Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 180
Lần đầu gặp mặt Hầu Sâm

❊ ❊ ❊

Cư An nhìn thấy cái tên này thì cảm thấy hơi lạ, bèn khựng lại một chút rồi nhíu mày. Brad đứng bên cạnh thấy hành động của Cư An, có lẽ tưởng rằng Cư An hứng thú với gã này: "Sam đến từ Trung Quốc, cậu ta sang trung tâm huấn luyện của chúng tôi học thuần hóa ngựa từ năm mười chín tuổi, kỹ thuật rất tốt."

"Đến từ Trung Quốc sao?" Cư An nghe vậy thì bắt đầu thấy hứng thú: "Nếu kỹ thuật tốt như vậy, tại sao không có ai mời cậu ta thuần hóa ngựa?"

Brad ngập ngừng giải thích: "Cậu ấy học ở trung tâm chúng tôi năm năm, là một thanh niên rất chăm chỉ. Sau khi trở thành người thuần hóa ngựa cũng đã từng huấn luyện qua vài con, nhưng đều không phải là ngựa tốt. Chủ nhân của những con ngựa tốt thường chọn những huấn luyện viên lớn tuổi và có danh tiếng hơn, cậu ấy còn quá trẻ. Bây giờ hình như cậu ấy đang làm thêm ở một siêu thị Trung Quốc để trang trải cuộc sống. Nếu ông muốn thuê cậu ấy, vấn đề tiền lương chắc không thành vấn đề."

Sau khi nghe tin này, Cư An suy nghĩ một lát rồi quyết định gặp mặt người đồng hương này trước rồi mới đưa ra quyết định. Dù sao thì trong lòng anh cũng đang dự định để "Táo Bạo" lên đường đua, không thể qua loa được: "Vậy tôi muốn gặp người này, khi nào thì có thể gặp?"

"Nếu ông muốn gặp cậu ấy, hai mươi phút là đủ rồi. Bây giờ tôi gọi điện cho cậu ấy." Thấy Cư An gật đầu, Brad cầm điện thoại trên bàn lên và quay số: "Sam, bây giờ cậu có rảnh không? Có một vị tiên sinh muốn thuê huấn luyện viên ngựa chuyên nghiệp, ông ấy hứng thú với cậu và muốn gặp mặt một chút." Sau đó, gã ậm ừ trò chuyện vài câu rồi cúp máy, nói với Cư An: "Cậu ấy đang làm việc, nhưng đang xin nghỉ phép và sẽ tới ngay."

Cư An khẽ gật đầu rồi nói với Brad: "Ngựa của tôi có lẽ không thích cỏ linh lăng thông thường lắm, nó thích cỏ ở trang trại của tôi hơn. Vì vậy tôi định mỗi tuần phái người gửi một đợt cỏ tới cho cậu ấy, như vậy có được không?"

Brad do dự nói: "Không phải là không được, thưa ông, nhưng công thức dinh dưỡng tại trung tâm chúng tôi rất khoa học, tự ý thay đổi có thể không tốt cho ngựa."

"Cũng không hẳn là tự ý thay đổi, mấu chốt là con ngựa này không chịu ăn cỏ linh lăng, chỉ thích ăn cỏ ở trang trại chúng tôi thôi. Những thứ khác vẫn chuẩn bị cho nó như bình thường, như cà rốt chẳng hạn." Cư An giải thích.

Sau khi nghe Cư An giải thích, Brad suy nghĩ hồi lâu mới gật đầu nói: "Nhưng cỏ của ông nhất định phải qua sự kiểm định của chúng tôi. Nếu dinh dưỡng tương đương với cỏ linh lăng thì chúng tôi mới cho phép ông cho nó ăn. Có lẽ ông không hiểu, quá trình huấn luyện ngựa tiêu tốn rất nhiều sức lực, nếu không đủ dinh dưỡng sẽ gây tổn thương cho ngựa. Để giữ gìn danh tiếng của trung tâm, chúng tôi buộc phải yêu cầu như vậy. Mong ông thông cảm."

Cư An gật đầu: "Ừm, có thể dùng cỏ của tôi trước. Nếu các người kiểm tra thấy cỏ không đạt chuẩn thì có thể chuyển dần sang cỏ linh lăng, nếu dinh dưỡng đủ thì tiếp tục dùng cỏ của tôi. Vậy là không vấn đề gì nữa chứ?"

Mọi chuyện đều vui vẻ, sau đó Cư An và Brad bắt đầu trò chuyện trong lúc chờ đợi người đồng hương Trung Quốc kia tới. Chẳng bao lâu sau, Brad cũng biết người thanh niên trước mắt mình là ai, tất nhiên Cư An cũng chẳng cố ý giấu giếm gì.

"Lúc đó đọc báo thấy có một vị tiên sinh mua lại một trang trại lớn, không ngờ hôm nay lại được gặp người thật. Ban đầu tôi cứ nghĩ ít nhất cũng phải là một người hơn năm mươi tuổi, không ngờ lại trẻ như vậy." Brad cười nói.

Thời điểm đó Cư An cũng có xem báo, giọng điệu trên đó không mấy thiện cảm, trực tiếp lấy tiêu đề "Một trong những trang trại đắt nhất lịch sử Montana". Đắt cái con khỉ, đúng là dám chém gió. Trang trại nhà Rockefeller nằm ngay cạnh công viên Yellowstone, rộng tới mười sáu vạn mẫu Anh. Những trang trại lớn cỡ đó mà Cư An biết bây giờ e là không dưới mười cái, mảnh đất nhỏ của mình sao có thể coi là một trong những trang trại đắt nhất lịch sử được. Giờ nghĩ lại thấy nực cười. Đám phóng viên này ở đâu cũng một kiểu như nhau, hận không thể ngày nào cũng giật tít cho người ta giật mình, đúng là phong cách "giật tít" chính hiệu.

"Không có gì đâu, chỉ là thích cuộc sống nuôi ngựa chăn bò thôi, thực sự không thích sự ồn ào nơi thành phố lớn." Cư An bưng cà phê lên uống một ngụm, cười đáp.

Sau đó, Brad bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu về lịch sử của trung tâm huấn luyện này, nào là từng xuất hiện danh mã vào lúc nào, từng giành được giải quán quân ra sao. Gã nói như sương khói mịt mù khiến Cư An suýt nữa thì choáng váng. May mà Cư An vận khí đan điền, tự động lọc bỏ những phần mà anh cho là phóng đại quá mức. Cứ thế nghe Brad giảng "bài học lịch sử" suốt mười mấy phút, lúc này cửa mới vang lên tiếng gõ.

"Mời vào!" Brad đứng thẳng người lên nói.

Khi cánh cửa mở ra, Cư An thấy một thanh niên gầy gò tầm hai mươi mấy tuổi bước vào, trên người vẫn mặc bộ đồng phục làm việc, trên đó cài một cái bảng tên chữ Hán: "Hầu Sâm". Chết tiệt, cái tên này bọn Tây dịch kiểu gì thế không biết, cái họ này dịch thẳng thành "Sống" (Live), cũng không biết tên dở hơi nào dịch nữa.

Thấy Hầu Sâm bước vào, Brad vội vàng giới thiệu: "Đây là ông Cư và cô Dana, đây chính là Sam đến từ Trung Quốc."

Cư An và Dana đứng dậy bắt tay với Hầu Sâm. Hầu Sâm có vẻ hơi căng thẳng, thậm chí lúc bắt tay nụ cười trên mặt cũng hơi cứng nhắc, sau đó mọi người cùng ngồi lại xuống ghế sofa.

"Tôi cũng mới từ trong nước sang đây không lâu, thời gian còn chưa bằng cậu. Cậu kể cho tôi nghe vài năm nay cậu đã học được những gì đi." Cư An cười nói với Hầu Sâm.

Hầu Sâm ngồi xuống, gãi gãi sau gáy: "Tôi học thuần hóa ngựa ở đây tính đến nay đã gần mười năm rồi, luôn ở trung tâm huấn luyện này. Thuần hóa ngựa thực ra điều quan trọng nhất là phải hiểu ngựa. Ngựa cũng giống như con người chúng ta, mỗi con đều có tính khí khác nhau, chỉ khi cậu hiểu được tính khí của nó thì mới có thể thuần hóa nó thật tốt, thỉnh thoảng chỉnh sửa những lỗi sai của ngựa..." Ban đầu cậu ta còn hơi căng thẳng, nhưng càng về sau càng nói càng hay, ánh mắt cũng ngày càng sáng lên, như thể không phải đang nói với Cư An mà là đang nói với chính mình. Tuy Cư An không hiểu hết những gì cậu ta nói, nhưng anh cũng không phải kẻ ngốc chẳng biết gì về ngựa, đại đa số những gì cậu ta nói đúng hay sai Cư An vẫn phân biệt được. Trực giác mách bảo anh rằng người đồng hương trước mắt này rất khá, ít nhất cũng có thể coi là "có nghề".

Thấy Hầu Sâm còn muốn nói tiếp, Cư An cười ngắt lời: "Được rồi, vậy tiếp theo chúng ta hãy bàn về vấn đề đãi ngộ của cậu."

Hầu Sâm sững sờ, sau đó chỉ vào mình bằng tiếng Trung: "Ông nói tôi được thuê rồi sao? Ông để tôi phụ trách thuần hóa ngựa cho ông?" Sau đó cậu ta dừng lại một chút rồi dùng tiếng Anh lặp lại một lần nữa.

Cư An gật đầu cười nói: "Cậu nghe không nhầm đâu, tôi quyết định giao ngựa của mình cho cậu huấn luyện, giờ chúng ta bàn về đãi ngộ của cậu nhé."

Hầu Sâm vội nói: "Đãi ngộ của tôi chỉ cần đủ ăn đủ tiêu là được, chỉ cần cho tôi huấn luyện ngựa là ổn rồi." Hầu Sâm mải nói mà không hề để ý Brad ở bên cạnh đang nháy mắt ra hiệu với cậu ta.

"Vừa rồi tôi đã xem qua mức phí của các huấn luyện viên trong trung tâm, vậy đi, tôi trả cậu lương bốn ngàn đô la một tháng, thuê trước nửa năm. Sau nửa năm tùy vào biểu hiện mà ký tiếp, nếu đạt thành tích tốt thì lương sẽ tăng thêm, cậu thấy thế nào?" Cư An cười nói.

Hầu Sâm sững người, mức lương này rất khá. Tất nhiên nếu đặt ở New York thì không tính là lương cao, ngay cả cảnh sát New York mới vào nghề cũng tầm mức lương đó, nhưng đây không phải New York, đây là Montana, mức lương như vậy đã là rất tốt rồi.

Brad ở bên cạnh thấy Hầu Sâm vẫn còn ngẩn người liền nói: "Mức lương rất hợp lý." Lúc này Hầu Sâm mới phản ứng lại, vội vàng gật đầu nói: "Cao lắm rồi, cao lắm rồi."

Nghe vậy Cư An buồn cười, chàng trai này cũng là người thật thà giống như Nhị Tráng vậy. Nhìn biểu hiện lúc cậu ta mới bước vào, đúng chuẩn kiểu thanh niên "trạch nam" thời nay, chỉ thích tập trung vào việc của mình, không quan tâm tới những thứ bên ngoài.

Vì mọi chuyện đã bàn bạc xong xuôi, những việc tiếp theo đều dễ giải quyết. Brad lấy ra một tập tài liệu, đó là bản thảo hợp đồng, trên đó liệt kê rất nhiều điều khoản. Mọi người ký tên qua loa vào thỏa thuận, còn về việc ký kết chính thức thì phải đợi Cư An gửi hợp đồng cho Niên xem xét mới quyết định được. Có lẽ cũng không có vấn đề gì lớn, uy tín thương mại ở Mỹ vẫn còn chút giá trị.

Vì mọi việc đã xong, Cư An và Dana cũng không ở lại lâu. Người Mỹ sẽ không bao giờ có kiểu: "Ôi đã quá trưa rồi, đi thôi đi thôi, mọi người cùng đi ăn một bữa, tôi mời," không có chuyện đó đâu, thường thì ai ăn nấy trả tiền là xong.

Brad tiễn Cư An và Dana ra cửa, Hầu Sâm cũng đi theo ra ngoài. Cư An cười nói với cậu ta: "Thế nào, trưa nay cùng đi ăn với chúng tôi không? Chúng ta theo kiểu trong nước, tìm hiểu kỹ hơn một chút, cậu thấy sao?"

Hầu Sâm cười gãi gãi sau gáy: "Theo thói quen trong nước thì phải là tôi mời ông ăn cơm mới đúng, nhưng nói thật là bây giờ tôi không có tiền mời khách."

Sự thẳng thắn của cậu ta khiến Cư An bật cười: "Không sao, hôm nay tôi mời. Chúng ta mới gặp lần đầu, cậu lái xe tới à? Nếu có lái xe thì cậu đi trước dẫn đường, nếu không thì đi cùng chúng tôi, chúng ta tìm một quán nào đậm vị Trung Quốc ăn một bữa. Người ta nói "đồng hương gặp đồng hương", ở đất Mỹ này chúng ta cũng coi như là đồng hương rồi."

"Vậy thì đúng là đồng hương rồi. Tôi làm gì có xe, vừa rồi tôi bắt taxi tới, thời gian gấp quá nên chưa kịp thay cả quần áo, chiều còn phải tới siêu thị xin nghỉ việc nữa." Hầu Sâm nói.

Sau khi ba người Cư An chào tạm biệt Brad, Hầu Sâm lên xe của Cư An. Theo hướng Hầu Sâm chỉ, xe chạy vòng quanh Bozeman một lúc rồi tìm chỗ đỗ, ba người bắt đầu đi bộ. Chỉ vài phút sau, cả ba đã đứng trước cửa một quán ăn Trung Quốc. Quán này mặt tiền trông khá bình thường, chỉ là trước cửa đặt hai con sư tử đá nhỏ, không phải loại ở châu Phi mà là loại đầu có búi tóc như trong nước vẫn thấy.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:177
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »