Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 104
Nhà di động

❊ ❊ ❊

Khi Cư An từ trong không gian bước ra, đã là gần bốn giờ chiều. Cậu xách theo hai tên nhóc là Ngộ Không và Teddy ra ngoài, đi tới cạnh giường, cầm lấy chiếc mũ và điện thoại đang đặt trên đó. Vừa định bỏ điện thoại vào túi thì thấy có hai cuộc gọi nhỡ, một là của Jasmine, cuộc còn lại là của Lục Quảng Nguyên - người anh em đang kinh doanh nông trại ở gần thác nước lớn.

Cư An gọi lại cho Jasmine trước. Sau khi điện thoại kết nối, cậu hỏi: "Vừa rồi anh bận chút việc nên không thấy điện thoại, có chuyện gì không Jasmine?"

Đầu dây bên kia, Jasmine cười đáp: "Không có chuyện gì, chỉ là muốn gọi hỏi xem anh đang làm gì thôi. Nông trại của anh bận xong chưa? Gặp anh hai lần thì cả hai lần anh đều bận không có thời gian ở bên em, đến chỗ anh mà em cứ thấy buồn chán một mình."

Lại còn bảo buồn chán? Cư An thầm nghĩ, không biết là ai ngày nào cũng dẫn theo Teddy và Ngộ Không chơi đùa vui vẻ đến thế. Nhưng tất nhiên, Cư An không đời nào nói thẳng ra như vậy, là kẻ ngốc cũng biết phải dỗ dành bạn gái thế nào: "Tay chân anh cũng xong xuôi cả rồi, mấy ngày nay bận rộn quá nên bỏ bê em. Ngày mai nếu em rảnh thì qua đây nhé, Ngộ Không và Teddy nhớ em lắm, hai ngày em đi chúng nó chẳng buồn ăn uống gì cả." Cư An nói dối không chớp mắt, liếc nhìn Teddy béo ú đang nằm xoài ra sau lưng Ngộ Không nghịch đuôi, còn Ngộ Không thì chớp chớp đôi mắt nhỏ nhìn cậu, miệng cười mà mắt không cười, chẳng có vẻ gì là nhớ nhung Jasmine cả.

"Vậy sáng mai em qua, em cũng nhớ hai nhóc đó lắm. Trưa nhớ chuẩn bị món cà chua xào trứng cho em nhé, mấy ngày nay không được ăn rồi." Jasmine vui vẻ nói.

Kể từ sau chuyến đi Trung Quốc, Jasmine đã mê mẩn món ăn này. Làm thì đơn giản, người Trung Quốc thấy dễ nhưng người nước ngoài lại cho là phức tạp. Tóm lại, Cư An thấy người nước ngoài rất dễ bị dụ. Hai người lại nũng nịu thêm một lúc rồi mới tắt máy.

Tiếp đó, Cư An gọi cho Lục Quảng Nguyên: "Alo! Anh Lục ạ, em là Tiểu Cư đây."

Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói đôn hậu của Lục Quảng Nguyên: "Dạo này bận lắm à? Nếu không bận thì ghé chỗ anh chơi một chuyến. Bí đỏ trong nhà thu hoạch hết rồi, mười ngày nữa là đến Halloween, chú cũng đừng mua bí làm gì, qua nhà anh lấy vài quả về. Vừa hay nông trại dạo này đang tổ chức hội chợ, chú cũng tới chơi cho biết."

Cư An ngạc nhiên nói: "Em vừa mới xong việc ở nông trại. Nông trại dạo này phải tiếp nhận hơn hai vạn con bò, vừa mới rảnh tay một chút. Không ngờ nhanh thế đã tới Halloween rồi, đây là Halloween đầu tiên của em, phải tính toán kỹ lưỡng mới được. Nhưng mà qua chỗ anh thì thôi vậy, dạo này nông trại đang nhập bò, kiểu gì em cũng phải ở nhà trông coi."

"Chà! Thế thì quy mô lớn rồi đấy! Anh nghĩ cũng phải, đợt trước qua chỗ chú xem một vòng, rộng thật đấy. Bò nhiều thì tốt, nhân thủ cũng tìm đủ rồi chứ? Việc này cần nhiều người lắm, anh cũng nghe nói chú mua một lúc hơn hai vạn con bò cơ mà." Lục Quảng Nguyên cười nói.

"Mấy người Mỹ này miệng nhanh thật, mới có mấy ngày mà tin tức đã truyền tới chỗ anh rồi. Chuyện tìm người thì đừng nhắc tới nữa, ban đầu định tìm toàn người Mỹ, ai ngờ cuối cùng chỉ tìm được vài người, mà toàn là tầm ba mươi tuổi có gia đình cả rồi, chẳng có lấy một người trẻ. Số còn lại em định thuê người Chile." Cư An phàn nàn.

Lục Quảng Nguyên nghe xong liền nói: "Đám người Mỹ này lười lắm, làm sao bằng anh em mình. Hồi mới tới Mỹ, việc gì bẩn thỉu vất vả tụi mình cũng làm. Họ bây giờ chỉ giỏi biểu tình thôi, đợt trước còn biểu tình phản đối người nhập cư mới cướp mất bát cơm của họ. Chỉ giỏi cái miệng, so với thế hệ người Mỹ đi trước thì thanh niên bây giờ kém xa."

Cư An đồng tình: "Đúng vậy, thuê một người Chile một tháng chín trăm đô, bao ăn ở, lại còn không có ngày nghỉ. Thuê một người Mỹ một tháng ít nhất một ngàn hai trăm đô, cũng bao ăn ở, lại còn nghỉ phép, rồi đóng đủ thứ bảo hiểm, tính ra một tháng ít nhất mất hai ngàn, mà còn chẳng tìm được người."

Lục Quảng Nguyên cười bảo: "Nếu chú muốn, có thể thuê hai người nhà mình xem sao?"

Cư An nói: "Người Trung Quốc mình cũng có người biết chăn nuôi sao? Cái này em thật sự không nghĩ tới. Em cứ tưởng toàn là mở nhà hàng, không thì làm nghiên cứu, kinh doanh thôi. Nhưng nói trước là người nhập cư lậu thì em không dám thuê đâu, xảy ra chuyện phiền phức lắm. Nếu có thẻ xanh mà muốn làm thì em cũng đối xử như người Mỹ thôi, anh thấy thế nào?"

"Có vài cậu nhóc, tầm hơn hai mươi tuổi, sang đây bằng visa lao động, giờ mất việc rồi. Hai hôm trước có tới chỗ anh tìm việc. Trước đây họ cũng từng chăn bò, chăn ngựa ở nông trại tại California. Gia đình tốn bao nhiêu tiền mới đưa được họ sang Mỹ kiếm tiền, giờ không tìm được việc thì phải bị trục xuất về nước. Chú biết đấy, chỗ anh cả nhà làm cũng xuể rồi, thực sự không giúp được gì, nên mới nghĩ tới chú." Lục Quảng Nguyên cười nói.

"Thế thì không thành vấn đề, dù sao cũng là người nhà cả. Nhưng em nói trước, đứa nào lười biếng, nếu Thomas không ưng thì vẫn phải cuốn gói. Quyền thuê hay đuổi việc em giao hết cho Thomas rồi." Cư An nói.

Lục Quảng Nguyên cười lớn: "Không vấn đề gì, nếu lười thì anh cũng chẳng giới thiệu cho chú làm gì. Ba cậu nhóc này đều từ nội địa sang, gia đình tốn kém lắm mới lo được suất đi làm nước ngoài, bảo là kiếm được nhiều tiền. Vừa trả xong nợ cho môi giới thì mất việc. Hay là hai ngày tới anh dẫn mấy đứa qua cho chú xem mặt nhé?"

Cư An suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy thì sớm một chút đi, tiện thể làm quen công việc luôn."

Lục Quảng Nguyên cười nói: "Vậy mai anh dẫn ba cậu nhóc đó qua, tiện thể mang cho chú mấy quả bí đỏ to."

"Được rồi! Vậy cứ thế đi anh Lục, em cúp máy đây." Cư An nghe đầu dây bên kia đáp "được" rồi liền cúp điện thoại.

Nếu đoạn đối thoại trên mà bị Vương Phàm, Ngô Minh hay Lưu Siêu nghe thấy, chắc chắn họ sẽ cười đến vỡ bụng. Kẻ lười nhất nông trại? Rõ ràng là Cư An chứ còn ai vào đây nữa. Ngoài ngủ ra thì chỉ có đi lang thang, hợp tác mở công ty mà chỉ đến đúng một lần, đến cái phần mềm công ty sản xuất là gì còn chẳng rõ, vậy mà cũng dám nói người khác lười. Nhưng biết sao được, Cư An may mắn có được viên ngọc, đúng là người lười có cái phúc của người lười.

Bước ra khỏi cửa, một tiếng huýt sáo gọi Đậu Thảo tới. Khi Tuyết Hoa chạy theo, Cư An không dắt nó đi như mọi khi, vì nó đang mang thai, đợt trước cậu đã dặn Nancy phải chú ý chăm sóc nó kỹ càng. Cư An lắp yên cho Đậu Thảo rồi đi tìm ông Thomas. Chạy tới chỗ đàn bò của Huân và Andrew hỏi mới biết ông Thomas đang bận ở căn nhà mới phía đông. Cư An đành quay đầu ngựa, phi về phía đông.

Thả cho Đậu Thảo chạy một mạch, trên đường cậu chào hỏi hai người đang lái máy kéo thu hoạch cỏ khô. Nhìn từng dải cỏ được cắt xuống, rồi những cuộn cỏ lớn được cuộn lại, tuy nông trại không còn vẻ tĩnh lặng như trước, nhưng lại tràn đầy sức sống mới. Cư An phi ngựa tới nơi, thấy một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt. Một nhóm hơn mười người đang đặt những thanh gỗ vuông dưới nền nhà. Một mảnh cỏ đã được dọn sạch, lộ ra lớp đất vàng. Trên mặt đất đào hơn hai mươi cái hố lớn, mỗi hố đều đổ đầy bê tông thành những khối vuông, trên mỗi khối đã cố định sẵn một thanh gỗ vuông, tạo thành hơn mười ô gỗ trên mặt đất. Như vậy khung dưới của tòa nhà đã hoàn thành, bây giờ họ đang nối các thanh ngang giữa các thanh gỗ vuông để cố định nền nhà. Phần lớn các ô đã được lắp thanh ngang, dự tính chỗ còn lại tối nay cũng sẽ xong.

Thấy Cư An cưỡi ngựa tới, Thomas và Lawrence đang kẻ vạch trên thanh gỗ, chỉ đạo mọi người lắp thanh ngang liền cười lớn chào cậu. Cư An cũng chào hỏi mọi người một lượt rồi đi tới cạnh Thomas, khen ngợi: "Mọi người làm nhanh thật, căn nhà này coi như hoàn thành được một nửa rồi nhỉ."

Thomas lắc đầu: "Mới được một phần nhỏ thôi. Ngày mai chúng ta có thể bảo công ty nhà ở chuyển tường, mái nhà và cửa sổ tới. Sau khi lắp xong, mọi người chỉ cần nối đường ống, lát sàn, rồi liên hệ công ty điện nước để đấu nối điện, nước và hệ thống sưởi là xong."

Cư An gật đầu. Ở Mỹ, xây loại nhà này cứ như chơi xếp hình vậy, lắp ghép theo mô-đun. Đừng nhìn căn nhà có vẻ đơn giản, hiệu quả cách âm, giữ nhiệt còn tốt hơn cả tường gạch. Hơn nữa, nếu muốn di chuyển, chỉ cần tháo vài linh kiện, tìm một chiếc xe kéo lớn, dùng vài cái kích thủy lực là có thể kéo đi khắp nơi. Vì thế, nếu may mắn, bạn có thể bắt gặp cảnh tượng một căn nhà nhỏ đang được xe kéo đi trên đường ở miền Tây nước Mỹ.

"Khoảng khi nào thì xong? Lô bò đầu tiên của nông trại sắp tới rồi. Ngoài ra em cũng tìm được ba người làm, ngày mai họ tới, lúc đó anh sắp xếp nhé." Cư An nói.

Thomas gật đầu nhẹ rồi đáp: "Khung chính coi như xong rồi, thêm ba ngày nữa là hoàn thiện. Nhưng để ở được thì cần thêm mười ngày, đấu nối đường ống, lát sàn, lắp bồn cầu, bồn rửa, rồi đợi sơn khô cũng mất chừng đó thời gian. Người tới thì tạm thời cứ ở căn nhà bên kia đi, vẫn còn mấy phòng trống."

"Dù sao thì anh cứ sắp xếp nhé." Cư An cũng giúp mọi người khiêng gỗ. Khi đặt thanh gỗ ngang nối vào các thanh gỗ vuông lớn, Cư An phát hiện ở giữa các thanh gỗ còn dùng gỗ ngắn nối lại, tạo thành những ô vuông rộng khoảng 15cm, dài 30cm. Nhìn những ô gỗ được nối lại, Cư An cảm thán, thảo nào nhà này vận chuyển được, phần đáy này thực sự rất chắc chắn. Tất cả gỗ khi mua về đều đã qua xử lý, nghe nói dùng mấy chục năm cũng không mục nát. Phía trên còn phải lát một lớp ván gỗ dày, sau khi ngăn phòng lại còn phải lát sàn, tốt hơn nhiều so với chỗ cậu ở trước kia.

Bận rộn đến tận sáu giờ, mọi người mới thu dọn công cụ ra về. Cư An thì quay về nấu cơm, đám cao bồi còn phải lùa đàn bò lại gần nhà để chuẩn bị qua đêm.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:88
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »