Vừa ăn bỏng ngô vừa đợi phim bắt đầu, khi đèn tắt, trong rạp chiếu cũng chẳng có bao nhiêu người. Cư An vừa thấy đèn tắt liền đưa tay sang, nắm lấy tay Đại Nã. Đại Nã khựng lại một chút, rồi tựa đầu vào vai Cư An. Cư An đặt cánh tay lên sau gáy Đại Nã, ôm cô vào lòng, cả hai cùng xem phim.
Suốt bộ phim chẳng có gì đáng nói. Hiệu ứng đẹp, mấy pha đánh nhau của robot khá ấn tượng. Mối quan hệ giữa nhân vật chính và con trai, từ chỗ bất hòa đến thân thiết – cái mô-típ cũ rích của Hollywood: người cha vô trách nhiệm và đứa con trai cũng bướng bỉnh chẳng kém, nhờ mấy con robot đấm bốc mà dần hiểu nhau. Có hai cảnh hơi ủy mị, Đại Nã còn lau nước mắt. Dĩ nhiên loại chuyện nhỏ này Cư An không khóc được. Còn chuyện cha con nhân vật chính nhặt đại một cái robot trong đống rác mà lại là loại xuất sắc nhất, robot cấp thấp đánh bại robot cấp cao – đầy lỗ hổng. Tóm lại, ngoại trừ mấy màn robot đánh nhau có chút hấp dẫn thì mọi thứ đều sáo rỗng.
Rồi nghĩ kỹ lại, nhặt rác mà nhặt được robot tốt nhất có là gì đâu? So với ông anh còn kém xa. Anh mua bừa một con chó nhỏ, cuối cùng nhặt được một viên ngọc, mà có được cuộc sống như hôm nay. Thế là lại thấy biên kịch xây dựng như vậy quá hợp lý. Có cơ hội phải nói chuyện với gã này, thảo luận về cách nhặt đồ.
Lén liếc nhìn mấy cặp đôi gần đó, Cư An mới phát hiện mình và Đại Nã là đàng hoàng nhất. Ôm đầu gặm mặt nhau chẳng là gì. Cư An thấy cặp ở góc xa nhất, con gái ngồi lên đùi con trai, nhấp nhô lên xuống, rõ ràng đang làm chuyện không nên làm. Cái này kích thích quá. Một lúc sau Đại Nã cũng thấy, bảo: "Quá đáng thật, chỗ công cộng." Cư An vội gật đầu phụ họa: "Ừ, chỗ công cộng, hai người này không có lương tâm chút nào."
Đến khi phim tan, Cư An ôm eo Đại Nã bước ra khỏi rạp. Khởi động xe xong, anh lái xe đưa Đại Nã về nhà.
Vừa ra khỏi thị trấn, xe cộ trên đường trở nên cực kỳ thưa thớt. Hai người vừa lái vừa nói chuyện. Đại Nã rõ ràng cho rằng bộ phim này khá hay, nói với Cư An: "Thằng bé trong phim dễ thương quá. Tôi nghĩ diễn xuất xuất sắc nhất là thằng bé này, tất cả mọi người đều thành vai phụ."
Cư An gật đầu, trong lòng cũng đồng ý với Đại Nã: "Ừ, diễn xuất của nhóc con đã vượt qua tất cả mọi người, thậm chí tôi còn thấy nó vượt qua luôn mấy pha đánh nhau của robot, có thể coi là điểm sáng lớn nhất của phim."
"Tôi thấy mấy con robot trong phim thiết kế không đẹp. À, tôi muốn hỏi anh, chữ Trung Quốc trên con robot thứ hai của nhân vật chính viết gì vậy? Nhìn ngầu lắm." Đại Nã tò mò hỏi.
"Siêu Ác Nam Tử. Nhưng nếu anh hỏi tôi thì tôi thấy chẳng ngầu tí nào. Đặt cái tên như vậy ngược lại hơi ngốc." Nghĩ đến mấy chữ Hán trên robot, Cư An không nhịn được muốn cười.
Đại Nã ngạc nhiên hỏi: "Sao vậy? Chẳng phải là 'super bad man' sao?"
Cư An giải thích: "Mấy chữ này viết theo thứ tự như vậy, tôi thà tin nó là 'siêu ác tâm, xấu xa đàn ông' còn hơn tin nó là 'người đàn ông xấu xa nhất'. Cho nên vừa thấy mấy chữ trên con robot đó, may mà lúc đó tôi không uống nước, nếu uống chắc chắn bị sặc mất."
Đại Nã nghe vậy cũng không nhịn được cười. Nhìn Đại Nã cười đến nỗi hoa lay động, Cư An không khỏi xao xuyến. Anh từ từ cho xe dừng lại. Đại Nã đang ngạc nhiên hỏi: "An, sao lại dừng?" Chưa nói hết đã thấy Cư An nhìn mình chăm chú không chớp mắt. Đại Nã liền khẽ nhắm mắt, đưa đầu về phía trước. Cư An hơi nghiêng đầu, hôn lên môi Đại Nã. Hai tay ôm lưng Đại Nã, kéo cô lại gần mình hơn. Đại Nã dùng hai tay ôm đầu Cư An, nhẹ nhàng hôn môi nhau. Cư An đưa tay từ lưng Đại Nã di chuyển lên phía trước, trèo lên một đỉnh mềm mại, nhẹ nhàng xoa hai cái. Khi bàn tay tội lỗi định luồn vào cổ áo Đại Nã thì bị cô nhẹ nhàng giữ lại, đành phải ngoan ngoãn rút ra.
Hai người cứ ôm nhau hôn mấy phút mới tách ra.
Cư An hai tay nâng gò má ửng hồng của Đại Nã, nói với cô: "Đại Nã, tối nay em đẹp quá." Đại Nã nhìn thẳng vào mắt Cư An: "Em đã trang điểm rất lâu rồi. Thực ra trước đây khi đến nhà anh chơi em cũng đã trang điểm, nhưng lúc đó anh không để ý. Khi nghe anh hẹn hò với Đãi Lợi, em rất buồn, tưởng anh chẳng thích em chút nào."
Cư An nhẹ nhàng vuốt má Đại Nã: "Phản ứng của anh rất chậm. Anh không biết mình thích cô gái như thế nào, sau này muốn ở bên ai. Cho đến khi em giúp anh chọn đồ, anh mới hơi cảm nhận được. Anh muốn loại cô gái nào ở bên cạnh. Bây giờ anh biết rồi, là em, Đại Nã. Anh yêu em."
Đại Nã mở đôi mắt nâu to nhìn vào mắt Cư An, nhẹ nhàng vuốt tay anh: "Em cũng yêu anh." Rồi cả hai lại nhắm mắt, đôi môi lại chạm nhau. Không có sự nồng nhiệt của Tiêu Án Na, cũng không có sự mãnh liệt của Thân Lợi, nó êm đềm và sâu lắng, như một dòng suối trong lành chảy từ môi qua khắp cơ thể. Cô gái trước mặt sinh động và tự nhiên biết bao. Đang lúc cả hai đắm chìm vào nhau, bỗng có tiếng còi xe vang lên, rồi giọng một người đàn ông: "Này anh bạn! Có chuyện gì à? Cần giúp gì không?"
Cư An nhìn Đại Nã cười một cái, rồi thò đầu ra ngoài cửa sổ nói: "Không có gì, anh bạn. Anh cứ đi trước đi."
"Tôi thấy xe anh đỗ bên đường, lại không bật đèn, tưởng có chuyện gì. Không sao là tốt rồi." Nói xong, tài xế phía sau liền vượt qua xe Cư An.
"Sao anh không bật đèn hậu thế? Nếu xe sau chạy nhanh đâm vào thì nguy hiểm lắm." Đại Nã trách móc.
Cư An gãi đầu, khởi động lại xe: "Vừa nãy chỉ nghĩ đến em, quên mất bật đèn hậu." Nghe Cư An giải thích, Đại Nã bật cười.
Cư An vừa lái xe vừa thỉnh thoảng quay sang nói chuyện với Đại Nã. Khi đến chỗ rẽ, bỗng nghe Đại Nã hét lên: "Cẩn thận!" Anh thấy một vật đen thùi lùi từ trong rừng lao vụt ra. Cư An theo phản xạ đạp phanh gấp, nhưng đã muộn. Một tiếng "rầm" vang lên, anh cảm thấy có thứ gì đó đâm vào cản trước xe. Trong lòng thắt lại. Đại Nã cũng ôm ngực thở hổn hển.
Cư An xuống xe, ra trước xe xem. Thì ra là một con hươu, đã chết cứng, kích thước không nhỏ. Nhìn vào sừng, có tới năm sáu nhánh.
Đại Nã cũng xuống xe, nhìn con hươu nói: "Kéo nó lên xe đi, mang về nhà lột da ngay." Cư An gật đầu, định vác con hươu lên. Nhưng nó nặng chết đi được, phải hơn hai trăm cân. Cuối cùng đành phải lái xe vòng ra phía trước xác hươu, mở cốp sau. May mà xe Cư An là xe wagon. Đầu hươu cắm vào cốp, Đại Nã đứng trên xe kéo, Cư An ở dưới đỡ mới tống được con vật lên xe. Thế là hai người lại lên đường.
Đưa Đại Nã về đến nhà, Cư An xem đồng hồ đã gần mười giờ rưỡi. Anh hôn tạm biệt Đại Nã ở cổng nông trại nhà cô, nhìn cô vào nhà rồi mới lên xe, quay đầu về phía trang trại.
Về đến trang trại, Cư An đỗ xe, xem ai còn chưa ngủ. Thấy phòng Đại Quân còn sáng đèn, bèn gõ cửa: "Đại Quân, ngủ chưa? Chưa ngủ thì ra giúp một tay."
Một lúc sau, Đại Quân mặc quần áo đi ra: "Chuyện gì thế anh An? Mới về à?"
Cư An chỉ vào cốp xe GMC: "Ừ, trên đường về đụng phải một con hươu, đành phải mang về." Đại Quân thò đầu nhìn: "Ái chà, to đấy nhỉ." Nói rồi giúp Cư An kéo hươu xuống, tìm dây thừng treo lên cành cây. Cư An lái xe vào kho, quay lại trước nhà thì thấy Đại Quân đã từ bếp lấy một con dao sắc bắt đầu lột da hươu. Cư An đứng xem một lúc rồi khen: "Đại Quân, giỏi đấy. Tay nghề lột da hươu của cậu khá đấy. Lần trước tôi lột một con thỏ đã thấy tốn sức lắm rồi."
Đại Quân vừa lột vừa cười nói với Cư An: "Quê tôi vốn ở trong núi sâu. Hồi nhỏ tôi từng bắt hoẵng, đánh hươu rồi. Nhưng giờ mấy con này trong núi cũng hiếm. Đứa trẻ nào ở núi chẳng biết lột da thú rừng. Anh lột vài lần là quen ngay."
Cư An nghe vậy cũng vào nhà lấy một con dao ra, cùng Đại Quân lột da. Đại Quân thỉnh thoảng chỉ mẹo nhỏ cho Cư An, dần dần Cư An cũng lột thuần thục hơn. Hai người đang lột hăng say thì Thomas cũng đi tới.
Thấy hai người đang lột một con hươu, Thomas hỏi: "An, cậu có hứng thú thật đấy, nửa đêm rồi còn săn được một con hươu."
Cư An lắc đầu: "Đâu có hứng thú gì. Tối nay về tới chỗ rẽ, con vật này lao ra, tôi đâm phải nó, đành mang về. Nếu không phải nửa đêm thì ai đi săn chứ."
Đang nói, Nhị Tráng, Hoài Ân, Đổ Hổ và mấy người nữa đều ra, vây quanh con hươu. Đổ Hổ nói: "Này! To đấy nhỉ, mai làm bữa nhậu ngon đây."
Hoài Ân bên cạnh nghe vậy nói: "Muốn ăn thịt hươu có gì khó. Cầm súng vào rừng đi một vòng, đừng đi xa, gặp hươu đực bắn một con về là có ngay. Thích thì có thể ăn đến phát ngán luôn."
"Ai muốn ăn cứ đi đánh một con. Giấy phép săn lần trước tôi làm vẫn chưa đánh con hươu nào." Cư An mỉm cười đáp.
"Anh An, miếng da hươu này anh có dùng không?" Nhị Tráng gãi đầu hỏi.
Cư An cười: "Con này em đừng có để ý. Anh định mai mang lên thị trấn thuộc da, làm cái bọc ống chân cho bố, làm cái mũ cho mẹ. Em muốn thì hôm nào đi đánh một con tặng em."
Nhị Tráng gật đầu: "Vậy để hôm khác nói. Em cũng muốn làm cái bọc đầu gối cho bố em. Cứ đến mùa đông lạnh là chân ông ấy lại đau."