Lão Triệu thở dài một tiếng, tiếp lời: "Giờ tôi chỉ lo cho đứa cháu gái bảo bối của mình. Nó sắp vào đại học rồi, thành tích rất tốt. Bố nó bảo nó có thể đỗ vào cái trường đại học gì mà "rễ cây" ấy, nghe đâu khá nổi tiếng."
Cư An thấy hơi lạ, "rễ cây" là cái gì, liền hỏi lại: "Có phải là Ivy League không?"
Lão Triệu vừa nghe liền gật đầu lia lịa: "Đúng, đúng! Chính là cái loại dây leo gì đó, tên nghe quái đản, thà gọi là cây hòe còn dễ nhớ hơn. Đại học thì cứ gọi là đại học, lại cứ phải gọi là liên minh này nọ, mấy gã ngoại quốc này lúc nào cũng chỉ muốn lừa người."
"Chú Triệu à! Đó là liên minh các trường đại học danh giá ở Mỹ, là sự kết hợp của nhiều trường chứ không phải một trường đâu. Mỗi trường trong liên minh này đều thuộc hàng top thế giới, ở Mỹ nó cũng giống như Thanh Hoa hay Đại học Thủ Đô ở nước mình vậy. Chú còn lo lắng cái gì, cháu gái chú giỏi lắm đấy!" Cư An cười nói khen ngợi.
Lão Triệu thở dài, giải thích thêm: "Tôi đâu có sợ con bé học kém, nói về chuyện học hành thì đám nhỏ ngoại quốc này còn thua xa chúng ta tám con phố. Tôi chỉ sợ con bé bị nhiễm thói hư tật xấu. Tôi nghe người ta nói, ở đại học của đám ngoại quốc này, không nghiện ngập thì cũng uống rượu bừa bãi, không thì suốt ngày tổ chức tiệc tùng. Chú xem, lên đại học mà không lo học hành, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện nam nữ. Hiệu trưởng đại học cũng không biết làm gì, chẳng quản lý gì cả, suốt ngày nhàn rỗi. Nếu là cháu trai thì tôi còn đỡ lo, chứ cháu gái thì lúc nào cũng thấp thỏm, sợ nó xảy ra chuyện gì."
Ông chủ quán ăn cũng gật đầu phụ họa: "Tôi cũng lo thằng con trai mình học theo đám nhỏ ngoại quốc này mà hư người. Mới mười ba, mười bốn tuổi đã yêu đương mà gia đình cũng chẳng quản. Lần trước nó dẫn một con bé ngoại quốc về bảo là bạn gái, làm tôi suýt chút nữa cho nó một trận đòn. Mấy ngày liền tôi không cho nó sắc mặt tốt, cuối cùng kể với mấy người bạn, ai cũng bảo ở đây bọn trẻ mười mấy tuổi đều thế, có thể yêu đương. Vợ chồng tôi đành phải vòng vo nhắc nhở nó chuyện đừng có lên giường, ngượng muốn chết. Quá đáng hơn là có lần tôi đến trường, trong trường lại còn phát bao cao su. Trường học không lo dạy con trẻ học hành mà chỉ làm mấy cái trò này, mẹ kiếp, tôi cứ ngỡ mình lạc vào hộp đêm, làm tôi băn khoăn mất mấy ngày."
Cư An lắc đầu, cười giải thích: "Ở Mỹ phong khí là như vậy, mấy năm nay đã khá hơn rồi. Tôi đọc báo thấy bảo mười mấy năm trước tỉ lệ nữ sinh trung học mang thai là bảy phẩy mấy phần trăm, hình như mỗi năm có hàng trăm nghìn thiếu nữ mang thai ngoài ý muốn, chắc trường học phát bao cao su cũng là để nhấn mạnh việc bảo vệ cá nhân thôi."
Ông chủ quán tiếp lời: "Nếu con trai tôi mà bắt tôi lên chức ông nội ngay lúc này, xem tôi có đánh gãy chân nó không. Suốt ngày trong đầu chỉ nghĩ mấy cái chuyện vớ vẩn. Người trẻ tuổi thì học hành là trên hết, sau này làm luật sư hay bác sĩ gì đó thì tốt, tôi cũng chẳng trông chờ nó tiếp quản cái quán khổ sở, mệt nhọc này của tôi."
Lão Triệu nghe vậy cũng gật đầu đồng tình.
Sau đó, ba người trò chuyện thêm một lát. Cư An thấy cũng đã muộn, bữa cơm này kéo dài gần hai tiếng đồng hồ, liền đứng dậy cáo từ. Lão Triệu thấy Cư An đi cũng nhân tiện đứng dậy chuẩn bị về trang trại nhỏ của mình, còn nhiệt tình chở Cư An đến khách sạn rồi mới lái chiếc bán tải nhỏ rời đi.
Cư An quay người vào khách sạn, lên lầu về phòng. Cậu bước vào không gian riêng, trong đó ngoài đám cá trong hồ nước ra thì chẳng có món đồ lớn nào, trông trống trải vô cùng. Chỉ có đàn ong đang cần mẫn làm việc trên những cây ăn quả. Cậu lấy một ít trái cây từ không gian ra đặt lên bàn, vừa ăn vừa chán nản xem tivi. Xem được một lúc lại thấy vô vị, không có chú chó Teddy mông to cứ cọ tới cọ lui trước mặt, không có tiếng kêu "khẹc khẹc" của Võ Tòng, đột nhiên cảm thấy không quen, vô cùng nhớ mấy nhóc ở nhà.
Cậu gọi điện về nhà hỏi Đại Tráng xem mấy nhóc thế nào. Sau khi nghe Đại Tráng trả lời mọi thứ đều tốt, nghe tiếng gầm của Teddy, tiếng kêu của Võ Tòng và giọng kêu eo éo của hai chú sư tử nhỏ, Cư An mới yên tâm.
Tiếp tục xem tivi một lát, Cư An tắt tivi, mở máy tính xách tay lên mạng tìm kiếm thông tin về ngựa thuần chủng, định tìm mua một chú ngựa nhỏ giá cả hợp lý để đưa vào không gian nuôi dưỡng. Theo thông tin trên mạng, bang Kentucky sở hữu rất nhiều trang trại ngựa thuần chủng tốt nhất. Những bài viết ca ngợi lợi thế địa lý, lợi thế đồng cỏ... đều bị Cư An phớt lờ. Dù lợi thế lớn đến đâu cũng không thể bằng cái lợi thế không gian của cậu. Cậu đầy tự tin nhấp vào trang chủ của một trang trại có tên Spendthrift Farm, vừa nhìn vào đã giật mình thon thót. Trời ạ! Ngựa con toàn có giá từ hơn trăm nghìn đến vài trăm nghìn đô la Mỹ, làm tim gan cậu đập thình thịch. Cậu thử đổi sang hai trang trại khác, giá cả có chênh lệch nhưng cũng chẳng kém là bao.
Xem một vòng, hy vọng tìm được ngựa rẻ của Cư An bị dội một gáo nước lạnh. Cậu tự nhủ: "Mình đúng là không biết gì nên không sợ đây mà. Cứ nghĩ một hai vạn đô là mua được ngựa con, xem ra đúng là viển vông thật." Cậu đành lấy tấm danh thiếp của Brad trong túi ra xem: "Xem ra vẫn phải ghé qua trang trại của anh một chuyến mới được."
Cất danh thiếp vào túi, Cư An bắt đầu tìm hiểu về các giải đua ngựa lớn ở Mỹ, nổi tiếng nhất là Kentucky Derby vào tháng 5, Preakness Stakes, Belmont Stakes và giải Breeders' Cup. Nhìn những con số không dài dằng dặc phía sau các giải thưởng, cứ như những khuôn mặt tươi cười đang vẫy gọi Cư An vậy.
Đúng lúc Cư An đang xem đến mức phấn khích, trong đầu tưởng tượng cảnh chú ngựa của mình vượt qua mọi đối thủ, mang về những xấp tiền xanh mướt, thì cửa phòng mở ra. Molly với vẻ mặt mệt mỏi bước vào.
Thấy Cư An đang ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào máy tính xách tay, cô mỉm cười nói: "Này! Cưng ơi, em về rồi đây."
Cư An nghe thấy tiếng Molly liền quay đầu lại, tiện tay gập máy tính, cười với cô: "Ăn tối chưa? Nếu chưa thì để anh gọi dịch vụ khách sạn giúp em."
Molly đi tới ghế sofa ngồi xuống, nhìn đĩa trái cây trên bàn trà, nhặt một quả nho bỏ vào miệng: "Không cần đâu, em đang ăn kiêng, có trái cây là được rồi. Hôm nay một cảnh quay phải quay lại vô số lần làm em mệt đứt hơi. Đúng rồi, nãy anh nhìn cái máy tính chăm chú thế, không phải đang xem phim người lớn đấy chứ?" Molly nói xong nhìn Cư An cười đầy ẩn ý.
"Không phải! Anh đang xem tình hình ngựa thuần chủng, định mua một con về nuôi rồi đưa nó lên đường đua thử xem sao, em thấy thế nào?" Cư An cười hỏi.
Molly nghe vậy liền khuyên: "Nếu anh muốn chơi thì mua một con cũng không sao, nhưng nếu muốn đưa ngựa lên đường đua thì chỉ riêng ngựa có huyết thống tốt thôi đã tốn vài trăm nghìn đô, ngựa từng giành giải nhất ít nhất cũng phải hơn một triệu đô. Hơn nữa, chẳng biết lúc nào sẽ xảy ra tai nạn, ngựa thuần chủng rất nhạy cảm, cơ sở vật chất trang trại của anh hoàn toàn không đáp ứng được. Nếu anh nuôi thì phải nâng cấp chuồng ngựa. Chưa kể cả nước Mỹ có ít nhất hai ba mươi vạn con ngựa thuần chủng, mỗi năm chỉ có vài quán quân, đâu có dễ dàng thế."
Cư An gật đầu nói với Molly: "Anh chỉ nghĩ chơi cho vui thôi, đưa được lên đường đua thì tốt, không được cũng chẳng sao, coi như nuôi thú cưng thôi." Tất nhiên trong lòng Cư An không nghĩ vậy. Lùi một bước mà nói, dù không giành được chức vô địch các giải lớn, thì giành giải ở các chặng cũng không thành vấn đề chứ nhỉ? Dù sao không gian cũng đã nuôi đám chó cỏ như Hổ Đầu thành những con chó ngao lớn, nuôi một con ngựa nhỏ chắc không thành vấn đề. Nhưng những lời này rõ ràng không thể nói với Molly, đành cười trừ với cô.
Molly vừa ăn nho vừa nói với Cư An: "Nho của anh mua ở đâu thế, ngon thật đấy."
Cư An cười đáp: "Anh đi chơi cả ngày, tiện đường ghé vào một cửa hàng trái cây mua thôi, chính là cái tiệm cách vài ngã tư ấy." Cư An tùy tiện nói dối.
Molly ăn xong nho liền đứng dậy đi lấy hai chai bia từ tủ lạnh, đưa cho Cư An một chai, rồi ngồi xuống bên cạnh cậu, đá văng đôi giày, co chân lên ghế sofa, tựa vào vai Cư An rồi mở tivi. Vừa xem tivi vừa kể cho Cư An nghe mấy chuyện thú vị khi quay phim hôm nay, còn nhắc đến việc đạo diễn khen cô có thiên phú. Cư An vừa uống bia vừa lắng nghe Molly luyên thuyên.
Trò chuyện một lúc, Molly nói: "Thôi không nói nữa, bộ phim em thích bắt đầu rồi, em đã theo dõi mấy mùa rồi đó." Đợi đến khi chiếu phần giới thiệu, hóa ra là phim "Gossip Girl". Cư An từng xem hai tập, nói chung là chẳng hiểu đang nói cái gì, tóm lại là một đám nam nữ chính xuất thân danh giá, ăn mặc thời thượng rồi đủ thứ chuyện yêu đương bừa bãi phức tạp. Dù chỉ xem hai tập nhưng cũng làm Cư An thấy đau đầu, phong cách rất giống mấy bà cô Quỳnh Dao, đã phóng túng thì thôi lại còn thích gắn cho cái mác tình yêu đích thực.
Cố chịu đựng xem một lúc, Cư An muốn đi vệ sinh. Vừa định rút cánh tay ra khỏi dưới đầu Molly thì phát hiện cô đã ngủ thiếp đi. Cậu nhẹ nhàng bế Molly đặt lên giường, giúp cô cởi áo khoác, đắp chăn rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt, sau đó tắt đèn lên giường đi ngủ.