Cư An nghĩ lại mà thấy bực mình, nếu ba con sói kia mà đắc thủ, không chỉ đám chó con bị tiêu đời, mà có khi "Nghịch Ngợm" cũng bị thương ít nhiều. Nghĩ đến đây, cậu càng thêm giận dữ, thầm mắng: "Mẹ kiếp, lũ khốn nạn này, đấu không lại đám chó lớn của ông đây nên quay sang bắt nạt chó con à?". Cậu đưa tay rút khẩu súng lục bên hông ra, định bắn chết con sói đen đang đứng phía trước. Thế nhưng, vừa mở chốt an toàn thì đã bị lão Thomas đè tay xuống.
"Đàn sói chắc chắn vẫn còn quanh quẩn ở rìa trang trại, chưa đi xa đâu. Cậu nổ súng thì con này chết là hết chuyện, cứ yên tâm đi, để ba con chúng nó xử lý. Hãy để cho cả đàn sói nghe thấy, coi như một bài học nhớ đời." Thomas nói xong liền chỉ vào Hổ Đầu, Seth và con chó mẹ đang bị thương đang vây quanh con sói đen.
Cư An nghe vậy, đành hậm hực cất súng lục vào bao. "Được rồi, hôm nay mình sẽ cùng mọi người xem một màn 'Tam anh chiến Lữ Bố' vậy". Cậu hào hứng đứng cạnh Thomas và đám cao bồi, chăm chú quan sát cách ba con chó chăn bò hạ gục sói.
Lúc này, trên lưng con sói đen đã bị cắn mất vài nhúm lông. Hổ Đầu và những con còn lại vây quanh mà không hề sủa một tiếng, đúng như câu nói của người Trung Quốc: "Chó cắn không sủa". Quả không hổ danh là giống chó biến dị siêu cấp từ chó bản địa Trung Quốc, ba con chó chăn bò nhe nanh nhọn hoắt về phía con sói đen ở giữa. Chúng phân tán ra ba hướng, một con nhảy lên giả vờ tấn công, chờ con sói đen quay đầu lại thì con phía sau lập tức lao tới, xé xác vào lưng hoặc chân sau của nó. Sau chục lần như vậy, lưng và chân con sói đã bê bết máu, tiếng kêu từ cổ họng nó cũng dần trở nên the thé, nghe chừng không trụ được bao lâu nữa.
Xem một lúc, Cư An cảm thấy có chút tàn nhẫn nên quay mặt đi. Nhìn sang đám cao bồi, họ vẫn đang xem rất say sưa, thỉnh thoảng còn huýt sáo cổ vũ cho ba con chó. Trên gương mặt lão Thomas, Cư An không thấy bất kỳ biểu cảm nào, cứ như thể trận chiến này chẳng liên quan gì đến lão. Chiếc đèn pin cường độ cao trên tay lão vẫn chiếu thẳng vào chiến trường, không hề rung động.
Điều này khiến Cư An thầm thán phục. Đúng là gừng càng già càng cay, nhìn sự điềm tĩnh của người ta mà xem, mình cũng phải học tập mới được. Nghĩ vậy, cậu ưỡn ngực, tiếp tục dõi theo cuộc chiến.
Đúng lúc đó, con chó mẹ bị thương bất ngờ nhảy lên phía trước. Con sói đen quay đầu lại nhưng phản ứng hơi chậm, bị con chó mẹ ngoạm chặt lấy sống mũi. Seth ở bên cạnh thấy vậy lập tức lao tới, cắn chặt lấy cổ con sói đen rồi dốc sức kéo mạnh ra phía sau. Con sói lảo đảo đứng không vững, Hổ Đầu từ bên cạnh lao tới húc nhẹ một cái, con sói đen lập tức ngã nhào xuống đất. Lúc này, chó mẹ nhả mũi con sói ra, bắt đầu màn trả thù, điên cuồng cắn xé vào lưng và chân sau của nó. Seth vẫn ngoạm chặt cổ con sói, ghì chặt nó xuống đất, khiến nó dù cố gắng xoay đầu mấy lần cũng không được. Do cổ họng không bị cắn đứt, con sói vẫn phát ra những tiếng kêu thảm thiết. Tiếng kêu càng thê lương, con chó mẹ phía sau lại càng cắn hung dữ hơn, dường như muốn trút hết cơn giận vì vết thương trên người mình.
Nhìn con chó mẹ hung dữ trước mắt, Cư An lập tức tràn đầy kính trọng. Chẳng trách người ta nói không nên đụng vào phụ nữ đang nổi điên, nhìn thế này mới thấy, con chó mẹ này khi nổi cáu còn hung tợn hơn cả Hổ Đầu và Seth nhiều.
Sau khi con sói đen bị hạ gục, Hổ Đầu đứng quan sát một lúc rồi chạy lại bên cạnh Cư An, lấy cái đầu to lớn cọ vào đùi cậu, khẽ ư ử vài tiếng. Cư An ngồi xổm xuống, kẹp đầu Hổ Đầu vào nách rồi xoa xoa, tiếp tục nhìn hai con chó còn lại cắn xé con sói.
Chỉ một lát sau, mặt tuyết đã bị máu của con sói đen nhuộm đỏ một mảng. Tiếng kêu của nó cũng yếu dần, lúc này Thomas mới gọi: "Seth, Eliza, quay lại đi". Hai con chó chăn bò nghe lệnh liền buông con sói đen ra, ngồi xuống bên cạnh. Thomas quay sang bảo hai gã cao bồi: "Kéo thứ này ra ngoài trang trại, rồi cho nó một phát súng, cứ vứt đúng chỗ đàn sói đã đột nhập vào lần trước, để cho lũ khốn đó thấy kết cục". Nói xong, lão ngồi xổm xuống, nhận hộp thuốc từ tay Wayne, vuốt ve Eliza rồi bảo nó nằm xuống, bắt đầu rắc thuốc bột lên vết thương và băng bó lại cho nó.
Hai gã cao bồi nghe lệnh, dùng thòng lọng buộc chặt đầu con sói, cột vào đuôi xe địa hình rồi nổ máy, kéo xác con sói đen lao vào màn tuyết trắng xóa.
Cư An hỏi vọng sang: "Thế nào, Eliza có bị thương nặng không?".
"Không trúng xương, chỉ bị rách một mảng da ở chân sau thôi." Thomas vừa quấn băng vừa nói. Wayne đỡ lấy đầu con chó, nhẹ nhàng vuốt ve. Eliza phát ra tiếng ư ử khe khẽ. Cư An nhìn thấy mũi và mép nó dính đầy máu sói đỏ lòm, nó thè lưỡi liếm nhẹ vào tay Wayne. Nếu không phải vừa chứng kiến vẻ hung dữ cùng những vết máu trên mặt nó, thật khó mà liên tưởng con chó chăn bò đang nổi giận đùng đùng lúc nãy với con chó hiền lành này.
"Cha là người yêu quý Eliza nhất trong đám chó này, cũng như anh thích Hổ Đầu, Bì Đản và Tỏi vậy." Wayne nhìn Cư An nói.
Thomas vừa băng bó vừa nói với Cư An: "Gặp đàn sói thì không được hèn nhát, phải tìm mọi cách phản kích, để chúng hiểu rõ cái giá phải trả khi chọc giận cậu. Chúng rất thông minh, khi biết sức mạnh của cậu không phải thứ chúng có thể đối đầu, chúng mới rút lui và tránh xa. Nếu cậu nhượng bộ, chúng sẽ lấn tới, dần dần trở nên bạo gan hơn, ngày nào cũng quấy phá khiến cậu không được yên ổn. Đó là lý do tại sao lúc nãy tôi không để cậu bắn chết nó ngay lập tức. Nếu cậu bắn chết nó, có khi đêm nay chúng ta chẳng ai được yên. Tiếng kêu cuối cùng của con sói đó sẽ khiến cả đàn phải cân nhắc. Vứt xác nó lại cho chúng cũng là để chúng biết, chúng ta không dễ đụng vào. Cách này tuy tàn nhẫn nhưng hiệu quả, đây là cách của dân cao bồi, không bao giờ lùi bước".
Nói đoạn, Thomas thắt nút miếng băng lại rồi vuốt ve lưng Eliza. Lúc này Wayne buông tay ra, Eliza đứng dậy, Hổ Đầu và Seth liền chạy tới vây quanh cọ vào người nó.
Cư An nhìn gương mặt Thomas lúc này, ánh mắt lão tràn đầy vẻ cưng chiều, nhìn đám chó chăn bò mà miệng cười không dứt. Xem một lúc, lão đưa tay về phía Cư An: "Tiền cá cược lúc trước, hôm nay trả đi".
Cư An gãi đầu hỏi: "Tôi cá với ông hồi nào?".
"Hồi cậu mới đến không lâu ấy. Tôi bảo mùa đông đám này sẽ đối phó được với sói, chúng ta đã cá 100 đô, đừng nói là cậu định quỵt nợ đấy nhé?" Thomas cười nói.
Được nhắc đến, Cư An mới nhớ ra. Cậu móc ví, rút một tờ tiền xanh đưa cho Thomas: "Được rồi, tôi đâu phải loại người quỵt nợ, của ông đây".
Thomas cười hì hì nhét tờ tiền vào túi, rồi vỗ vỗ lên miệng túi. Cư An thầm nghĩ sao mấy người nước ngoài ai cũng có chiêu này thế nhỉ? Dana thắng tiền cũng làm y hệt, thật khiến người ta cạn lời. May mà giờ Dana đã học được cách búng ngón tay của chị gái mình rồi.
"Vậy hai người cứ làm việc đi, tôi vào kho thóc xem đám 'Nghịch Ngợm' thế nào." Nói xong, Cư An quay người đi về phía cửa kho thóc. Eliza đi theo sau cậu, còn Hổ Đầu và Seth quay đầu biến mất vào màn tuyết, trở về canh giữ chuồng gia cầm.
Vừa đến cửa kho thóc, cậu nghe thấy một tiếng súng vang lên từ đằng xa, chắc hẳn con sói đen xui xẻo kia đã bị hai gã cao bồi xử lý xong. Khi vào kho, Cư An bật đèn pin soi vào trong. "Nghịch Ngợm" thấy Cư An liền khịt mũi, dí cái mặt ngựa to đùng lại gần. Cư An vỗ nhẹ vào sống mũi nó, lần mò tìm công tắc rồi bật đèn kho thóc lên. Đám chó con thấy ánh sáng liền thò đầu ra quan sát, nhìn thấy Eliza liền chạy ùa ra từ đống cỏ khô. Eliza vào kho, tìm một ổ cỏ nằm xuống, đám chó con vây quanh bắt đầu bú mẹ.
Kiểm tra kỹ "Nghịch Ngợm", thấy không có vết thương nào, Cư An mới hoàn toàn yên tâm. Cậu nhẹ nhàng vỗ về nó rồi mới ra khỏi kho. Vì sự việc tối nay, Cư An cẩn thận chốt cửa kho từ bên ngoài. Trước đây để tiện cho chó mẹ ra vào nên cửa chỉ khép hờ, từ nay về sau không thể như thế được nữa, nguy hiểm quá đi mất. May mà tối nay vận may của mình còn tốt, chứ đổi lại đêm khác thì có khi tiêu luôn cả ba đàn chó con rồi.
Trở về phòng, thay quần áo rồi leo lên giường, cậu lướt xem tin nhắn trong nhóm, rồi gõ: "Tôi về rồi đây".
Vương Phàm lập tức trả lời: "Thế nào rồi, bắt được sói chưa?".
"Bắt được một con, cuối cùng là ba con chó chăn bò hợp sức hạ gục. Theo lời đám cao bồi thì có tổng cộng ba con, nhưng chạy mất hai con, con này là do bị ngựa đá trúng chân sau nên mới không chạy thoát được." Cư An đáp.
Vương Phàm lập tức nhắn: "Chó trang trại của ông cũng chẳng ra sao nhỉ, hèn thế, bắt ba con sói mà vất vả vậy. Tôi thấy ông nuôi ít nhất mười con chó chăn bò cơ mà, mười con chó mà không giữ nổi ba con sói, tôi cứ chờ mãi để được nhận chó con của ông đây".
"Đó là sói hoang! Đại ca à, với lại chó của tôi còn phải chăn đàn bò nữa. Lúc đó chỉ có một con đối đầu với ba con sói, chân sau còn bị cắn rách cả da. Lũ sói hoang này thông minh chết đi được, mấy con cùng xông vào định cắn chết ba đàn chó con, may mà hai con kia chạy tới kịp. Thật sự nếu một chọi một thì chó nhà tôi đuổi sói không thành vấn đề, dù thể hình chúng to hơn sói một vòng. Nhưng nhìn tình hình tối nay, nếu cắn xé sinh tử thì thật sự không dám chắc sẽ toàn thắng đâu, nhiều yếu tố lắm." Cư An biện hộ cho đám chó chăn bò của mình.
"Linh cẩu đốm mới toàn thắng được, lần trước xem Thế giới Động vật thấy bảo là loài có lực cắn mạnh nhất châu Phi, sư tử mới đứng thứ hai. Chỉ là hơi xấu một chút, nhưng mà nó dữ lắm, chó cái còn có cả 'cái ấy' dài nữa cơ." Một người khác trêu chọc.
Cư An đổ mồ hôi hột: "Mẹ kiếp, cứ thấy động vật có chữ 'cẩu' là ông tưởng nó là chó à? Linh cẩu đốm không phải là chó, hiểu chưa? Quan hệ huyết thống của nó với mèo còn gần hơn với chó đấy. Nó là loài thuộc họ Linh cẩu, định lừa ông đây không xem Thế giới Động vật à? Còn linh cẩu đốm Nam Phi, linh cẩu cái nhà ông ấy!".