Cư An và Neil chia tay nhau ngay tại cửa bảo tàng. Cậu lấy điện thoại ra gọi cho Vương Phàm, định hỏi xem anh ta có ở nhà không; nếu không thì Cư An sẽ đi dạo một lát rồi bắt taxi về, còn nếu có nhà thì cậu sẽ đi thẳng về luôn.
Vừa kết nối, Vương Phàm đã oang oang: "An tử! Xong việc rồi à? Thế nào, có phải là thật không?" Anh ta đặt câu hỏi liên hồi như súng liên thanh.
"Là thật! Mình đã ủy thác cho một công ty lo liệu toàn bộ mấy cuộn trúc giản đó rồi. Mình ra trước, để mặc cho công ty ủy thác đàm phán với họ. Cậu có ở nhà không? Có thì mình bắt taxi về thẳng luôn." Cư An cười nói.
Vương Phàm vui vẻ đáp: "Mình vẫn ở đây, đang ngồi uống cà phê ở tiệm gần đó. Cậu ra khỏi cửa bảo tàng, rẽ phải đi hơn trăm mét là thấy bảng hiệu thôi. Nhân viên ở đây toàn mấy cô nàng mặc quần lửng bó sát màu đỏ gợi cảm, vào cái là thấy mình ngay."
"Cái đồ chết tiệt này!" Cư An cười mắng một tiếng rồi cúp máy, hướng về phía Vương Phàm chỉ mà đi.
Chẳng bao xa đã thấy ngay, quả nhiên rất dễ nhận biết. Trước cửa, mấy cô gái trẻ ăn mặc gợi cảm đang phát tờ rơi cho người đi đường. Thấy Cư An tới, một cô nàng còn nhiệt tình mở cửa giúp. Cư An vội vàng nói lời cảm ơn rồi mới bước vào trong.
Vừa vào cửa, ngước mắt lên đã thấy Vương Phàm đang ngồi xổm một cách vô duyên ở góc gần cửa sổ, vẫy vẫy tay với cậu.
Đến bên bàn ngồi xuống, một nữ nhân viên phục vụ đi tới hỏi Cư An muốn uống gì. Cư An gọi một tách hồng trà và một chiếc bánh ngọt nhỏ. Cô gái nghe xong nói "xin đợi một chút" rồi lắc cái mông căng tròn rời đi.
Cư An nhìn theo, quay lại cười bảo Vương Phàm: "Mẹ kiếp! Sao cậu lại tìm được cái chỗ này thế hả?"
"Ở đây phong cảnh hữu tình! Vừa có thể ngắm mấy cô nàng bên ngoài cho mát mắt, lại vừa thấy được mấy cô bên trong." Vương Phàm múc một thìa kem ăn rồi nói tiếp: "Đúng rồi, sao cậu ra nhanh thế? Mình cứ tưởng ít nhất phải đến chiều chứ."
Cư An than thở: "Đừng nhắc nữa, đám lão già đó cầm được đồ rồi là chẳng ai thèm ngó ngàng đến mình. Mình tự lảm nhảm hát hò một lúc rồi ngủ trên ghế sofa. Đợi công ty ủy thác và luật sư của mình đến, ký kết xong xuôi là mình chuồn thẳng. Ở lại thêm nữa chắc mình bị bệnh mất trí nhớ người già luôn mất."
Vương Phàm giơ ngón cái lên: "Cậu đỉnh thật! Thấy vị lão gia đó mà không thèm bồi tiếp, trong khi không biết bao nhiêu người cầu xin ông ấy liếc mắt nhìn đồ của mình một cái, thế mà cậu cứ vứt đó rồi tự mình tót ra ngoài. Cậu giỏi!"
"Tại sao mình phải bồi tiếp ông ấy? Mình đồng ý mang đồ cho ông ấy xem là vì thấy ông ấy xứng đáng nhận được sự tôn trọng của mình. Ông ấy xem xong rồi thì mình còn ở lại làm gì? Chẳng lẽ lão gia còn định mời mình ăn cơm chắc? Mang theo luật sư là vì dù ông ấy có xem thế nào thì đó vẫn là đồ của mình. Lão gia cuối cùng cũng chẳng tỏ thái độ gì khó hiểu, chỉ có câu "quốc bảo" của ông ấy làm mình giật cả mình, tưởng ông ấy định khuyên mình quyên góp đấy chứ." Cư An nói.
Vương Phàm cười chỉ vào Cư An: "Cậu đấy! Trong đầu toàn nghĩ mấy cái thứ linh tinh gì không biết. Đừng nói đến tầm cỡ như lão gia, ngay cả mấy người có chút địa vị trong nước cũng chẳng ai nói câu đó đâu, khuyến khích cậu mang về nước triển lãm thì có thể."
Cư An gãi đầu: "Cậu đừng quan tâm mình nghĩ gì. Uống xong rồi về thôi, sáng mai mình phải lên máy bay về rồi, ở trang trại còn một đám nhóc đang há mỏ chờ ăn đấy."
"Trang trại cậu lại nuôi thêm cái gì à?" Vương Phàm tò mò hỏi.
Cư An lấy ngón tay cọ cọ lên miệng tách trà: "Lần trước đi săn, để Wu Song bắt được hai con đại bàng vàng nhỏ với hai con sư tử núi con. Trong bốn con đó thì lũ sư tử núi đang được một con chó mẹ ở nhà nuôi, nhưng con Teddy lại bám người quá, mấy con đại bàng cũng phải có người cho ăn."
Vương Phàm nghe xong nghiến răng: "Cái đồ chết tiệt, đi săn không gọi mình! Uổng công anh em chạy đôn chạy đáo tiếp đãi cậu, tối nay cậu ngủ ngoài lều đi!"
"Chẳng phải anh em muốn đi thăm dò đường trước rồi mới dẫn mọi người đi chơi sao? Ban đầu chỉ định bắt con hươu lớn một chút làm tiêu bản đầu hươu, tốn mất hơn trăm đô, được phép bắn mười con hươu đực. Ai ngờ vào núi chẳng thấy hươu đâu, lại rước thêm một đống của nợ. Cậu không biết nỗi khổ của mình đâu." Cư An cười giải thích.
"Mẹ kiếp! Thế mà cậu còn kêu khổ, nghe thú vị hơn đi bắn hươu nhiều. Không được! Chờ dịp Giáng sinh, mình sẽ dẫn Cora đến đó săn thú." Vương Phàm nghĩ một lát rồi vội nói.
Cư An nghe vậy vội xua tay: "Thôi đi! Giáng sinh mà cậu vào núi săn thú thì muốn chết à? Đêm âm mười mấy hai mươi độ cậu vào đó tìm chết hả? Nếu chỉ muốn bắn hươu thì ven trang trại là có rồi, còn vào núi ư? Cậu tự đi đi, mình không đi đâu."
Vương Phàm gãi trán: "Thế để mình về nói với Cora, cậu đợi chúng mình hai ngày, bọn mình đến nhà cậu ăn Lễ Tạ ơn."
"Cút đi! Cora đi ăn Lễ Tạ ơn với cậu ở chỗ mình làm gì? Cô ấy không về nhà à? Lễ này cũng giống như Tết Trung thu của người Trung Quốc mình, quan trọng là cả nhà đoàn tụ. Có khi cậu còn được mời đến nhà cô ấy đấy. Lần đầu tiên con rể tương lai ra mắt, chuẩn bị tinh thần chưa hả đồng chí Vương Phàm?" Cư An cười trêu chọc.
Vương Phàm kinh ngạc: "Không phải bảo Lễ Tạ ơn ăn gà tây thôi sao, sao lại còn phải đoàn tụ? Rắc rối thế."
"Ha ha! Đừng lo, mình dọa cậu thôi. Nếu Cora chưa từng nhắc với cậu thì khả năng năm nay cậu đến nhà cô ấy là không cao đâu. Nếu mời cậu thì cô ấy đã bảo từ sớm rồi." Cư An cười an ủi: "Đừng lo lắng nữa, đi thôi, chúng ta về." Nói đoạn, cậu vẫy tay gọi nhân viên phục vụ, nói thanh toán, đưa một tờ tiền xanh rồi bảo không cần trả lại tiền thừa, sau đó đứng dậy.
"Phù!" Vương Phàm thở phào một hơi, đứng dậy khỏi ghế rồi theo Cư An ra khỏi tiệm cà phê: "Cậu làm mình hết hồn."
Đi được vài bước, anh ta nói tiếp: "Thế này không đúng, chẳng phải rõ ràng là chúng mình chưa phát triển đến mức đó sao?"
Cư An đi phía trước nghe vậy suýt nữa thì vấp ngã, cạn lời nói: "Được rồi, được rồi! Dù cậu không cần lo chuyện ra mắt mẹ vợ hay là hai người chưa phát triển đến mức đó thì cũng mặc kệ, tóm lại là về nhà trước đã. Đến nhà rồi cậu muốn suy ngẫm thế nào thì tùy, không được nữa thì gọi điện cho mấy đứa bạn đại học, cấp ba hay cấp hai đã kết hôn ở trong nước mà tư vấn xem rốt cuộc khi nào thì ra mắt mẹ vợ. Đừng hỏi mình, mình về nhà là ngủ một giấc đây. Mà cậu có hỏi mình cũng không có kinh nghiệm đâu, mình còn xa mới đạt tới cảnh giới của cậu."
Về đến nhà Vương Phàm, anh ta thả Cư An xuống, ném chìa khóa cho cậu rồi lái xe đi bảo đến công ty xem xét công việc.
Cư An một mình vào nhà, lấy chai bia từ tủ lạnh, đóng cửa lại rồi lên lầu vào phòng. Sau khi vận động một chút, cậu tiến vào không gian, chuẩn bị yên cương cho Tao Qi Bao rồi cưỡi nó chạy quanh. Cho đến khi người nóng lên, cậu mới xuống ngựa, tháo dây cương rồi rời khỏi không gian.
Tắm rửa sạch sẽ, mở bia tựa vào đầu giường uống cạn, cậu chui vào chăn ngủ một giấc ngon lành.
Cảm giác như vừa chợp mắt không bao lâu, Cư An đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Cậu mơ màng cầm máy lên xem, hóa ra là Mike gọi. Cư An bắt máy: "Alo! Mình là An đây."
Đầu dây bên kia, Mike cười nói: "An! Cậu nhàn nhã thật đấy, chiều rồi còn ngủ. À, mình gọi để báo cho cậu biết, Miles cũng đang ở New York, tối mai cậu ấy tổ chức một bữa tiệc, muốn mời cậu tham dự."
Cư An đáp: "Ngày mai mình định về trang trại rồi. Cảm ơn Miles hộ mình nhé, sắp đến Lễ Tạ ơn rồi, nhiều cao bồi được nghỉ, mình phải về chăm sóc bọn họ."
Mike nghe xong suy nghĩ một lát rồi nói: "Thực ra tiệc tùng chỉ là chuyện nhỏ, còn một việc nữa muốn bàn với cậu. Đó là có vài người rất hứng thú với loại sơn chống ăn mòn trên mấy cuộn trúc giản của cậu, muốn nghiên cứu một chút. Như vậy thì phải lấy một ít mẫu từ đồ của cậu để phân tích hóa học. Tất nhiên cậu có thể hưởng một tỷ lệ nhất định từ kết quả nghiên cứu."
Cư An ngồi bật dậy trên giường, ngạc nhiên hỏi: "Tin tức lan nhanh thật đấy, nhạy bén gớm. Cậu không bán đứng mình đấy chứ?"
Mike vội vàng thanh minh: "Không! Hoàn toàn không! An, cậu không được nghi ngờ uy tín của mình. Những chuyên gia đó đều tuân thủ yêu cầu của chúng ta là giữ bí mật tên cậu. Nhưng cậu biết đấy, loại sơn chống ăn mòn cổ đại từ hai ngàn năm trước mà hiện đại vẫn không thể làm hoàn hảo đến thế, không cần bảo quản đặc biệt mà để ngoài không khí hai ngàn năm vẫn như mới, tin tức này không thể giấu lâu được. Lời khuyên của mình bây giờ là trước khi người khác làm phiền cậu, chi bằng tìm một đơn vị hợp tác nghiên cứu cố định, như vậy có thể khiến bên khác từ bỏ ý định."
Cư An gãi đầu, che ống nghe lại, theo bản năng chửi thầm bằng tiếng Trung: "Đúng là sợ phiền phức mà, phiền phức lại tìm đến." Sau đó cậu nói với Mike: "Mình biết rồi, lại là mối quan hệ của Wells Fargo chứ gì?"
Mike cười đáp: "Ừm, dưới trướng Wells Fargo có một công ty hóa chất. Tất nhiên nếu cậu không muốn chọn bên này thì mình khuyên cậu cứ chờ xem, xem các công ty khác trả bao nhiêu tiền để nghiên cứu, có thực lực không, rồi cậu chiếm được bao nhiêu phần thành quả."
Cư An nghe xong đầu lại đau thêm một vòng: "Thôi, cứ để phía Wells Fargo vào nói chuyện trước đi. Xem ra lại phải tìm Neil rồi."
"An! Cậu cung cấp vật phẩm nghiên cứu, người khác bỏ vốn và kỹ thuật, thành quả chia đôi, việc làm không vốn mà cậu lại chẳng hứng thú gì cả! Mình phát hiện ra cậu ngày càng ít ham muốn kiếm tiền. Cậu phải biết dù tiền của cậu không ít, nhưng đặt vào giới nhà giàu Mỹ thì chỉ tính là hạng xoàng thôi." Mike trêu chọc.
"Tiền của mình bây giờ cơ bản là đủ dùng rồi, nhiều hay ít cũng chỉ để cho vui thôi. Cứ cắm đầu vào kiếm tiền mãi thì chẳng phải còn khổ hơn cả đi làm thuê à? Làm nhân viên thì ngày ngày đi làm đúng giờ, làm CEO thì nghe có vẻ oai nhưng còn mệt hơn nhân viên. Đã nghe câu này chưa? Don’t worry, be happy! Ít lo lắng, sẽ có nhiều niềm vui hơn!" Cư An cười trả lời.