Khi Ju An theo Jessica bước vào lớp học, mấy cái đầu nhỏ trong lớp vừa nhìn thấy Jerry ôm hai con báo núi tiến vào liền lập tức reo hò, bọn trẻ vây quanh Jerry, vừa líu ríu trò chuyện vừa xoa đầu những chú báo con. Hai tiểu bảo bối bị nhiều bàn tay nhỏ bé sờ mó, thêm vào việc Jerry ôm không được thoải mái cho lắm, bắt đầu vặn vẹo cơ thể đòi xuống.
Jessica nhìn thấy tình cảnh này, vỗ tay nói: "Được rồi, các con mau về chỗ ngồi của mình đi, lát nữa mỗi người đều có thể ôm một chút, nhanh lên nào". Đám nhóc con lúc này mới chịu trở về chỗ ngồi của mình.
Cô ra hiệu cho Ju An đứng vào vị trí bục giảng, sau đó giới thiệu: "Đây là ông Ju An đến từ Trung Quốc, sau đây xin mời ông ấy kể cho chúng ta nghe về văn hóa Trung Quốc, mọi người hãy hoan nghênh nào". Nói xong, cô dẫn đầu vỗ tay, mấy nhóc tì bên dưới cũng bắt chước vỗ đôi bàn tay nhỏ, nhưng mắt vẫn cứ dán chặt vào anh em báo núi, trông không mấy hào hứng.
Ju An đi tới bên cạnh bục giảng, mở máy tính xách tay, chiếu những bức ảnh đã chuẩn bị sẵn lên màn hình, bắt đầu nói: "Chào mọi người, tôi là Ju An đến từ Trung Quốc, mọi người cứ gọi tôi là An thôi nhé, bây giờ tôi bắt đầu kể cho mọi người nghe về Trung Quốc". Tiếp đó, anh bắt đầu kể theo thứ tự đã sắp xếp sẵn, từ Cố Cung. Kể được một lúc, anh phát hiện đám nhóc chẳng mấy hứng thú với hoàng cung hay kinh kịch gì đó, đành phải nhảy cóc đến đoạn cuối cùng, giới thiệu về quốc bảo gấu trúc lớn và khỉ vàng. Lúc này, ánh mắt của đám nhóc mới chịu rời khỏi anh em báo núi để hướng về phía màn hình một chút.
Anh thao thao bất tuyệt mười mấy phút, cuối cùng cũng nói xong, Jessica lại dẫn đầu vỗ tay, sau đó nói với đám nhóc: "Bây giờ mọi người có câu hỏi gì thì có thể đặt câu hỏi cho ông Ju An". Vừa dứt lời, mấy cánh tay bụ bẫm đã đồng loạt giơ lên.
Jessica chỉ vào một nhóc tì: "Elena, con hỏi trước đi".
Cô bé tên Elena kia liền nói: "Thưa ông, hai chú sư tử nhỏ của ông có ăn thịt không ạ?". Nghe vậy, Ju An cảm thấy hơi cạn lời, anh nói với cô bé: "Ừm! Hai chú báo núi này ăn thịt, vừa ăn lúc nãy xong. Trước đó thì chúng uống sữa".
Sau đó, đám nhóc mỗi đứa đều đặt một câu hỏi, chỉ có duy nhất một câu liên quan đến bài giảng của Ju An mà anh thậm chí còn không trả lời được. Một nhóc tì hỏi Ju An: "Tại sao quanh mắt gấu trúc lớn lại có vòng tròn màu đen ạ?". Câu hỏi khiến Ju An toát mồ hôi hột, thầm nghĩ: Mình làm sao biết được vì sao ông cụ quốc bảo lại có quầng mắt đen chứ? May mà Jessica đã giải vây giúp Ju An, bảo với nhóc tì đó rằng gấu trúc con sinh ra đã có quầng mắt đen rồi.
Hỏi đáp xong xuôi, Ju An mới được giải thoát, anh giúp Jerry đặt hai con vật nhỏ trong lòng cậu bé lên bàn. Lúc này, Jessica dẫn đám nhóc xếp hàng, lần lượt ôm ấp chơi đùa cùng Hans và Jin Bao. Jerry nhỏ thì như một ông cụ non đứng bên cạnh hướng dẫn các bạn khác cách ôm báo núi, nhưng lại không biết rằng kiểu ôm dang rộng tay của mình khiến Hans và Jin Bao cực kỳ khó chịu.
Cuối cùng, đám nhóc ngồi quây thành một vòng tròn, vây Jin Bao và Hans ở giữa. Hai chú báo nhỏ vừa thoát khỏi đám "ma trảo" liền bắt đầu đùa nghịch với nhau, đứa cắn tai đứa, đứa cắn đuôi đứa, biểu diễn ngay ở giữa. Đám nhóc xung quanh xem một cách say sưa, thỉnh thoảng lại vỗ đôi bàn tay nhỏ, gọi tên hai anh em, mong chúng chạy về phía mình. Cứ như vậy, bọn trẻ chơi đùa cho đến tận khi tan học.
Tan học cũng là lúc ra về, Ju An dọn dẹp đồ đạc, chào tạm biệt đám trẻ, dẫn theo Jerry đang ôm anh em báo núi trở lại xe. Jerry đặt hai con vật nhỏ lên xe, chào tạm biệt Teddy, Wu Song và báo núi, cuối cùng mới vẫy vẫy tay nhỏ với Dana và Ju An rồi tự mình lên xe buýt trường học về nhà.
Khi Ju An nhảy lên xe, cho xe rời khỏi trường, Dana ôm Hans và Jin Bao trong lòng, vừa vuốt ve vừa hỏi: "Thế nào, bài giảng có suôn sẻ không?".
Ju An lắc đầu nói: "Đừng nhắc nữa, sự chú ý của đám nhóc cơ bản đều dồn cả vào hai tên nhóc này, tôi giảng cái gì chẳng ai nghe cả, công sức chuẩn bị bấy lâu nay thành công cốc. Cuối cùng vẫn là nhờ gấu trúc mới thu hút được sự chú ý của bọn trẻ vài phút, nếu không thì tôi chỉ có nước đứng trên bục giảng tự nói một mình. Lần sau đến đây nhất định không được mang theo đám này, chúng giành hết ống kính rồi".
Dana cười lớn: "Ai bảo anh không dễ thương bằng các cục cưng của em, anh nói xem có phải không nào, có phải không?". Nói xong, cô còn nhấc Jin Bao trong tay lên, hôn tới tấp vào miệng nó.
Nhìn "cục cưng" mỗi ngày phải tiêu tốn mấy cân thịt này, Ju An lắc đầu tiếp tục lái xe.
Anh tiện miệng hỏi Dana: "Đám nhóc tan học sớm thế này, mới mấy giờ mà đã về chăn cừu rồi".
Vừa đùa nghịch với hai con vật nhỏ trong lòng, Dana vừa trả lời: "Trẻ con bây giờ đi học chủ yếu là để chơi, chứ có việc gì đâu. Mục đích là để chúng kết bạn, tiện thể học hỏi kiến thức thôi, phải lên cấp ba mới bận rộn được. Hồi nhỏ anh không như thế à?".
Ju An lắc đầu nói: "Hồi đó tôi tan học muộn lắm, tối về nhà còn phải làm bài tập, viết chữ, học thuộc lòng các kiểu".
"Vậy trẻ con Trung Quốc khi nào mới có thời gian chơi đùa?" Dana tò mò hỏi.
Ju An cười đáp: "Tôi không biết người khác có thời gian hay không, dù sao thì tôi luôn có cách. Ví dụ như giáo viên bắt viết chữ ba lần, tôi liền cầm ba cái bút viết cùng một lúc, thế là chỉ cần viết một lần là xong. Mỗi ngày tan học xong là lại chạy đi chơi điên cuồng với bạn bè, đến tận tối mịt mới lấm lem bùn đất về nhà. Đến lúc chuẩn bị đi ngủ mới nhớ ra bài tập chưa làm, thế là bắt đầu chạy đua làm bài. Có những lúc buồn ngủ quá thì để dành đến sáng hôm sau, sáng sớm đến trường lại chép của người khác".
Dana nghe xong cười lớn nói: "Anh không giống với đứa trẻ Trung Quốc trong tưởng tượng của em chút nào, anh đúng là một cậu bé hư, giáo viên chắc hẳn phải đau đầu lắm".
"Có gì khác đâu, đều là tóc đen mắt đen cả thôi" Ju An không hề để tâm nói: "Giáo viên của tôi rất nghiêm khắc, là một bà cụ hơn năm mươi tuổi nhưng rất nhân từ, bà rất thích mấy đứa học sinh nghịch ngợm như chúng tôi, cũng rất kiên nhẫn. Đến năm lớp ba, bà nghỉ hưu, rất nhiều đứa trẻ đã bật khóc" Ju An có chút hoài niệm nói.
Dana nói: "Bà ấy là một giáo viên tốt. Hồi em học cấp ba, trong lớp có một cậu bạn gốc Hoa, thành tích quá giỏi, lúc đó cậu ta đã bắt đầu đọc một số giáo trình đại học rồi. Khi đó chúng em không thích chơi cùng cậu ấy, chỉ cảm thấy cậu bạn này quá lợi hại, hơn nữa cậu ấy cũng không nói nhiều. Giáo viên vật lý thời đó rất thích cậu ấy, nhưng người như vậy ở cấp ba thường dễ bị cô lập, bị gọi là mọt sách".
"Đứa trẻ tội nghiệp, đến đại học còn chẳng kiếm nổi bạn gái, suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào sách vở" Ju An cười trêu chọc.
Dana xua tay nói: "Anh sai rồi, bây giờ ở đại học, những cô gái thông minh đều tìm bạn trai là mọt sách cả. Bởi vì những gã chỉ biết khoác lác, vẻ ngoài bóng bẩy kia, sau khi tốt nghiệp so với mấy cậu mọt sách này thì kém xa. Rất nhiều mọt sách vừa tốt nghiệp đã vào được các công ty lớn, thu nhập ổn định lại tốt, chẳng mấy năm đã có thể mua nhà, hưởng phúc lợi cực tốt của công ty lớn. Một người bạn cùng phòng đại học của em chính là như vậy, cô ấy xinh đẹp, tìm được bạn trai không những thấp mà còn khờ khạo. Rất nhiều cô gái sau lưng đều cười nhạo bạn trai cô ấy. Những gã là chủ lực đội tuyển trường được các cô gái yêu thích kia, trừ những gã có điều kiện gia đình ưu việt sẵn ra, thì chẳng có mấy người sau khi tốt nghiệp có thể so sánh với đám mọt sách này. Về cơ bản thu nhập chỉ bằng một nửa đám mọt sách thôi, cho nên nói khi kinh tế khó khăn, tương lai của đám mọt sách mới là một bầu trời tươi sáng".
Ju An nghe xong vỗ vào vô lăng nói: "Tôi đến đây muộn quá rồi, hồi ở trường tôi cũng là kiểu vùi đầu học tập, đúng là treo tóc lên xà nhà, đâm dùi vào đùi, chăm chỉ lắm đấy. Nghe em nói thế, nếu tôi đến đây sớm hơn, biết đâu đã có cô nàng cấp hoa khôi yêu tôi rồi".
Phì một tiếng, Dana bật cười: "Anh đừng có nói bậy. Người mà giáo viên bắt viết chữ mấy lần còn dùng mấy cái bút để viết như anh, em không tin ở đại học anh có thể chăm chỉ đến thế. Biết đâu anh chính là kiểu dựa vào bố mẹ để đi học, suốt ngày ở trường chỉ nghĩ cách làm sao để lấy lòng các cô gái".
"Ừm? Đại học ở đây cũng có chuyện đi cửa sau à? Tôi cứ tưởng đại học Mỹ đều là cạnh tranh bằng thực lực chứ" Ju An vừa nhìn đường vừa tiện miệng nói.
"Đâu ra mà lắm công bằng thế. Đừng nói là trường đại học bình thường em học, ngay cả những trường thuộc Ivy League như Harvard, MIT, Yale đều có một lượng lớn học sinh "quan hệ", nào là con cái của hội đồng trường, nhà tài trợ lớn, không thiếu một ai, lái xe sang đi học đầy rẫy. Nhưng những năm gần đây, sinh viên Trung Quốc nhìn chung đều rất giàu. Hồi em học đại học có gặp một cô gái đến từ Trung Quốc, chỉ riêng túi hàng hiệu thôi đã có hơn mười cái, nhìn mà chúng em phải tắc lưỡi. Vừa đến chẳng bao lâu đã mua một căn biệt thự không xa trường, chúng em còn từng đến biệt thự của cô ấy mở tiệc nữa kìa. Chẳng trách người ta nói trung tâm tương lai của thế giới nằm ở Trung Quốc, đúng là giàu thật".
Ju An lắc đầu nói: "Những người có thể đến Mỹ du học bây giờ phần lớn đều là nhà có tiền có thế, nên em mới thấy người Trung Quốc giàu thôi. Thực ra đại đa số người Trung Quốc cũng chẳng có bao nhiêu tiền, cuộc sống cũng chỉ bình bình đạm đạm trôi qua, con cái nhà giàu mới chạy sang Mỹ, Âu, Canada thôi".
Dana cười hỏi: "Vậy sao anh lại chạy đến đây rồi còn mua cả nông trại, chẳng lẽ anh cũng thuộc loại con nhà giàu à?".
"Bố mẹ tôi chỉ là công nhân bình thường thôi. Lúc đó một người bạn cũ để lại cho tôi vài bức tranh sơn dầu, tôi liền đến Mỹ để giám định. Giám định xong mới phát hiện món đồ này đáng giá không ít tiền, cộng thêm việc bản thân ở Trung Quốc cũng thích cưỡi ngựa, bán hai bức tranh xong mới có tiền mua nông trại. Trước khi mang mấy bức tranh đó đến Mỹ, tổng tài sản trong người tôi cộng cả tiền tiết kiệm cũng không quá bảy nghìn đô la" Ju An nhìn Dana cười nói.
"Vậy thì anh đúng là may mắn thật, người bạn đó lúc đó không nói cho anh biết giá trị của những bức tranh này sao? Bạn anh còn đó không?" Dana nhìn Ju An hỏi.
"Lúc tôi nhận được tranh thì ông ấy đã qua đời rồi" Ju An lắc đầu.