Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 172
Lại tới nữa

❊ ❊ ❊

Sau khi ba người Cư An ngồi máy bay trở về trang trại, vừa xuống máy bay, Hoài Ân chào hỏi một tiếng rồi đi thẳng đến chỗ đàn bò của mình. Lão Thomas đưa Cư An cùng hai viên phi công vào nhà, pha hai tách cà phê. Cư An phụ trách viết tấm chi phí tám trăm đô la Mỹ đưa cho hai người lái trực thăng, đơn làm ăn này coi như hoàn tất, sau đó mỗi người một ngả, ai về nhà nấy.

Ở trong nhà một lúc, thật sự chẳng có việc gì để làm, ngay cả Teddy cũng dẫn theo mấy con nhỏ ra ngoài chơi tuyết. Bản thân mình không thể cứ đi theo đám nhóc đó ra ngoài nghịch tuyết được.

Nghĩ tới nghĩ lui, Cư An lấy điện thoại ra gọi cho Dana: "Dana, ở nhà có việc gì không? Nếu không có thì anh qua đón em, tới trang trại của anh trượt tuyết chơi". Đã muốn chơi thì phải kéo theo bạn đồng hành, Dana là người phù hợp nhất, hơn nữa tối đến còn có hoạt động của người lớn, quả là lựa chọn tối ưu.

"Ai rảnh mà đi trượt tuyết với anh, nông trại nhà em đang bận túi bụi đây, trong nhà kính chuẩn bị trồng hoa, bao nhiêu là việc" Dana cười nói.

Cư An nghe xong sững người, hóa ra trên đời này chỉ có mình là rảnh rỗi nhất: "Vậy thôi, anh tự đi tuần tra trang trại. Đúng rồi, khi nào em qua, anh đi đón".

"Vài ngày nữa đi, đến lúc đó em ở lại chỗ anh một đêm rồi về" Dana suy nghĩ một chút rồi trả lời, sau đó nói: "Em đi bận đây, bye bye, honey!".

Nghe tiếng tút tút từ điện thoại truyền tới, Cư An lắc đầu cất máy.

Nghĩ tới việc tiện đường có thể đi xem đàn hươu bên suối nhỏ có con nào to như "bố vợ hờ" Marcos lần trước không, không thể để người nhà chưa săn được hươu ngon mà lại để người ngoài săn mất được.

Cư An đứng dậy từ ghế sofa, mặc áo khoác, đội mũ, lấy súng trường từ tủ súng ra, mang theo đạn rồi bước ra ngoài. Bỏ mặc mấy nhóc tì đang đùa nghịch trong sân, anh vào chuồng ngựa dắt Đậu Thảo ra. Trang bị yên cương, chuẩn bị đi tuần tra xung quanh trang trại. Nếu không phải các chàng cao bồi đều đang bận rộn, thì bản thân cứ ngồi lì trong nhà cũng thật không phải phép. Theo nguyên tắc "trọng biểu hiện, nhẹ việc làm", công việc nhàn hạ nhất đương nhiên là đi tuần tra quanh trang trại rồi. Vừa hay cũng cho tên Đậu Thảo này giảm béo, đỡ phí công nuôi dưỡng.

Phải nói rằng kỹ năng chịu lạnh của các chàng cao bồi ở Montana này khiến Cư An khá nể phục. Chẳng nói đâu xa, thời tiết lạnh thế này, khi ra ngoài họ chỉ mặc mỗi một chiếc quần jean cùng một chiếc quần lót dày là được. Còn Cư An phải mặc quần lót lông dày, quần lót trong, bên ngoài lại lồng quần jean, mặc ít hơn một chút là thấy lạnh đến run cầm cập. Dù bản thân đã luyện vài chiêu công phu, khả năng chịu lạnh đã tăng lên không ít, nhưng so với đám cao bồi sinh ra và lớn lên ở đây thì đúng là kém xa.

Cư An nhảy lên lưng Đậu Thảo, tiến bước trong lớp tuyết ngập quá móng ngựa. Vừa đi được vài bước, hai tên "tiểu lưu manh" Đại Kim và Tiểu Kim đang lượn lờ trên trời trông thấy liền bay theo, bay trên đầu Cư An, thỉnh thoảng lại kêu lên vài tiếng. Lớp tuyết dày quá đầu gối khiến Đậu Thảo vô cùng khó chịu, thỉnh thoảng lại hắt hơi một cái. Ngay cả bước chân cao của giống ngựa Friesian cũng không thể nhấc nổi qua lớp tuyết dày, nên Đậu Thảo căn bản không chạy nổi. Một người một ngựa cùng hai con đại bàng vàng bắt đầu xuất phát hướng về phía căn nhà mới ở phía đông. Khi đi ngang qua cái ao nhỏ của trang trại, phát hiện Hoài Ân đã lùa đám bò xám đến gần ao. Toàn bộ mặt ao đã bị tuyết phủ một lớp dày, nếu không phải bên cạnh còn mấy dây leo do chính tay mình trồng, Cư An còn chẳng biết đây là ao của trang trại.

Anh đi thẳng về phía Hoài Ân, xuống ngựa, buộc dây cương vào cọc, đứng cạnh Hoài Ân cảm thán: "Tuyết rơi thế này, đến cái ao cũng chẳng thấy đâu nữa".

"Đừng nói cái ao hơn một mẫu này, mùa đông dù là hồ lớn cỡ nào ở nhiệt độ này cũng đóng băng hết. Trước đây mỗi khi mùa đông đến, chúng tôi đều tới hồ lớn phía tây thị trấn trượt băng, còn có người đục lỗ trên mặt băng, mang theo ghế ngồi câu cá nữa cơ" Hoài Ân cười nói.

"Câu cá trên mặt băng, cái này nguy hiểm thế, nhỡ không chắc chắn mà lọt xuống thì tiêu đời! Thời tiết lạnh thế này vớt lên chắc người thành que kem mất" Cư An cười đùa.

Hoài Ân lắc đầu nói: "Lúc này, chiếc GMC của anh lái lên mặt băng cũng chẳng vấn đề gì, đừng nói là người. Lớp băng bên dưới dày hơn một mét đấy, bây giờ anh qua đó xem, đảm bảo trên mặt băng đỗ đầy xe. Rất nhiều gia đình cùng nhau đi câu cá, đục một cái lỗ, móc mồi, thả lưỡi câu xuống, một lát là có thể kéo lên một con cá lớn".

Cư An là người miền Nam, dù từng thấy băng đóng, nhưng băng dày đến mức chạy được cả xe thì đúng là cảm thấy mới lạ: "Vậy lát nữa tôi cũng tới mặt ao này đục một cái lỗ, cũng thử trải nghiệm câu cá xem sao". Vừa dứt lời liền nghe thấy Đậu Thảo hí vang một tiếng. Hóa ra thấy Cư An xuống ngựa, hai tên lưu manh Đại Kim và Tiểu Kim muốn sà xuống lưng Đậu Thảo. Ai ngờ Đậu Thảo chẳng thèm để ý, trực tiếp dựng đứng hai chân trước lên định hất hai kẻ lười biếng này xuống.

Hai tên này bám chặt lấy yên ngựa, sống chết không chịu thả móng, đập cánh giữ thăng bằng, nhất quyết không chịu xuống. Cư An vội vàng chạy tới giơ cánh tay ra, hai tên này mới chịu buông yên ngựa, mỗi con đậu một bên vai. Cảm giác cũng khá ổn, như hai cái tai lớn, tiện thể còn có thể chắn gió tạt vào mặt.

Hoài Ân đưa tay vuốt ve bộ lông của Tiểu Kim rồi nói: "Nếu anh muốn câu cá ở ao, tốt nhất nên dùng máy khoan để đục lỗ. Mặt hồ nhỏ như thế này, băng đóng càng dày càng chắc, muốn phá nó khá phiền phức đấy".

Cư An nghe xong sững sờ: Tên này đục lỗ mà còn cần máy khoan, sao nghe như phá nhà bê tông vậy? Phiền phức thì thôi vậy, anh đây cái gì cũng không sợ, chỉ sợ phiền. Cứ quyết định mai tới cái hồ lớn mà Hoài Ân nói để mở mang tầm mắt.

Trò chuyện với Hoài Ân vài câu, Cư An lại nhảy lên lưng Đậu Thảo, hướng về phía con suối nhỏ. Đợi một người một ngựa lắc lư dọc theo con suối nhỏ đi về phía chân núi, quả nhiên là nước chảy không mục, suối nhỏ như vậy mà lại không đóng băng. Mặc dù tuyết lớn đã phủ kín gần hết nửa con suối, khi tới gần hàng rào lớn của trang trại, Cư An giơ ống nhòm lên quan sát kỹ đàn hươu đang chậm rãi ăn cỏ ở cách đó không xa. Đúng là có mấy con hươu gạc rất lớn, nhưng toàn là hươu nai (moose), toàn bộ gạc là một khối, mọc dày và thô, chẳng có chút thẩm mỹ nào. Hơn nữa nếu để ăn thịt thì một con này cũng đủ cho Cư An ăn tới mùa hè, thật sự khiến anh cụt hứng. Hươu sao thì có vài con, bộ lông khá đẹp, nhưng gạc lại mọc chút xíu khiến người ta hơi ngứa mắt.

Cư An đang nằm rạp trên hàng rào trang trại nhìn đàn hươu, Đại Kim và Tiểu Kim lúc này cũng từ trên vai Cư An bước những bước nhỏ điềm tĩnh, đứng lên hàng rào. Cư An nấp giữa hai anh em chúng, xoay ống nhòm muốn tìm xem trong đàn hươu có con nào ưng ý không, đột nhiên cảm thấy trên mu bàn tay có thứ gì đó ẩm ướt đang phả hơi nóng, làm Cư An sợ suýt nữa vứt cả ống nhòm. Thân người rụt lại phía sau, hạ ống nhòm xuống nhìn, một con hươu sao đang vươn cái mũi đen bóng dụi vào tay Cư An. Anh nhìn con vật này mới mọc cặp gạc bốn nhánh, vội vàng đẩy cái mặt hươu đó ra nói: "Đi chỗ khác chơi, mới mọc có bốn nhánh mà cứ sán lại làm gì, dọa anh đây một phen, muốn chết à?".

Nói xong liền giơ tay định tát, ai ngờ nó chẳng hề sợ hãi, vẫn cứ vươn đầu tới, ngửi ngửi quần áo của Cư An: "Này! Anh bảo này, đừng có được đằng chân lân đằng đầu nhé, bên cạnh anh còn hai con đại bàng vàng đấy, cẩn thận chúng nó ăn thịt mày, đi chỗ khác chơi đi, gạc bé tí mà đã ra đường kiếm ăn, không thấy xấu hổ à?". Nói xong nhìn hai bên Đại Kim và Tiểu Kim đang tỏ vẻ điềm tĩnh, thầm thở dài: Đồ tốt đều bị nuôi thành phế vật cả rồi, Đại Kim Tiểu Kim căn bản không biết săn mồi, toàn chờ người ta cho ăn, bây giờ ngay cả Teddy cũng có thể cho hai đứa này ăn được.

Nhìn Đại Kim đang điềm tĩnh rỉa lông, anh càm ràm với nó: "Mày bảo xem mày là phế vật thì có ích gì, cứ đứng cạnh tao, bây giờ ngay cả một con hươu cũng bắt nạt tới tận cửa rồi, các mày đúng là làm mất mặt đại bàng". Đại Kim thấy Cư An nói với mình, vươn đầu mổ mổ lên chiếc mũ len của Cư An, coi như giúp anh chải chuốt, khiến Cư An chán nản.

Cầm ống nhòm không thèm để ý tới con hươu mặt dày này nữa, tiếp tục nằm trên hàng rào quan sát xung quanh. Đang nhìn thì bỗng thấy dưới gốc cây có một đốm đỏ nhỏ nhảy lên nhảy xuống, cầm ống nhòm nhìn qua, ừm! Một con cáo nhỏ đang nhảy nhót dưới gốc cây, bên cạnh còn ba con nữa, trong đó một con có vết khuyết trên tai, đó chẳng phải là gia đình kẻ trộm trứng sao?

Hình như lần này thấy chúng nhỏ hơn lần trước nhiều, chẳng lẽ bị teo lại à? Cầm ống nhòm nhìn kỹ lại lần nữa, không sai, chính là gia đình đó. Sau đó Cư An trèo qua hàng rào, đi về phía cái cây ở xa. Đại Kim và Tiểu Kim mất mặt vẫn đứng trên hàng rào ra vẻ nhìn về phía trước, nhìn qua thì rất thần thái, có cảm giác như quân lâm thiên hạ, thực chất bên trong vô dụng hết sức. "Bên ngoài mạ vàng, bên trong thối nát" chính là để chỉ hai tên này. Con hươu sao bên ngoài lại đi theo sau Cư An về phía lũ cáo, Cư An thử đẩy hai cái, đá hai phát mà vẫn không đuổi được.

Đợi Cư An đi tới gần nhìn lại, đúng là gia đình này rồi, đã đói đến mức da bọc xương. Anh vươn tay sờ thử, chẳng cảm thấy trên người có chút thịt nào, cuộc sống trên núi này thật khổ cực, xem gia đình này bị đói đến mức nào rồi kìa.

Cư An vội vàng vào không gian lấy ra cái lưới, tùy tiện chọc vài cái vào ao trong không gian, bắt được hai con cá ném cho gia đình này. Bốn con cáo nhỏ lập tức vùi đầu ăn ngấu nghiến.

Nhìn đám cáo nhỏ ăn như hổ đói, Cư An ngồi xổm bên cạnh, cảm thán nói: "Mấy ngày trước cuộc sống của tôi cũng không dễ chịu, bị đàn sói hành cho không ra gì, hóa ra các người cũng khổ sở y hệt". Nhìn một lúc, hơn nửa con cá đã vào bụng, anh nói với lũ trộm trứng: "Vậy các người ăn từ từ nhé, tôi đi trước đây".

Ai ngờ vừa nhấc chân, chưa đi được mấy bước, cáo nhỏ đã ngậm phần cá còn thừa đuổi theo. Cư An dừng lại, chúng liền đặt cá xuống, lại gặm tiếp. Cư An đi, chúng lập tức lại ngậm cá lên, nhảy nhót trên tuyết đi theo.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:172
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »