"Ừm! Xong xuôi cả rồi, những chàng cao bồi cần về nhà đều đã về rồi." Thomas gật đầu, mắt không rời màn hình tivi đang chiếu trận bóng. Cư An đành đứng dậy pha cho Thomas một tách cà phê, rồi lấy thêm ít bánh ngọt đặt lên bàn trà.
Thomas nói lời cảm ơn rồi bưng cà phê xem bóng. Chẳng bao lâu sau trận đấu kết thúc, đội Montana Brewers thua cuộc. Thomas chửi thề một tiếng: "Chó chết thật", lúc này mới nhớ ra tách cà phê vẫn chưa uống, cúi đầu nhìn xuống thì nó đã nguội ngắt.
Nhấp một ngụm cà phê nguội, Thomas nói: "An, trang trại nên tuyển thêm hai ba người nữa đi, mấy gã cao bồi Chile này có lẽ qua lễ Giáng sinh sẽ không làm nữa đâu."
Cư An nhíu mày hỏi: "Sao vậy?"
Thomas đáp: "Có vài gã cao bồi Chile trẻ tuổi khá lươn lẹo, Lawrence đã nhắc nhở mấy lần mà vẫn không thay đổi."
Cư An nói: "Được thôi, chuyện nhân sự này ông cứ tự quyết định đi, giờ tìm người quả thật không dễ dàng gì." Nói đoạn, Cư An vỗ vỗ trán, lần trước ở thị trấn tìm người mất nửa ngày trời mà chỉ được năm sáu người.
Thomas cười bảo: "Giờ tìm người cũng dễ hơn chút rồi, qua mùa đông nhiều trang trại không cần nhiều cao bồi như vậy nữa, một số người sẽ bị thất nghiệp."
"Dù sao thì ông cứ xem xét mà làm, nếu tìm được người biết tiếng Anh thì tốt nhất, đám người nói tiếng Tây Ban Nha này nghe mãi chẳng hiểu gì, nói chuyện với họ chỉ biết mỗi câu 'm* kiếp'." Cư An lắc đầu nói.
"Thực ra hôm nay tôi có hỏi Nhị Tráng xem họ có biết gã cao bồi thất nghiệp nào khá khẩm không, họ bảo có biết vài người, chỉ là không biết họ còn làm hay không. Tôi qua đây là muốn hỏi ý kiến chắc chắn của cậu, cậu gật đầu một cái là tôi bảo họ liên lạc ngay, ai muốn đến thì đến." Thomas cười nói.
Cư An gật đầu: "Ừm, biết gốc biết gác là tốt nhất, cứ để họ liên lạc đi."
Thomas cầm lấy chiếc mũ trên bàn trà đứng dậy: "Vậy tôi không còn việc gì nữa, tôi về phòng đây."
Cư An đứng dậy tiễn Thomas ra cửa, sau đó đóng cửa lại, tắt tivi rồi dẫn đám thú cưng lên lầu. Sau khi lên lầu, cậu đưa bốn tên nhóc vào trong không gian, chuẩn bị thịt cho hai chú đại bàng vàng nhỏ rồi mới ra ngoài, tắm rửa sạch sẽ rồi nằm lên giường.
Lướt web chơi vài ván game, Cư An tắt đèn chuẩn bị ngủ. Ai ngờ trằn trọc mãi trong đầu toàn là bóng hình của Dana, mãi lâu sau mới chìm vào giấc ngủ. Đêm đó Cư An mơ một giấc mơ, mơ thấy Dana đẩy xe đi mãi về phía trước, Cư An chạy theo sau đẩy xe cùng, ai ngờ Dana càng đi càng nhanh, bóng dáng dần xa khuất. Cư An ở phía sau muốn gọi tên Dana nhưng thế nào cũng không thốt nên lời, muốn đuổi theo nhưng đôi chân lại chẳng thể nhấc nổi. Đang lúc sốt ruột đến mức toát mồ hôi hột, cậu bỗng giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy trên giường, toàn thân đầm đìa mồ hôi. Cư An lại vào phòng tắm, mở vòi sen, hai tay chống tường, vùi đầu dưới vòi nước, mặc cho dòng nước ấm chảy tràn qua đỉnh đầu.
Đến khi quay lại giường lần nữa, Cư An tắt đèn nhưng hoàn toàn không buồn ngủ. Lúc thì nghĩ đến Dana, lúc thì gương mặt của Sheila lại hiện lên trong tâm trí. Cứ dằn vặt như thế cho đến khi tiếng gà gáy ngoài cửa sổ vang lên, Cư An mới hạ quyết tâm trong lòng rồi chìm vào giấc ngủ.
Chưa ngủ được bao lâu, tiếng hí của ngựa ngoài cửa sổ lại đánh thức Cư An. Chẳng cần nhìn cũng biết, tên nhóc Đậu Thảo này lại đang hối thúc. Mở cửa sổ ra, luồng khí lạnh ngoài kia khiến cậu rùng mình một cái, Cư An hét về phía Đậu Thảo: "Biết rồi, lát nữa qua ngay!" Sau đó đóng cửa sổ lại, lầm bầm một câu: "Đúng là đồ đòi mạng."
Lấy hai củ cà rốt cho Đậu Thảo và Tuyết Hoa ăn. Bây giờ Tuyết Hoa đang mang thai, mỗi ngày đều được Nancy chăm sóc rất tốt. Khi Cư An đến chuồng ngựa, Tuyết Hoa đã được chải chuốt sạch sẽ. Chia cà rốt cho hai con, Cư An dắt Đậu Thảo ra khỏi ngăn chuồng, bắt đầu chải lông cho ngựa ở lối đi, sau đó cậy móng, lắp yên rồi cưỡi một vòng, cuối cùng thả nó về đàn ngựa.
Sau khi về nhà, Cư An phục vụ bốn "đại gia" chỉ ăn thịt một lượt, rồi đưa mấy tên nhóc ra khỏi không gian, thả chúng ra cửa nhà nô đùa.
Nhìn Teddy và anh em nhà Mèo Lớn đùa giỡn vui vẻ, Cư An chợt nghĩ sắp đến mùa đông rồi, không biết Teddy có cần ngủ đông hay không. Ăn béo thế này chắc không vấn đề gì nhỉ, nhưng nhìn cái dáng vẻ này của Teddy thì chẳng giống buồn ngủ chút nào, lẽ nào không định ngủ đông?
Đứng ngoài nhìn một lúc, Cư An xem đồng hồ đeo tay, đã gần mười giờ sáng, cậu liền vào nhà gọi điện cho Sheila. Khi giọng Sheila vang lên trong điện thoại: "Suỵt! An, sớm thế này có chuyện gì vậy?"
Cư An hít một hơi sâu rồi nói với Sheila: "Sheila! Anh muốn nói với em một chuyện."
Sheila dừng lại một chút rồi hỏi: "Chuyện gì vậy?"
"Anh nghĩ là anh đã thích người khác rồi." Cư An nói.
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, sau đó giọng Sheila mới truyền tới: "Thực ra thời gian này em cũng đang cân nhắc chuyện đó. Sự khác biệt giữa chúng ta quá lớn. Thực ra kỳ nghỉ lễ Tạ ơn em có thể về, chỉ là không biết nói với anh thế nào. Lần trước em muốn anh định cư ở Los Angeles, anh đã từ chối. Sau khi anh đi, em đã suy nghĩ rất lâu, giữa chúng ta vốn chẳng có điểm chung nào cả."
Phù! Cư An thở phào nhẹ nhõm, hóa ra ai cũng có suy nghĩ này, thế thì dễ rồi. Vốn dĩ Cư An còn sợ Sheila sẽ làm ầm ĩ. Sau đó cậu nghe thấy Sheila cười khẽ ở đầu dây bên kia rồi nói: "Cảm ơn anh, An, đã cho em những kỷ niệm đẹp. Chúc may mắn! Tạm biệt."
"Tạm biệt! Cũng chúc em may mắn!" Cư An cúp điện thoại. Thở phào một hơi thật dài, Cư An ngồi phịch xuống ghế sofa, cảm giác như xiềng xích giam cầm cơ thể đã rơi xuống.
Cậu cầm điện thoại lên, bắt đầu gọi cho Dana. Chuông reo một lúc lâu thì bắt máy, nhưng Dana không nói gì, hai người cứ thế giằng co.
"Dana, là anh, An đây." Sau một lúc ngập ngừng, Cư An lên tiếng.
Giọng Dana truyền đến: "Em biết, có chuyện gì không?"
"Sáng nay anh đã nói chuyện với Sheila, bọn anh chia tay rồi. Cô ấy cũng cảm thấy tính cách chúng ta quá khác biệt, không thể ở bên nhau được. Anh đã nói với cô ấy là anh thích một cô gái khác." Cư An nói.
"Ồ!" Dana ậm ừ một tiếng đầy ẩn ý.
Cư An nói tiếp: "Anh chỉ muốn nói cho em biết đầu tiên. Dana, tối nay em có rảnh không, chúng ta đi xem phim nhé."
"Phim gì?" Dana hỏi.
"Gì cũng được, rạp chiếu gì thì chúng ta xem nấy." Cư An nói.
"Phì." Dana cười ở đầu dây bên kia, rồi nói: "Tối nay là lễ Tạ ơn, làm gì có phim nào chiếu."
"Vậy thì ngày mai, tối mai chúng ta đi, chiếu gì xem nấy được không?" Tim Cư An đập thình thịch, chỉ sợ nghe thấy lời từ chối của Dana.
"Vậy tối mai anh đến nhà đón em, cứ thế đi, em cúp máy đây." Nói xong Dana liền cúp điện thoại.
Nghe tiếng tút tút từ ống nghe hồi lâu, Cư An mới định thần lại, cậu nhảy cẫng lên, vung tay vào không trung hô lớn: "Được rồi!" Tức thì cảm thấy bầu trời bên ngoài bỗng chốc sáng bừng lên.
Vừa huýt sáo vừa ra khỏi nhà, Cư An nắm lấy hai chân trước của Teddy xoay vòng vòng, xoay đến mức Teddy hoa mắt chóng mặt. Cư An vừa thả tay, Teddy liền ngồi bệt xuống đất, đôi mắt tròn xoe nhìn Cư An, không hiểu chủ nhân mình hôm nay bị làm sao.
Khi Cư An định trêu chọc hai anh em Mèo Lớn, hai tên này linh hoạt hơn nhiều, lập tức nằm lăn ra đất, bốn cái chân nhỏ quào quào trong không trung, trông chẳng khác nào mấy bà vợ đang đánh ghen. Cư An đành bế một con lên, lấy trán mình cụng vào trán nó rồi hôn chụt một cái lên đầu. Thấy vậy Teddy càng tủi thân, ngay cả Võ Tòng cũng đứng bên cạnh nhe răng trợn mắt, ra vẻ nếu tình hình không ổn là sẽ chạy biến.
Thả Mèo Lớn ra, rồi búng vào đầu Mèo Nhỏ một cái, Cư An vui vẻ đi vào nhà, định lấy khẩu súng của mình ra bãi tập bắn xả vài băng đạn. Lấy thùng đạn và súng, Cư An đi về phía chuồng ngựa. Teddy vốn định đi theo, nhưng đi được vài bước quay đầu lại thấy Võ Tòng và anh em Mèo Lớn đều co cụm ở phía sau, chẳng đứa nào tiến lên, thế là nó cũng chần chừ rồi co chân chạy ngược lại.
Cưỡi lên mình Đậu Thảo, cậu phi nước đại đến bãi tập bắn. Đến nơi, lắp băng đạn vào, cậu gài súng vào thắt lưng, ngón cái móc vào túi quần, tay kia nắm súng, chơi trò bắn liên thanh vào mấy tấm bia sắt ở đằng xa, tiếng "keng keng" vang lên liên hồi. Bắn hết vài băng đạn một cách sảng khoái, làm đàn chim giật mình bay tán loạn, Cư An mới dừng lại, lấy đạn từ trong thùng ra nạp vào băng. Sau khi nạp đầy vài băng, cậu lại tiếp tục bắn. Tiếng đạn nổ "tạch tạch tạch" vang lên, đất cát bắn tung tóe khắp nơi. Cư An đang dùng súng quét sạch xung quanh, đợt đạn này bắn xong, cậu mới dừng lại, nhìn đống vỏ đạn đầy đất, Cư An hài lòng gật đầu: "Ừm! Kỹ thuật bắn liên thanh tiến bộ lên không ít rồi đấy."
Xả hết cơn phấn khích ở bãi tập, cậu trở về nhà chuẩn bị bữa trưa. Bữa trưa ăn uống đơn giản, vừa ăn xong thì Thomas đến nhà bếp giúp một tay, chuẩn bị nướng gà tây cho lễ hội buổi tối. Vừa nhìn thấy ba con gà tây, Thomas giật nảy mình: "An, con gà tây lần này cậu mua to quá, chỉ cần hai con là đủ cho người trong trang trại ăn rồi, cộng thêm salad giăm bông, khoai lang nướng các thứ, cậu mua thế này là đủ cho bốn mươi người ăn đấy."
Cư An cười đáp: "Con còn lại là để dành cho mấy chú chó chăn gia súc của trang trại, bọn chúng cũng vất vả lâu rồi, cho ăn chút đồ ngon. Với lại còn có đám nhóc này nữa." Nói đoạn cậu chỉ vào Teddy và anh em Mèo Lớn dưới chân. Teddy vừa ngửi thấy mùi mật ong đã từ sân ngoài chạy vào, men theo mùi thơm mà tới, rồi vội vã muốn bò lên bàn. Cư An cho nó một ít, nó mới chịu yên tĩnh. Anh em Mèo Lớn ngửi ngửi rồi mất hứng, hai anh em tiếp tục đùa giỡn với nhau.
Thomas cười rồi hai người bắt đầu nhồi vụn bánh mì vào bụng gà tây, sau đó phết một lớp mật ong lên trên, lót giấy bạc rồi cho vào lò nướng. Món này phải nướng vài tiếng đồng hồ mới được, may mà nhà bếp của Cư An vốn dĩ rất rộng, ba con gà tây mới có thể nướng cùng một lúc.