Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 124
Chuyện không thể nói ra

❊ ❊ ❊

Cư An đi theo Brad hướng về phía chuồng ngựa phía sau trường đua mà đi. Đi được hai bước, Cư An mới sực nhớ ra mình mua vé cá cược ngựa mà vẫn chưa đổi thưởng, cũng chẳng biết có trúng hay không, liền thò tay vào túi lấy vé ra, nói với Brad: "Lúc vào đây tôi có mua tờ vé bảy đô la, không biết có trúng không nữa."

Nghe Cư An nói vậy, Brad cầm lấy mảnh giấy trên tay cậu nhìn qua rồi cười bảo: "Cậu đến cả phiếu đặt cược còn chẳng điền, làm sao mà trúng được. Nhớ kỹ, lần sau có mua thì phải điền vào phiếu đặt cược nhé."

Gãi gãi đầu, Cư An cảm thấy hơi buồn bực. Hóa ra còn phải điền cái phiếu đặt cược gì đó, khỉ thật, chẳng có ai nhắc lấy một tiếng, thế là mất toi mấy đồng bạc cho trường đua, đến cả cơ hội gỡ gạc cũng chẳng có.

Theo Brad đi một lúc thì tới chuồng ngựa phía sau khán đài. Những dãy chuồng ngựa xếp hàng ngay ngắn, ở giữa là từng cái đầu nhỏ xinh xắn đang thò ra gặm cỏ phía trước. Về cơ bản, mỗi con ngựa đều có một người chăm sóc riêng. Nhìn cảnh này mới thấy lũ ngựa ở đây quả là sướng hơn hẳn, không như chuồng ngựa nhà mình, gần như chỉ có một mình Nancy quán xuyến.

Đến chỗ con "Fast Train" của Brad, Cư An nhìn Brad nhẹ nhàng vuốt ve sống mũi của nó, rồi trò chuyện vài câu với người huấn mã. Cư An men theo cái cổ của "Fast Train" nhìn xuống, thấy trên mình con ngựa đã khoác một chiếc áo nhỏ màu xanh da trời. Nhìn qua cứ như bộ giáp của kỵ sĩ thời Trung cổ châu Âu, chắc đây chính là cái áo chống muỗi mà Brad đã nhắc tới.

Đứng cạnh chuồng ngựa quan sát một lúc, Cư An nhận thấy "Fast Train" khá yên tĩnh, đứng trong chuồng hầu như chẳng động đậy, chỉ thò đầu ra ăn cỏ, dịu dàng như một tiểu thư khuê các.

Sau khi trò chuyện với người huấn mã một lúc, Brad quay sang nói với Cư An: "Thế nào, An, ngựa của tôi khá chứ? Hôm nay là lần đầu tiên nó tham gia thi đấu, tốc độ lúc xuất phát hơi chậm, nếu không thì chắc chắn đã dẫn đầu từ đầu đến cuối rồi." Nói xong, ông vỗ vỗ vào cổ ngựa đầy cưng chiều, rồi lấy từ trong túi nhựa lớn ra mấy miếng cà rốt cắt lát đút cho "Fast Train" ăn.

Tiếp đó, ông lão bắt đầu thao thao bất tuyệt kể cho Cư An nghe kinh nghiệm nuôi ngựa của mình. Một lúc sau, Cư An nhận ra ông lão này đúng là một kẻ lắm lời, cứ có người bên cạnh là miệng không ngừng nghỉ. Nghe xong một tràng dài, Cư An định cáo từ. Ông lão nhiệt tình đưa cho Cư An một tấm danh thiếp, dặn dò cậu nếu muốn mua ngựa thì nhất định phải ghé qua trang trại của ông, còn thề thốt đảm bảo ngựa của ông đều là thuần chủng đã qua kiểm định, có thể giao dịch qua hiệp hội ngựa.

Rời khỏi trường đua, Cư An bắt taxi dừng lại gần khách sạn. Cậu thong dong dạo phố một mình, dù sao bây giờ quay về thì Li cũng chưa về. Cứ thế đi dạo trên phố cũng tốt. Đi được một lúc thì bụng bắt đầu réo vang, dù sao sáng nay mới chỉ gặm một mẩu bánh mì nhỏ, thật sự không cầm cự nổi. Nhìn đồng hồ, đã hơn bốn giờ chiều rồi, năm sáu tiếng không ăn gì thì làm sao không đói cho được. Cư An bèn tìm một quán ăn Trung Quốc trông khá ổn để vào dùng bữa.

Cư An vừa đẩy cửa, nhìn thấy toàn những gương mặt người Á Đông trong quán, tức thì cảm thấy thân thiết hơn hẳn.

Nhân viên phục vụ trong quán lập tức tiến lại gần: "Chào mừng quý khách." Một giọng phổ thông rất chuẩn, sau đó dẫn Cư An đến ngồi cạnh một chiếc bàn, rót cho cậu chén trà rồi đưa thực đơn, dùng tiếng Anh hỏi: "Ông muốn dùng gì ạ?"

Cư An vừa lật thực đơn vừa cười nói với nhân viên: "Nói tiếng Trung đi, nhìn cậu nói tiếng Anh vất vả quá."

Nhân viên cười giải thích: "Tôi mới từ trong nước sang được ba tháng, tiếng Anh chưa thạo lắm. Vậy tôi dùng tiếng Trung nói chuyện với anh nhé."

"Có món gì ngon thì giới thiệu cho tôi đi. Đúng rồi, làm món Trung Quốc cho chuẩn vị nhé, đừng có làm mấy món kiểu 'lừa khách Tây' để lừa tôi đấy." Cư An lật thực đơn nói.

Cậu nhân viên cười bảo: "Tôi đề nghị anh dùng món đuôi bò hầm, sáng nay mới nhập tươi rói. Còn có cá hồi nữa, món cá nướng than của đầu bếp chính chúng tôi là đỉnh nhất."

Cư An nghe xong đặt thực đơn xuống: "Vậy cho tôi một phần đuôi bò hầm. Còn món rau, nếu có cà tím thì cho tôi một đĩa cà tím om dầu, hoặc là món trứng xào ớt xanh, ớt xanh chọn loại cay một chút."

Cậu nhân viên nói: "Anh ơi, những món anh nói đều có cả, rốt cuộc anh muốn chọn món nào ạ?"

"Thế thì trứng xào ớt xanh đi, ăn với cơm cho trôi." Cư An cười nói.

Cậu nhân viên ghi lại rồi bảo: "Vậy anh chờ một lát, tôi vào bếp nhắn luôn." Thấy Cư An gật đầu, cậu ta liền đi về phía nhà bếp.

Cư An vừa uống trà vừa quan sát xung quanh. Quán ăn này trang trí mang đậm phong vị Trung Hoa, trên tường treo thư pháp, câu đối, lại còn treo cả mấy nút thắt cát tường màu đỏ rực. Bàn ghế đều là kiểu Trung Quốc, phía sau quầy thu ngân còn treo hai hàng thẻ tre nhỏ, trên đó viết tên rất nhiều món ăn bằng tiếng Trung như trứng xào cà chua, thịt viên om xì dầu... một danh sách dài dằng dặc.

Lúc này, ông chủ mập mạp bước tới, nói với Cư An: "Anh bạn trẻ, hoan nghênh ghé quán nhỏ của tôi. Nhìn mặt lạ quá, lần đầu đến đây hả?"

"Vâng, lần đầu đến. Phải nói là ông chủ trang trí quán rất có gu, cổ kính thế này thật sự rất tuyệt." Cư An cười nói.

Nụ cười trên khuôn mặt béo tròn của ông chủ lại càng thêm rạng rỡ: "Không phải tôi khoe đâu, quán của tôi ở trong cộng đồng người Hoa tại Los Angeles này nổi tiếng là chuẩn vị đấy. Đều là hương vị Trung Quốc chính gốc, khách quen toàn là người mình cả. Anh xem, phía bên kia là quán ăn chỉ định của các đoàn du lịch từ trong nước sang đấy." Nói xong, ông chỉ vào tấm biển đồng nhỏ trước quầy, trên đó in dòng chữ đỏ: "Quán ăn chỉ định của đoàn du lịch nọ kia".

Xem xong, Cư An suýt chút nữa phun cả ngụm trà ra ngoài. Ông anh này thú vị thật, đến cả chuyện là quán ăn chỉ định của đoàn du lịch mà cũng đem ra khoe, đúng là một đóa hoa lạ.

Ông chủ tiếp tục: "Anh đừng thấy chỉ là đoàn du lịch chỉ định, rất nhiều người nổi tiếng trong nước khi sang Mỹ chơi đều đã ghé qua quán tôi đấy. Giờ đây khách quen là người nước ngoài cũng không ít. Đúng rồi, anh bạn, cậu sang Mỹ du lịch hay là đi học thế?"

Cư An cười nói: "Tôi không đi du lịch cũng không đi học, tôi sang thăm bạn gái."

Ông chủ bừng tỉnh ngộ: "À, ra là vợ anh ở Los Angeles, anh sang ở vài ngày rồi bao giờ về nước?"

"Tôi ở đây năm sáu ngày thôi. Tôi mới mở một trang trại ở Montana, nuôi ít bò cừu gì đó." Cư An cười đáp.

Ông chủ nhìn Cư An: "Được đấy, anh bạn trẻ làm ăn khá quá nhỉ, có cả trang trại rồi, đúng là thành đạt. Vợ anh chắc đang đi học ở đây nhỉ? Lần sau dẫn cô ấy đến đây ăn, tôi giảm giá cho."

Cư An cười nói với ông chủ: "Bạn gái tôi không quen ăn món Trung Quốc chính gốc, cô ấy là người nước ngoài."

"Thế thì tốt. Lúc đầu tôi còn tưởng bạn gái anh ở Mỹ, anh từ trong nước sang, nên cứ lo anh phải cẩn thận lời ăn tiếng nói." Ông chủ thở phào.

Cư An nghe vậy, thấy ông anh này đúng là kiểu người bộc trực, thế mà còn bảo là phải cẩn thận lời nói? Cậu tò mò hỏi: "Chuyện gì mà phải cẩn thận lời nói thế ạ?"

Ông chủ cười bảo: "Thực ra cũng chẳng có gì to tát. Có mấy người mới từ trong nước sang, vợ ở trong nước hoặc chồng ở trong nước, nhiều cặp cứ ghép đôi thuê nhà ở chung, sống kiểu vợ chồng tạm thời. Người có vợ ở trong nước thì còn đỡ, chứ người có chồng ở trong nước mà sang đây, biết chuyện không ly hôn mới lạ. Lần trước có ông chồng sang Mỹ mới biết vợ mình đang ở chung với người khác, bị cắm sừng mấy năm trời, thế là lao vào đánh cho vợ và gã kia một trận thừa sống thiếu chết, rồi làm ầm ĩ lên đồn cảnh sát. Tôi cứ tưởng bạn gái anh ở đây còn anh ở trong nước nên không dám nói thẳng với anh. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, mấy ai chịu nổi cảnh bị cắm sừng chứ."

Đây là lần đầu tiên Cư An nghe thấy tình trạng này, xung quanh cậu cũng chẳng có ví dụ nào như thế: "Chuyện kiểu này tôi thực sự chưa nghe thấy bao giờ, sao người Trung Quốc mình giờ lại cởi mở thế nhỉ?"

Ông chủ lắc đầu thở dài: "Thực ra nghĩ lại cũng không thể trách người ta. Một người đàn ông và một người đàn bà ở nơi đất khách quê người, đâu đâu cũng phải đi làm thuê kiếm tiền, đâu có dễ dàng gì. Trở về căn nhà trống trải, chẳng có lấy một người để trò chuyện, một hai tháng thì không sao, chứ mấy năm trời thì mấy ai chịu đựng nổi? Ai nghĩ thoáng thì tiếp tục sống qua ngày, ai không nghĩ thông thì động tay động chân cũng không ít. Tôi vì con trai học hành nên mới sang đây mở quán, chứ không thì tôi chẳng đời nào sang đây chịu cái tội này. Ở trong nước, tụ tập mấy thằng bạn nhậu nhẹt, tán gẫu mới sướng làm sao."

Cư An hỏi: "Thế con trai ông học hành chắc giỏi lắm nhỉ?"

"Thành tích rất tốt. Thực ra con cái người Hoa mình chẳng mấy đứa học kém, mình chú trọng giáo dục mà. Nhưng ở Mỹ đây không chỉ học giỏi là được, còn phải tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa nữa. Năm đầu không hiểu chuyện nên bị giáo viên gọi lên gặp mấy lần, giờ con trai tôi chơi bóng chày rồi, còn là tay ném chủ lực của đội bóng trường. Con cái mình từ trong nước sang học đều rất giỏi, nền tảng vững chắc. Giờ tôi cứ thấy hối hận vì sang sớm quá, đợi đến cấp ba mới sang thì tốt hơn." Ông chủ tiếc nuối nói.

Cư An suy nghĩ một chút thì cũng hiểu ra. Bây giờ nhiều du học sinh từ trong nước sang, một khi đã vượt qua được sự e ngại trên lớp thì rất dễ nổi bật, mấu chốt chính là ở nền tảng vững chắc đó. Hiện tại ở các viện nghiên cứu lớn tại Mỹ có không ít người Hoa, để lại ấn tượng là người Hoa rất thông minh, phù hợp làm nghiên cứu khoa học.

Lại nghe ông chủ càm ràm thêm vài câu, món ăn của Cư An cũng đã lên. Ăn vài đũa, Cư An thấy ông chủ này đúng là không hề khoác lác, món ăn quả thực chuẩn vị. Cậu ăn liền hai bát cơm đầy mới đặt đũa xuống. Lúc ông chủ đi tới, Cư An giơ ngón cái khen ngợi: "Hương vị chuẩn thật đấy, nói thật là ở trong nước tôi cũng chưa từng được ăn món nào ngon thế này."

Ông chủ nghe vậy cười bảo: "Chỗ tôi không chỉ hương vị chính gốc mà nguyên liệu cũng là do tôi tuyển chọn kỹ càng lắm đấy." Nói xong, ông lại bảo nhân viên mang một con cua lớn tới, nói là mời Cư An.

Cư An thấy thịnh tình khó từ chối, liền vừa ăn cua vừa tiếp tục tán gẫu với ông chủ.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:122
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »