Được rồi! Muốn làm việc tốt để quảng bá văn hóa Trung Quốc mà cũng phải hẹn trước, Ju An tò mò hỏi Jerry nhỏ: "Tại sao thầy giáo của cháu lại biết chú đến từ Trung Quốc?".
Đang đứng trên ghế, hai mắt dán chặt vào nồi lẩu, Jerry nhỏ vừa gắp thịt vừa thản nhiên nói: "Trong giờ học cháu dạy mọi người nói hai câu tiếng Trung, sau đó thầy giáo hỏi cháu, thế là cháu nói thôi". Gắp được miếng thịt, cậu bé nhúng vào bát nước chấm dầu mè tỏi rồi nhanh chóng nhét vào miệng, cái miệng nhỏ nhai phồng cả lên.
Taylor nhìn thấy vậy, nghiêm nghị bảo Jerry nhỏ: "Không được đứng! Ngồi trên ghế mà ăn, thật không lễ phép chút nào". Jerry nhỏ vừa nghe thấy liền ngồi xuống ghế nói: "Thịt đều ở phía dưới, cháu không gắp tới".
Emily nhỏ ở bên cạnh thấy vậy liền nói: "Anh trai không biết lễ phép, là đứa trẻ hư!".
Ju An nghe xong định nói gì đó, lão Taylor xua xua tay nói: "Trẻ con phải học cách hiểu quy củ, không thể vì là trẻ con mà nuông chiều, lúc nhỏ phải cho chúng hiểu những điều này". Ju An nghe vậy đành nuốt những lời định nói vào trong.
Ăn một lúc, phát hiện thịt vơi đi rất nhanh, Ju An đành phải đi thái thêm hai đĩa thịt cừu lớn nữa, lúc này thịt mới vơi chậm lại. Sau khi thêm một đĩa thịt cừu nữa vào bụng, bụng hai đứa nhỏ đã căng tròn. Jerry đứng dậy, đặt đũa xuống nói: "Cháu ăn xong rồi". Emily nhỏ cũng đặt thìa xuống, vỗ vỗ cái bụng nhỏ nói: "Cháu cũng ăn xong rồi". Sau đó hai đứa trẻ nhìn Taylor, Taylor gật đầu, thế là hai đứa nhỏ chạy đi chơi với Teddy và mấy con vật khác.
Bây giờ trên bàn chỉ còn lại Ju An, Dana và Taylor. Taylor nói với Ju An: "An, năm nay cảm ơn cậu nhiều, trang trại của chúng ta có thêm không ít thu nhập. Thực ra tôi muốn hỏi cậu, nếu Giáng sinh cậu không về nước thì đến chỗ tôi đón lễ nhé".
Ju An cười từ chối ý tốt của Taylor: "Không cần khách sáo vậy đâu Taylor, Giáng sinh ở đây mọi người đều được nghỉ, tôi thực sự không đi được. Nếu tôi đi, ở nhà chỉ còn lại Thomas và mấy người kia, hơn nữa đến Giáng sinh mấy gã cao bồi Nam Mỹ đều phải về nhà, nhân lực lại càng ít hơn".
Dana nhìn Ju An nói: "Vậy thì không còn ai rồi sao, có cần mấy ngày đó tôi qua giúp một tay không?".
Lắc lắc đầu, gắp đậu phụ đông trong nồi ra, chấm nước sốt rồi cho vào miệng: "Không cần đâu, bò ở chỗ tôi cũng dễ lùa, cứ gom lại là được, không tốn bao nhiêu công sức đâu", Ju An trả lời.
Taylor nghe xong liền nói: "Vậy mấy ngày đó tôi qua giúp một tay".
Ju An xua tay nói: "Thực sự không cần đâu, hơn nữa trang trại của cậu cũng rất bận mà".
"An, chỗ tôi chỉ có vài trăm con bò, bây giờ đều đang ở trong chuồng gia súc rồi, đến lúc đó tôi sẽ qua phụ giúp. Đều là bạn bè gần nhà, chúng ta cứ theo truyền thống mà làm, coi như là cao bồi giúp đỡ lẫn nhau thôi", Taylor cười nói.
Nghe Taylor nói vậy, Ju An đành gật đầu.
Ăn lẩu xong xuôi giữa trưa, Taylor dẫn hai đứa nhỏ cáo từ. Ju An và Dana tiễn ra cửa, Jerry và Emily nói với Ju An: "Cảm ơn An!".
Sau khi chào tạm biệt Taylor, nhìn chiếc xe bán tải cũ của ông ta chạy ra khỏi sân, Ju An và Dana mới quay vào nhà. Hai người cùng nhau dọn dẹp đồ đạc, vừa định ngồi xuống ghế sofa xem tivi, ai ngờ ghế đã chật kín. Wusong và anh em đại bàng vàng mỗi con chiếm một chiếc ghế đơn, Wusong đang rụt cổ lại, còn cặp đôi đại bàng vàng thì đang giúp nhau rỉa lông. Trên ghế sofa dài, Teddy nằm ngửa tứ chi dang rộng, để lộ cái bụng tròn ủng, Hans và Jinbao cũng chiếm mỗi đứa một chỗ, cái đầu nhỏ gật gù đang buồn ngủ.
Đẩy Teddy sang một bên, Jinbao cũng dịch vào trong, lúc này mới trống ra hai chỗ cho hai người. Ju An ôm Dana, gác chân lên bàn trà, bật tivi xem thể thao. Dana thì ôm Hans và Jinbao vào lòng, đặt lên đùi. Hai đứa nhỏ ăn no rồi nên không quậy phá nữa, ngáp dài một cái, ngoan ngoãn nằm ngủ. Một lát sau đã ngủ thiếp đi trên đùi Dana.
Teddy thấy Hans và Jinbao có người ôm, có chút không cam tâm, cũng bò lên đùi Ju An. Bị Ju An ấn lại: "Cái tên nhóc này, cậu nặng bốn năm mươi cân chứ có phải con gái đâu, chân anh đây chịu không nổi đâu". Cuối cùng chỉ đành để nó gác đầu lên. Một lát sau từ tư thế nằm sấp chuyển sang nằm ngửa, đôi mắt tròn xoe mở to, không hề có chút buồn ngủ nào. Ju An một tay ôm Dana, một tay xoa đầu Teddy, thỉnh thoảng lại véo nhẹ cái tai tròn trịa mập mạp của nó, nhàn nhã xem chương trình thể thao.
Xem được một lúc, Ju An cũng bắt đầu buồn ngủ. Dana thấy vậy liền huých Ju An nói: "Mới hơn một giờ mà anh đã buồn ngủ rồi sao, chả trách Lili nói anh là ông già phương Đông".
Mở mắt ra, hôn lên má Dana rồi nói: "Lili là vu khống anh đó, lần tới để luật sư của anh đi tìm cô ấy. Anh không phải buồn ngủ, là do lò sưởi trong nhà bật to quá, hay là chúng ta cùng lên giường nằm một lát nhé?".
Dana cười nói: "Anh đi nằm với Teddy đi, em không có hứng thú". Teddy nghe thấy có người gọi tên mình, lập tức lật người dậy, nhìn chằm chằm hai người. Dana thấy bộ dạng đó liền che miệng cười. Ju An ấn đầu Teddy xuống: "Mày hùa theo cái gì, mau ngủ đi". Đôi mắt nhỏ nhìn một vòng, Wusong và anh em nhà Hans đều đang ngủ, còn cặp đôi đại bàng vàng thì thật sự chẳng có chút tình thú nào, suốt ngày chỉ đi loanh quanh, không đi thì rỉa lông, đối với Teddy mà nói thì thật sự không phải là bạn chơi tốt, đành phải nằm xuống tiếp.
Ju An nghĩ một lát rồi hỏi Dana: "Jerry nhỏ bảo anh đi giới thiệu văn hóa Trung Quốc, anh không biết nên nói gì cho hay, em có gợi ý gì không?", trên mặt lộ vẻ rầu rĩ.
"Có gì mà phải nói chứ, một đám trẻ con, giới thiệu nhiều về các danh lam thắng cảnh hoặc gấu trúc là thu hút trẻ con nhất. Phối thêm nhiều hình ảnh đẹp một chút, ví dụ như mặt nạ kinh kịch mà em tặng anh dịp sinh nhật lần trước chẳng hạn. Trẻ con thì chỉ cần hiểu sơ qua thôi, đâu có bắt anh làm giáo sư. Chỉ có mười mấy phút thôi, còn để dành thời gian cho bọn trẻ đặt câu hỏi nữa", Dana nhìn bộ dạng "đau khổ" của Ju An mà bật cười.
Ju An nghe xong mới yên tâm: "Em nói vậy thì anh yên tâm rồi", nói xong thở phào một hơi.
"Trước đây anh chưa từng lên sân khấu phát biểu hay diễn thuyết gì sao?", Dana hỏi.
Ju An lắc lắc chân, trả lời: "Anh cùng lắm là đối mặt với mười người để nói chuyện thôi, nhiều hơn thì chưa. Giờ phải đối mặt với mấy chục cái đầu nhỏ, anh thật sự sợ đấy".
"Mấy chục cái đầu nhỏ?", Dana che miệng cười: "Lớp của Jerry nhỏ có được mười hai, mười ba đứa là cùng, mấy chục đứa thì giáo viên dạy sao nổi".
Ju An nghe xong ngẩn người: "Mỗi lớp chỉ có mười mấy học sinh thôi sao?".
"Thường thì chỉ có bảy, tám học sinh thôi", Dana lườm Ju An một cái. Vỗ vỗ ngực, Ju An làm bộ yên tâm: "Nếu chỉ có bảy tám nhóc thì anh vẫn đối phó được".
Lại bị Dana lườm thêm cái nữa. Xem một lúc Ju An lại buồn ngủ, Dana đành nói với Ju An: "Anh đừng ngủ nữa, dậy đi! Không phải anh nói anh có trường bắn sao, chúng ta ra ngoài so tài một chút". Ju An vừa nghe Dana nói vậy thì tinh thần phấn chấn hẳn lên, đẩy đầu Teddy sang một bên, đứng dậy đi về phía tủ súng.
Dana cũng nhẹ nhàng đặt hai anh em mèo lớn trên đùi xuống ghế sofa, rồi đi theo tới tủ súng. Vừa mở cửa tủ, Ju An hỏi: "Lấy khẩu nào?".
Dana nhìn một cái rồi nói: "Cứ lấy súng trường đi, anh mua U4 với AR-74 làm gì, chẳng có tác dụng gì mấy".
Ju An bị hỏi ngẩn người: "Cái gì gọi là không có tác dụng gì mấy, lỡ có kẻ xấu tới, anh cho nó một băng đạn luôn".
"Anh xem phim truyền hình nhiều quá rồi đấy, làm gì có nhiều kẻ xấu thế", Dana cười nhạo trả lời: "Ở đây thì cướp được cái gì của anh, bò hay cừu? Nhà ai mà chẳng có. Hơn nữa dù có trộm được thì bán thế nào? Lùa đi chưa được bao xa đã bị cảnh sát lái xe đuổi kịp rồi".
Ju An nghĩ lại, cũng đúng thật, bò cừu thì nhà ai chẳng có, hơn nữa ở đây nhà nào cũng có súng, vào cướp đồ á? Cái giá phải trả quá đắt.
Hai người lấy súng trường, cầm theo một hộp đạn nhỏ rồi đi ra ngoài nhà. Teddy thấy sắp đi chơi cũng hừ hừ chạy theo. Tuyết trên mặt đất rất dày, cưỡi ngựa không tiện, hai người liền đi đến nhà kho, lái một chiếc xe địa hình ra. Nhìn Teddy đang chạy theo phía sau, Ju An vớt nó lên thùng dầu cho nằm, rồi chở nó cùng đến trường bắn.
Ju An phủi hết tuyết trên bia bắn. Thấy Ju An vẩy vẩy đồ vật, Teddy tưởng là đồ chơi, hớn hở trượt từ trên thùng dầu xuống, cái mông to vểnh lên cắn lấy bia bắn, vừa cắn vừa hừ hừ. Ju An dựng thẳng lại mấy lần đều bị Teddy đẩy đổ, làm Ju An phải vỗ vào cái đầu mập mạp của Teddy: "Nhìn thấy con cáo thì sợ mất mật, đối phó với cái thứ chết tiệt này thì mày lại hăng hái thế à? Mau quay về đi, không thì lấy mày làm bia bắn, tối nay ăn chân gấu bây giờ".
Đuổi Teddy không tình nguyện quay về, Dana đã đeo kính bảo hộ, kéo chốt súng rồi nói với Ju An: "Chúng ta thi đấu một chút, hai mươi viên đạn, ai bắn trúng tâm nhiều hơn thì thắng, chúng ta đặt chút tiền cược đi".
Nhìn Dana đang hừng hực khí thế, Ju An cười nói: "Tất nhiên phải có chút tiền cược rồi. Thế này đi, anh thua thì em hôn anh một cái, em thua thì anh hôn em một cái, mỗi người hai mươi viên, tổng cộng là hôn hai mươi lần".
Dana nghe xong ngẩn người: "Đây gọi là tiền cược gì chứ, ý em là đô la, hai mươi đô la!".
"Này...! Ở Trung Quốc các cặp đôi đều cá cược như vậy đấy, thế mới kích thích hơn", Ju An lắc lắc đầu nói, rồi còn nở nụ cười như con cáo nhỏ ăn trộm gà.
Lắc đầu, Dana nhìn Ju An đang đắc ý, mặt đầy nghi hoặc nói: "Em không thấy kích thích ở đâu cả, anh muốn hôn em, hình như em chưa bao giờ từ chối anh mà. Lúc em muốn hôn anh, anh cũng không từ chối em. Chẳng lẽ các cặp đôi Trung Quốc không hay hôn nhau sao? Thật kỳ lạ".
Câu này làm Ju An nghẹn họng, thầm nghĩ, chết tiệt, sao mình lại quên mất chuyện này. Dana tuy có dòng máu Trung Quốc, nhưng lại lớn lên ở Mỹ. Muốn thấy vẻ thẹn thùng của các cô gái trong nước là không xong rồi, đành bất lực nói: "Thôi, em cũng đừng suy nghĩ vớ vẩn nữa, cứ làm như em nói đi. Anh tự nhiên cũng thấy hai mươi đô la kích thích hơn đấy!".