Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 135
Săn bắn ở đâu thì tốt (Phần 3)

❊ ❊ ❊

Ju An và Mike ngồi trò chuyện một lúc, Miles liền đi vào phòng, ngồi xuống bên cạnh hai người rồi hỏi: "Đang nói chuyện gì mà vui vẻ thế?"

"Đang nghe Ju An kể về chuyện đi săn trong núi đợt trước, cậu ấy đã cứu được hai chú sư tử núi nhỏ," Mike mỉm cười trả lời.

Miles nghe xong liền cười nói: "Ju An cũng thích đi săn à? Tay súng thế nào?"

"Cũng tạm, bắn mấy con thú lớn thì thường không có vấn đề gì," Ju An uống một ngụm bia, mỉm cười đáp lại Miles.

Miles gật đầu nói tiếp: "Tôi cũng rất thích đi săn, nhưng ít khi săn ở trong nước. Khu săn bắn trong nước ngoài hươu ra thì vẫn là hươu, gấu thì hiếm thấy, phần lớn đều được bảo hộ. Hai năm nay ngay cả sói cũng bắt đầu được bảo vệ rồi, chẳng còn gì thú vị nữa. Tôi thích sang châu Phi săn hơn, ở đó tự do hơn nhiều. Năm nay thì không được rồi, hay là mùa săn bắn vào mùa thu năm sau, lúc tôi đi sẽ gọi cậu cùng đi. Tôi cùng một người bạn đã khoanh vùng một khu bảo tồn tư nhân ở đó, bên trong có báo, sư tử, voi, tê giác vân vân. Nhưng mấy con đó thì không được bắn, cứ bắn hươu, lợn rừng, chó hoang, ngựa vằn hay trâu rừng châu Phi gì đó thì không thành vấn đề, thú vị hơn ở Mỹ nhiều."

Mike cười nói: "Miles đã đổ không ít tiền vào khu bảo tồn đó, một nửa số tiền cậu ta kiếm được đều đổ vào đó cả. Còn có hẳn một nhà động vật học chuyên nghiên cứu về sư tử và các loài mãnh thú khác ở trong khu bảo tồn nữa."

"Hiện nay nạn săn trộm ở châu Phi quá nhiều. Một cái đầu sư tử đực mà trông đẹp một chút là dễ dàng bị chặt xuống làm đồ trang trí. Lông của báo săn và báo hoa mai giờ cũng bị đẩy giá lên rất cao, khiến nhiều kẻ liều lĩnh làm càn. Sừng tê giác thì khỏi phải nói, chỗ tôi cứ khi nào sừng tê giác dài ra một chút là phải cắt bỏ ngay, nếu không bọn săn trộm sẽ giết chết con tê giác đó luôn," Miles lắc đầu nói.

Ju An suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi cứ cảm thấy châu Phi rất loạn. Hở chút là bùng nổ chiến tranh, anh đặt khu bảo tồn ở đó có vấn đề gì không?"

"Khu bảo tồn của cậu ấy nằm trong lãnh thổ Nam Phi, không có vấn đề gì cả, tình hình an ninh ở Nam Phi vẫn rất tốt," Mike mỉm cười trả lời.

"Được rồi, cứ quyết định vậy đi. Đợi đến mùa săn bắn năm sau, anh nhất định phải nhớ gọi tôi, tôi cũng muốn đi một vòng châu Phi xem sao," Ju An cười nói.

Miles vỗ vỗ vai Ju An đáp: "Hoàn toàn không thành vấn đề, đến lúc đó nhất định sẽ gọi cậu. Để cậu chiêm ngưỡng phong cảnh thảo nguyên châu Phi, một phong cách hoàn toàn khác biệt với nước Mỹ. À đúng rồi, khoảng tháng 4, tháng 5 năm sau tôi sẽ đi Nam Á một chuyến, đến lúc đó có muốn đi cùng cho vui không? Dù sao cậu ở trang trại cũng chẳng có việc gì làm."

Ju An tiếp lời: "Tháng 4, tháng 5 năm sau thì tôi thật sự không chắc. Tôi mới mua một con ngựa đua, định tháng 4 năm sau sẽ cho nó tham gia thi đấu, xem có cơ hội nào tham gia giải Triple Crown không."

Mike kinh ngạc nói: "Cậu còn có cả ngựa đua à? Trước đây chưa từng nghe nói đến. Mua từ bao giờ thế?"

"Mới đây thôi, tình cờ xem một trận đua ngựa rồi nảy ý định mua một con ngựa đực nhỏ hơn hai tuổi. Đến lúc đó cứ đưa lên cho nó chơi thử, không được thì lại thả về trang trại nuôi, dù sao cũng không tốn bao nhiêu tiền," Ju An cười nói.

Mike bảo: "Tôi cũng có hai con ngựa thuần chủng, gửi ở trường đua, lúc nào rảnh thì qua cưỡi vài vòng. Cậu định đưa lên đường đua thì bây giờ phải tìm người huấn luyện rồi chứ?"

"Cứ để ở trường đua nuôi đã, tìm người huấn luyện thì đợi đến tháng 2, tháng 3 đi," Ju An trả lời.

Miles và Mike nghe xong liền hơi ngẩn người. Mike lắc đầu cười nói: "Cậu đúng là gan thật, ngựa đua thường phải huấn luyện từ nhỏ, cậu định để ở trường đua nuôi hai tháng là xong sao?"

Ju An trêu đùa đáp: "Con ngựa của tôi thông minh lắm, trước khi khai cuộc huấn luyện hai tháng là đủ rồi. Tôi cũng không chuẩn bị gì nhiều, chỉ cần lúc mở cổng, nó biết chạy về phía trước là được."

Mike và Miles cùng bật cười. Mike nói: "Vốn tưởng Ju An là người bảo thủ, giờ mới phát hiện tên này còn liều lĩnh hơn cả chúng ta, một con ngựa huấn luyện vài tháng đã dám đưa lên đường đua."

Miles đứng dậy, nói với hai người: "Mọi người đừng ngồi lì ở đây nữa, đi ra ngoài náo nhiệt một chút đi."

Mike và Ju An đặt ly bia xuống, đứng dậy theo. Ju An hỏi: "Chỗ của anh làm ăn được thật đấy, đông người quá."

Miles mỉm cười trả lời: "Thật ra một phần là cung cấp bia miễn phí thôi. Đừng nhìn đông thế này, một đêm chẳng kiếm được bao nhiêu đâu, chỉ được cái náo nhiệt thôi. Tối nay cô gái nào mặc quần short, áo sơ mi vào cửa sẽ được miễn phí."

Ju An lúc này mới vỡ lẽ. Hèn gì mà khắp nơi toàn các cô gái lộ nửa vòng ba, hóa ra là đang tranh thủ hưởng ưu đãi miễn phí.

Ba người rời khỏi phòng, tiếng nhạc chát chúa lại một lần nữa đập vào màng nhĩ. Miles ghé sát tai Ju An hét lớn: "Ju An, có muốn xuống dưới chơi không?"

Ju An lắc đầu, ghé vào tai Miles nói: "Thôi, anh với Mike xuống chơi đi, tôi cứ uống chút gì đó là được, thật sự không có thiên phú nhảy nhót."

Miles trả lời: "Vậy cậu cứ ở trên này uống chút gì đó với Mike trước đi. Nhảy nhót cũng chỉ là cho vui thôi, muốn nhảy thế nào thì nhảy, cần gì thiên phú. Thôi được rồi, lát nữa hai người tự xuống chơi nhé, tôi xuống trước đây." Nói xong, Miles đi xuống cầu thang, tiện tay còn cầm theo một chai rượu.

Mike và Ju An mỗi người cầm một ly rượu, tựa vào lan can nhìn xuống đám đông đang nhảy múa cuồng nhiệt phía dưới. Nhìn từ góc độ này, thỉnh thoảng lại thấy những mảng da thịt trắng nõn đập vào mắt.

Miles cầm chai rượu đi lên sân khấu, rồi bắt đầu lắc lư cùng một cô gái có mái tóc vàng dài xõa vai. Chiếc áo ngực của cô gái đã mất tăm, cúc áo sơ mi cũng mở bung, chỉ buộc hai vạt áo trước bụng. Cô ta nhảy đối diện với Miles, rồi Miles vươn tay ra, cô gái liền tựa vào cánh tay anh ta, ngửa mặt lên há miệng. Miles từ từ nâng chai rượu lên, đổ rượu vào miệng cô gái, lập tức bên dưới lại vang lên một tràng hò reo.

Nhìn Miles trên sân khấu lần lượt đổ rượu vào miệng từng cô gái, Mike nói với Ju An: "Đi, chúng ta cũng xuống sân chơi thôi." Ju An vừa định từ chối thì nghe thấy Mike nói tiếp: "Không biết nhảy thì vào lắc lư cơ thể cũng được, hoặc sang đằng kia ném chai rượu."

Ju An nghe Mike nói vậy thì không tiện từ chối nữa, liền đi theo Mike xuống cầu thang. Đi được vài bước, Ju An thấy Mike kiễng chân, hai tay vỗ trên đỉnh đầu rồi lắc lư tiến về phía một cô gái trong sàn nhảy. Ju An nhìn dáng nhảy của Mike mà thấy buồn cười, nhìn cậu ta nhảy quanh một cô gái vài vòng rồi cả hai bắt đầu tựa vào nhau lắc lư.

Thích nghi với nhịp điệu, Ju An cũng bắt đầu lắc lư cơ thể theo tiếng nhạc, len lỏi trong đám đông tiến về phía chỗ ném chai rượu. Vừa chen được nửa đường, một cô gái tóc ngắn màu đỏ đã lắc lư xuất hiện trước mắt Ju An.

Cô ta ghé vào tai Ju An hét lên: "Hi!"

Ju An cũng đáp lại: "Hi!" Vừa định tiếp tục chen đi ném chai rượu thì nghe thấy tiếng cô gái tóc đỏ truyền đến bên tai: "Tôi thấy anh từ trên lầu xuống, anh là bạn của Miles à?"

"Ừ!" Ju An gật đầu trả lời.

"Bữa tiệc của anh ta lúc nào cũng tuyệt vời!" Cô gái tóc đỏ lại hét vào tai Ju An. Ju An hơi không quen với việc người khác cứ ghé sát tai mình, nhưng không ghé sát thì chẳng nghe rõ người ta nói gì.

"Đây là lần đầu tiên tôi đến dự tiệc của anh ta, cô có thể đi nói với Miles, anh ấy chắc chắn sẽ rất vui," Ju An lại ghé đầu vào nói với cô gái.

Sau đó, Ju An nghe thấy cô gái tóc đỏ nói: "Vậy chúng ta nhảy trước đi." Nói xong, cô ta liền áp sát vào Ju An mà lắc lư. Ju An đành cùng cô gái này lắc lư theo điệu nhạc.

Nhảy được một lúc, âm nhạc đột nhiên thay đổi, trở nên dịu dàng hơn. Sự chuyển tiếp này làm động tác của Ju An khựng lại. Cô gái tóc đỏ phía trước đúng là tay lão luyện, dùng hai tay đặt tay Ju An lên eo mình, bản thân thì ôm lấy cổ Ju An, hai người cứ thế chậm rãi lắc lư. Cô gái tóc đỏ chỉ cao đến mũi Ju An, ngẩng đầu nhìn vào mắt Ju An. Nhìn một lúc, Ju An bắt đầu cảm thấy không tự nhiên.

Cô gái tóc đỏ bật cười khúc khích, nói: "Tôi tin là anh không chỉ mới đến tiệc của Miles lần đầu đâu, chắc chắn anh chưa từng tham gia mấy bữa tiệc kiểu này." Nhạc dịu xuống, cuối cùng cũng nói chuyện được bình thường.

Ju An gật đầu nói: "Ừ, rất ít khi tham gia mấy buổi tụ tập thế này, tôi thường ở những vùng quê nhỏ."

"Vậy để tôi đoán xem, anh thuộc kiểu người sống không lo nghĩ, không cần cân nhắc nhiều thứ, hoặc là anh có một quỹ tín thác," cô gái tóc đỏ mỉm cười nói.

Ju An cười đáp: "Tiền kiếm được chỉ đủ nuôi sống bản thân thôi, tôi làm gì có quỹ tín thác nào." Ju An biết cô gái đang ám chỉ loại quỹ mà các tỷ phú Mỹ thường để lại cho con cái để trang trải cuộc sống, giống như loại quỹ Bill Gates dành cho con trai mình. Tên này bị coi là "phú nhị đại" rồi.

Cô gái tóc đỏ cười cười không nói gì. Ju An ôm eo cô ta lắc lư một lúc thì một cô gái khác tiến lại gần nói với cô gái tóc đỏ: "Carol, chúng tôi chuẩn bị sang bên kia thi uống rượu với hai chàng trai, cậu có muốn đi cùng không?"

Cô gái tóc đỏ nghe xong liền nói với Ju An: "Xin lỗi nhé, tôi đi thi uống rượu với bạn đây, hay là anh cũng đi cùng đi?"

"Tôi không đi đâu, các cô chơi vui vẻ nhé," Ju An buông tay khỏi eo cô gái, cô gái tóc đỏ liền cùng bạn bè chen sang một bên.

Ju An thấy vậy cũng thôi, chẳng buồn đi ném chai rượu nữa, liền quay lại tầng lửng, cầm chai rượu tiếp tục nhìn xuống. Uống được một lúc, bàng quang bắt đầu biểu tình, hỏi thăm đường rồi cậu đi về phía nhà vệ sinh.

Đẩy cửa bước vào, vừa mới "xả" được một cách thoải mái thì cánh cửa "rầm" một tiếng mở ra. Một chàng trai trẻ ôm một cô gái bước vào nhà vệ sinh, chẳng thèm để ý đến Ju An, cả hai trực tiếp vào một buồng nhỏ. Một lúc sau, những tiếng kêu như mèo cào truyền ra, họ hoàn toàn coi Ju An như không tồn tại. Kết quả là Ju An đi vệ sinh xong liền chạy trốn khỏi nhà vệ sinh.

Ra khỏi cửa, Ju An lắc đầu, hai đứa trẻ này thật quá bạo liệt.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:122
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »