Vừa đợi thị trưởng trao giải xong, Cư An đã chuẩn bị đứng dậy rời đi. Ai ngờ mông vừa rời khỏi ghế, quay đầu lại thấy mọi người vẫn chưa có dấu hiệu muốn về, đành phải ngồi xuống lần nữa.
Chỉ nghe thấy thị trưởng tuyên bố: "Tiếp theo chúng ta sẽ tiến hành đấu giá heo con! Bây giờ tôi xin đọc danh sách những chú heo tham gia đấu giá". Theo đó, thị trưởng đọc một loạt cái tên, hơn ba mươi chú heo con thì quá nửa là muốn mang ra đấu giá. Tiếp đó, họ bắt đầu từ những chú heo không đạt giải, đấu giá theo thứ tự số báo danh. Nếu trùng số thì chọn ngẫu nhiên, mọi người cũng chẳng để ý đến chuyện trước sau. Thị trưởng tạm thời kiêm luôn chức người đấu giá, những chú heo muốn bán được đặt lên một cái bàn ngay trước mặt ông.
Cư An hơi mất tập trung, quay sang nói chuyện với Dana. Đến khi quay mặt lại thì thấy trong tay thị trưởng đã có thêm một cái búa gỗ nhỏ: "Tiếp theo chúng ta sẽ đấu giá cô nàng heo Taylor, giá khởi điểm một phần! Ồ! Trời đất ơi, cô nàng heo này thật xinh đẹp, cây đàn ghi-ta nhỏ trên người cùng bộ đồ biểu diễn lấp lánh, tôi thấy còn đẹp hơn cả Taylor thật nữa. Cưng à, em có để ý tới chú heo này không?". Nói xong, ông chỉ về phía phu nhân thị trưởng đang ngồi dưới đài. Theo hướng tay ông, Cư An nhìn thấy cả gia đình thị trưởng, cha mẹ và vợ ông cùng ba đứa con đang ngồi phía dưới. Thấy thị trưởng chỉ về phía mình, phu nhân mỉm cười lắc đầu.
Thấy biểu cảm của vợ, thị trưởng cười nói với mọi người: "Được rồi, xem ra hy vọng mang em ấy về nhà của tôi đã tan thành mây khói! Bây giờ ai muốn mang cô nàng Taylor xinh đẹp này về nhà? Còn việc cô ấy có hát cho bạn nghe hay không... Ồ! Lạy Chúa, mấy chục đô mà bạn còn muốn mua cả Taylor thật sao? Cô nàng Taylor xinh đẹp này có giá khởi điểm là 35 đô la. Để ý xem, 35 đô la còn chẳng đủ mua vé xem buổi hòa nhạc của Taylor đâu! Bây giờ chỉ với 35 đô la, bạn có thể thực sự sở hữu một cô nàng Taylor". Dưới đài vang lên một tràng cười lớn, sau đó liền thấy có người giơ tay.
Sau ba năm lần nâng giá, mỗi lần chỉ tăng 5 hoặc 10 đô la, cuối cùng thị trưởng gõ búa gỗ, cô nàng Taylor này được chốt giá hơn 50 đô la.
Thấy vậy, Cư An quay sang hỏi Dana: "Mọi người nhiệt tình thật đấy, heo này mua về làm thú cưng sao? Hay nuôi lớn để ăn thịt?".
Dana mỉm cười giải thích: "Có người mua về làm thú cưng, nhưng đa số là được các chủ nông trại mua về vỗ béo rồi bán lại. Thông thường, những chú heo có thứ hạng phía trước dễ trở thành thú cưng hơn, còn phía sau thì thường là chủ nông trại mua về. Sao, anh muốn mua một chú heo làm thú cưng à? Tiện thể làm bạn với mấy nhóc Teddy".
Cư An nghe Dana nói vậy thì lắc đầu: "Làm thú cưng thôi bỏ đi. Mấy nhóc ở nhà toàn là loài ăn thịt. Ngay cả Wusong thỉnh thoảng cũng xơi vài miếng thịt, nuôi chung thế này, đến ngày nào đó chúng nó đói quá, chắc chắn mấy chú heo sẽ là món đầu tiên bị xử lý". Nghĩ đoạn, anh thầm nghĩ: Nuôi một con heo làm thú cưng trong nhà, nghe thật gượng gạo. Đợi nó lớn lên béo ú 100-200 cân thì đúng là không ổn. Nuôi để ăn thịt thì không vấn đề gì, nhưng quan trọng là nhà đã có mấy con heo lớn rồi, chỉ dựa vào sức mình thì một năm chắc cũng chỉ ăn hết một con. Chẳng còn cách nào khác, đám cao bồi người Mỹ và người Chile ở nông trại này toàn ăn thịt bò, thịt cừu là chính, thịt heo không được ưa chuộng cho lắm.
Đấu giá liên tiếp hơn chục chú heo, giữa chừng thị trưởng còn pha trò để khuấy động không khí. Cư An ngồi dưới nhìn mà nghĩ: "Ai chà! Ở Mỹ làm thị trưởng cũng chẳng dễ dàng gì, có chuyện gì cũng phải tranh thủ thể hiện bản thân, nếu không lần sau chẳng ai bầu cho nữa. Còn phải chịu trách nhiệm giải trí cho đám đông, thật vất vả mà".
Trong đó có một chú heo khi được bế lên đài đã xảy ra sự cố. Nhóc con này để ý cái búa gỗ trong tay thị trưởng, nhân lúc ông đang hô giá liền ngoạm lấy cái búa, nằm bò ra bàn gặm nhấm. Đợi đến khi thị trưởng giành lại được cái búa từ miệng chú heo, ông còn làm động tác vẩy tay, ý nói trên búa đầy nước dãi của heo con. Khán giả bên dưới cũng được một phen cười nghiêng ngả.
Cuối cùng, chú heo đạt giải nhất là chú heo Beckham được bán với giá cao nhất là hơn 100 đô la, những con còn lại đều rơi vào khoảng vài chục đô. Sau khi đấu giá xong, lễ hội chạy heo của thị trấn nhỏ mới chính thức kết thúc.
Khi lên xe trở về nông trại của Dana, Cư An hỏi: "Lễ hội chạy heo này năm nào cũng tổ chức vào ngày hôm nay sao?".
Marcos cười quay đầu lại giải thích: "Không cố định ngày này, mà là cố định vào ngày Chủ nhật đầu tiên của tháng Ba hàng năm. Cái này mới là cố định. Sao, năm sau anh định mang heo ở nông trại tới tham gia à?".
Cư An lắc đầu cười nói: "Mấy con heo của tôi còn chưa đẻ heo con, nếu có con nào phù hợp thì tôi cũng muốn tới chơi cho vui!".
Melina cười nói: "Thực ra cuộc thi này chủ yếu là xem cho vui, quan trọng nhất là huấn luyện heo con biết cuối hàng rào có đồ ăn là được. Chúng tôi cũng rảnh rỗi mới huấn luyện một chút, người khác cũng vậy cả thôi. Mấu chốt vẫn là xem vận may trên sân đấu, nếu heo con không bị thứ gì khác thu hút sự chú ý thì thường là thắng".
Dana cười tiếp lời: "Nếu năm sau không ai thông báo cho anh ấy, có khi anh ấy chẳng nhớ nổi có cái lễ hội chạy heo này đâu, lần trước lễ hội Ngày Sóc đất mùng 2 tháng 2 còn bỏ lỡ cơ mà".
"Còn có cả lễ hội Sóc đất nữa à?". Cư An gãi đầu: Sao cảm giác quanh năm suốt tháng ở đây toàn là lễ hội thế này? Con sóc đất chỉ biết đào hang trong đất mà cũng có lễ hội sao?
Dana cười giải thích với Cư An: "Mỗi năm vào ngày 2 tháng 2, thị trưởng sẽ dẫn mọi người ra đồng tìm hang sóc đất, sau đó đào sóc đất ra xem chúng có nhanh nhẹn không. Nếu sóc đất bị đánh thức mà vẫn nhanh nhẹn thì nghĩa là mùa xuân đã tới. Cái này gọi là lễ hội Sóc đất báo xuân".
"Lúc đó chẳng phải đang bận về Trung Quốc đón Tết sao? Đợi năm sau rồi xem cũng được, dù sao năm nào chẳng có, chạy đi đâu được". Cư An cười nói.
Bốn người cứ thế trò chuyện rồi trở về nông trại của Dana. Dừng xe xong, Cư An vào nhà uống một tách cà phê rồi mới chào Dana để lái xe về phía nông trại của mình.
Dana vừa tới nông trại đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt của đám nhỏ, cứ như thể mới xa nhau hai ba ngày mà ngỡ như đã mấy năm. Thời gian gần đây, ngoài việc Teddy đã lớn hơn một vòng, giờ đứng lên có thể ôm lấy đùi Cư An, cặp anh em sư tử núi cũng đã lớn như một con mèo bự, ngày càng nghịch ngợm. Giờ chúng leo cây cực kỳ điêu luyện, rảnh rỗi lại leo trèo khắp cây cối quanh nhà để dọa lũ sóc con. Còn gia đình nhà cáo, cứ thấy người là lén lút trốn xuống dưới bậc thềm, Dana có cho ăn thế nào cũng không thân, ngoài Cư An ra thì chẳng thèm để ý ai. Wusong vẫn giữ vẻ lạnh lùng, tay không cầm đồ ăn thì cũng kéo một cành cây nhỏ, lúc nào cũng sẵn sàng dạy dỗ mấy đứa nhỏ, quả đúng là một người anh nghiêm khắc.
Về phần mấy chú sói con trong không gian của Cư An, chúng đã lớn rất nhanh. Dù sao cũng nuôi trong không gian nên giờ thấp hơn chó chăn bò ở nông trại một chút, hơn nữa không giống như chân sói bình thường mà Cư An quan sát, chân của ba chú sói con đặc biệt to khỏe, đầu cũng rộng hơn sói bên ngoài, không giống sói núi bên ngoài có mõm dài và thân hình thanh thoát. Toàn bộ từ hàm dưới đến phần trên chân trước đều phủ một lớp lông tơ dày, trông hơi buồn cười như thể đang quàng một chiếc khăn len thô vậy. Giờ đây tình cảm của ba nhóc với Cư An đã tiến bộ hơn, không còn nhe răng với anh nữa, đặc biệt là nhóc nhỏ nhất, tỏ ra rất ỷ lại vào Cư An, cứ thấy Cư An là thích quẩn quanh bên cạnh. Giờ ba nhóc đã ăn thịt, vì dự định sẽ thả chúng về núi nên Cư An không cho ăn thịt chín như những con vật khác ở nông trại, ba chú sói con đều ăn thịt sống. Thấy ba nhóc đã lớn gần bằng nhau, Cư An chuẩn bị nuôi thêm vài ngày nữa rồi tìm cơ hội thả chúng về núi.
Cư An để túi xách của Dana lên phòng ngủ trên lầu, hôm nay chiếc túi xách này cầm thấy nặng trĩu, không biết Dana đã bỏ những gì trong đó.
Sau khi ăn tối, dọn dẹp xong xuôi và chăm sóc đám nhỏ, hai người ngồi trên giường, Cư An mới phát hiện ra trong túi Dana có mấy cuốn sách về đàn Cello. Nhìn Dana đặt mấy cuốn sách lên đầu giường, Cư An hỏi: "Sao em lại có loại sách Cello này? Chỉ có sách thì có ích gì, em còn chẳng có cây đàn nào".
"Trước đây hồi học trung học em từng học Cello một thời gian, em rất thích nhưng đối với một cô gái nhỏ từng đá bóng kiểu Anh như em thì việc ngồi yên một chỗ thật quá nhàm chán. Mấy hôm trước dọn sách, em thấy mấy cuốn này nên lấy ra xem lại, nhớ lại dàn nhạc của trường hồi đó thấy cũng thú vị". Dana cười giải thích.
Cư An nhướng mày: "Cái này không tốt đâu, anh từng nghe ai đó nói một câu thế này: Nếu một người cứ mãi nhớ về chuyện cũ nghĩa là họ đã già rồi. Hai chúng ta mới hai mươi mấy tuổi, đang là độ tuổi rực rỡ nhất, nghĩ mấy chuyện này làm gì? Xem ra là do ở nông trại nhàn rỗi quá rồi. Đợi ít hôm nữa chúng ta đi du lịch, nhiệm vụ của em bây giờ là chọn địa điểm, bất cứ đâu!". Nói xong, Cư An đóng cuốn sách trên tay Dana lại.
Nghe đến du lịch, Dana bỗng phấn chấn hẳn lên: "Vậy chúng ta đi Đức xem sao. Mấy năm nay hai quốc gia em muốn tới nhất là Trung Quốc và Đức. Đợi tìm thời gian chúng ta đi du lịch Đức một chuyến. Cha em cứ hay kể hồi ông nội đưa cha đi Đức, phong cảnh đẹp đến nhường nào, em vẫn chưa từng tới đó bao giờ. Quê hương của ông nội em còn từng sinh ra một nhân vật vĩ đại mà người Trung Quốc các anh chắc chắn phải biết, đó là Karl Marx".
"Ồ! Hóa ra Dana và đồng chí Marx là đồng hương à, thất kính, thất kính!". Cư An chắp tay làm động tác vái chào, khiến Dana cười phá lên. Sau đó Cư An liền kéo mối quan hệ: "Nói như vậy anh cũng là đồng hương nửa vời của đồng chí Marx rồi, thế là được làm quen với nhà cách mạng lỗi lạc rồi đây".
Sau đó anh quay sang nói với Dana: "Được rồi! Đợi ít thời gian nữa thời tiết bớt lạnh, chúng ta sẽ đi Đức một chuyến, tiện thể ghé qua Paris hay London chơi luôn". Cư An vung tay đầy khí thế nói.