Lúc này, trên mặt băng người ngày càng đông, bên hồ gần như đã đỗ kín xe cộ, thậm chí có vài người còn lái xe lên tận mặt băng. Cư An còn trông thấy mấy chiếc xe bán tải hạng trung cũng dừng lại trên lớp băng cạnh hồ, nhìn mà Cư An không khỏi lo lắng thay cho chủ xe, nếu lớp băng này mà vỡ ra thì đúng là có trò hay để xem rồi.
Đúng lúc Cư An đang đảo mắt nhìn quanh, cậu phát hiện ra một chuyện thú vị: ở khu vực gần trung tâm hồ, có khá nhiều người đang đào những cái hố lớn trên mặt băng. Rõ ràng họ không phải đến câu cá như Cư An, những cái hố hình vuông rất lớn. Sau đó, còn có người vác đủ loại cờ xí tới, không xa mỗi cái hố lớn lại có người bắt đầu dựng lều. Chẳng lẽ bọn họ định ở lại qua đêm trên mặt băng sao? Cư An lập tức ngẩng đầu nhìn chằm chằm, vẻ mặt đầy hứng thú.
Dana ngẩng đầu thấy Cư An cứ nhìn mãi vào một hướng, theo tầm mắt của cậu, Dana mỉm cười giải thích: "Cái hố đó là để nhảy cầu hoặc bơi mùa đông đấy. Nếu họ đào dài thêm vài mét thì là bơi mùa đông, còn chỉ chỉnh sửa một chút như thế kia thì là để nhảy cầu."
"Còn có cả nhảy cầu và bơi mùa đông sao?" Cư An lập tức hào hứng: "Vậy lát nữa chúng ta qua đó xem thử đi, anh chưa từng thấy người nào lại chui xuống hồ chơi trong cái thời tiết lạnh giá thế này bao giờ, đi mở mang tầm mắt chút!"
Dana nhìn vẻ mặt mong chờ của Cư An rồi nói: "Có gì mà xem chứ, năm nào chẳng có khối người đến bơi mùa đông thế này, chẳng lẽ mùa đông ở Trung Quốc không có hoạt động như vậy sao?"
Cư An lắc đầu giải thích: "Chắc là có, nhưng đó là ở phương Bắc thôi. Chỗ quê anh hình như không có, đừng nói là bơi mùa đông, trong ký ức của anh thì hồi còn bé mặt hồ mới có người đi lại được, sau này cứ thấy mùa đông ngày càng ấm lên. Không giống hồi nhỏ, cứ ra cửa là phải quấn kín mít như cái bánh chưng, hơn nữa nơi quê anh em cũng từng đến rồi đó, mùa đông giờ cùng lắm chỉ âm bốn năm độ, một năm chỉ có một hai trận tuyết thôi."
"Vậy lát nữa họ chuẩn bị xong, chúng ta qua xem, dù sao thấy anh cũng chẳng còn hứng thú câu cá nữa rồi," Dana vừa cười vừa lắc đầu nói.
Cư An nghe vậy liền thu lại cần câu, cho vào hộp dụng cụ. Sau đó cậu đứng dậy, vươn vai, thực hiện vài động tác khởi động cơ ngực.
Vừa định ngồi xuống lại, phía sau vang lên một giọng nói non nớt: "Hi! Chào anh." Cư An quay đầu lại, nhìn thấy một bé gái tóc nâu, trong lòng ôm chú chó nhỏ đang mặc quần áo. Cô bé ngẩng đầu nhìn Cư An, nhóc con này chính là người nhà trong gia đình bốn người ở gần cái hố của Cư An. Trên đầu đội chiếc mũ có cặp sừng hươu nhỏ, thân mặc áo khoác phao màu vàng nhạt, cổ quấn khăn choàng, trông như một quả bóng nhỏ, hai tay gần như không thể vươn ra khỏi gấu áo.
Cư An xoay người ngồi xổm xuống, mỉm cười chào lại cô bé: "Hi! Chào em."
"Em tên là Amy, xin hỏi anh có phải là người đã đến trường của chúng em, còn mang theo hai con mèo lớn không ạ?" Cô bé hỏi.
Nghe vậy, Cư An gãi đầu: Cái gì mà mang theo hai con mèo lớn đến trường? Nghĩ một hồi, à, hóa ra là lần trước mang Hans và Jinbao đến trường để giới thiệu văn hóa Trung Quốc cho bọn trẻ. Cậu gật đầu nói với cô bé: "Anh tên là An, lần trước em cũng thấy anh mang hai con báo núi đến trường sao? Em cũng học cùng lớp với Jerry à?"
Cô bé lắc đầu: "Không phải ạ. Báo núi? Không phải là mèo lớn sao? Hôm nay anh có mang mèo lớn đến không? Lần trước em muốn xem nhưng không chen vào được."
Cô bé trông nhỏ hơn Jerry một chút, chắc chỉ mới lớp một hoặc lớp hai, mũi bị lạnh đỏ ửng cả lên. Lần trước đám nhóc ở trường vây quanh Teddy và mấy con, bọn trẻ vây xe rất chặt, cô bé nhỏ thế này chen được vào phía trước mới là lạ. Lúc đó xung quanh xe toàn là người, chủ yếu là đám con trai, các cô bé đều đứng ngoài cả.
Cư An hồi tưởng lại tình huống lúc đó, thực sự không có ấn tượng gì với cô bé này, đám nhóc quá đông, hơn nữa nhiều đứa trẻ da trắng trong mắt Cư An trông đều na ná nhau. Chưa đợi Cư An trả lời, mẹ của cô bé ở cách đó không xa đã đi tới: "Hey! Cưng ơi, đang trò chuyện gì thế?" Nói xong, bà nhìn Cư An một cái, trong ánh mắt mang theo vài phần cảnh giác.
Cư An vội vàng giải thích: "Lần trước tôi có đến trường thực hiện một buổi giới thiệu văn hóa Trung Quốc, lúc đó có mang theo hai con báo núi nhỏ, cháu bé nhớ mặt tôi nên qua chào hỏi thôi." Cư An đã bị văn hóa của người Mỹ làm cho sợ hãi. Ở trong nước, nếu một cô bé mặc váy bị ngã, một người đàn ông trưởng thành đỡ bé dậy rồi tiện tay phủi bụi trên đầu gối cho bé, người dân chúng ta thấy đó là chuyện bình thường, nhưng ở Mỹ thì sẽ rắc rối to. Chuyện này Cư An từng đọc trên tin tức, một giáo viên nam vì chuyện này mà mất việc, lý do là thân mật quá mức với học sinh, suýt chút nữa bị gán tội ấu dâm. Có một lần, khi Cư An trò chuyện với Dana, Dana đã kể cho cậu rất nhiều điều không được làm, thậm chí là ở ngoài đường nếu bạn chụp vài tấm ảnh một cô bé lạ mặt cũng có thể gây rắc rối cho chính mình. Kể từ khi đọc tin tức đó và trò chuyện với Dana, Cư An quyết định rằng khi trò chuyện với trẻ em không quen biết, nếu có thể, cậu thà tự trói buộc chính mình lại còn hơn để tránh rắc rối.
Lúc này cô bé lên tiếng: "Mẹ ơi, lúc đó anh ấy mang theo hai con mèo lớn rất đáng yêu, cực kỳ dễ thương luôn, nhưng người xem đông quá, con nhỏ quá không chen vào được nên không thấy. Anh trai con thấy rồi, anh ấy còn được ôm một lúc trong lớp nữa đó."
Mẹ của cô bé nghe vậy, lúc này mới mỉm cười đưa tay ra: "Catherine, rất vui được làm quen với anh." Nói xong, bà nhìn sang Dana đang chăm chú câu cá: "Hai người không đưa con cái đi chơi cùng sao?"
Cư An vội vàng giải thích: "Tôi là An, rất vui được làm quen với cô. Chúng tôi vẫn chưa kết hôn, lần trước là do một cậu bé hàng xóm mời tôi đến trường, lúc đó trong xe có hai con báo núi nhỏ, bị bọn trẻ nhìn thấy, cuối cùng theo lời khuyên của giáo viên nên mang vào lớp cho bọn trẻ ôm một lát."
Catherine đặt tay lên vai cô bé, nói với Cư An: "Con trai tôi về nhà đã kể với chúng tôi, có một người mang hai con báo núi nhỏ đến lớp, thằng bé còn được ôm một lát. Con gái tôi rất ngưỡng mộ, cứ nhắc suốt mấy ngày nay là sau này cũng muốn anh mang đến lớp của con bé."
"Bây giờ không được nữa rồi, hai nhóc đó đã lớn hơn nhiều, sợ làm bị thương bọn trẻ. Hôm nay chúng tôi đi cũng không mang theo, chính là sợ xảy ra chuyện gì không hay," Cư An vội vàng xua tay giải thích, cố gắng dập tắt ý định này ngay từ đầu.
Catherine nghe vậy cũng gật đầu: "Lớn hơn một chút thì đúng là khó thật."
"Đúng vậy, càng lớn càng sợ đột nhiên nổi tính hoang dã, làm bị thương bọn trẻ," Cư An nói xong liền ra hiệu với Catherine về phía Dana: "Tôi qua đó cùng bạn gái câu cá đây! Tạm biệt."
Catherine mỉm cười gật đầu với Cư An, cô bé cũng vẫy tay chào tạm biệt. Sau đó Catherine dẫn cô bé quay về phía cái hố của nhà mình.
Cư An quay lại chiếc ghế nhỏ của mình, rồi thở phào nhẹ nhõm. Dana thấy hành động đó của Cư An liền mỉm cười hỏi: "Chuyện gì mà khiến anh căng thẳng thế?"
"Cô bé lúc nãy lần trước thấy chúng ta mang Hans và Jinbao đến trường nên qua hỏi vài câu, sau đó mẹ con bé tới. Lúc đầu cô ta nhìn tôi như thể tôi là kẻ xấu vậy, suýt chút nữa lại rước họa vào thân, làm tôi căng thẳng quá," Cư An vỗ vỗ đầu gối, rồi hà hơi vào lòng bàn tay nói.
"Chỉ là trò chuyện với người ta thôi mà, anh căng thẳng làm gì?" Dana khó hiểu hỏi.
Cư An lắc đầu nói: "Sợ phiền phức! Trước đây ở trong nước, nhìn thấy trẻ con đáng yêu, dù không quen biết cũng có thể qua trêu đùa vài câu, rồi khen ngợi vài lời với cha mẹ chúng. Đó là phong tục của người Trung Quốc, cha mẹ bình thường sẽ không để ý, hoàn toàn không gây ra rắc rối gì, vì trong đầu người Trung Quốc không hề có những ý nghĩ bẩn thỉu đó, hoàn toàn xuất phát từ sự yêu mến trẻ nhỏ. Ai mà ngờ tới Mỹ lại gây ra rắc rối, điểm này tư tưởng của người Mỹ quá tà ác!"
Dana nhún vai: "Người bình thường sẽ không có những ý nghĩ bẩn thỉu đó đâu, đây chỉ là phòng bệnh hơn chữa bệnh thôi, ngăn chặn những kẻ biến thái lợi dụng điểm này để tiếp cận bọn trẻ."
"Kẻ biến thái có ngăn được hay không thì tôi không biết, nhưng nó khiến tôi giờ đây rất buồn bực. Giờ tôi mà nói chuyện với một cô bé nhỏ xíu nào đó, chỉ hận không thể tự nhốt mình vào lồng, ngăn cách bởi chấn song sắt mới dám nói chuyện với bọn trẻ," Cư An cười nói đùa.
Dana nghe Cư An nói vậy cũng bật cười: "Đâu đến mức nghiêm trọng thế, anh chỉ cần không tùy tiện đụng chạm vào trẻ em không quen biết là tuyệt đối an toàn rồi, dù là bé trai hay bé gái."
Cư An cười nói: "Thôi không nhắc chuyện này nữa. Đúng rồi, anh thấy chúng ta câu cũng kha khá rồi, bắt vài con cho mấy nhóc ở nhà ăn là được. Nếu muốn câu cho đã tay, chiều nay anh đưa em đến ao trong trang trại mà câu, ở đó chỉ thiếu điều em đào cái hố rồi cá tự nhảy lên thôi. Giờ chúng ta thu dọn đồ đạc rồi qua xem họ bơi mùa đông đi, anh thấy họ chuẩn bị gần xong cả rồi," nói đoạn Cư An chỉ vào cái hố lớn phía kia: "Em xem, lều của họ cũng chuẩn bị gần xong rồi, lại còn đông người như vậy, chúng ta mau qua chiếm lấy vị trí đẹp, không lát nữa đông người lại không xem được."
Dana thấy vẻ sốt sắng của Cư An liền bật cười: "Được thôi!" Nói xong cô nhấc dây câu lên. Ai ngờ cú nhấc tùy ý này lại kéo lên được một con cá to khoảng ba bốn mươi phân, là con cá to nhất mà hai người câu được hôm nay, to hơn hẳn mấy con trong lưới, khiến Dana vui mừng khôn xiết.
Hai người thu dọn đồ đạc, xách lưới hướng về phía xe, chuẩn bị cất đồ rồi đi xem người khác bơi mùa đông. Xem xong là hai người sẽ về trang trại.