Ngày nay, mọi việc của Quan gia đều thuận theo Vương An Thạch, chỉ riêng việc thiết lập Tam tư Điều lệ ty là bị Quan gia cự tuyệt.
Vương An Thạch ngồi xe từ cửa cung trở về, hắn đã nghe tin việc mình đề xuất thiết lập Tam tư Điều lệ ty vừa ra, liền vấp phải sự phản đối của không ít quan viên.
Hôm qua, Tăng Củng đã đích thân tới cửa, khuyên bảo Vương An Thạch cần phải thận trọng hơn trong việc thiết lập Tam tư Điều lệ ty.
Vương An Thạch không đồng ý.
Sau đó, Tăng Củng làm một bài thơ:
"Kết giao gọi vô ngại, lời khuyên kỳ có bổ. Thẳng nói cự khiển trách, tẫn ngôn thế nhưng nhiều ngỗ. Biết giả thượng phục ngôn, từ từ ai nhưng ngữ."
Bài thơ này hôm nay đã truyền đến tai Vương An Thạch.
Vương An Thạch đọc thơ của Tăng Củng, hiểu rằng đây không hẳn là một bài thơ tuyệt giao. Thế nhưng, quân tử tuyệt giao không nói lời ác ý, thường thường đều rất hàm súc.
Vương An Thạch không khỏi nhớ về mùa xuân năm Khánh Lịch nguyên niên.
Khi ấy hắn mới hai mươi mốt tuổi, vừa lên kinh ứng thí, còn Tăng Củng hai mươi ba tuổi đã là Thái học sinh. Vương An Thạch kết bạn với Tăng Củng tại nơi ở ở kinh sư, hai người thường xuyên qua lại.
Khi đó, ánh nắng mùa thu xuyên qua rèm cửa chiếu lên chiếu ngồi của hai người, lão bộc của Tăng Củng bưng cơm canh đã chuẩn bị sẵn, hai người cùng ngồi chung án mà ăn.
Hai người trò chuyện rất nhiều, từ chuyện cổ kim nhân sự thay đổi cho đến triều đình, đều có chung khát vọng, lại ngưỡng mộ văn chương của đối phương.
Vương An Thạch từng nói với Tăng Củng: "Ngô thiếu cùng mạc hợp, yêu ta quân vì nhất."
Ý rằng: Ta từ nhỏ không có bạn bè, chỉ có ngươi là người tốt nhất với ta.
Nhưng hiện giờ... sau khi Vương An Thạch và Âu Dương Tu nảy sinh xung đột trong việc của Tiết Hướng, giữa hai người đã chôn giấu khúc mắc.
Vương An Thạch là người được Tăng Củng tiến cử cho Âu Dương Tu, nhưng sau đó chính hắn lại trở mặt với Âu Dương Tu, khiến Tăng Củng rơi vào thế khó xử.
Giờ đây, người bạn tốt nhất này đã rời xa hắn.
Hơn nữa, từ khi hắn bái làm Hàn lâm học sĩ, Tư Mã Quang cũng chưa từng một lần tới thăm hỏi riêng.
Vương An Thạch thoáng hiện nét buồn bã trên mặt, sau đó xuống xe trở về gia trạch.
Trong phủ có khách, Vương An Thạch nghe nói là Tiêu nhị lang quân, huynh đệ của con dâu Tiêu thị, tới bái phỏng.
Vương An Thạch không ưa Tiêu nhị lang quân, cảm thấy hắn quá mức phù hoa, không phải là một người đọc sách chân chính, nhưng vì tình cảm nên vẫn để hắn vào nhà dùng bữa.
Vương An Thạch vào phòng, gặp mặt Tiêu nhị lang quân.
Hai người trò chuyện vài câu. Tiêu nhị lang quân vốn tưởng rằng Vương An Thạch thân là Tể tướng, ắt hẳn sẽ dùng yến tiệc thịnh soạn để khoản đãi mình, nên hôm nay đã ăn mặc chỉnh tề, trang trọng tới cửa.
Hai người trò chuyện vài câu, Tiêu nhị lang quân vốn tưởng rằng Vương An Thạch thân là Tể tướng, tất sẽ bày tiệc thịnh soạn để khoản đãi mình, nên hôm nay mới ăn mặc chỉnh tề, trang trọng tới cửa.
Nào ngờ ngồi đợi nửa ngày, cơm nước chẳng thấy đâu, thậm chí đến cả trái cây hay nước trà cũng không có lấy một chén.
Tiêu nhị lang quân trong lòng đã vô cùng bất mãn.
Chờ đến khi Vương An Thạch cùng dùng bữa, Tiêu nhị lang quân nhìn lại chỉ thấy trên bàn vỏn vẹn một hồ rượu gạo, vài miếng thịt heo, món chính là hồ bánh cùng một chén canh rau mà thôi.
Tiêu nhị lang quân thầm nghĩ, đây há phải đạo đãi khách? Bản thân mình là anh vợ của con dâu nhà họ Vương, lặn lội ngàn dặm từ Giang Tây đến Biện Kinh, vậy mà lại bị đối đãi bằng mấy món đạm bạc này? Dẫu là bữa cơm thường ngày cũng chẳng đến mức ấy, đằng này đối phương lại là đường đường một vị Tể tướng.
Tiêu nhị lang quân không biết rằng, đây quả thực là bữa cơm gia đình thường nhật của Vương An Thạch.
Nhưng trong lòng Tiêu nhị lang quân đang cơn giận dữ, liền cầm lấy một miếng hồ bánh trên bàn. Hắn buông lời chê bai rằng đây là loại hồ bánh gì, hồ bánh nhà người ta đều rải hạt mè cả hai mặt, còn hồ bánh nhà Vương An Thạch chỉ rải một chút ở chính giữa.
Đến cả hạt mè mà cũng bủn xỉn đến thế là cùng.
Tiêu nhị lang quân giận dữ bẻ đôi chiếc bánh, chỉ ăn phần giữa có rải hạt mè, còn lại vứt bỏ không ăn.
Nào ngờ Vương An Thạch nhìn thấy hành động ấy, lại cầm lấy phần hồ bánh mà hắn vừa vứt bỏ lên ăn.
Tiêu nhị lang quân chứng kiến cảnh Vương An Thạch ăn phần bánh thừa của mình, không khỏi ngẩn người kinh ngạc, thấy dáng vẻ đối phương như đang trách khéo mình không nên lãng phí.
Tiêu nhị lang quân tức khắc hổ thẹn vô cùng, lập tức tìm cớ cáo lui.
Sau khi Tiêu nhị lang quân rời đi, Vương An Thạch cũng dùng bữa xong, liền bảo với hạ nhân: "Chờ Đại lang quân hồi phủ, truyền hắn tới thư phòng gặp ta."
Vương An Thạch ở thư phòng đọc sách Lão Tử một lúc thì Vương Bàng cũng đã về tới phủ.
Vương An Thạch hỏi Vương Bàng: "Người nhà vợ ngươi tới, vì sao ngươi không ở nhà khoản đãi?"
Vương Bàng đáp: "Tên Tiêu nhị lang quân kia không học vấn không nghề nghiệp, vừa nhìn đã thấy là kẻ ăn chơi trác táng, hạng người như vậy hài nhi ngày thường còn chẳng buồn nhìn tới, huống chi là kết giao."
Vương An Thạch nghe vậy, nhàn nhạt trách: "Tiêu nhị lang quân kia tuy không ra gì, nhưng ngươi cũng phải nể mặt thê tử của mình chứ."
Vương Bàng vâng dạ.
Chuyện này cứ thế nhẹ nhàng bỏ qua.
Vương Bàng hỏi Vương An Thạch về việc Tam tư điều lệ tư thế nào?
Vương An Thạch nói Quan gia đã đồng ý, hiện giờ đang tìm kiếm nhân tài.
Vương Bàng nói: "Có thể tiến cử Tôn Giác Hậu."
Vương An Thạch gật đầu nói: "Ta đã tiến cử hắn trước mặt Quan gia làm Biên tu Tam tư điều lệ quan, lại thêm chức Tập hiền giáo lý, Trung thư kiểm chính, Quan gia đều đã chuẩn thuận."
Vương An Thạch gật đầu nói: "Ta đã tiến cử hắn trước mặt Quan gia làm Biên tu Tam tư Điều lệ quan, lại kiêm thêm chức Tập hiền giáo lý, Trung thư kiểm chính, Quan gia đều đã đồng ý."
Vương Bàng vỗ đùi nói: "Thiện."
"Thế còn Lưu Thứ thì sao?"
Vương An Thạch trầm ngâm: "Người này e là không chịu tới."
Dừng một chút, Vương An Thạch nói tiếp: "Lưu Thứ theo Quân Thật tu thư nhiều năm, có hắn ở Tam tư Điều lệ tư, cũng coi như có thể tiếp thu ý kiến quần chúng."
Vương Bàng nói: "Người này gàn bướng hồ đồ, không tới cũng chẳng sao."
"Vậy Chương Độ Chi thì sao? Nếu hắn ở Tam tư Điều lệ tư..."
Vương An Thạch đáp: "Quan gia không đồng ý."
Vương Bàng kinh ngạc, thở dài: "Nếu Chương Độ Chi ở đó thì tốt biết mấy. Người này vẫn luôn ở bên cạnh Quan gia, lại không cùng đường với chúng ta. Sớm muộn gì cũng là mối họa tâm phúc, nay điều đến Điều lệ tư lại vừa vặn để cha kiểm soát."
Vương An Thạch liếc nhìn Vương Bàng một cái.
Vương Bàng nói: "Tất nhiên, nếu hắn chịu nghe lời làm việc, ban cho hắn một tiền đồ xán lạn cũng chẳng ngại gì."
Vương An Thạch nói: "Qua chuyện này, ta đã rõ Quan gia tín nhiệm Chương Độ Chi đến nhường nào."
Vương Bàng nói: "Nếu đã như vậy thì càng phải điều đi."
Vương An Thạch nói: "Điều đi thế nào được? Ngoài Chương Độ Chi, còn có Hàn Cầm Quốc (Hàn Duy), Tôn Duẫn Trung (Tôn Cố), Trần Thuật Cổ (Trần Tương), chẳng lẽ muốn bế tắc thánh nghe hay sao?"
Vương Bàng nói: "Vậy thì hãy xếp người nhà mình vào. Chúng ta ở bên cạnh Quan gia tuy có Lữ Cát Phủ (Lữ Huệ Khanh) nhưng vẫn là quá ít. Đúng rồi, Tăng Tử Tuyên (Tăng Bố) có thể tiến cử vào bên cạnh Quan gia. Hắn khác với huynh trưởng mình, hắn ủng hộ cha biến pháp, còn có..."
Vương An Thạch nói: "Những điều ngươi nói, để từ từ bàn lại."
Vương Bàng thấy Vương An Thạch không tiếp thu ý kiến của mình thì hơi sốt ruột, nhưng không biết nghĩ tới điều gì, lại bình tâm trở lại.
Tháng hai, Biện Kinh tràn đầy xuân sắc.
Hai huynh đệ từ đất Thục tới đang đứng nhìn Nam Huân Môn của Biện Kinh mà cảm khái khôn cùng.
Đó chính là Tô Thức và Tô Triệt.
Họ về quê an táng Tô Tuân, chờ mãn tang kỳ, nay mới trở lại kinh sư.
Phía sau xe ngựa của Tô Thức là người vợ kế, nàng là muội muội của vợ trước, kém Tô Thức mười một tuổi. Sau khi về quê an táng Tô Tuân và tái hôn, đến tháng hai năm Hi Ninh thứ hai, Tô Thức mới trở lại kinh sư.
Tới ngoài đình, lại thấy có hai người đang đứng đợi, một là Tôn Giác, người kia là Lưu Thứ. Họ đều là bạn tốt của Tô Thức, biết tin Tô Thức trở lại kinh thành nên đã tới đón từ sớm.
Bạn cũ gặp nhau không khỏi vui mừng, mọi người trò chuyện một hồi, Tôn Giác cười nói: "Để ta nói cho Tử Chiêm biết, Độ Chi hiện giờ đã được bái làm Thiên chương các đãi chế."
Tô Thức nghe vậy kinh ngạc hỏi: "Chuyện từ bao giờ vậy?"
Tô Thức cười nhạt một tiếng, đoạn nói: "Độ Chi thăng tiến nhanh chóng vốn đã nằm trong dự liệu, chỉ là không ngờ lại nhanh đến nhường này."