Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trộm chim

❊ ❊ ❊

Nhìn đám sói ngốc nghếch đang chạy đôn chạy đáo tìm kiếm phía sau, Cư An đắc ý nhảy lên lưng Đậu Thảo, lấy bản đồ ra điều chỉnh hướng đi, dẫn đội ngũ tiến về phía khu trại tiếp theo.

Đi được một đoạn, Cư An phát hiện ra một vấn đề, dường như Đại Ngưu đi trong rừng và những nơi có đá vụn còn vững vàng hơn cả Đậu Thảo, lúc lên dốc cũng tỏ ra nhẹ nhàng hơn hai con ngựa nhiều. Ngồi trên lưng Đậu Thảo, Cư An chăm chú quan sát Đại Ngưu đang dẫn đầu chạy trước Hổ Đầu, nhìn cái tên này thong dong bước những bước nhỏ, thỉnh thoảng lại vẫy vẫy cái đuôi bò, tiện miệng ăn mấy lá cây bên đường hoặc tìm gốc cây nhỏ húc đầu vào. Đôi khi mải chơi bị tụt lại phía sau, nó lại nhanh chóng sải bước đuổi kịp, tiếp tục chạy lên trước.

Lúc nghỉ chân, Cư An nhìn Đại Ngưu đang vô tư gặm lá non trên mặt đất, trong lòng nảy ra ý xấu. Cậu tháo yên ngựa trên lưng Đậu Thảo đặt lên lưng Đại Ngưu, thử ướm chừng, chà, suýt chút nữa thì dây đai bụng không thắt nổi, lưng nó to hơn Đậu Thảo tới hai vòng. Đại Ngưu quay đầu lại nhìn Cư An đang lắp yên cho mình, đến lá cây trong miệng cũng quên nhai, gương mặt bò ngơ ngác nhìn Cư An.

Cư An chuẩn bị yên xong, lấy dây cương dự phòng đeo vào cho Đại Ngưu, tất nhiên là không cần dùng đến hàm thiếc. Cậu nhấc chân lên cưỡi thử, lưng bò thấp hơn Đậu Thảo nên lên yên dễ dàng hơn nhiều. Sau khi ngồi lên, Cư An cảm nhận một chút rồi thúc Đại Ngưu đi vài bước, cảm thấy thoải mái hơn ngồi trên lưng Đậu Thảo một chút. Ngoài việc thỉnh thoảng kéo đầu bò hơi tốn sức ra thì cơ bản là rất ổn, thế là cậu hạ quyết tâm, từ nay về sau trong rừng cứ cưỡi Đại Ngưu là được. Đại Ngưu dường như vẫn chưa nhận ra bi kịch đã ập xuống đầu mình, vẫn tiếp tục gặm lá non trên cây.

Hai ngày tiếp theo, tốc độ của đội săn bắn nhỏ của Cư An nhanh hơn một chút. Đại Ngưu leo mấy con dốc nhỏ cực kỳ lợi hại, đôi chân bò khỏe khoắn đạp vài cái là đã lên tới đỉnh. Nếu là Cư An ngồi trên lưng Đậu Thảo, Đậu Thảo sẽ đi rất cẩn thận, đôi khi còn dùng móng ngựa thử mặt đất, tốc độ đương nhiên không lên nổi. Ai như Đại Ngưu, cứ thế dậm một cái móng lớn xuống, rồi vươn cái cổ ra là leo, không hề do dự chút nào.

Lúc đầu Cư An còn quay đầu nhìn năm con sói bám đuôi theo, ai ngờ đi được một quãng, mấy con sói liền quay đầu bỏ chạy. Có vẻ chúng cho rằng sư tử núi không còn trong đội ngũ nữa, còn đội săn bắn của Cư An thì quá mạnh, không phải là thứ mà mấy con sói như chúng có thể đụng vào.

Càng đi lên cao, thời tiết càng lạnh lẽo, những đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa quanh năm không tan ngày càng gần, cây cối cũng càng cao lớn, những cây cổ thụ năm sáu người ôm không hiếm gặp. Trên đường đi, Cư An phải mặc thêm một chiếc áo len cashmere bên trong áo khoác để giữ ấm.

Đến khu cắm trại, con suối ở đây mới thực sự gọi là suối, nước không thể ngập nổi những tảng đá hơi lớn một chút. Nước tan từ núi tuyết lạnh buốt cứ thế chảy dọc theo vùng trũng. Cư An bày hành lý ra, bắt đầu chuẩn bị đồ ăn thức uống cho đám nhóc, vỗ béo cho một đám bụng to. Hai ngày nay còn phải nuôi thêm cả nhà sư tử núi, may mà sư tử núi con vẫn còn bú mẹ, nếu cả đám đều ăn thịt thì Cư An sẽ đau đầu lắm đây. Trong thời gian đó, Cư An thỉnh thoảng lại vào không gian kiểm tra sư tử núi mẹ, thấy nó vẫn nằm bẹp trên mặt đất, cơ bản là không động đậy gì, còn sư tử núi con thì vui vẻ nô đùa quanh mẹ. Cư An cũng cho sư tử mẹ uống nước trong hồ vài lần, hy vọng có thể giúp nó nhanh chóng bình phục để tống khứ mấy cái miệng ăn này đi. Ai ngờ cho uống hai ngày cũng chẳng thấy hiệu quả gì, ngược lại sư tử con trong không gian thì lớn nhanh thấy rõ, trước kia bước đi còn hơi lảo đảo, giờ đôi chân nhỏ đã nhanh nhẹn hơn nhiều.

Rời khỏi không gian, đặt bữa trưa vào nồi nấu, Cư An cầm ống nhòm quan sát xung quanh, suy nghĩ xem có nên tiếp tục đi lên trên nữa hay không. Mấy ngày nay Cư An dần dần bỏ ý định săn một con hươu lớn, chủ yếu là do cậu tự cân nhắc xem với trình độ của mình thì mất bao lâu mới lột được một tấm da hươu, chưa kể đến việc phải mang theo cái đầu hươu đầy máu me trở về.

Thực ra Cư An rất muốn đến xem rìa tuyết trên núi tuyết, từ bé đến lớn ngoài tivi ra, cậu chưa từng tận mắt nhìn thấy núi tuyết bao giờ. Nhưng với tốc độ này, nếu đến được rìa núi tuyết thì Thomas già chắc chắn sẽ báo cảnh sát. Đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cậu hạ quyết tâm hôm nay cắm trại ở đây, sáng mai sẽ quay đầu trở về.

Đang cầm ống nhòm thưởng ngoạn cảnh đẹp núi tuyết, bỗng nhiên một tiếng đại bàng kêu vang dội truyền vào tai. Cư An lập tức hạ ống nhòm xuống, nhìn bầu trời xung quanh, rồi nhìn thấy một con đại bàng đen sì bay qua từ phía xa. Cậu vội vàng dùng ống nhòm nhìn theo, một con đại bàng lớn đập vào tầm mắt, dưới móng vuốt còn cắp theo một con mồi nhỏ, đôi tai dài kia trông có vẻ là một con thỏ. Theo hướng bay của đại bàng, tầm mắt Cư An rơi vào một tổ chim lớn trên một cái cây đại thụ.

Đặt ống nhòm xuống, Cư An thấy tổ chim không cách xa chỗ mình là mấy. Đại bàng đáp xuống bắt đầu xé xác con mồi, dường như đang cho đại bàng con ăn. Vừa nghĩ đến đại bàng con, lòng Cư An liền ngứa ngáy. Cưỡi ngựa chiến, vác đại bàng, đuổi chó săn, ai cũng biết cảnh giới này có sức hút lớn thế nào đối với những người lớn lên bằng tiểu thuyết của Kim Dung.

Nhìn tổ đại bàng một lúc, cậu phát hiện lại có một con đại bàng nữa đáp xuống tổ, con này thì hai móng không, chẳng có gì cả, cứ thế bay về tổ. Cậu hạ quyết tâm phải trộm đại bàng con trong tổ về nuôi, sau này cưỡi Đậu Thảo, phía sau có Hổ Đầu theo cùng, trên đỉnh đầu lại có một hai con đại bàng bay lượn, nghĩ thôi đã thấy oai phong rồi.

Ăn xong bữa trưa, Cư An gọi Bì Đản, dẫn theo Vũ Tùng và Teddy. Ban đầu còn định mang cả nhà cáo đi, ai ngờ từ sau khi nghe tiếng đại bàng, cả nhà cáo đều ngoan hẳn. Bây giờ chúng đột nhiên thích quây quanh Hổ Đầu và Tỏi Đầu, cơ bản là hình với bóng, cũng chẳng biết từ bao giờ mà chúng lại trở nên thân thiết với hai con chó như vậy.

Cưỡi lên lưng Đại Ngưu, lần này ngay cả yên ngựa cũng không thèm đặt lên, cứ thế tiến về phía tổ chim. Tổ chim trông không xa, nhưng đi mất gần nửa tiếng. Đến gần khu vực tổ chim, ẩn nấp trong một cánh rừng, Cư An chờ đại bàng bay đi, đã định bụng đợi hai con đại bàng lớn bay đi là phái Vũ Tùng trèo lên cây lấy chim non.

Ai ngờ chờ đợi mất gần hai tiếng đồng hồ, trong thời gian đó Cư An còn giải quyết vấn đề vệ sinh cá nhân, tư thế quan sát cũng từ đứng chuyển sang ngồi xổm, cuối cùng thì trải một tấm thảm nhỏ, Cư An nằm nghiêng trên thảm, thỉnh thoảng lại cầm ống nhòm lên xem. Nếu đại bàng không bay đi nữa thì Cư An định quay về trại, ai biết được gia đình này có ở lại tổ qua đêm hay không.

Cuối cùng, trời không phụ lòng người, cuối cùng một con đại bàng lớn đã bay đi, không lâu sau con cuối cùng cũng bay mất. Cư An hào hứng đứng dậy, nhìn hai con đại bàng dần biến mất khỏi tầm mắt, liền dẫn Vũ Tùng đến dưới gốc cây đại thụ. Đứng dưới cây nhìn lên, chà, cái tổ này làm cao như tòa nhà năm sáu tầng vậy. Cậu bế Vũ Tùng đang ăn nho lên cây, lấy chùm nho từ tay nó, rồi chỉ vào tổ chim trên cao bảo với Vũ Tùng: "Vũ Tùng ngoan! Lên lấy chim ở trên đó xuống cho anh." Vừa nói xong, Vũ Tùng liền chìa bàn tay đen nhỏ bé hái một quả nho từ chùm nho trên tay Cư An cho vào miệng, rồi thoăn thoắt trèo lên cây. Chẳng mấy chốc đã tới bên cạnh tổ chim. Cư An ở dưới dùng ống nhòm quan sát, chỉ thấy Vũ Tùng lén lút nhìn quanh một lượt, rồi vịn vào mép tổ chim, thò một cái móng vuốt đen nhỏ vào trong, đột nhiên rụt tay lại, rồi lập tức vươn ra nhanh chóng, chộp lấy một sinh vật nhỏ đầy lông lá, ngậm trong miệng, nhanh như cắt trèo xuống cây, làm Cư An ở dưới run bắn cả người, anh trai ơi, đừng có cắn chết nó đấy.

Đợi Vũ Tùng xuống cây, giao chim vào tay Cư An, Cư An mới phát hiện chú chim non trắng muốt không hề bị thương. Vừa định khen ngợi Vũ Tùng, thì thấy nó lại lấy một quả nho từ tay cậu, cho vào miệng rồi vọt lên cây. Đi đi lại lại ba lượt, trong chiếc mũ cao bồi trên tay Cư An đã có thêm ba chú đại bàng nhỏ trắng muốt đầy lông lá. Vũ Tùng bắt chim xong liền lấy nho từ tay Cư An, vẻ mặt bình thản ngồi xuống cạnh Teddy, tiếp tục ăn nho, thỉnh thoảng lại đút cho Teddy một quả.

Nhìn ba chú nhóc trong tay, Cư An gãi gãi đầu. Con chim lớn trong "Thần Điêu Hiệp Lữ" của đại sư Kim Dung là mấy con nhỉ? Đọc lâu quá rồi nên quên mất. Suy nghĩ một chút, cậu quyết định giữ lại hai con, chuyện tốt nên có đôi có cặp, cậu đưa chú chim nhỏ nhất cho Vũ Tùng, bảo nó mang trả lại tổ, rồi mang theo hai chú đại bàng non, Cư An cưỡi Đại Ngưu, sải bước cùng đội trộm chim rời khỏi hiện trường gây án. Ngay cả chú chó chân ngắn Teddy cũng dường như biết Cư An không làm gì tốt đẹp nên cũng chạy theo thở hồng hộc.

Về đến trại, Cư An vỗ vào mông Đại Ngưu một cái, Đại Ngưu liền vui vẻ đi ăn cỏ. Nghe thấy tiếng kêu của đại bàng non phát ra từ trong mũ, cả nhà cáo liền xúm lại, há miệng thè lưỡi, tưởng rằng Cư An lại mang đồ ăn về cho chúng. Cư An lập tức lách mình vào không gian, hai con chim này mà để ở ngoài, e rằng mình vừa ngủ là chúng đã chui vào bụng nhà cáo rồi.

Vào không gian, nhìn thấy sư tử núi nhỏ đang chơi đùa, Cư An lại thấy đau đầu. Hai chú nhóc này cũng chẳng yên phận chút nào, hơn nữa còn biết trèo cây, quan trọng là chúng đều ăn thịt. May mà sư tử núi lớn vẫn chưa thể cử động.

Không còn cách nào khác, cậu dùng số gỗ thừa lần trước đóng cho đại bàng non một cái giá cao hơn một mét, trên ba cái chân dài dựng một tấm ván lớn, như vậy mấy chú nhóc có thể lên giá nhưng không thể lên bàn, rồi đặt chiếc mũ lên đó. Lại cắt một ít thịt vụn, cầm miếng thịt cho ăn hai lần, rồi đặt một ít vào trong mũ để lại cho hai chú nhóc ăn.

Ra khỏi không gian, ngồi xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm, lấy ra một bình bạch tửu, rót một chén nhỏ, uống một hơi, một luồng hơi ấm chạy dọc theo cổ họng xuống đến dạ dày.

Chiếc mũ đã biến thành tổ chim, chẳng mấy chốc cậu cảm thấy trên đầu hơi lạnh buốt, đành phải lấy chiếc khăn vuông trên cổ ra quấn quanh đầu, như vậy mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:88
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »