Cư An nghe xong sững sờ một lát rồi hỏi: "Cái này không có đánh dấu, đến lãnh địa của mình thì coi như là của mình sao?".
Lão Thomas âu yếm vuốt ve lưng con bò lớn nói: "Đương nhiên rồi, đến lúc đó tôi sẽ bảo Wayne chăm sóc đặc biệt cho đám nhóc này. Đúng là một con bò tốt, ước chừng ít nhất cũng phải nặng hai ngàn pound". Con bò lớn dường như bị Thomas sờ đến mức không kiên nhẫn, nó chạy sang bên cạnh Dậu Thảo, tránh xa bàn tay đen tối của lão già.
"Đừng nhìn bò nữa, trong nhà tôi còn có vài món đồ đây này." Cư An mỉm cười nhìn lão Thomas nói, rồi dẫn Thomas vào nhà.
Thomas đi theo sau Cư An, cười nói: "Xem ra cậu đúng là đã săn được một con hươu mười mấy nhánh gạc thật. Nhưng đã săn được rồi thì mau chóng gửi vào thị trấn, tìm người làm thịt đi thôi".
Đợi Cư An cho xem vài món đồ nhỏ, Thomas liền hỏi: "Hai con mèo vàng này cậu kiếm đâu ra vậy? Mấy con nhóc này không dễ gặp đâu".
Cư An liền kể lại đầu đuôi sự việc. Thomas nghe xong cũng cảm thán: "Trong tự nhiên, sói chính là kẻ thù lớn nhất của những con mèo vàng này. Chỉ cần bị đàn sói phát hiện mèo vàng đi săn, chúng nhất định sẽ đến cướp. Thật ra không chỉ sói, gấu cũng sẽ cướp con mồi của mèo vàng".
Cư An nghe xong liền nói: "Ông không nói tôi còn không biết, hóa ra sư tử núi ngoài tự nhiên lại thê thảm đến thế. Tôi nuôi mấy con này không phạm pháp chứ?".
"Mạnh được yếu thua là quy luật tự nhiên thôi. Hai con đại bàng vàng này của cậu chắc chắn là Wusong giúp cậu bắt được phải không? Mấy con nhóc này cậu muốn nuôi thì cứ nuôi, quy định chỉ cấm săn bắn thôi." Thomas không để tâm nói.
Cư An gật đầu: "Đúng là Wusong giúp tôi bắt trên cây, vốn dĩ có ba con, tôi đã thả lại một con rồi".
Thomas cười bảo: "Cậu cũng coi như cứu mạng hai con nhóc đó rồi. Tháng này nếu có ba con đại bàng con, cuối cùng sống sót được nhiều nhất chỉ một con. Mùa đông thức ăn sẽ thiếu hụt rất nhiều, nếu đại bàng mẹ không thể cung cấp đủ thức ăn kịp thời, con lớn hơn có thể sẽ tranh thủ lúc cha mẹ không có nhà mà ăn thịt con nhỏ".
Mẹ kiếp! Chuyện này Cư An chưa từng nghĩ tới, đúng là quá tàn khốc.
Thomas tiếp lời: "Đúng rồi, mấy ngày cậu ra ngoài, Molly có gọi một cuộc điện thoại, sau đó là hai nhóc Jerry và Emily qua bế mất hai con chó con".
Cư An gật đầu: "Tôi biết rồi, lát nữa tôi sẽ gọi lại cho Molly, rồi còn phải tìm hai cái bình sữa nhỏ cho hai nhóc này bú nữa".
Thomas cười nói: "Nuôi mèo vàng cũng khá đấy, lớn lên có thể trông nhà. Nhưng cậu đừng tự cho bú vội, lát nữa mang chúng đặt cạnh con chó mẹ trong kho thóc xem nó có chịu nuôi không".
Cư An vỗ trán, nói: "Ông không nhắc thì tôi quên khuấy mất. Lát nữa sẽ mang giao cho hai con chó chăn bò nuôi, coi như tìm cho hai nhóc một vú nuôi".
Nghe Cư An nói thú vị, Thomas bật cười rồi đứng dậy: "Tôi đi xem đàn bò đây. Đúng rồi, cậu mau chóng chuẩn bị đi tìm đàn bò đó đi, càng sớm càng tốt, đừng để người ta cướp mất". Nói xong, lão đội mũ cao bồi rồi rời khỏi nhà.
Cư An nghe xong liền quyết định tối nay tìm thời gian đưa con bò lớn vào không gian, đợi sáng mai lại thả ra, đến lúc đó cứ bảo là nó tự chạy về rừng rồi dẫn theo đàn về. Đúng, cứ làm vậy đi! Haiz, con người đúng là không thể có chút bí mật nào, vì cái không gian này mà mình lại không thành thật một lần nữa rồi.
Cậu xách hai con đại bàng vàng nhỏ bỏ vào không gian, đặt thêm ít thịt vào đó, kẻo đến lúc đó đói quá lại ăn thịt lẫn nhau thì Cư An đau lòng chết mất. Sau đó, cậu ra khỏi không gian, bế hai con sư tử núi nhỏ đi về phía kho thóc. Đến nơi, mở cửa, đặt hai con sư tử núi nhỏ cạnh con chó lớn gần nhất. Hai nhóc con thấy nhiều bạn đồng lứa như vậy thì vui vẻ hẳn lên, định chạy lại chơi đùa, ai ngờ con chó lớn không vui, bắt đầu nhe răng gầm gừ. Nếu không có Cư An ở bên cạnh thì có lẽ nó đã cắn rồi. Thử với hai con chó lớn, vậy mà chẳng con nào có lòng trắc ẩn, khiến Cư An thất vọng vô cùng. Đành phải mang hai nhóc tội nghiệp về nhà.
Vừa về đến nhà, đã thấy Wusong đang ngồi trên ghế sofa xem tivi ra dáng lắm, hai tay cầm điều khiển từ xa, còn Teddy thì chán nản ngồi xổm bên cạnh Wusong cắn chân sau chơi. Cư An đặt hai con sư tử núi nhỏ lên ghế sofa, Teddy lập tức phấn chấn hẳn lên, chơi đùa cùng hai nhóc.
Cư An tìm bình sữa Teddy từng dùng, pha sữa rồi ngồi xuống ghế sofa, lần lượt cho hai con sư tử núi bú vài ngụm, sau đó đưa bình sữa cho Wusong, bảo nó tiếp tục cho bú. Wusong là một đồng chí tốt, nó ôm hai nhóc con lần lượt cho bú từng đứa.
Cư An lên lầu, cầm điện thoại từ tủ đầu giường lên, nhìn thấy vài cuộc gọi nhỡ, trong đó có một số lạ.
Cậu gọi cho Molly, nghe tiếng chuông reo vài hồi thì nghe thấy giọng Molly: "An! Honey! Anh về rồi à?".
Vừa gọi điện Cư An vừa xuống lầu: "Là anh đây, vừa đi săn trên núi về, trong núi không có sóng nên không mang theo điện thoại. Đang định vài hôm nữa đến Los Angeles thăm em đây".
"Em gọi cho anh là để báo tin em đã thử vai xong rồi, không phải vai phụ mà là vai chính! Em vui quá muốn chia sẻ với anh đầu tiên, nhưng gọi mấy cuộc anh đều không nghe, anh biết em lo lắng thế nào không? Phải gọi đến trang trại, họ bảo anh lên núi rồi, cũng không biết báo cho em một tiếng." Molly phàn nàn.
Cư An cười ngồi xuống ghế sofa: "Ừ, lỗi của anh, honey. Vài hôm nữa anh sẽ đến thăm em, lúc đó sẽ ở lại Los Angeles thêm vài ngày". Sau đó hai người lại tình tứ trò chuyện một lúc mới lưu luyến cúp máy.
Vừa cúp điện thoại, liền thấy Teddy cũng ngồi trước mặt Wusong, Wusong đang cho cái tên này bú sữa. Để tránh Wusong giật bình sữa, nó còn dùng hai chân ôm chặt lấy bình, khiến hai con sư tử núi nhỏ cứ trèo lên người Teddy định cướp bình sữa. Cư An vươn tay vỗ vào đầu Teddy: "Mày chen vào làm gì, to xác thế này mà còn tranh sữa với mấy đứa nhỏ". Giằng co vài cái, Teddy vẫn cắn chặt không buông, đành phải vào không gian lấy một quả trái cây đưa vào tay Teddy, mới cướp được bình sữa từ miệng con gấu ra.
Tiếp đó, cậu gọi lại cho Lu Guangyuan, trò chuyện một lúc, tiện thể bảo anh ta có thời gian thì qua bế chó con. Nhìn thấy một số lạ gọi mấy lần trên điện thoại, Cư An định gọi lại hỏi thử. Vừa định bấm số, ngước mắt lên đã thấy bình sữa lại nằm trong miệng Teddy, hai con sư tử núi vẫn đang cố với lấy bình sữa. Cư An đành đặt điện thoại xuống, lấy một cái bát nhỏ rót sữa đặt lên bàn trà, bế Teddy lên bàn cho uống, lúc này mới lấy lại được bình sữa, để Wusong tiếp tục cho hai nhóc tội nghiệp bú.
Điện thoại vừa thông, Cư An liền nói: "Đây là An, xin hỏi có phải bạn đã gọi điện cho tôi không?".
"Cậu bạn này, đi săn mà không gọi tôi, tự mình đi một mình. Đúng rồi, đây là số của tôi, sau này tôi sẽ thường trú ở New York. Mấy hôm trước muốn mời cậu đến dự tiệc tân gia, ai ngờ gọi thế nào cũng không thông." Đầu dây bên kia vang lên giọng của Wang Fan.
Cư An ngạc nhiên hỏi: "Cậu mua nhà ở New York à? Vậy có thời gian phải qua xem mới được! Cậu định cưới cô cảnh sát kia thật đấy à? Thế này thì tốt rồi, tối nào cũng được đóng vai diễn".
"Cút đi, chúng tôi đang tiến triển tốt, nhưng chưa đến mức bàn chuyện cưới xin đâu. Ngoài ra, tốt nhất là hai ngày này cậu qua đây đi, vợ chồng lão Ngũ vài hôm nữa cũng đến New York." Wang Fan cười nói.
Cư An nói: "Tạm thời tôi chưa qua được, cậu cứ bảo họ chơi chán ở New York rồi thì đến chỗ tôi. Chỗ cậu thì đợi một thời gian nữa tôi qua, hai hôm tới tôi phải đến Los Angeles với Molly".
Wang Fan nói: "Họ không có thời gian đến chỗ cậu đâu, chơi mấy ngày là về nước rồi".
Cư An nghĩ một lát rồi nói: "Chẳng phải bảo đến chỗ tôi chơi sao, sao vội thế? Vậy đợi họ đến thì gọi cho tôi một tiếng, lúc đó tôi qua, rồi mới đi chỗ Molly".
"Vợ cậu ta muốn đến Paris nhất, phụ nữ mà, Paris mới là thành phố số một trong lòng họ. Lần này là tiện đường từ Paris qua đây thôi. Được rồi, lúc đó hãy hay, Cora còn đợi tôi ăn trưa, tôi cúp máy đây." Wang Fan cúp điện thoại.
Đặt điện thoại xuống, nhìn Teddy đang ngoan ngoãn liếm sữa trên bàn trà, Cư An ra khỏi nhà, cất yên ngựa vào chuồng, đuổi Dậu Thảo và con bò lớn ra bãi cỏ ăn.
Làm chút đồ ăn, cho mấy con vật ăn no, Cư An lên lầu tắm rửa sạch sẽ, rồi nằm xuống giường ngủ một giấc ngon lành, đến tận năm giờ chiều mới tỉnh dậy, sảng khoái xuống lầu.
Vừa ăn tối xong, đang ngồi trước tivi trong phòng khách cùng mấy con vật tiêu cơm, Thomas liền dẫn Lawrence vào nhà. Thấy hai người, Cư An đứng dậy khỏi ghế, ra hiệu cho hai người ngồi xuống, đồng thời tắt tivi.
"An! Thời gian này việc thu hoạch cỏ khô cơ bản đã xong xuôi. Ngày mai tôi và Lawrence đã bàn bạc, muốn mọi người mau chóng tập kết cỏ khô lại. Ngoài ra muốn hỏi ý cậu xem có nên mua thêm chút yến mạch và ngô gì đó để giữ dinh dưỡng cho bò cừu qua mùa đông không." Thomas vừa ngồi xuống ghế sofa đã nói một tràng với Cư An.
Cư An ngạc nhiên hỏi: "Chẳng phải chúng ta vẫn luôn không cho ăn yến mạch và ngô sao, sao tự nhiên lại nghĩ đến việc cho bò cừu ăn mấy thứ này?".
Lawrence giải thích: "Chủ yếu là chúng tôi cân nhắc tình hình bò cừu qua mùa đông. Tôi có hỏi Thomas, ông ấy nói đây là lần đầu tiên gặp loại cỏ có dinh dưỡng tốt như vậy, nhưng cỏ khô thì chưa chắc đã đảm bảo. Để đề phòng vạn nhất nên mới nghĩ xem có nên chuẩn bị một ít không".
"Các ông cứ tự quyết đi, nếu chuẩn bị thì cũng chuẩn bị ít thôi. Nếu phát hiện cỏ khô không ổn thì lúc đó mua tiếp cũng được, chuẩn bị một ít làm phương án dự phòng cũng tốt." Cư An gật đầu đồng ý với ý kiến của hai người rồi hỏi tiếp: "Thế nào, nhân lực hiện tại mọi người có xoay xở kịp không?".
Thomas cười nói: "Mấy chàng trai trẻ đều rất chăm chỉ, không vấn đề gì. Hầu hết đều từng làm ở trang trại nên bắt tay vào việc rất nhanh. Hơn nữa cơ bản là sáng lùa ra, tối lùa về thì bận chút thôi, còn lại thì thay phiên nhau trông chừng là được".