Cư An gật đầu đồng ý với cách nói của Vương Phàm: "Làm nhân viên chính phủ ở Mỹ đúng là vất vả thật, đợi sau này hai người kết hôn rồi, bảo cô ấy đừng làm nữa là xong. Dù sao người Mỹ cũng thịnh hành kiểu phụ nữ ở nhà chăm con, hơn nữa thu nhập của cô ấy đối với cậu mà nói cũng chẳng đáng là bao."
Vương Phàm cười nói: "Chuyện còn chưa đâu vào đâu mà. Phải rồi, Lễ Tạ ơn rốt cuộc cậu có về nông trường không? Nếu cậu không về, vậy hai chúng ta cứ tạm bợ qua ngày lễ thôi."
Lắc lắc đầu, Cư An vừa làm cá vừa nói: "Ngày mai dù có đàm phán xong hay chưa, sáng ngày kia tôi cũng bay về. Cao bồi Chile ở nông trường thì không vấn đề gì, nhưng cao bồi Mỹ nhất định phải cho nghỉ lễ. Đến lúc đó chỉ còn lại gia đình Thomas cùng với Nhị Tráng mấy người, thật sự không xoay xở nổi, không về thì không yên tâm được. Hay là cậu theo tôi về nông trường đón lễ đi?"
Vương Phàm có chút phiền não nói: "Bên tôi cũng có không ít việc, kinh doanh rồi lại chẳng được tự tại như trước. Thôi thì tôi đành đón lễ cùng mấy gã độc thân trong công ty vậy."
"Họ không về nhà đón Lễ Tạ ơn sao?" Cư An ngạc nhiên hỏi.
Vương Phàm giải thích: "Trong công ty có hai người ngoại quốc, một người về quê, người còn lại thì định đi cùng bạn gái. Mấy người đồng hương muốn về cũng không về được, tôi đành đón lễ cùng họ vậy."
"Được rồi, cậu đừng cằn nhằn nữa. Lúc trước chưa kinh doanh thì muốn kinh doanh, kinh doanh rồi lại chê không có thời gian, cậu đúng là đồ dở hơi đấy biết không?" Cư An trêu chọc.
Nghe vậy Vương Phàm im lặng không nói gì, hai người cứ thế vừa nấu ăn vừa trò chuyện. Đến bữa tối còn khui chút rượu trắng, tự chuốc cho mình say khướt, dĩ nhiên là ngủ sẽ nhanh hơn nhiều.
Đến khi tỉnh dậy vào buổi sáng, Vương Phàm vẫn còn đang ngủ. Hôm nay Cư An học được cách khôn ngoan hơn, không ở lì trong nhà quá lâu, chào Vương Phàm một tiếng rồi ra khỏi khu dân cư, bắt taxi đến Manhattan dạo chơi. Dù sao ở đây người cũng đông hơn, tuy chẳng quen ai, nhưng vẫn tốt hơn là ở trong căn nhà trống không sau khi Vương Phàm đi làm.
Mãi mới lề mề đến buổi chiều, nhận được một cuộc điện thoại, Cư An liền dẫn theo Nine đi đàm phán. Lần này nhân sự đông hơn, một đám người vây quanh một cái bàn, chẳng làm gì khác ngoài việc đôi co. Vốn dĩ Cư An cứ tưởng công ty lớn thì ít nhất cũng phải bắt đầu bằng con số hàng chục triệu mới xứng với cái chữ "lớn" đó, mình chiếm mười phần trăm nhân với hệ số n, tuy không thể đút túi ngay nhưng trông cũng ra dáng. Ai ngờ đánh giá tới đánh giá lui, đám người này chỉ đưa ra bốn triệu đô la, lại còn đòi chiếm hơn một nửa cổ phần, Cư An tất nhiên là không đồng ý. Các người đang đùa với tôi đấy à? Nông trường của tôi cả đám đang chờ ăn chờ mặc, ở đây đôi co với các người tổng số vài triệu, chia đến tay mình chỉ được vài trăm nghìn, lại còn sơ sẩy một cái là mất trắng, tất nhiên là không được rồi. Thế là hai bên bắt đầu tranh cãi, rất náo nhiệt. Đợi đến khi định xong tỷ lệ cổ phần, bàn đến chuyện góp vốn bổ sung sau này lại bắt đầu tranh cãi tiếp. Cuối cùng đôi co hơn ba tiếng đồng hồ gần bốn tiếng mới ký được thỏa thuận. Những người khác Cư An không biết, chứ bản thân mình thì miệng đắng lưỡi khô, chán nản vô cùng.
Ai ngờ vừa ký xong hợp đồng, đám người Mỹ kia như thể diễn kịch, lập tức nở nụ cười, khui sâm panh ăn mừng. Mẹ kiếp, đừng có chơi kiểu này có được không? Các người cũng bái sư học nghệ từ Lưu Đức Hoa à?
Ăn mừng sơ qua một chút, chớp mắt cái là đám người Mỹ này tản đi như chim vỡ tổ, một lát sau đã không thấy tăm hơi đâu. Bên cạnh Cư An chỉ còn lại Nine và Mike.
Để Nine về trước, Mike dẫn Cư An đến nhà hàng gần đó lót dạ. Nhìn trời đã tối hẳn, hai người mới lái xe thẳng hướng đến nơi tổ chức bữa tiệc.
Cư An nhìn xe chạy về hướng ngoại ô, liền nói với Mike bên cạnh: "Cậu không nhớ nhầm đấy chứ? Chỗ này sắp ra khỏi New York rồi, nơi tổ chức tiệc cũng hẻo lánh quá đấy."
Mike nói: "Cái này thì cậu không hiểu thời thượng rồi. Tiệc rượu tất nhiên là càng hoa lệ càng tốt, còn tiệc của giới trẻ thì càng có đặc sắc càng tốt, như vậy mới thu hút được những người trẻ chạy theo xu hướng tham gia."
"Tôi nói này Mike, chỗ này sao tôi nhìn giống mấy cái nhà xưởng cũ thế nhỉ, cậu không nhớ nhầm thật chứ?" Cư An nhìn Mike lái xe vào bên cạnh một khu nhà cao bảy tám mét, nơi này không âm u, bên trong vẫn hắt ra ánh đèn, đèn đường ven lộ cũng còn nguyên vẹn, xe đỗ bên đường cũng rất nhiều. Nhưng Cư An nhìn cứ như cái xưởng dệt cũ của mẹ mình hồi nhỏ, tường gạch đỏ lộ ra những viên gạch trần, trên đó còn viết từng dòng khẩu hiệu: "Sản xuất an toàn, trách nhiệm nặng tựa thái sơn" gì đó. Chỉ có điều tường ở đây được vẽ vời hoa lá cành, trông như bùa chú của quỷ vậy.
Đợi Mike đỗ xe ở một khoảng trống hơi lớn, hai người bước ra khỏi xe, Mike giới thiệu rằng nơi này trước kia là một nhà kho bỏ hoang, sau đó được cải tạo thành xưởng vẽ của các nghệ sĩ tiên phong, rồi dần dần có những quán bar mang đặc điểm riêng mở ra, thu hút một số người theo đuổi xu hướng, cuối cùng hình thành nên khu phố thời thượng có đặc điểm riêng này.
Nhìn những mảng tường loang lổ, nếu không phải vì ven đường đỗ rất nhiều xe, thỉnh thoảng lại thấy vài người cầm bộ đàm đi lại, và xe thể thao cũng có thể thấy ở khắp nơi, nếu cậu nói với Cư An đây là nơi thời thượng, thì thà nói đây là nơi bắt ma còn khiến Cư An tin hơn. Từ lúc xuống xe cho đến khi đi đến cửa nhà xưởng đổ nát, Cư An chẳng thấy nơi khỉ ho cò gáy này thời thượng ở chỗ nào, chẳng lẽ mình già rồi sao?
Mike đẩy mạnh cánh cửa sắt lớn, một lối đi hiện ra, ánh đèn chớp tắt như phim ma Hồng Kông mà chúng ta từng xem. Đi không bao xa đã đến cuối lối đi, hay rồi, ba bức tường, trên một bức tường bên cạnh còn lắp một cái máy rút tiền, mẹ kiếp, làm cái quái gì thế không biết. Cư An vừa định cằn nhằn thì thấy Mike bấm một dãy số trên máy rút tiền, bức tường đối diện Cư An liền từ từ di chuyển ra, ngay lập tức âm thanh cực lớn bên trong truyền ra, khiến Cư An sững sờ.
Mike đẩy Cư An một cái, hai người liền bước vào, sau đó bức tường lại trở về vị trí cũ, hóa ra bức tường này chính là một cánh cửa tự động, ý tưởng này cũng không tệ, chỉ là bên trong quá ồn ào.
Mike dẫn Cư An xuyên qua đám đông điên cuồng đi vào bên trong.
Cư An đi theo phía sau thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh, hoàn toàn không có cảm giác của những hộp đêm cao cấp mà Cư An tưởng tượng, chẳng có gương soi, kính sơn mài, ghế sofa da thật gì cả. Giữa mặt bằng lớn là một cái đài cao hình chữ thập màu trắng tỏa ra ánh sáng trắng nhạt, đài cao gần bằng ngực Cư An, xung quanh là lan can sáng bóng, có bốn bậc thang dẫn lên đài. Chính giữa đài là một cái cột sắt sáng loáng, trên cột còn treo một lá cờ tinh kỳ, đoán chừng là do trên cột có chỗ thoát gió, lá cờ đang tung bay trong gió. Trên mái nhà là khung thép của nhà xưởng cũ, chỉ có điều giờ đây trên đó treo hai ba mươi hàng đèn màu đủ loại, không ngừng xoay chuyển, thỉnh thoảng lại chiếu vào đám đông điên cuồng bên dưới.
Hiện tại trên đài có hơn mười cô gái đang nhảy múa, trong tay còn cầm chai rượu. Một cô gái nhảy đến cao trào, đang cởi áo ngực của mình ra, lấy nó ra khỏi áo sơ mi rồi ném về phía đám đông, sau đó bắt đầu cởi cúc áo sơ mi, ngay lập tức khiến bên dưới vang lên một tiếng hét chói tai. Cư An nhìn những cô gái này cũng không giống người nhảy múa chuyên nghiệp, mà giống như phê thuốc nên tự lên đó thì đúng hơn.
Trên một bức tường cố định một cái bục, một bên bục gắn vào tường, góc ngoài cùng dùng hai sợi xích sắt đen sì buộc vào tường, nhờ vậy cái bục này lơ lửng trên không, có bậc thang sắt dẫn lên. Một ban nhạc ăn mặc như quỷ đang biểu diễn một cách điên cuồng, đoán chừng đây chính là cái gọi là phong cách Gothic. Bức tường phía bên kia thì chẳng có gì, chỉ có một cái rào chắn dài, một vài người trẻ đang ném những chai rượu đã uống hết vào tường, ném xong còn giơ hai tay lên reo hò, hóa ra chỗ đó là nơi dành cho người ta ném chai bia.
Đi theo Mike xuyên qua đám đông, đến trước một tầng lửng, Miles mặc một bộ vest thường ngày, đang dựa vào lan can tầng lửng cao hai mét, trên mặt còn đeo một chiếc kính râm lớn, chỗ tối thế này mà không sợ ngã. Thấy Mike dẫn Cư An tới, còn giơ chai bia lên ra hiệu với hai người. Sau khi lên cầu thang có một gã hộ pháp canh giữ, Miles và Cư An ôm nhau, hét lớn: "An! Bữa tiệc của tôi thế nào?"
Phải tốn chút sức lực, Cư An mới nghe rõ Miles nói gì, liền hét lớn đáp lại: "Rất tuyệt!"
Sau đó liền nghe thấy Miles hét lại: "Lát nữa tôi qua tiếp cậu nhé".
Cư An gật đầu, rồi đi theo Mike về phía sau, mẹ kiếp, nói chuyện phải gào lên thế này, mệt chết đi được.
Vừa đi đến một cánh cửa sắt lớn trên tầng lửng, liền nghe thấy tiếng nhạc phía sau đột ngột dừng lại, giọng của Miles vang lên: "Chào mừng các bạn đến đây, mọi người hãy nhảy hết mình nhé, Chúa phù hộ nước Mỹ". Sau đó liền nghe thấy bên dưới vang lên một tiếng "Yeah!" cực lớn, rồi tiếng nhạc đinh tai nhức óc lại một lần nữa xâm chiếm tai Cư An.
Mở cánh cửa sắt gỉ sét, trước mắt Cư An bỗng bừng sáng. Đợi cánh cửa phía sau đóng lại, âm thanh bên ngoài gần như không còn nghe thấy gì nữa. Bên trong là không gian rộng hai trăm mét vuông, đối diện cửa là một quầy bar hình chữ nhật. Trong không gian rộng lớn chỉ có một nhân viên pha chế đang đứng sau quầy, bức tường được tạo hình bằng chất liệu gì đó trông rất tự nhiên với những đường gợn sóng nổi lên. Bức tường bên tay phải là một bể cá lớn, bên trong có vài loài cá màu sắc rực rỡ không gọi tên được đang bơi lội. Trên bức tường đối diện bể cá vẽ bức tranh Marilyn Monroe đang giữ váy, còn phần tường phía cửa này trông hơi trong suốt, nhưng tối om nên không nhìn rõ lắm.
Mike dẫn Cư An đến ngồi trên chiếc sofa ở giữa, rồi hỏi Cư An muốn uống gì. Cư An nói tùy tiện lấy bia là được, Mike liền gọi hai chai bia với nhân viên pha chế, hai người ngồi trên sofa nhàn nhã uống, ngược lại người pha chế thì chẳng có việc gì làm.