Những ngày tiếp theo trôi qua êm đềm và bình lặng. Kể từ khi lão già hói đầu Leonard đến trang trại được ba ngày, trang trại bắt đầu chính thức cung cấp cỏ khô cho trung tâm huấn luyện ngựa của Bozeman. Cỏ khô dự trữ cho đàn bò qua đông ở phía đông trang trại và trong kho của Cư An vẫn còn đầy ắp, đàn bò thậm chí chưa tiêu thụ hết một phần mười. Đám gia súc này vốn miệng lưỡi kén chọn, nếu có cỏ tươi thì nhất quyết không đụng đến cỏ khô. Trước đây, những đống cỏ khô phần lớn được chất ở ven khu vực trú ẩn của đàn bò để chắn gió. Kể từ khi ký hợp đồng cung cấp cỏ, Thomas và Lawrence coi đống cỏ khô này như bảo bối, tất cả đều được đóng kiện cẩn thận. Hai lão cao bồi còn tính toán kỹ lưỡng, chỉ riêng đống cỏ khô thu hoạch từ năm ngoái cao như núi này đã có thể bán được vài chục ngàn đô la Mỹ. Còn đối với cỏ ủ chua dự trữ thì giá cung cấp cao gấp tám lần. Cư An cũng chẳng bận tâm mấy, có tiền thì dễ nói chuyện. Hai lão cao bồi đã bàn bạc với Cư An rằng tháng tám năm nay sẽ thu hoạch nhiều cỏ hơn nữa, hy vọng các trung tâm huấn luyện khác cũng sẽ đến thu mua.
Theo thỏa thuận, mỗi tuần sẽ vận chuyển hai xe cỏ lớn đến trung tâm huấn luyện, đồng thời cung cấp thêm cỏ ủ chua với tỷ lệ bằng một phần mười cỏ khô. Nhân tiện, Cư An và Dana cũng có thể đến thăm "Tiểu Tinh Nghịch". Đúng là một công đôi việc. Khi gặp lại Tiểu Tinh Nghịch, Hou Sen lập tức tươi cười rạng rỡ, hết lời khen ngợi chú ngựa này, nào là thông minh tuyệt đỉnh, cái gì cũng dùng hết. Theo lời Hou Sen, bất kỳ động tác nào chỉ cần dạy qua là biết, cơ bản không cần dạy đến ba lần là nhớ kỹ, không giống như những con ngựa khác thường phải dạy liên tục cả chục ngày. Lời khen của Hou Sen khiến Cư An trong lòng đắc ý: Sản phẩm từ không gian đương nhiên không tầm thường, không chỉ những thứ khác mà ngay cả trí thông minh này cũng đã nâng lên một bậc.
Tiểu Tinh Nghịch rất tốt, sống ở trung tâm huấn luyện cũng không có gì không quen. Ăn được, ngủ được, chạy được. Tất nhiên, những nhóc tỳ ở nhà cũng rất khỏe mạnh. Khi rảnh rỗi, Cư An lại đón Dana đến ở vài ngày, hai người cùng cưỡi ngựa, dắt chim ưng, đúng là cuộc sống như đôi uyên ương thần tiên.
Điều duy nhất khiến Cư An phiền lòng chính là: Lão hói Leonard bây giờ dồn hết tâm trí vào việc nghiên cứu cỏ ở trang trại. Theo lý mà nói, sau khi kiểm tra xong cỏ thì lão già này nên rời đi. Ai ngờ bây giờ vẫn ngày ngày dẫn theo hai cái đuôi lảng vảng trong trang trại, thỉnh thoảng lại dùng kéo nhỏ cắt một cọng cỏ bỏ vào ống nghiệm, rồi lại lấy một ít đất này nọ.
Lão già dẫn theo hai đứa trẻ cũng dần thân thiết với Teddy, kẻ vốn là người quen mặt. Mỗi lần đến trang trại, lão đều trêu đùa lũ trẻ một lúc, Teddy và Hans rất vui khi có người chơi cùng.
Còn về phần Ngô Tùng, nó chẳng có hứng thú gì với lão già hói này, nhưng lại đặc biệt quan tâm đến cô bé có vòng một đầy đặn trong nhóm ba người. Cư An đã từng thấy hai lần, cô bé ôm Ngô Tùng, con vật này thò bàn tay nhỏ màu đen ra chọc chọc vài cái vào ngực người ta, sau đó nhe răng cười đê tiện với Cư An, khiến Cư An cạn lời.
Ngày tháng trôi qua êm đềm, thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã đến tháng ba.
Mặt trời giữa trưa chiếu rọi ấm áp xuống mặt đất, lớp tuyết tích tụ cũng bắt đầu tan dần. Nhiệt độ toàn vùng Montana đã bắt đầu tăng lên, vào giữa trưa thời tiết đã đạt mức một hai độ. Cỏ trên đồng cũng dần khôi phục màu xanh, phát hiện này lại khiến giáo sư hói cảm thán không thôi, lão càng chăm chỉ chổng mông lên mà bới móc trong trang trại. Dù sao mấy ngày nay lão hói cũng không gây rắc rối gì cho Cư An, Cư An coi lão như người vô hình, gặp thì trò chuyện dăm ba câu không nóng không lạnh, không gặp thì cũng chẳng hỏi han.
Hôm nay nhìn nắng giữa trưa, Cư An đã ăn diện chỉnh tề. Không còn cách nào khác, vài ngày trước Dana bảo rằng một chú heo con trong nhà chuẩn bị tham gia cuộc thi đua heo được tổ chức tại thị trấn hôm nay, nhất định bắt Cư An phải đến cổ vũ cho chú heo của trang trại nhà cô.
Lúc nghe tin này, Cư An hơi ngẩn người. Cái quái gì thế này! Mình trốn sang Mỹ mà giờ lại rơi vào tình cảnh phải đi cổ vũ cho một chú heo. Lúc nhìn vào ánh mắt của Dana, Cư An thật sự không nỡ từ chối, đành gật đầu như bổ củi, miệng liên tục nói nhất định sẽ có mặt để ủng hộ cho heo nhà mình. Nói xong, càng nghĩ càng thấy câu này nghe thật kỳ cục.
Khi lái xe đến nhà Dana, vừa vào phòng khách đã thấy Marcos, Melina và Dana đều đã ăn mặc chỉnh tề. Trên ghế sofa đang ngồi một chú heo con, cao tầm ba bốn mươi phân, lông toàn thân màu trắng, nổi bật trên làn da hơi hồng, được chăm sóc sạch sẽ trông rất xinh xắn. Quan trọng nhất là trên người nó còn mặc một chiếc áo ghi-lê màu xanh lục nhạt. Thấy Cư An bước vào, nó còn ủn ỉn vài tiếng với anh.
“Anh đến rồi à, chúng ta xuất phát thôi, nhóc con cũng hơi sốt ruột rồi, đừng để lỡ mất đại hội đua heo truyền thống hàng năm của thị trấn.” Marcos xoa đầu chú heo trên ghế sofa.
Cư An gật đầu nói: “Chẳng phải bảo chiều mới thi sao, đi sớm làm gì.” Nhìn chú heo trắng ngốc nghếch trên ghế sofa, Cư An nhìn thế nào cũng không thấy nó có vẻ gì là sốt ruột, chẳng lẽ bố vợ tương lai của mình có thể giao tiếp với heo? Nghĩ đến đây, Cư An thầm buồn cười.
Melina mỉm cười giải thích: “Trước khi thi còn có vài tiết mục biểu diễn của heo con, nào là leo thang, trượt cầu trượt các thứ….” Sau đó bà giải thích cho Cư An một tràng dài.
Cư An nghe mà líu lưỡi: Đám người Mỹ này cái gì cũng chơi được. Lần trước xem báo thấy có cuộc thi tuyển chọn chú chó xấu nhất thế giới, Cư An có theo dõi, trời ạ, đó đâu phải chó, con nào con nấy trông như bước ra từ nhà máy sản xuất quái vật trong Warcraft, cơ thể cứ như được chắp vá từ đống phế liệu vậy.
Dù sao đám người Mỹ này cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, bắt được cái gì là đem ra thi cái đó, đua ngựa, đua bò, đua cừu, đua chó, đủ loại trên đời. Giờ bảo không có việc gì làm lại đi hành hạ heo, nhìn chú heo trắng này sạch sẽ thế kia, Cư An muốn nói thẳng là cứ kéo ra ngoài, treo lên cành cây, vung dao một nhát vào cổ nó rồi trưa làm bữa nhậu thì tốt hơn. Đó mới là kết cục tốt đẹp của một con heo. Ý nghĩ này chỉ dám nghĩ trong lòng, tuyệt đối không được nói ra, chỉ số IQ của Cư An chưa đến mức thấp như vậy.
Đúng lúc Melina đang giải thích cho Cư An, Marcos ở chiếc ghế sofa bên cạnh vẫy vẫy tay: “Đừng nói nữa, cô có nói thế nào thì cậu ta cũng không có cảm giác đâu, đến lúc đó để An tự mình xem, xem một lần là hiểu ngay. Mấy ngày trước tôi vừa đặt tên cho nhóc này là Obama-Heo, thế nào?”
Cư An nghe xong liền hiểu bố vợ tương lai này rõ ràng là đang mỉa mai Obama. Cũng phải thôi! Rất nhiều chủ trang trại lâu năm ở Montana đều ủng hộ Đảng Cộng hòa, đương nhiên là không ưa gì Obama xuất thân từ Đảng Dân chủ. Cư An gật đầu: “Tên hay!” Cư An khen ngợi. Anh cũng chẳng quan tâm mình cũng từng quyên góp cho Đảng Dân chủ, cũng coi là người ủng hộ Đảng Dân chủ.
Bố vợ và Cư An ủng hộ hai đảng khác nhau, Marcos cũng biết, nhưng chưa bao giờ nói với Dana: “Cậu ta là người ủng hộ Đảng Dân chủ, bố không thích cậu ta.” Ngoài việc Marcos không thể can thiệp vào tự do yêu đương của con gái, có lẽ cũng vì cân nhắc rằng sự khác biệt về đảng phái thực ra chỉ là chuyện nhỏ đối với người bình thường.
Đã quyết định xuất phát, mọi người bắt đầu thu dọn. Melina đưa cho Cư An một chiếc khăn lụa màu xanh lục nhạt. Cư An thấy Marcos, Dana và Melina đều thắt khăn lên cổ, anh cũng bắt chước thắt khăn vào cổ. Ai ngờ, điều tiếp theo khiến Cư An hơi khó chịu: Melina cũng thắt chiếc khăn cùng màu lên cổ chú heo đó, hơn nữa còn thắt một chiếc nơ bướm.
Melina thắt xong còn hôn lên mặt Obama-Heo, chú heo cũng thò mũi vào mặt Melina ủn ỉn: “Obama-Heo hôm nay thật xinh đẹp, cục cưng của mẹ.” Melina khen ngợi. Nghe mà Cư An nổi hết cả da gà.
Sau khi mọi người chuẩn bị xong, Marcos dắt Obama-Heo, Dana đi theo sau, Melina xách giỏ đồ ăn trưa, Cư An cùng đi ra khỏi nhà.
Khi ra đến ngoài, Dana đề nghị: “Bố! Nhà mình đừng lái hai xe nữa, cứ ngồi xe của An đi, đỡ phải đi tìm chỗ đỗ xe.”
“Ừ, vậy cũng được. An, đưa chìa khóa xe cho bố, để bố lái.” Marcos suy nghĩ một chút rồi quay sang nói với Cư An.
Cư An nghe lời Marcos liền đưa chìa khóa trong tay cho vị bố vợ tương lai này. Cả nhà lên xe, Marcos ngồi vào ghế lái, Melina ngồi ghế phụ, giỏ đồ ăn trưa đã đặt trên đùi Cư An, còn anh và Dana đang dắt Obama-Heo ngồi ở phía sau.
Khi xe khởi động, Marcos lái một đoạn rồi khen ngợi: “Xe tốt thật, còn có cả hệ thống sưởi ghế, thảo nào Dana nói muốn ngồi xe của cháu, điều hòa cũng tốt hơn chiếc xe tải cũ của bố nhiều.”
Cư An thầm mỉa mai trong lòng: Xe của bác đã mấy chục năm rồi, sao có thể so với chiếc GMC bản full option của cháu về độ thoải mái được? Chiếc xe tải cũ đó của bác, chỉ cần chạy nhanh một chút là gió lùa qua khe cửa, công nghệ sản xuất xe thời đó sao có thể so với bây giờ.
“Chiếc xe tải cũ đó của bố chỉ có bố mới coi là bảo bối thôi.” Dana vừa xoa đầu chú heo nằm bên cạnh vừa cười nói với Marcos.
Marcos ngồi phía trước không hề để tâm đến lời của Dana: “Xe của An tuy thoải mái, nhưng chiếc xe tải cũ của bố lại có ý nghĩa hơn, khác nhau mà.” Vừa nói ông vừa bật radio, chỉnh sang một đài phát thanh. Đúng lúc đài đang phát một bài hát cũ, Melina và Marcos liền hát theo nhạc.
Cư An nghe hai người thỉnh thoảng lại nhìn nhau đắm đuối, nhìn vẻ mặt ngọt ngào của đối phương, hoàn toàn không để tâm đến cô con gái và chàng rể tương lai đang ngồi phía sau.
“Bài hát này là bài hát của bố mẹ em đấy.” Dana nhìn Cư An giải thích.
“Bài hát của họ?” Cư An không tin lắm, cô nàng này muốn lừa mình sao, trong radio rõ ràng là giọng nam, chẳng nghe thấy bóng dáng giọng nữ nào, sao lại nói là bài hát của Marcos và Melina.
Dana mỉm cười giải thích với Cư An: “Không phải là bài hát do bố mẹ hát, mà là bài hát hai người chọn khi còn yêu nhau thời trẻ.”
Cư An lúc này mới hiểu ra, rồi thì thầm với Dana: “Vậy sau này, chúng ta cũng chọn một bài hát cho riêng mình, đợi đến tuổi của họ, con cháu đầy đàn, chúng ta cũng có thể hát.”