Sáng sớm ngày thứ hai, Cư An mang hai tấm da thú trong nhà đến tiệm thủ công mỹ nghệ ở thị trấn để xử lý, sau đó đi đón Dana về trang trại. Một ngày trôi qua bình yên, chỉ có điều đến đêm nghe thấy vài tiếng sói hú. Khi Cư An cầm súng ra ngoài, lão Thomas cùng đám người cũng mỗi người một vũ khí đi kiểm tra một vòng, không có tổn thất gì. Đàn sói chỉ phái một con lại gần đàn bò, sau đó liên tiếp mấy đêm liền cũng không gây ra tổn thất nào, đàn sói thậm chí còn chưa từng bước chân vào trang trại. Cư An dần an tâm, về sau đến tiếng sói hú cũng không còn nghe thấy nữa, anh hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Thêm vào đó, các chàng cao bồi trong trang trại đều đã trở về, trong ba người cao bồi mà Nhị Tráng quen biết thì có hai người dẫn theo bạn gái tới, trang trại bắt đầu trở nên náo nhiệt.
Đàn bò đàn cừu đều phát triển rất tốt, chẳng có việc gì phải bận tâm. Mỗi ngày Cư An đều đón Dana, cùng nhau cưỡi ngựa hoặc lái xe địa hình dạo quanh trang trại một cách ngọt ngào, thỉnh thoảng lại đi xem một bộ phim mới nhất, cuộc sống quả thực tựa như thần tiên.
Khi chỉ còn cách Tết Nguyên Đán không xa, ai ngờ trời không chiều lòng người. Không phải Cư An gặp chuyện gì, mà là bố mẹ nhận được điện thoại của anh rể, một người chú xa của bố đã qua đời. Tức là người ông cùng tộc với Cư An không qua khỏi mùa đông này. Chuyện này khiến bố mẹ bắt đầu thu dọn hành lý, chuẩn bị về nước, làm xáo trộn toàn bộ lịch trình của gia đình. Cư An bàn bạc với Dana, quyết định đưa cô lần đầu tiên về Trung Quốc đón Tết.
Mấy ngày trước khi khởi hành, Cư An và Dana lái xe chở bố mẹ thẳng tiến đến thành phố Great Falls để mua sắm. Nào là quà cho họ hàng, quần áo hàng hiệu cho trẻ nhỏ, mua sắm một trận tưng bừng. Đàn ông thì thường mua dầu cá biển sâu, thứ này ở Mỹ chỉ có hai đô la, về nước lại tốn vài trăm tệ, còn những người thân thiết thì mỗi người một đôi giày da Ý, giá năm mươi đô la một đôi.
Cả cốp xe GMC bị nhét đầy ắp. Buổi trưa, họ đến thăm anh Lục Quảng Nguyên, cả nhà anh ấy vô cùng nhiệt tình. Bố cũng trò chuyện rôm rả với các bậc tiền bối nhà Lục Quảng Nguyên, có cảm giác như "tha hương ngộ cố tri". Sau khi ăn cơm xong, lại được tặng thêm rất nhiều rau củ, lúc này mới lên đường trở về.
Nhìn đống đồ đạc nhiều như vậy, mấy thùng lớn, Cư An nghĩ nếu lên máy bay thì không biết sẽ phiền phức đến mức nào. Hơn nữa, hình như bây giờ nhập cảnh vào nước chỉ cho mang theo vài ngàn nhân dân tệ tiền hàng, nếu không sẽ phải đóng thuế. Cư An bèn tìm một cái cớ, nói là gửi vận chuyển trước, rồi về nước sẽ tìm người nhận. Anh một mình lái xe chở mấy thùng đồ đi tìm một nơi vắng vẻ, cất hết vào trong không gian. Khi cất xong xuôi lái xe quay về, trong lòng Cư An thầm nghĩ: Sau này nếu thật sự không có tiền thì cũng có thể cân nhắc làm nghề buôn lậu, có cái không gian này thì làm gì cũng thuận lợi, thuế quan nước nào mà chẳng trốn được. Nghĩ đoạn anh lại tự cười: "Haiz, đây chẳng phải là nói nhảm sao, tùy tiện trồng trọt thứ gì đó còn nhàn hạ hơn làm buôn lậu".
Sau khi về đến trang trại, Cư An nhớ ra chuyện gì đó, bèn gọi Thomas tới bàn bạc, rồi gọi Nhị Tráng, Đại Quân và Đỗ Hổ lại với nhau.
Cư An nói với ba người: "Năm nay ba người các cậu cũng về nhà đón Tết đi, đừng ở trang trại nữa. Các cậu đã bao nhiêu năm không về nhà rồi?".
Ba người nghe xong ngẩn người, Đại Quân trầm giọng nói: "Từ lúc đến Mỹ, chưa từng về lần nào, không dám về. Lúc đó nợ đưa chúng tôi ra nước ngoài còn chưa trả hết, làm sao dám về".
Đỗ Hổ mắt đỏ hoe nói: "Chúng tôi ra đi khi mới hai mươi tuổi, giờ đã hơn năm năm rồi, cũng không biết nhà cửa thế nào nữa".
Cư An nhìn một vòng, thấy cả chàng trai khỏe mạnh như Nhị Tráng cũng đỏ mắt, bèn vỗ vai cậu ta nói: "Năm nay mọi người đều về hết. Lát nữa tôi đặt vé máy bay khứ hồi cho các cậu, về đến nhà nếu còn phải đi xe gì thì cứ giữ vé lại, anh sẽ thanh toán cho các cậu. Cho các cậu nghỉ mười lăm ngày có đủ không? Đúng rồi, trên người có tiền không? Nếu không có thì tôi đưa thêm một chút, về nhà một chuyến đừng để quá túng thiếu".
Ba tên ngốc vội gật đầu: "Có tiền ạ! Ở trang trại không tiêu gì đến tiền, lương đều tiết kiệm cả, cộng thêm tiền thưởng Giáng sinh nữa nên cũng còn không ít".
Thấy ba tên này sắp khóc đến nơi, Cư An cười nói: "Vậy mau đi chuẩn bị đi. Nhớ là tính từ lúc lên máy bay về nước, mười lăm ngày sau tất cả phải quay lại cho tôi, không thì đừng trách tôi trừ lương. Giờ thì cút đi!". Nói xong anh làm bộ muốn đá vào mông bọn họ.
Ba người lúc này mới lộ ra nụ cười, hớn hở nhảy sang một bên. Đỗ Hổ nói: "Nhất định sẽ quay lại, ở chỗ anh An thoải mái thế này, không nỡ đi đâu".
Cứ như vậy, hai ngày sau, Cư An đưa bố mẹ, Dana cùng ba người Nhị Tráng bay đến sân bay San Francisco. Vừa tới nơi nhìn vào, chao ôi, nhìn ra xung quanh ít nhất một nửa là người da vàng tóc đen, tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ, xem chừng đều là chuẩn bị về nhà đón Tết, cả sân bay náo nhiệt vô cùng. Đến lúc lên máy bay thì chia tay nhóm Nhị Tráng, chuyến bay của Nhị Tráng là bay đến thủ đô, còn chuyến của Cư An là bay đến Giang Nam.
Đến Giang Nam, vừa xuống máy bay ra khỏi cửa, Cư An đã thấy Ngô Minh đến đón. Gã này so với mấy tháng trước gặp mặt thì béo lên và trắng ra không ít, giờ mặc bộ vest chỉnh tề, tóc chải bóng loáng, trông như một người thành đạt. Đứng bên cạnh là Đoạn Tiểu Mẫn, cũng ăn mặc rất thời thượng, hoàn toàn khác xa với cô nàng đeo kính trong trí nhớ hồi còn đi học.
Cư An ôm Ngô Minh một cái, sau đó giới thiệu Dana với Đoạn Tiểu Mẫn. Bố mẹ đã gặp Ngô Minh vài lần nên không cần giới thiệu nữa. Sau đó Ngô Minh dẫn cả nhóm Cư An ra khỏi sân bay. Vừa ra đến nơi, Cư An đã thấy hai chiếc Audi, bèn cười nói với Ngô Minh: "Khá lắm, làm ăn lớn rồi nhỉ, đã đi cả Audi rồi".
Ngô Minh vừa bảo tài xế cất hành lý vào cốp xe, vừa nói: "Mua để làm màu thôi, một chiếc là của Vương Phàm để lại, giờ tôi vẫn đang ở nhà thuê đây, làm sao dám mua xe trước".
Cư An nhìn Đoạn Tiểu Mẫn đang che miệng cười, nói: "Sao không mua nhà đi, đừng để Tiểu Mẫn chịu khổ, không thì đám con gái sẽ bêu rếu cậu thành gã khốn kỷ Jura đấy".
Ngô Minh cười nói: "Nhà đã chốt rồi, sang năm mới bàn giao, rồi còn phải trang trí các thứ, dọn vào chắc cũng phải Tết năm sau. Giờ tôi và Tiểu Mẫn đang thuê nhà cũ của Vương Phàm, dù sao cậu ấy cũng để trống, cứ đưa chút tiền thuê tượng trưng thôi". Ngô Minh nói tiếp: "Đúng rồi, sao tối nay đã về quê ngay? Ở lại Giang Nam một đêm đi, thấy chú dì đều mệt cả rồi".
Cư An lắc đầu nói: "Sáng mai họ còn phải đi dự đám tang, thật sự không ở lại được".
Ngô Minh gật đầu rồi bảo tài xế: "Vậy chú Lý, làm phiền chú đưa bạn cháu về nhà". Người tài xế hơn bốn mươi tuổi cười gật đầu: "Tổng giám đốc Ngô, cậu cứ yên tâm, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ".
Cư An nghe vậy cũng cười nói với chú Lý: "Đêm hôm khuya khoắt làm phiền chú quá".
Cả nhà một xe, tạm biệt Ngô Minh rồi hướng về quê nhà Cư An mà đi. May thay bây giờ đều là đường cao tốc, hai tiếng đồng hồ là đã về đến nhà. Để hành lý xuống trước cửa, anh rể và chị gái đã đợi sẵn ở nhà, tất nhiên còn có cả cô bé nghịch ngợm Đồng Đồng, không khí vô cùng náo nhiệt.
Cư An đưa chú Lý đến khách sạn trong huyện nhận phòng. Lúc rời đi, anh còn đưa cho chú Lý mấy trăm tệ. Chú Lý từ chối mãi, cuối cùng Cư An nói sắp Tết rồi lấy cái may mắn, chú Lý mới nhận lấy.
Sau khi sắp xếp cho tài xế xong, bước ra khỏi khách sạn, Cư An tìm một chiếc xe ba bánh đạp. Loại xe nhỏ này ở huyện đầy rẫy, rất nhiều là công nhân thất nghiệp đạp xe, dựa vào thu nhập này để nuôi gia đình. Cư An ngồi lên xe, ngắm nhìn thị trấn lên đèn, so với lúc Cư An đi thì đã có thêm vài thay đổi. Những dãy nhà cấp bốn sân vườn trong trí nhớ đã biến thành những tòa nhà thương mại, chỉnh tề hơn nhiều. Cửa hàng hai bên đường cũng đèn đuốc sáng trưng, ánh đèn neon nhấp nháy đủ màu sắc trông càng thêm phồn hoa. Hai bên đường đầy rẫy những người bày sạp, bán đủ thứ hàng Tết, pháo hoa, thỉnh thoảng lại có đứa trẻ nghịch ngợm ném pháo chuột ra đường, bọn nhóc đứa nào đứa nấy mặc đồ tròn ủng, ba năm đứa cùng nhau nô đùa trên phố, giống hệt Cư An hồi nhỏ.
Người đạp xe thỉnh thoảng lại bấm chuông, len lỏi trong dòng người, thỉnh thoảng lại hét lên: "Tránh đường, tránh đường!". Nghe tiếng địa phương quen thuộc xung quanh, Cư An đầy cảm xúc, đón Tết ở trong nước vẫn là có không khí nhất, nơi đây mỗi cành cây ngọn cỏ, mỗi người mỗi vật đều thấm đẫm hương vị Tết.
Khi về đến nhà, vừa đẩy cửa sân bước vào nhà chính, đã thấy Đồng Đồng đang lau nước mắt, dựa vào lòng Dana nấc nghẹn. Vừa nhìn thấy Cư An bước vào, cô bé lập tức lao tới. Cư An vươn tay bế bổng cô bé lên, giúp lau những giọt nước mắt, hỏi: "Lại làm sao thế này, sao cứ thấy cậu là lại rơi nước mắt thế?".
Đồng Đồng nấc lên nói: "Bố là đồ đại ác ma! Làm hỏng đồ chơi của con rồi". Cư An ngẩn người, sau đó nhìn thấy anh rể đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm một chú chuột Mickey làm bằng bóng bay, tai chuột Mickey bị mất một bên. Sau đó nghe chị gái nói: "Anh rể con không cẩn thận làm hỏng mất một cái tai, con bé cứ đòi đền, nghịch như quỷ ấy, ở nhà chơi với bố làm hỏng đồ chưa bao giờ khóc".
Cư An nghe xong bèn rung rung người Đồng Đồng trong lòng: "Đừng khóc nữa, xem cậu mang gì cho con này". Nói đoạn anh bảo mẹ mở hành lý của mình, lấy ra một chiếc mũ cao bồi màu hồng, lúc này cô bé mới nín khóc mỉm cười, đội chiếc mũ mới lên đầu, mặt vẫn còn đọng nước mắt, cười tít mắt khoe với mọi người, sau đó lại chui vào lòng Dana, hỏi: "Mợ ơi, mũ của con có đẹp không ạ?".
Tiếng gọi "mợ" làm Dana ngẩn người, sau đó Cư An giải thích ý nghĩa của từ "mợ" cho cô, Dana nghe xong rất vui, rồi cô cũng lấy từ hành lý của mình ra một chú ngựa nhồi bông tặng cho Đồng Đồng.