Sáng hôm sau, Cư An và Dana đón hai vị phụ huynh tại sân bay. Dana khiến Cư An vô cùng kinh ngạc khi cô bé có thể nói tiếng Trung, tuy còn bập bẹ và ngữ pháp đôi chỗ lộn xộn, nhưng đại ý vẫn rất rõ ràng. Nghĩ lại thì cũng chẳng có gì lạ, ông ngoại của cô vốn là người Hoa. Mẹ của Cư An vừa thấy Dana đã nắm lấy tay cô vỗ vỗ, gương mặt tràn đầy nụ cười mãn nguyện.
Sau khi đón được hai người, cả nhóm đáp chuyến bay trở về Lewistown. Vừa ra khỏi sân bay đã thấy Er Zhuang đợi sẵn. Cư An cười giới thiệu cha mẹ với Er Zhuang, sau đó đổi sang mình cầm lái, để Er Zhuang ngồi ghế sau trò chuyện cùng hai ông bà.
Về đến nông trường, vừa xuống xe, Cư An giúp cha xách hành lý. Cha anh liền nói: "Cái chỗ quỷ quái này lạnh thật đấy." Mẹ anh cũng kéo chặt chiếc khăn quàng cổ: "Đã biết lạnh thì đừng đứng ngoài nữa, mau vào nhà thôi." Nói đoạn, bà đẩy nhẹ cha, tự mình rảo bước vào trong. Vừa mở cửa, bà giật mình lùi lại, may mà Cư An nhanh tay đỡ lấy mẹ.
"Sao trong nhà lại có con gấu con thế này?" Mẹ vỗ ngực hỏi Cư An.
Dana vội vã chạy vào, xua Teddy và Wu Song ra xa. Lúc này cha mẹ mới bước vào nhà. Cư An vừa đỡ mẹ vừa nói: "Mẹ đừng sợ! Thằng nhóc này ngốc nghếch lắm, không biết cắn người đâu, với lại nó nhát gan vô cùng."
Vào trong nhà, không khí bỗng chốc ấm áp hẳn lên. Nhờ hệ thống sưởi và lò sưởi, nhiệt độ trong phòng lên tới hơn hai mươi độ, chênh lệch với bên ngoài tới hai ba mươi độ. Sau khi xách hành lý của cha mẹ lên lầu, Cư An xuống nhà thì thấy hai ông bà đang ngồi trên ghế sofa. Dana đang gọt táo, còn Teddy thì ngồi cách đó hơn một mét, tò mò quan sát hai người, lát sau thấy chán, nó cuộn tròn lại thành một quả bóng thịt lớn.
Cha nổi hứng nghịch ngợm, huýt sáo rồi vẫy tay với Teddy. Teddy cũng đứng dậy, giơ cái chân nhỏ lên vẫy đáp lại. Mẹ ở bên cạnh thấy vậy cười nói: "Con gấu nhỏ này thú vị thật, biết cả vẫy tay kìa. Lại đây, lại đây nào." Teddy lon ton chạy đến bên chân mẹ, ngẩng cái đầu nhỏ nhìn miếng táo trong tay Dana. Mẹ đưa tay xoa đầu Teddy rồi khen ngợi: "Nhìn bộ lông mượt mà của nó kìa, cuộc sống của nó chắc là sung sướng lắm."
Cư An cười nói: "Ngày nào cũng chỉ ăn với ngủ, chẳng có phiền muộn gì nên lông mới mượt thế thôi. Nó nhát gan lắm, nghe tiếng động lạ là sợ, chẳng ra dáng gấu chút nào. Trong nhà còn có hai con đại bàng vàng, giờ không biết bay đi đâu chơi rồi, còn hai con báo sư tử nhỏ đang ngủ trong ổ trên lầu nữa."
Cha cũng đưa tay xoa lên người Teddy: "Bộ lông này ấm thật. Con nuôi nhiều động vật thế này làm gì? Sau này chúng lớn lên thì tính sao? Định nuôi mãi à? Sao không gửi vào vườn thú? Lỡ chúng làm bị thương người thì biết làm thế nào."
"Cứ nuôi thôi ạ, đưa vào vườn thú bị nhốt trong lồng cả ngày, con không nỡ. Làm bị thương người ư? Chúng đâu có ra khỏi nông trường, người ngoài rảnh rỗi đâu mà chạy vào nông trường của con." Cư An lắc đầu đáp, rồi kể lại chuyện gặp được Teddy và những con vật khác, khiến lòng trắc ẩn của mẹ anh trỗi dậy.
"Đừng nghe lời cha con, mẹ thấy con gấu nhỏ này rất tốt. Nhìn nó nằm yên tĩnh thế kia kìa, đưa vào vườn thú đáng thương lắm." Mẹ vừa xoa Teddy vừa nói.
Lúc này Dana đã gọt xong táo, chia làm hai nửa đưa cho cha mẹ mỗi người một phần. Hai ông bà vội cảm ơn, Dana mỉm cười đáp không có gì. Mẹ vừa cầm miếng táo chưa kịp ăn, Teddy đã xoay cái đầu nhỏ, bám vào chân mẹ, vươn mõm về phía miếng táo. Dana vội vỗ nhẹ Teddy, lấy một quả táo khác từ đĩa đưa cho nó: "Cái này cho em, đừng nhìn đồ của người khác."
Mẹ lại hào phóng đưa miếng táo của mình đến miệng Teddy. Teddy há miệng ngoạm lấy, mẹ buông tay ra, Teddy hạ chân xuống, ngồi bệt dưới đất ăn ngon lành. Nhìn dáng vẻ ăn uống đáng yêu đó, mẹ càng thêm yêu quý nó, xoa xoa đôi tai nhỏ: "Nhìn đứa trẻ không mẹ này tội nghiệp thật."
Cư An nghe mà đổ mồ hôi hột, cái tên nhóc béo mầm này trông chỗ nào giống kẻ tội nghiệp chứ.
Cha cắn một miếng táo, thấy hơi lạnh nên đưa miếng táo cho Wu Song bên cạnh, tiện thể bế Wu Song vào lòng xoa lưng cho nó.
Đang nói chuyện, anh em "Phỉ Tử" từ góc nào đó lắc lư đi ra, nhìn hai gương mặt lạ lẫm với vẻ tò mò. Cư An đưa tay xuống, con lớn hơn liền nhảy lên cánh tay anh. Cư An giơ tay lên đặt nó lên tay vịn ghế sofa, rồi làm tương tự với con còn lại. Hai anh em đại bàng liền đậu cả lên tay vịn.
Cha nhìn hai con đại bàng vàng với ánh mắt sáng rực: "Hề! Hai đứa này vóc dáng tốt thật, đúng là đại bàng vàng rồi. Hồi cha còn nhỏ, con ưng của chú Ba ở đầu làng cũng chẳng to được thế này."
Cư An gãi đầu hỏi: "Chú Ba nào ạ? Sao con không có ấn tượng gì nhỉ?" Cũng chẳng trách Cư An, gia đình họ đông con cháu, riêng chú Ba đã có bảy tám người, không biết là chú Ba nào. Cả làng đều họ Cư, đều là con cháu một nhà.
"Trước khi anh con chào đời thì cụ đã mất rồi. Hồi đó cụ là cao thủ nuôi ưng. Cha thấy hai con này lông lá đã mọc đủ cả rồi, sao vẫn chưa bay được?" Cha hỏi.
Cư An đáp: "Chắc là chúng tự biết bay thôi, khi nào đủ cứng cáp chúng sẽ bay."
"Con nuôi ưng kiểu gì mà lông lá như thế này rồi vẫn không biết bay, đúng là phí của trời." Cha nhìn hai anh em "Phỉ Tử" lắc đầu cười: "Nó có mổ người không? Cha không chịu nổi nếu bị nó mổ đâu."
Cư An trấn an hai con vật, cha mới dám đưa tay ra xoa vài cái, rồi kéo cánh chúng kiểm tra: "Ngày mai để cha thử cho nó tập bay, thế này chắc là bay được rồi."
Trò chuyện thêm một lúc, Cư An và Dana vào bếp chuẩn bị cơm, bảo hai ông bà lên lầu nghỉ ngơi vì đã bay một chặng đường dài. Ai ngờ hai ông bà đang hăng say trêu đùa lũ nhỏ. Khi Hans và Jin Bao từ trên lầu xuống, hai ông bà lại càng thích thú hơn, hai con báo sư tử nhỏ nghịch ngợm khiến họ vô cùng yêu mến.
Sau khi Cư An và Dana bận rộn trong bếp một lúc, mẹ liền đi vào bảo: "Con với Dana ra ngoài ngồi với cha con đi, để mẹ làm cơm cho."
Cư An thuận thế rời khỏi bếp, Dana ở lại phụ giúp mẹ, hai người bắt đầu trò chuyện bập bẹ cùng nhau.
Trở lại ghế sofa, cha nói với Cư An: "Mấy con vật nhỏ này nuôi tốt đấy, trong nhà có thêm sức sống. Cha mẹ ở trong nước cứ lo con ở đây không có hơi người. À đúng rồi, cô bé Dana này tốt đấy, hai đứa định khi nào cưới?"
"Còn sớm lắm ạ, chúng con chưa nghĩ đến chuyện đó." Cư An lắc đầu cười.
Cha nghiêm giọng nói: "Con cũng không còn nhỏ nữa, tuy giờ trong tay có chút tiền, nhưng đàn ông thì phải "thành gia lập nghiệp". Tại sao "thành gia" lại đặt lên trước? Lấy được vợ rồi thì mới an cư được, lòng dạ mới yên ổn. Cha mẹ cũng trút bỏ được nỗi bận tâm cuối cùng. Ở trong nước chúng ta cứ canh cánh lo cho con, anh cả và chị con đều đã yên bề gia thất, tuy không giàu có nhưng cuộc sống bình yên, cha mẹ cũng an lòng. Quan trọng nhất vẫn là con. Nghe người ta nói quan hệ nam nữ ở Mỹ loạn lắm, đã quen được Dana thì nên sớm xác định. Dù đây là Mỹ, có chút tiền trong tay cũng đừng nghĩ đến chuyện trăng hoa. Nếu cha biết được, chắc chắn sẽ lột da con."
Cư An vội giơ tay thề: "Con sao dám ạ! Ba điều không được phép mà cha dặn trước khi con đi đại học, con vẫn nhớ kỹ: Không chơi gái, không cờ bạc, không hút chích. Con chưa bao giờ đụng vào thứ nào."
Cha gật đầu: "Nhớ là tốt, nhớ là tốt. Lời này cha cũng đã dặn anh chị con rồi."
Đúng lúc đó mẹ từ trong bếp đi ra, lau tay vào tạp dề hỏi: "Hai cha con đang nói chuyện gì mà vẻ mặt nghiêm trọng thế?"
Cư An bật cười đáp: "Cha đang dạy con bài học tư tưởng đấy ạ."
"Ông già chết tiệt, cứ thấy con trai là nói nhảm. Con trai tôi sao có thể hư hỏng được, lo bò trắng răng. Mau dọn dẹp chuẩn bị ăn cơm thôi." Mẹ lập tức bênh vực.
Cư An đứng dậy đỡ cha, cha đứng lên khỏi ghế sofa cười với mẹ: "Lúc tốt thì là con của bà, lúc có lỗi thì là con của tôi, tóm lại bà luôn đúng."
"Ăn cơm, ăn cơm, ra phòng ăn thôi." Cư An vừa đỡ cha vừa cười hòa giải.
Lũ nhỏ thấy mọi người di chuyển về phía phòng ăn liền lũ lượt theo sau, chúng đều biết đã đến giờ ăn, ngay cả anh em "Phỉ Tử" cũng lắc lư đi theo.
Bữa ăn kết thúc, mẹ đứng dậy ba bốn lần để thêm thức ăn cho lũ nhỏ, còn siêng năng hơn cả Cư An. Ăn xong, bà còn cẩn thận đổ thêm nước vào bát cho chúng rồi mới bắt đầu dọn dẹp, rửa bát. Cư An bảo mẹ cho vào máy rửa bát, mẹ đáp: "Có mấy cái bát này mà dùng máy thì lãng phí điện, vả lại vòi nước này mở ra là có nước nóng, rửa tay một lát là xong. Các con cứ ra ngoài nghỉ đi, mẹ làm một mình là được."
Cư An cùng Dana giúp mẹ rửa sạch bát đĩa rồi mới để mẹ tháo tạp dề. Cả nhà ngồi trò chuyện trên sofa một lát, thấy trời đã muộn, Dana đứng dậy xin phép ra về.
Cha mẹ vội giục Cư An đưa Dana về, nói rằng trời tối rồi, đi đường không an toàn, thái độ vô cùng kiên quyết. Cư An đành lái chiếc xe bán tải của mình đi theo sau chiếc Ford nhỏ của Dana, tiễn cô về tận nhà.