Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 148
Không tương dung

❊ ❊ ❊

Dana nghe vậy liền nâng súng lên, bước chân hướng về phía trước, nhắm chuẩn rồi bóp cò. "Đoàng!" Một tiếng súng vang lên, viên đạn trúng ngay hồng tâm. Tiếp đó, trong bốn viên đạn còn lại chỉ có một viên hơi lệch một chút. Sau khi thay băng đạn, lại thêm vài tiếng súng nữa vang lên. Tổng cộng hai mươi viên đạn bắn ra, chỉ có ba viên hơi lệch, trong đó một viên rơi ra ngoài vòng tròn đầu tiên. Sau khi bắn xong, Dana tháo băng đạn, kiểm tra kỹ lưỡng rồi đi đến bên cạnh Cư An, đưa súng cho anh.

Gương mặt đeo kính bảo hộ màu vàng lục càng làm nàng thêm mê người, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy nụ cười, tỏ vẻ rất hài lòng với thành tích của mình. Cư An nhận lấy súng, định bước tới phía trước, ai ngờ Teddy vừa nghe tiếng súng đã ôm chặt lấy chân anh, thỉnh thoảng lại thò đầu từ sau đùi Cư An ra để xem xét động tĩnh bên ngoài. Mãi cho đến khi Cư An xoa đầu an ủi hai cái, Teddy mới chịu buông ra. Dana dắt Teddy lên xe mô tô bốn bánh, tự mình ngồi vào ghế rồi ôm Teddy vào lòng.

Sau khi nạp đạn, Cư An hơi nghiêng người rồi bóp cò. Tốc độ của anh nhanh hơn Dana nhiều, chỉ loáng cái đã bắn hết hai mươi viên đạn. Sau khi bắn xong, kiểm tra băng đạn không có vấn đề gì, anh liền đi về phía xe mô tô, lấy từ trong túi ra hai mươi đô la đưa cho Dana đang hân hoan vui sướng, rồi hôn nàng một cái. Coi như có được có mất, cuối cùng cũng gỡ gạc lại được chút ít. Teddy chổng cái mông to, mỗi khi nghe tiếng súng là lại vùi đầu vào lòng Dana, cho đến khi hai người hôn xong vẫn không dám ló đầu ra.

Dù là sân tập bắn của nhà mình, mục tiêu gần hơn sân tập trong thị trấn, nhưng tài bắn súng của Dana chắc chắn giỏi hơn Cư An. Cư An nhìn Dana cầm tờ hai mươi đô la vẫy vẫy trên tay, phát ra tiếng kêu "xào xạc", cười hỏi: "Tài bắn súng của em thật tuyệt, chắc là thường xuyên luyện tập lắm nhỉ".

Dana đắc ý đưa tờ đô la lên mũi ngửi một cái, sau đó nhét vào túi, cuối cùng còn vỗ vỗ lên túi quần nói: "Năm tuổi cha đã dẫn em đến sân tập rồi. Không chỉ chơi súng, em còn biết bắn cung, lúc nhỏ còn là tiền đạo đội bóng đá kiểu Anh của trường nữa đấy".

Cư An nghe mà ngẩn người. Cái gọi là bóng đá kiểu Anh chính là môn bóng đá mà chúng ta thường nói, còn ở Mỹ, "football" lại chỉ môn bóng bầu dục, người Mỹ gọi bóng đá của chúng ta là bóng đá kiểu Anh. Môn này ở Mỹ không quá phổ biến, mấy năm gần đây mới dần có xu hướng phát triển. Ba môn thể thao phổ biến nhất ở Mỹ là bóng chày, bóng bầu dục và bóng rổ, nếu tính cả đua ngựa thì bóng rổ còn xếp sau nữa. Trước đây bóng chày là số một, hiện nay dần bị bóng bầu dục thay thế. Super Bowl hàng năm cũng giống như việc người hâm mộ nước ta xem World Cup vậy.

Cư An giơ ngón cái lên khen ngợi: "Lợi hại! Hồi nhỏ anh cũng từng đá bóng kiểu Anh vài ngày, nhưng chỉ là chơi đùa cùng đám trẻ con, còn chưa chạm được vào mép đội tuyển trường đã bị cha mẹ kéo về lớp học rồi".

"Hồi nhỏ, hầu như lần nào cha cũng đưa đón em đi tập bóng đá, hơn nữa mỗi trận đấu ông đều đến xem, thương em nhất. Năm năm tuổi ông đã mua cho em một khẩu súng bắn tỉa, hễ rảnh rỗi là lại dẫn em đến sân tập luyện. Hai người chị của em ghen tị với em lắm", Dana đáp: "Thực ra trong lòng cha rất muốn có một đứa con trai, có đôi khi ông ngồi bên sân xem đám con trai chơi bóng, tiếc là cả ba đứa đều là con gái, cuối cùng ông coi em như con trai mà nuôi, gọi em là bạn nhỏ của ông".

Cư An bừng tỉnh đại ngộ nói: "Hèn gì tài bắn súng của em giỏi thế". Nhìn Dana đang ôm Teddy, nụ cười đắc ý, anh nói tiếp: "Đừng cười nữa, xem em đắc ý kìa, biết răng em trắng rồi". Vừa dứt lời lại khiến Dana cười lớn hơn.

"Lên xe! Đúng lúc hôm nay dạo quanh ngắm cảnh tuyết trên trang trại của mình", nói xong Cư An liền xách Teddy từ trong lòng Dana đặt lên bình xăng. Tên nhóc này chiếm chỗ của mình lâu như vậy mà không có chút tự giác nào, chẳng lẽ mày còn muốn ngủ đêm trong lòng bạn gái tao sao.

Leo lên xe mô tô bốn bánh, kéo chặt áo khoác, Dana ngồi phía sau dán sát vào lưng Cư An, hai tay vòng qua eo anh, cằm đặt lên vai anh. Cư An nghe tiếng động cơ xe gầm rú, phía sau Dana ôm chặt lấy mình, tức thì cảm thấy adrenaline tăng vọt, không kìm được mà tăng tốc. Bốn bánh xe có rãnh sâu hất tung một mảng tuyết lớn phía sau, thỉnh thoảng gặp chỗ gồ ghề, xe lại nhảy lên rồi đáp xuống mặt tuyết. Hai người cùng một con Teddy phóng như bay trong trang trại, thỉnh thoảng lại làm kinh động vài con hươu đuôi trắng.

Chạy được mười phút, đến dưới chân núi, một con suối nhỏ chặn đường Cư An. Con suối rộng ba bốn mét, chỗ sâu nhất cũng chỉ ngập đến đầu gối của Đậu Thảo. Nghe tiếng nước suối chảy róc rách, lúc này người Cư An bắt đầu đổ mồ hôi, Teddy cũng bám vào bình xăng, gầm gừ trầm thấp. Cư An giảm tốc độ, đỗ xe bên bờ suối, nhìn qua hàng rào trang trại, phóng tầm mắt ra xa, trên sườn núi có bốn năm mươi con hươu đang cào tuyết trên mặt đất để gặm cỏ bên dưới. Nhiều loại hươu tạo thành một đàn lớn hàng chục con, nhàn nhã gặm loại cỏ mùa đông béo ngậy nhất đối với chúng.

Dana xuống xe, đứng cạnh Cư An, ôm eo anh, nhìn đàn hươu nói: "Đã bao nhiêu năm rồi em không thấy một đàn hươu lớn như vậy tụ tập cùng nhau. Lần cuối cùng em nhìn thấy là khi còn nhỏ, tầm tám chín tuổi, cha dẫn em vào núi săn bắn đã từng thấy qua".

Cư An ôm Dana chặt hơn một chút: "Hay là chúng ta đi săn một con, anh thấy con kia được đấy, trên đầu có tám chín nhánh sừng, vừa vặn anh làm một cái tiêu bản đầu hươu treo trong nhà", nói xong anh chỉ vào một con hươu đực lớn trong đàn.

"Hôm nay đừng săn thì hơn, hơn nữa thịt hươu trong nhà anh còn chưa ăn hết, săn nữa lại lãng phí. Đợi hai hôm nữa, em và cha cùng đến săn, ở đây săn hươu thật quá tiện, anh có thể xây một cái bục gỗ bên hàng rào này, đến lúc đó chỉ cần đứng trên đó, cầm súng nhắm chuẩn là được", Dana nhìn Cư An cười ngọt ngào nói.

Cư An nhìn đàn hươu cách đó không xa nói: "Anh nghe em, đám nhóc này hôm nay may mắn, cứ để chúng sống yên ổn vài ngày, đợi Marcos đến, chúng ta lại tới bắt một con".

Ngắm đàn hươu một lúc, Cư An liền đưa Dana và Teddy về nhà. Lái xe bốn bánh qua con suối lúc này không phải là lựa chọn hay, dòng nước lạnh lẽo bây giờ không phải để đùa.

Hai người ăn tối xong, giúp Cư An lùa Đào Khí Bao và Đậu Thảo vào chuồng ngựa, buộc con dê vào cửa ngăn của Đào Khí Bao, Dana mới rời khỏi trang trại. Cư An đứng nhìn theo Dana lái xe đi, cho đến khi chiếc Ford nhỏ của nàng biến mất khỏi tầm mắt, Cư An mới quay vào nhà.

Buổi tối, Cư An lùa đám "thực thần" vào trong không gian, nếu để ở ngoài thì mình chẳng làm được gì cả, chúng nó mà quậy lên thì đau đầu lắm, không phải con này kêu hai tiếng thì con kia hú hai hồi. Nhất là Hans và Tiến Bảo, chẳng lúc nào yên ổn, cứ thích chui tới chui lui trong chăn. Anh em Bỉ Tử thì đứng khá ngoan, nhưng thỉnh thoảng lại có một tiếng đại bàng kêu, con kia lập tức kêu theo. Nếu ở ngoài hoang dã nghe còn được, khá là thi vị, còn trong nhà thì thôi bỏ đi.

Anh lên mạng tìm kiếm văn hóa Trung Quốc, rồi Baidu hiện ra một đống kết quả. Cư An tìm những tấm hình đẹp lưu lại, nào là Cố Cung, Vạn Lý Trường Thành, gấu trúc, khỉ vàng các loại. Tải về một đống ảnh, bắt đầu sắp xếp ngôn từ, làm slide, loay hoay mãi đến tận nửa đêm, Cư An mới tạm hài lòng, tắt laptop, tựa vào đầu giường, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc mộng.

Ngủ một mạch đến tận sáng bảnh mắt, nghe dưới lầu truyền đến tiếng của Nancy: "An! Dậy nhanh lên, Đậu Thảo đang quậy phá trong chuồng ngựa".

Cư An nghe vậy liền hất chăn, nhanh như chớp mặc quần áo rồi chạy về phía chuồng ngựa. Vừa vào chuồng, liền thấy Đậu Thảo đứng trước cửa ngăn của Đào Khí Bao, hai tên nhóc đang thở hổn hển đối đầu với nhau. Mười mấy con ngựa trong chuồng đều thò đầu ra, trợn tròn mắt nhìn Đậu Thảo và Đào Khí Bao, thỉnh thoảng có vài con hí lên. Cư An nhìn cảnh tượng này, mẹ nó chứ, giống hệt như cảnh đánh nhau trên phố mà anh từng thấy, hai người đánh nhau, một đám người đứng vây quanh, bên cạnh còn có người hò reo cổ vũ.

Đào Khí Bao bị nhốt trong ngăn, không ngừng lắc đầu, thỉnh thoảng lại đá vào tường. Đậu Thảo thì chiếm được địa hình có lợi, đứng ngoài lối đi, trợn đôi mắt to nhìn chằm chằm Đào Khí Bao, chỉ cần Đào Khí Bao ló đầu ngựa ra là định lao vào cắn một cái. Nhìn hai tên này, anh vỗ vỗ trán, Cư An vội vàng bước tới, ôm lấy đầu Đậu Thảo, vuốt ve cổ nó an ủi, rồi nói với Nancy: "Sao tên này lại thấy Đào Khí Bao ở bên này?".

Nancy đáp: "Hai con ngựa tuy không nhìn thấy nhau nhưng đều nghe thấy tiếng. Đêm qua đã quậy phá nửa đêm rồi, sáng nay tôi vừa tháo móc khóa trên cửa chuồng Đậu Thảo, tên này đã lao ra ngoài, sau đó tìm thấy Đào Khí Bao, hai đứa lại bắt đầu quậy. Tôi cũng không giữ được Đậu Thảo, đành gọi anh dậy".

Cư An sang bên cạnh lấy dây cương ra, đeo vào cho Đậu Thảo, lúc này nó mới ngoan ngoãn lại. Theo Cư An ra khỏi chuồng ngựa, vừa ra ngoài, Cư An liền nghiêm giọng nói với Đậu Thảo: "Sao cứ hay gây chuyện với người ta thế, chẳng bớt lo chút nào". Dường như cảm nhận được sự tức giận của Cư An, Đậu Thảo cúi thấp đầu, móng trước thỉnh thoảng dậm dậm xuống đất, y hệt một đứa trẻ làm sai việc. Quở trách một hồi, Cư An an ủi nó, dẫn Đậu Thảo đến nhà kính lấy hai củ cà rốt, vừa nhai cà rốt, nó lập tức ngẩng cao đầu, nâng chân, đi theo sau Cư An hướng về nơi thường ngày ăn cỏ, chẳng còn bộ dạng như lúc nãy nữa. Cư An nhìn thế liền vỗ mạnh vào mông nó một cái, mắng: "Ngoan ngoãn ở đó đi, đồ không biết lo".

Lại quay về chuồng ngựa, tiếp tục an ủi vị đại gia kia. Đào Khí Bao thì không có tính khí tốt như vậy, vừa ra khỏi ngăn liền quay người, chổng mông vào cửa ngăn của con ngựa cách đó không xa, đá một cú thật mạnh, suýt chút nữa làm vỡ cửa, rồi hí lên một tiếng. Hay lắm, con ngựa trong ngăn đó lập tức rụt đầu lại. Làm Cư An đau cả đầu.

Mất hơn mười phút mới dỗ dành được tên này, đưa ra sau nhà ăn cỏ. Gặp Thomas, anh than vãn khổ sở, Thomas gợi ý nên nhốt một trong hai con Đào Khí Bao hoặc Đậu Thảo vào kho thóc qua đêm. Cư An lập tức làm theo, tên này mỗi sáng đều làm một chuyến thế này, không đến một tháng, anh chắc chắn phải thổ huyết mất.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:147
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »