Vincenzo Ricci luôn cảm thấy Atlantic City chẳng an toàn bằng bất cứ nơi nào khác mà hắn làm ăn. Không phải vì lịch sử tội phạm của thành phố này khiến người ta kinh hồn bạt vía, mà vì dù có dùng những lời hoa mỹ đến đâu, nơi đây vẫn chỉ là một bãi rác bẩn thỉu không hơn không kém.
Vừa mới thuyết phục được cơ quan lập pháp bang New Jersey cho phép xây dựng sòng bạc hợp pháp tại Atlantic City, các thế lực xã hội đen đã bắt đầu xâu xé nơi này dưới vỏ bọc những khách sạn hợp pháp. Chúng tự đào cho mình một mỏ vàng.
Thế nhưng, dù có tiêu tốn bao nhiêu tiền để trang hoàng cho Atlantic City, nơi này vẫn là chốn chứa bùn nạp cặn, tiếp đón những thợ làm móng thất nghiệp, những cụ già nhận trợ cấp xã hội, những gã con bạc cử chỉ thô lậu đeo túi du lịch, cùng đủ loại trộm cắp xuất thân bần hàn mà lại tự cho mình là thông minh. Với những điều này, Vince chưa bao giờ bàn luận riêng với bất kỳ ai. Dành thời gian ở những nơi như thế này sẽ làm tổn hại đến hình tượng cá nhân của hắn, nhưng hắn vẫn phải làm vậy đôi lần, dù chỉ để quản lý mà hắn phái đến đây giữ chốt cho ngoan ngoãn. Gã này tên Al Topavina, là chồng của chị gái hắn, Lira. Gã cũng không hẳn là không ngoan, chỉ là không được thông minh cho lắm, nên rất dễ bị dắt mũi.
Một tiếng trước, Al dùng một xấp lớn tài liệu in từ máy tính để chào đón hắn. Những tờ giấy in có đường kẻ xanh rộng xếp thành một chồng, Vince vừa nhìn đã thấy rùng mình. Hắn làm một vẻ mặt tinh quái đầy từ chối, giống như một con chuột nhỏ mới sinh được một tuần. "Này, Al, để tôi nghỉ một lát đi. Tóm tắt tình hình thôi, Al."
"Vinnie, lần nào tôi tóm tắt tình hình cho cậu, cuối cùng cũng kết thúc bằng việc cậu quát tháo vào mặt người khác. Câu ngắn gọn nhất là tuần này tiến bộ hơn năm phần trăm so với tuần trước. Được chưa? Giờ nói tin xấu đây. Mọi thứ từ bên ngoài chuyển đến tôi dùng sạch rồi."
Đây là ám hiệu của Al để chỉ việc vận chuyển ma túy. Vince gầm lên: "Dùng sạch là ý gì?"
"Ý tôi là hai tuần nay không có hàng mới vào, kho dự trữ của tôi đã cạn rồi."
Vince không nói một lời, hắn xoay ngón cái ra hiệu cho Al đi ra ngoài. Hắn bắt đầu đọc những tài liệu in từ máy tính kia và xác định Al vừa rồi nói không sai, mọi thứ vẫn ổn thỏa. Nhưng heroin và cocaine sắp cạn kiệt, đây không phải là chuyện tốt.
Vince phải tốn rất nhiều công sức để khơi thông lại con đường buôn lậu ma túy ở Viễn Đông. Tay hắn vươn về phía một chiếc điện thoại bảo mật. Đây là công việc của Kevin, gã có thể xuất quỷ nhập thần ở khắp mọi nơi. Nhưng tay hắn vừa chạm vào điện thoại, một chiếc điện thoại khác đã reo lên. "Alo?"
"Vinnie, tôi là Al đây. Tôi tóm được một gã say xỉn ở dưới, hắn bảo hắn là bạn của cậu, vậy tôi có bắt buộc phải đổi tấm séc cá nhân ba ngàn đô của hắn không? Hay là đá hắn ra ngoài?"
"Cậu nói cho tôi biết tên hắn trước đã."
"Hình như là bác sĩ gì đó."
"Dáng người rất thấp, tóc nâu nhạt, nói chuyện như một gã nhà quê?"
"Ồ, cậu quen hắn à."
"Mẹ kiếp, một bác sĩ hạng nhất đến Atlantic City làm cái quái gì? Tôi cho hắn đi Macau, Monaco, Mauritius miễn phí thì không đi. Không, hắn sẽ làm hỏng việc mất. Hắn đang ở đâu? Bàn Blackjack à?"
"Đúng vậy."
"Đổi séc cho hắn. Bảo hắn đợi tôi ở đó."
Vince cúp điện thoại. Hắn thực sự thấy xấu hổ thay cho Butts. Một số người đối với loại chuyện này hoặc là nghiêm trị, hoặc là mặc kệ. Vince dùng ngón tay nâng cái đầu nhỏ linh hoạt đầy tóc xoăn đen dày của mình lên, rồi xoa xoa thái dương. Mẹ kiếp, hắn quá căng thẳng rồi. Butts từng nhắc đến điểm này với hắn, coi như một lời khuyên nghề nghiệp nhỏ.
Việc buôn bán ma túy đang chậm lại... chậm lại, chết tiệt, thực ra phải nói là gần như dừng hẳn. Trong những ngày hắn buôn ma túy — điều này chủ yếu là từ sau khi người cha có đạo đức của hắn bị người ta trừ khử, vì từ đó không còn ai chỉ trích hắn vì chuyện này nữa — hắn thường nhận ra mình đã nghiện việc hít ma túy và buôn ma túy từ lúc nào không hay. Nếu một phi vụ đáng làm — ma túy là loại hàng hóa hái ra tiền nhất từng được phát minh — thì phải làm một cách nghiêm túc. Nhưng chừng nào sản phẩm của hắn còn được chiết xuất từ thực vật, và những loại thực vật này lại mọc ở những vùng sâu vùng xa đầy muỗi mòng và thổ phỉ, thì làm việc này thật không đáng. Cách duy nhất là sử dụng các thành phần dược phẩm do các công ty như DuPont, Monsanto, Ciba-Geigy hoặc Imperial Chemical cung cấp.
Để đạt được bước này, hắn còn cần nghiên cứu thêm. Hắn cần những người có học vấn để thí nghiệm giúp hắn tất cả những thứ mới mẻ hắn đọc được trong sách, tất cả thành tựu của y học hiện đại, các loại thuốc kích thích và thuốc an thần tác động lên tinh thần con người, thuốc gây mê và thuốc ngủ nhân tạo, thuốc trấn tĩnh hiệu quả cao, thuốc giãn cơ, và tất cả những thứ khiến con người bay bổng. Những thứ này chỉ cần một đơn thuốc là có thể lấy được, mà không cần cả đám phu phen đi chặt cây.
Khi Vince tìm thấy Butts, gã đang sắp sửa thua một ván Blackjack cược gấp đôi. Gã đã lật hai lá bài đầu tiên, cả hai đều là Át, giờ đang toát mồ hôi hột vì phải giải quyết tàn cuộc của ván bài này. Chơi loại bài này, ít nhất phải lật ra một lá Át cộng một lá 10 hoặc một lá hình mới thắng. Nghĩa là, nếu dùng phương pháp toán học để tính toán, trong năm mươi hai lá bài có mười sáu lá từ 10 trở lên. Nhưng người chia bài thường dùng hai bộ bài, tức là trong một trăm lẻ bốn lá có ba mươi hai lá từ 10 trở lên. Điều này làm tăng nhẹ cơ hội thắng của phía sòng bạc. Nhưng nếu Butts không lật ra một lá Át cộng một lá 10 hoặc một lá hình, gã vẫn còn hy vọng thắng, vì gã có thể lật ra bất kỳ lá nào cộng lại không quá hai mươi mốt, như vậy bất kể người chia bài rút ra lá gì, gã vẫn có thể thắng. Điều này khá nguy hiểm đối với những con bạc không thông minh lắm. Gã biết rõ cách dùng toán học để tính bài tốt, nhưng lại không thể tính ra được bài trong tay người chia bài. Vì vậy khi người chia bài rút ra một lá "Q" và một lá "Át", Butts đã thua sạch tiền cược của cả ván.
Gã quay người lại, mặt cắt không còn giọt máu, nhìn thẳng vào Vince. "Chết tiệt." Giọng gã nghe không chút khí thế, cũng ủ rũ như khuôn mặt dường như chẳng thấy ánh mặt trời nhiều năm nay của gã.
"Ba ngàn đô chỉ còn lại chừng này thôi sao?" Vince chỉ vào một đống nhỏ thẻ chip trắng hỏi.
"Vincenzo, tôi đã cố hết sức rồi." Butts tự hào nói, "Tôi làm việc thì làm đến mức tụt cả quần, tôi chơi thì chơi đến mức muốn rụng cả tim. Vince, con nhỏ đó lấy lá Át đó ra từ lỗ tai trái đấy." Nghe ra gã đang cố gắng nén cơn giận trong lòng, cổ họng hơi nghẹn lại.
"Ý cậu là cô nàng chia bài có căn phòng Rx đẹp nhất dọc bờ biển Atlantic của tôi là một kẻ lừa đảo à?"
Butts quay người nhìn chằm chằm vào ngực cô nàng chia bài. "Đúng vậy," gã lúng túng nói, "Cậu đánh giá về kẻ ngốc đúng thật. Tôi có thể mở thêm một tấm séc đổi tiền mặt nữa không?"
"Tại sao không chứ?" Hắn quan sát bàn tay của Butts, bàn tay đó đang hơi run rẩy, chỉ có những tay lão luyện trong sòng bạc như Vince mới nhìn ra được. Hắn lấy cuốn sổ séc có bao da ra, bắt đầu viết.
"Năm ngàn nhé?" Giọng Butts hỏi không mang chút ý tứ thương lượng nào. Gã dường như cuối cùng cũng nhận ra vai trò của mình trong cuộc giao dịch này.
"Tại sao không chứ?" Vince lặp lại. Hắn ra hiệu cho người quản lý đi ngang qua lấy hai ly đồ uống. "Nghe này, Butts, cậu tìm vui tôi không phản đối, nhưng để tôi hỏi một câu. Một người làm y như cậu, ý tôi là, cậu rất hứng thú với phụ nữ, đúng không?"
"Hoàn toàn chính xác."
Một người quản lý khác được Vince gọi đến lấy tấm séc đã điền xong. "Nhưng khi cậu còn trẻ," Vince nói tiếp, "ý tôi là lúc cậu còn phát minh ra cái thứ gọi là Eller gì đó, đúng không? Cái đó cần nghiên cứu, đúng không? Tôi đã trò chuyện với người quen, họ nói cậu có lẽ là tay nghiên cứu đỉnh nhất trong lớp lúc bấy giờ."
Ngực Butts gần như ưỡn lên rõ rệt. "Hắn có nói với cậu là chơi bài Poker tôi cũng luôn đứng nhất không? Hắn có nhắc đến việc có một ngày tôi chơi suốt đêm, đến sáng ra đã là triệu phú năm mươi ngàn đô không?"
"Dựa vào chơi bài à?" Vince nghe có vẻ rất hứng thú. "Vậy giờ cậu chỉ là tạm thời xui xẻo thôi sao?"
"Trước đây cũng từng có lúc xui xẻo," chuyên gia y học thừa nhận không chút do dự. "Sẽ qua thôi. Cho nên tốt nhất cậu nên cất một khoản dự phòng, vì biết đâu ngày nào đó gần đây Butts sẽ vét sạch ngân hàng của cậu đấy."
"Tuyệt vời!"
Dần dần, khuôn mặt nhợt nhạt của Butts đã khôi phục lại màu hồng hào và thần thái sinh động. Giống như một quả bóng bay được người trong nghề bơm hơi lại, khôi phục lại hình dáng ban đầu.
"Vậy thì, nếu có người làm cho công trình nghiên cứu của cậu trở nên đáng giá, cậu có sẵn lòng bắt tay vào một số công việc không?"
Butts nhún vai một cách khoa trương. Hai người quản lý cùng lúc đến, một người bưng hai ly đồ uống, người kia bưng một đống thẻ chip đầy màu sắc trên cùng một cái khay. "Don Vincenzo," giọng Butts rõ ràng, vang dội, lại tràn đầy sự tự tin gần như kiêu ngạo. "Không có việc gì tôi không làm được."
Trên mặt Vince gần như không có chút ý cười nào. Mèo không cười, ngay cả khi có một con chuột tươi sống đến bên cạnh. Con chuột này không hề cảnh giác, cứ thế dựng ngược lông lên mà không hề hay biết về số phận sắp trở thành thức ăn cho mèo của mình. Ngay cả lúc đó, mèo vẫn có thể giữ bình tĩnh mà không cười.