Lái xe ra khỏi trường đua ngựa, Cư An hướng thẳng ra ngoại ô Los Angeles. Sau khi tìm được một chỗ vắng vẻ không bóng người, anh liền dừng xe, mở cửa thùng kéo, đưa "Đào Khí Bao" và con dê nhỏ vào trong không gian.
Đào Khí Bao chợt ngẩn người, sau đó nhìn thấy bãi cỏ rộng lớn trước mắt, nó liền vui vẻ nhảy cẫng lên, tỏ vẻ vô cùng phấn khích. Cư An vội vàng nắm chặt dây cương, dắt Đào Khí Bao ra ngoài sân rồi tháo dây cương cho nó. Vừa mới tháo xong, anh đã nghe thấy tiếng hí dài của Đào Khí Bao, nó bắt đầu tung tăng chạy nhảy. Còn về phần con dê nhỏ, Cư An buộc nó dưới một gốc cây ăn quả, chỉ là anh nới dài dây ra một chút, không được tự do tự tại như Đào Khí Bao. Nhìn con ngựa thuần chủng đầu tiên của mình đang tung vó phi nước đại trên bãi cỏ trong không gian, trong lòng Cư An cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Anh mong chờ Đào Khí Bao sẽ phát triển thật tốt trong không gian này, để đến khi mang ra ngoài sẽ khiến người ta phải kinh ngạc.
Ngắm nghía một lát, Cư An ra khỏi không gian, khởi động lại xe, lái vào nội thành rồi trả xe cho công ty cho thuê. Sau đó, anh lững thững quay về phòng khách sạn.
Bảy tám ngày tiếp theo, ban ngày Cư An đều gọi điện cho nông trường, sau đó vào không gian chơi cùng Đào Khí Bao. Chỉ vài ngày, Đào Khí Bao đã cao thêm năm sáu centimet. Cư An đo thử, chiều cao tính từ vai hiện đã đạt một mét sáu lăm, trông vô cùng tuấn mã. Đo xong chiều cao cho Đào Khí Bao, Cư An gọi điện cho Thomas, bảo rằng mình vừa mua một con ngựa thuần chủng với giá hơn bảy nghìn đô, đợi khoảng một tháng nữa sẽ nhờ người gửi về nông trường. Nghe vậy, lão Thomas ở đầu dây bên kia liên tục nói "No", bảo rằng Cư An bị điên rồi, bảy nghìn đô thì mua ngựa thuần chủng gì chứ, chắc chắn là bị lừa rồi. Cư An nghe xong chỉ biết cười ha hả không dứt.
Buổi tối ở bên cạnh Molly ân ái, vừa định rời khỏi Los Angeles thì nghe tin Molly vừa đúng lúc được nghỉ hai ngày, hai người liền thuê một chiếc thuyền nhỏ ra khơi câu cá. Đến khi Molly quay lại làm việc, Cư An mới xách hành lý trở về nông trường.
Ra khỏi sân bay, hít hà bầu không khí trong lành của Montana, anh vươn vai một cái thật dài. Vì không báo trước cho Thomas là mình về hôm nay nên không có ai đến đón, anh đành bắt taxi về thẳng nông trường.
Tài xế vừa dừng xe, liền thấy một con gấu béo từ trong nhà lao ra, làm ông ta giật bắn mình: "Oh! My God! Sao lại có một con gấu thế này!"
Cư An vội lấy tiền từ trong túi đưa cho tài xế, cười nói: "Đừng lo, nó không cắn người đâu, là tôi nuôi để chơi thôi, tiền thừa ông giữ lấy đi". Nghe tài xế nói lời cảm ơn, anh xách hành lý đẩy cửa bước xuống xe. Vừa bước ra, Teddy đã nhào tới ôm chặt lấy chân Cư An. Cái đầu tròn ủng cọ tới cọ lui vào người anh. Cư An xoa đầu Teddy, nhìn thấy Vũ Tùng cũng đang bước những bước chân nhỏ lạch bạch đi tới, nó kêu "khẹc khẹc" rồi chỉ vào Teddy, không biết là đang muốn buộc tội gì nó.
Tài xế taxi hạ cửa kính xuống một nửa, nói với Cư An: "Này anh bạn, anh đúng là gan thật đấy, lại nuôi cả gấu với khỉ trong nhà". Cư An nhìn người tài xế đầy vẻ kinh ngạc rồi mỉm cười, anh còn chưa nói cho ông biết là mình còn nuôi hai con đại bàng và hai con báo sư tử nữa đấy.
Nhìn chiếc taxi quay đầu rời đi, Cư An định bước vào nhà, ai ngờ Teddy sống chết không chịu buông tay. Bây giờ con vật này nặng không nhẹ chút nào, làm Cư An bước đi cũng hơi khó khăn. Dỗ dành một hồi, nó mới chịu buông chân anh ra, khiến quần anh dính đầy nước dãi.
Vừa vào đến nhà, anh thấy trên tủ đựng súng có một cái giỏ đan bằng cành cây, trên giỏ còn đậy một cái lưới mắt cáo lớn hơn. Hai chú đại bàng con đang ngồi trong giỏ. Chà! Nhị Tráng làm được việc đấy, chu đáo hơn cả mình nghĩ. Vậy mà còn đan được cả tổ cho hai chú đại bàng vàng. Nhấc cái lưới ra, hai nhóc con liền trở nên linh hoạt hẳn, bước những bước chân ngắn ngủn về phía mép tổ. Những đốm đen trên người chúng so với lúc anh đi đã nhiều hơn rồi, chắc là sắp mọc lông vũ đây. Thấy bên cạnh còn vài sợi thịt nhỏ, Cư An bèn nhón lấy mấy sợi cho hai nhóc ăn. Ai ngờ mới ăn được nửa sợi, hai đứa đã không ăn nữa mà bắt đầu lẩn tránh. Chắc là cuộc sống sung túc quá, ăn no quá rồi đây mà?
Đậy lại cái lưới trên tổ đại bàng, Cư An xách hành lý, theo sau là hai cái đuôi nhỏ đi lên lầu. Ném hành lý xuống, anh vào không gian lấy một xô trái cây ra. Vừa đặt xô xuống, Teddy đã bám lấy xô, thò đầu vào bới trái cây bên trong, rồi chộp lấy một quả ngồi bên cạnh xô ăn ngon lành. Còn Vũ Tùng thì tùy tiện chộp lấy một quả bỏ vào miệng bắt đầu bóc vỏ.
Cư An nằm vật xuống giường, vặn vẹo vài cái, lẩm bẩm vài tiếng, đúng là ở nhà mình vẫn là thoải mái nhất. Còn chưa kịp cảm thán xong, anh đã nghe thấy tiếng Nhị Tráng vọng từ dưới lầu lên: "Anh An, anh về rồi à?".
Anh vội đứng dậy, đi xuống lầu nói với Nhị Tráng ở cửa: "Ừ! Anh về rồi đây. Mấy ngày nay cảm ơn chú đã chăm sóc mấy nhóc này nhé. Đúng rồi, hai con báo sư tử của anh đâu rồi?".
Nhị Tráng gãi đầu, cười thật thà: "Không có gì đâu ạ, ngày nào em cũng quay về đây hai ba lần. Bây giờ nông trường so với chỗ em ở trước kia đúng là cuộc sống thần tiên. Hai con báo sư tử đó, giờ đang được một con chó chăn bò nuôi đấy ạ".
"Ồ!" Cư An ngạc nhiên hỏi: "Các chú làm cách nào thế? Anh thử một lúc mà con chó mẹ cũng không chịu nuôi hai nhóc này".
Nhị Tráng cười nói: "Là Lão Hổ hiến kế, bảo bôi sữa chó lên người hai con báo, thế là chó mẹ chịu cho bú ngay. Chúng em thử rồi, nó cho bú thật".
Cư An vỗ vỗ vào cánh tay vạm vỡ của Nhị Tráng: "Được lắm nhóc, việc này làm tốt đấy, cuối cùng anh cũng không phải ngày nào cũng chăm hai nhóc này nữa. Đi, chúng ta đi xem thử".
Nhị Tráng dẫn Cư An đến nhà kho. Vừa mở cửa kho, chà, so với lúc anh đi còn chật chội hơn nhiều. Bên trong chất đầy cỏ khô dự trữ cho mùa đông, còn có từng bao tải xếp chồng lên nhau. Cư An sờ thử, thấy bên trong đựng những hạt gì đó giống như ngô. Nhị Tráng giải thích: "Thomas mua một ít ngô và yến mạch cho mùa đông, một phần để ở đây, còn một phần để ở phía đông, chỗ đó cũng mới xây thêm một cái kho nữa".
Cư An gật đầu nói: "Anh biết rồi, báo sư tử đâu?". Vừa dứt lời, anh thấy Nhị Tráng chỉ tay về một hướng. Nhìn theo hướng đó, anh thấy một cái hang được xếp bằng các bao tải. Đến cửa hang, Cư An thấy một con chó chăn bò vện vừa mới sinh con không lâu đang nằm đó, hai con báo sư tử đang bú sữa. Con chó chăn bò liếc nhìn Cư An một cái, rồi quay đầu liếm lên lưng một con cún con. Chà, hai con báo này rõ ràng to hơn mấy con cún con mới sinh bên cạnh vài vòng, rất dễ dàng chiếm được vị trí thuận lợi. Trên đầu một con báo còn có một con cún con đang bò lên, trông nó đạp đạp đôi chân ngắn ngủn đầy vẻ sốt ruột, dường như muốn đẩy con báo ra để chiếm lấy núm vú. Con cún này rõ ràng là tìm nhầm đối tượng rồi, hai "người anh em nuôi" bên cạnh còn cường tráng hơn nó nhiều. Đạp một hồi không có tác dụng, nhóc con đành kêu "ư ử" nhỏ trong cổ họng, giẫm lên đầu hai người anh em nuôi để bò về phía núm vú trước mặt mẹ, tranh giành với mấy anh em khác.
"Hai đứa nó bú có no không?" Cư An xem một lúc rồi hỏi, nếu không đủ thì nên tách hai nhóc ra, tránh làm chết đói một con cún con.
"Cơ bản là đủ bú, may mà con chó chăn bò của chúng ta khá to, nếu không thì thật sự không đủ cho hai nhóc này uống. Hơn nữa hai nhóc cũng đã có thể ăn thêm chút thịt cùng với chó mẹ rồi. Thomas đoán là đợi đến khi lũ cún đầy tháng, hai nhóc này cũng nên cai sữa là vừa" Nhị Tráng cười giải thích.
Cư An gật đầu, cai sữa thì tốt, nếu không anh thật sự lo hai con báo làm chết đói lũ cún. Sau đó anh vỗ trán, chết tiệt! Cai sữa nghĩa là hai nhóc này phải ăn thịt rồi, tính ra còn tốn kém hơn cả uống sữa. Sao nhà mình toàn là những cái "miệng ăn" thế không biết.
Xem một lúc, Nhị Tráng phải đi chăn bò tiếp, Cư An cũng đóng cửa kho, quay về nhà. Vừa lên lầu, anh đã thấy trong phòng ngủ của mình, trái cây vương vãi đầy đất. Teddy đã làm đổ xô nhỏ, trái cây lăn lóc khắp nơi. Vũ Tùng thấy Cư An lên, liền chỉ vào Teddy kêu "khẹc khẹc". Teddy thì cái đồ ngốc này chẳng phản ứng gì, vẫn đang ăn quả mận trong tay.
Thu dọn trái cây bỏ lại vào xô nhỏ, lần này Cư An mang xô vào lại không gian, chỉ lấy ra vài quả đưa cho hai nhóc, khiến Teddy không còn gì để kén chọn nữa mới chịu ngoan ngoãn.
Xuống lầu, anh đưa tổ của hai chú đại bàng vào không gian, để hai nhóc nhanh lớn, anh cũng đỡ tốn sức, chứ ngày nào cũng chăm sóc cũng phiền lắm.
Sau đó anh tùy tiện làm bữa trưa cho mình, rồi lên lầu nằm ngủ trưa. Giấc ngủ này kéo dài đến tận hơn ba giờ chiều mới dậy. Đúng là chủ nào tớ nấy, lúc Cư An tỉnh dậy, Teddy đang cuộn tròn bên cạnh giường anh, vẫn còn đang ngáy khò khò. Vũ Tùng thì vừa nghe tiếng động của anh là tỉnh ngay, sau đó theo Cư An vào phòng vệ sinh rửa mặt, để lại Vũ Tùng trong phòng ngủ trông chừng Teddy.
Cư An một mình xuống lầu, đi đến bên chuồng ngựa, huýt sáo một tiếng liền gọi Đậu Thảo đến trước mặt. Thân mật với nó một hồi, anh đặt yên lên lưng Đậu Thảo rồi cưỡi nó chạy quanh nông trường, tuần tra đàn bò của mình. Bây giờ đã có hơn ba vạn con bò, phạm vi tuần tra của Cư An đã rộng hơn gấp mấy lần. Mua nông trường lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Cư An băng qua một con suối nhỏ ở phía đông nông trường. Dòng nước trong vắt vừa ngập qua đầu gối Đậu Thảo, nó thong thả lội qua. Đi một lúc mới thấy đàn bò mà nhóm Lawrence đang chăn dắt. Chào hỏi đám cao bồi một lượt, nghe Lawrence báo cáo xong, anh liền giật dây cương chạy về hướng cũ.
Cuối cùng, anh nhìn thấy đàn bò xám do Huỳnh chăn dắt, cũng chính là đàn bò xám TL mới được đặt tên không lâu trước đó. Bên cạnh đàn bò này lại có tới ba con chó chăn bò, Hổ Đầu, Tỏi Đầu và Bì Đản đều ở đây cả. Trò chuyện với Huỳnh một lúc, anh cảm nhận được lão Thomas thực sự rất coi trọng đàn bò này. Một nhóm cao bồi, ba con chó chăn bò chỉ chăm sóc năm mươi con bò, hơn nữa còn là một bãi cỏ độc lập nằm gần hồ nước của nông trường. Huỳnh giải thích rằng Thomas nói cỏ ở đây tốt nhất nên đã dành riêng cho đàn bò xám. Hồ nước cũng là nơi Cư An mỗi tháng đều đổ một xô nước không gian vào, nuôi một đàn ngỗng và vịt. Bây giờ ngỗng và vịt đã sinh sôi khá nhiều, đang bơi lội náo nhiệt trên hồ.
Cưỡi Đậu Thảo đi một vòng, Đậu Thảo lúc nào cũng như một vị vua, hễ nhìn thấy ngựa là lại ngẩng cao đầu. Những bước chân nhấc cao đặc trưng của giống ngựa Friesian được thể hiện một cách tinh tế, trông chẳng khác nào một vị vua đang tuần tra lãnh địa của mình. Cư An có chút lạ lẫm, không hiểu sao hôm nay Đậu Thảo lại như vậy.