Sau khi trò chuyện với Dana một lúc, Cư An cúp điện thoại, bụng bắt đầu réo lên ùng ục. Nhìn đồng hồ mới biết đã gần năm giờ chiều, gã này mải mê đến mức quên cả ăn trưa. Cư An đành xoay xở làm bữa tối, đợi cơm nước xong xuôi, gã gom hết đám nhân khẩu thường trú và mấy "kẻ nhập cư trái phép" chưa có giấy tạm trú lại, cho mỗi đứa ăn no nê rồi tống tất cả vào không gian cho đỡ phiền phức.
Cư An xem tivi một lúc thì cảm thấy "con gái Chu Công" đang mạnh mẽ đòi mình đi hẹn hò. Không chịu nổi nữa, gã tắt tivi lên lầu, luyện tập quyền cước một chút rồi tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau, sau khi lo cho đám nhân khẩu ăn sáng xong, Cư An ngồi trên ghế sofa lại rơi vào cảnh nhàn rỗi. Nghĩ đến cái hồ lớn bên cạnh thị trấn mà Wayne nhắc tới hôm qua, gã nảy ra ý định đi xem thử. Thế nhưng vừa ra đến cửa, nhìn lớp tuyết dày bên ngoài, "căn bệnh lười" lại tái phát, gã định quay trở vào nhà.
Đúng lúc ấy, Thomas vừa bước ra khỏi phòng mình. Cư An cười chào: "Sớm thế, Thomas".
"Chào buổi sáng, An." Thomas cười đáp: "Hôm nay định làm gì thế? Nghe nói hôm qua cậu mang về một con hươu và mấy con cáo à?"
"Ai! Đừng nhắc nữa, toàn là lũ háu ăn thôi." Cư An lắc đầu: "Hôm qua nghe Wayne nói trên mặt hồ bên thị trấn có người đang câu cá trên băng, tôi định đi mở mang tầm mắt, nhưng nhìn tuyết dày thế này nên lại hơi do dự."
Thomas cười bảo: "Nếu cậu muốn có chút thú vị, tôi khuyên cậu cứ để Đậu Thảo kéo xe trượt tuyết đi, chơi vui hơn nhiều."
"Trong nhà còn xe trượt tuyết sao?" Cư An ngạc nhiên hỏi.
"Ở đây trang trại hay nông trại nào mà chẳng có món đó. Trước khi chưa có xe mô tô tuyết thì đều dùng xe trượt tuyết cả. Trong kho hình như vẫn còn mấy cái đấy, đi, tôi dẫn cậu đi chọn." Thomas nói xong liền quay người dẫn Cư An về phía nhà kho.
Cư An đi theo phía sau cảm thấy hơi hổ thẹn. Bản thân là ông chủ mà ngay cả trong trang trại có những gì cũng không rõ, thật là quá thiếu trách nhiệm. Vừa đi theo Thomas, gã vừa âm thầm tự phê bình, nhưng nghĩ một hồi lại tự tìm ra ưu điểm của mình, rồi dần dần chuyển sang tự biểu dương. Nỗi buồn bực trong lòng vì bầu trời âm u lúc nãy lập tức tan biến.
Đến nhà kho, Thomas lôi ra một cái gọi là xe trượt tuyết với hai mảnh gỗ. Cư An nhìn qua, bảo sao gã không nhận ra, cái thứ này nhìn chẳng khác nào hai cái kẹp giấy được đóng thêm miếng gỗ lên trên, hoàn toàn khác xa với hình dung của gã là một đầu cong một đầu phẳng, hoặc giống loại xe do tuần lộc của ông già Noel kéo trong tranh. Gã thầm than: "Đám người Mỹ các ông vẽ tranh thì đẹp, đến lúc lôi ra thực tế thì chỉ là cái thứ này". Gã kéo thử trên sàn nhà kho, trọng lượng cũng khá nhẹ. Thomas lại giảng giải cho Cư An cách mắc dây cương cho ngựa, Cư An đứng bên cạnh nghe một lượt là hiểu ngay.
Thomas và Cư An xách đồ nghề, kéo xe trượt tuyết đến khu chuồng ngựa. Vừa đẩy cửa ra, chưa thấy Đậu Thảo đâu, đã thấy con "Mặt Dày" đang đi lại trong lối đi, gặm cỏ của người khác một cách vô liêm sỉ.
Thomas nhìn con hươu này rồi nói: "Đây là con hươu cậu mang về à? Kích thước không nhỏ, lại còn trông rất vạm vỡ đấy."
Cư An nghe thấy từ "vạm vỡ" liền nảy ra ý định, nói với Thomas: "Ông thấy nó có kéo nổi cái xe này không?"
Thomas nhìn Cư An rồi đáp: "Thứ này kéo xe không thoải mái lắm đâu, kéo được hay không hoàn toàn phụ thuộc vào việc cậu đặt cái gì lên đó."
Cư An suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi thêm Teddy, cộng thêm cả cái máy khoan nữa." Nghĩ bụng, đằng nào sau này cũng phải nuôi không ăn uống ở trang trại, kiểu gì cũng phải đóng góp chút gì đó chứ, kéo xe trượt tuyết cũng không làm mai một tài năng trên tuyết của con Mặt Dày này.
"Thế thì không vấn đề gì, nhưng con này kéo đi cứ xóc nảy không thoải mái bằng ngựa kéo đâu." Thomas giải thích thêm.
"Tôi thấy con này chạy trên tuyết ngoài kia cũng nhanh đấy chứ, giờ Đậu Thảo chạy không nổi đâu." Cư An nói.
Thomas lắc đầu: "Vậy tùy cậu thôi, cậu muốn để hươu kéo thì cứ để nó kéo." Nói xong, Thomas giúp Cư An mắc con Mặt Dày vào phía sau xe trượt tuyết. Sau đó lấy vài sợi dây da bện thành cái hàm thiếc tạm thời đeo cho nó, buộc hai dây cương ra phía sau để người ngồi trên xe có thể cầm, dây kéo được nới khá dài.
Nhìn con Mặt Dày ngơ ngác, hoàn toàn không biết sắp phải làm gì, Cư An dắt nó ra ngoài nhà, lấy máy khoan từ trong kho ra, rồi xách theo hộp đồ câu, định tập luyện ở ao của trang trại trước, đợi Dana đến rồi cùng đi, chuẩn bị trước để lúc đó còn "nở mày nở mặt" với cô ấy.
Gã gọi một tiếng: "Teddy!". Teddy liền vui vẻ chạy tới, theo sau là Hans, Tiến Bảo, tất nhiên còn có bốn con cáo nhỏ và Võ Tòng.
Dắt con Mặt Dày đến vùng tuyết chưa dọn, gã tống hết đám nhóc lên xe, bản thân cũng ngồi vào, rồi tìm một cành cây nhỏ gõ nhẹ vào mông con Mặt Dày. Nó đạp hai cái xuống tuyết, chiếc xe bắt đầu trượt đi.
Cư An thấy không vấn đề gì liền vẫy tay với Thomas: "Mọi thứ OK rồi, ông cứ đi làm việc của mình đi, còn lại tôi tự lo được." Nghe vậy, Thomas quay người đi làm việc của mình.
Đợi xe chạy được một đoạn, tốc độ nhanh lên một chút, Cư An mới hiểu tại sao Thomas lại nói là không thoải mái. Hươu chạy là kiểu nhảy, khi con Mặt Dày kéo nhanh, toàn thân nó bắt đầu nhảy nhót. Lúc lấy đà nhảy thì lực mạnh nhất, xe chạy nhanh; lúc tiếp đất thì tốc độ chậm lại. Cứ nhanh rồi chậm như thế, chiếc xe bị xóc nảy liên hồi. Chẳng bao lâu sau, Teddy không chịu nổi, trực tiếp thu đầu lại lăn xuống tuyết, bắt đầu chạy theo sau xe, tiếp đó là cả nhà cáo. Cuối cùng trên xe chỉ còn anh em nhà Hans và Cư An, còn Võ Tòng đã nằm bò lên lưng Teddy, được Teddy cõng chạy theo sau xe.
Trang trại vốn nằm không xa chân núi, địa hình tuyết cũng cao thấp không đều. Cứ lắc qua lắc lại rồi lại xóc nảy khiến Cư An hoa mắt chóng mặt, chẳng thèm để ý con Mặt Dày chạy đi đâu. Bỗng nhiên nó lao qua một mô đất nhỏ, chiếc xe nghiêng hẳn sang một bên, hất văng Cư An và anh em nhà Hans lên không trung, xoay người 360 độ rồi ngã sấp mặt xuống đất. Cũng may là trên tuyết, nếu không thì hai cái răng cửa của Cư An chắc chắn không giữ nổi.
Lúc ba người Cư An bay lên không trung, Teddy đã thu đầu nằm rạp xuống tuyết. Bốn con cáo nhỏ lại cực kỳ nhanh nhẹn, chẳng thấy dấu hiệu gì của việc bị đói mấy ngày, vừa ăn no hai bữa là thân thủ đã hồi phục ngay, chúng trực tiếp né tránh ba kẻ đang nhào lộn trên không, nhảy ra xa vài mét rồi ngồi xuống, bốn cặp mắt nhỏ cứ ngước lên rồi lại cúi xuống, sau đó bốn cái đầu đồng loạt rụt lại, chỉ thấy Cư An "bộp" một tiếng rơi xuống tuyết.
Anh em nhà Hans cũng không phải dạng vừa, lúc tiếp đất đã điều chỉnh tư thế bằng bốn chân. Chỉ có Cư An là thân thủ kém nhất, lại còn bị xóc đến mức đầu óc quay cuồng, sức chiến đấu bằng không. Cú ngã này làm gã choáng váng. Khi Cư An ngồi dậy, thấy xung quanh là một vòng những cái đầu nhỏ đang "vây xem" mình, ngay cả anh em nhà "Lưu manh" trên trời cũng bay xuống đậu bên cạnh. Giữa mấy cặp mắt nhỏ còn ẩn hiện một con mắt to của con Mặt Dày đang nghiêng đầu nhìn.
Đợi Cư An phủi tuyết đứng dậy, trong đầu gã hiện lên câu tục ngữ: "Không nghe lời người già, chịu thiệt trước mắt". Gã lắc lắc đầu, lật ngược chiếc xe lại, tìm thấy máy khoan và hộp đồ câu xung quanh. May mà cái máy khoan không đập vào đầu, nếu không thì hôm nay gã chắc nằm lại đây luôn rồi.
Ngồi lại lên xe, lần này Cư An không dám để con Mặt Dày chạy nhanh nữa, cứ ngoan ngoãn kéo chậm thôi. Lúc này trên xe chỉ còn một mình Cư An, mấy con vật kia vừa được bế lên đã lập tức rụt đầu lăn xuống, mấy nhóc này thực sự bị cảnh tượng lúc nãy làm cho hoảng sợ.
Con Mặt Dày kéo mất hơn nửa tiếng mới đến bên ao nước trong trang trại. Cư An nhìn khoảng cách mấy bụi dây leo, rồi gạt tuyết ra, lộ ra mặt băng sáng bóng. Gã đi tiếp vào giữa ao khoảng bốn năm mét, dọn sạch tuyết thành một vòng tròn đường kính hai mét, rồi dùng găng tay lau mặt băng, bên dưới rất trong, nhìn màu xanh lam rất đẹp.
Dọn dẹp xong, Cư An bắt đầu dùng máy khoan đục lỗ trên băng. Khoan mãi không thấy mặt nước bên dưới, đành phải làm như cách đào giếng ở nông thôn lúc nhỏ, đào xuống phía dưới. Mất một lúc lâu mới đào được cái lỗ to bằng bàn tay, Cư An quay sang lấy hộp đồ câu, chuẩn bị thả dây thả mồi. Thả lưỡi câu xuống chưa đầy vài giây, Cư An đã cảm thấy có lực kéo ở tay, nhấc lên một con cá trắm cỏ dài hơn hai mươi phân. Gã tiện tay gỡ cá, ném ra sau, lại lắp mồi tiếp tục câu. Chỉ một lát đã câu được năm sáu con cá lớn nhỏ, cảm thấy chán ngắt.
Lũ cá này đớp mồi quá dữ, hơn nữa lúc này, cái lỗ nhỏ kia còn thấy mấy cái miệng cá đang thò lên thở. Nhìn ra sau, cả nhà cáo mỗi con đang ôm một con cá gặm một cách vui vẻ. Đúng là dân lưu động, có chút đồ ăn là dễ thỏa mãn. Nhìn Teddy, Võ Tòng và đám nhân khẩu thường trú khác vẫn giữ vẻ bình thản, thậm chí chẳng thèm nhìn con cá còn lại, chỉ tập trung đùa nghịch trên tuyết.
Nhìn cả nhà cáo ăn xong, bụng đứa nào đứa nấy tròn vo, năm con cá trên mặt đất chỉ còn lại đầu và đuôi. Cư An đá tất cả xuống lại ao, thu dọn đồ đạc, ngồi trên chiếc xe do con Mặt Dày kéo chậm rãi bò về nhà.