi Nhân một chồng giấy bản thảo: "Tất cả mọi thứ ta đều đã nghĩ sẵn cho ngươi rồi, ngươi chỉ cần chép lại một lần là được, sau đó truyền đi. Đương nhiên, Lữ tiên sinh, ngươi còn phải giao ra những gián điệp nào còn ẩn trong thành Hòa Lâm. Chúng ta biết rõ, ngươi là tổng thủ lĩnh của mọi gián điệp Yến Nhân trong thành Hòa Lâm."
Lữ Thi Nhân lảo đảo rời khỏi đại điện. Mễ Lan Đạt cũng phất tay ra hiệu: "Các ngươi lui xuống đi, ta mệt rồi."