Vừa nhận được tin báo, Lý Tự Thành tập kết binh lực ở vùng Chân Định, chẳng ngờ lại giành được vài trận thắng nhỏ trước quân Thanh, thu phục được không ít châu huyện.
Trong khi đó, quân thần ở Nam Kinh chẳng những gia phong cho Ngô Tam Quế, kẻ đã đầu hàng Mãn Thanh, tước vị Kế Quốc Công, mà còn phái người tới kinh sư, chuẩn bị liên thủ với Mãn Thanh để cùng tiêu diệt Lý Tự Thành.
Biết được tiểu triều đình Nam Kinh đưa ra quyết định ngây thơ đến mức khó tin như vậy, Tần Mục cảm thấy đau cả đầu, đến cả Tổng tham mưu cũng chẳng buồn ở lại.
Sáng nay cùng binh sĩ doanh giáo đạo huấn luyện chiến thuật tập kích, chạy đến mức hai chân suýt chút nữa bị chuột rút. Thay vì nghe mấy chuyện nhức óc của tiểu triều đình Nam Kinh kia, chi bằng về hậu viên duỗi người một cái cho thoải mái.
Buổi chiều giữa mùa hè, cây cối xanh tươi rợp bóng, đình đài tĩnh mịch. Tần Mục rẽ qua hành lang, tiến vào một cánh cửa thùy hoa. Cách cửa không xa, mấy gốc chuối cao lớn đổ bóng bên bờ ao, một cơn gió mát thổi qua, lá cây khẽ lay động xào xạc...
"Xảo Nhi, nàng... nàng..." Tần Mục vừa bước qua cửa thùy hoa, lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.
Chỉ thấy bên bờ ao tĩnh lặng, cô bé đang túm lấy vạt váy, đã leo lên cây chuối cao gần ba mét. Những nải chuối to mọng trên cây vì lâu ngày không ai hái nên đã chín rộ, vàng óng ả trông vô cùng bắt mắt.
Cô bé đang cố gắng vươn cái eo nhỏ nhắn, dùng tay với lấy nải chuối chín. Nghe thấy tiếng người, nàng vội vàng ngoái đầu nhìn lại...
"Cẩn thận, bám chặt vào!"
"Á..."
Tần Mục lao tới hai bước, chỉ kịp trơ mắt nhìn cô bé hét lên một tiếng rồi "tõm" một cái rơi xuống ao, nước bắn tung tóe.
Ngay sau đó lại là một tiếng "tõm" nữa... "Á!" Tần Tổng đốc nhảy xuống ao phát ra một tiếng kêu ngắn ngủi, rồi cắm đầu thẳng vào lớp bùn dưới đáy.
"Công tử, công tử, người không sao chứ, người..."
Cuối cùng lại là Vân Xảo Nhi kéo ông lên. Tần Mục vùng vẫy trong nước như con vịt, cố rũ sạch lớp bùn trên người. Đứng dậy mới phát hiện nước ao chỉ ngập đến đầu gối, nhưng bên dưới là lớp bùn dày không dưới hai mươi phân, bảo sao ông lại cắm đầu vào đó.
"Ai? Cái ao này là ai đào thế? Đây... đây là bớt xén vật liệu, là công trình kém chất lượng, là..." Tần Tổng đốc dùng ngón tay quẹt một cái, lập tức móc từ trong lỗ mũi ra một cục bùn, không khỏi tức tối.
"Hi hi... ha ha..." Xảo Nhi, kẻ gây ra chuyện, thấy bộ dạng chật vật của Tần Mục thì cười nghiêng ngả, "Công tử, nếu đào sâu quá, chẳng phải người ta sẽ bị chết đuối sao?"
"Hừ? Nàng còn dám nói, nhìn nàng xem, ra thể thống gì nữa? Con gái con lứa mà lại leo cây..."
"Là cây chuối mà."
"Chuối cũng là cây, chỉ có lợn mới leo cây thôi, nàng... nàng... làm ta tức chết mất!"
Tần Tổng đốc giơ tay cốc đầu nàng mấy cái. Cô bé lùi lại né tránh nhưng chân bị lún trong bùn không rút ra kịp, "bạch" một cái lại ngồi bệt xuống nước. Tần Tổng đốc lập tức bị bắn bùn nước đầy mặt, đến mắt cũng không mở nổi.
"Công tử, công tử, lần này người ta không cố ý đâu." Cô bé tội nghiệp bò dậy, lấy tay áo lau mặt cho ông. Không lau thì thôi, càng lau càng bẩn vì tay áo nàng dính đầy bùn.
"Phì! Phì! Phì..."
Đã bao giờ thấy trứng muối chưa? Nếu chưa, hãy nhìn hai người lớn nhỏ vừa bò lên bờ kia.
"Công tử, người không sao chứ? Đều tại người cả, người ta vốn dĩ không sao, tại người đột nhiên hét lên làm người ta giật mình. May mà rơi xuống ao, nếu không thì thảm rồi..."
Bốp! Một cái cốc đầu giáng thẳng xuống trán Vân Xảo Nhi.
"Nàng còn dám vừa ăn cướp vừa la làng à?" Tần Mục có xúc động muốn ném nàng xuống ao lần nữa, "Lúc trước ai nói với ta là: Mẹ em bảo, ít nói chuyện thì mới ra dáng thục nữ, thế mà nàng leo cây cũng gọi là thục nữ à..."
"Là cây chuối mà."
"Chuối cũng là cây, chỉ có lợn mới... Phì phì phì! Lại để nàng lái sang chuyện khác rồi, đánh đòn!"
"Hi hi... trời nóng chết đi được, thế này mát lắm, công tử... cái đó, lợn thật sự biết leo cây sao?"
"Chuyện này còn giả à? Đây là điều chính mắt Tổng đốc ta vừa chứng kiến đấy."
"Á!" Cô bé mang theo thân hình đầy bùn nước lao thẳng về phía ông, nắm đấm nhỏ vung lên, kình phong tứ tán, bùn nước văng khắp nơi.
Trong đình Bát Giác, Lý Hương Quân và Đổng Tiểu Uyển đang đánh cờ vây. Bên đình liễu rủ thướt tha, màn khói phất phơ. Hai giai nhân váy áo lướt thướt như sóng Tương Giang, tóc mây vấn nhẹ như mây núi Vu Sơn, bóng hình động lòng người đẹp tựa bài thơ.
Lý Hương Quân cầm một quân đen đang do dự không quyết. Quân cờ đen làm tôn lên những ngón tay thon dài trắng muốt như ngọc của nàng, đẹp đến tuyệt trần.
Bốp! Quân cờ đột nhiên rơi xuống bàn. Lý Hương Quân há cái miệng nhỏ nhắn, đôi mắt hạnh trợn tròn, vẻ kinh ngạc như thể vừa nhìn thấy người ngoài hành tinh vậy.
Đổng Tiểu Uyển vội quay sang nhìn, trong chốc lát cũng sững sờ. Chỉ thấy hai "người bùn" lớn nhỏ đang đuổi bắt nhau chạy dọc theo con đường nhỏ trong vườn. "Đây là lão gia sao?" Đổng Tiểu Uyển lẩm bẩm, vẻ mặt kinh ngạc tột độ khiến phong thái điềm đạm thường ngày của nàng biến mất sạch sành sanh.
Hai người bùn vừa đuổi vừa cười đùa chạy thẳng về phía đình nghỉ mát nơi Lý Hương Quân và Đổng Tiểu Uyển đang ngồi. Đúng vậy, ít nhất từ âm thanh có thể xác định hai người bùn đó chính là Tần Mục và Vân Xảo Nhi.
Họ không vào đình mà "tõm" một cái, Tần Tổng đốc lại nhảy xuống cái ao bên cạnh đình, rồi gọi với lên bờ cho Vân Xảo Nhi: "Nha đầu, mau xuống đây, ta đỡ nàng. Chỗ này sâu, chúng ta cùng xuống rửa sạch nào."
"Công tử, người thật sự đỡ được em không? Lỡ như người là bùn bồ tát qua sông, thì em thảm rồi."
"Xuống hay không tùy nàng." Tần Tổng đốc cởi áo ngoài ném lên bờ, rồi cắm đầu xuống nước bơi lội thỏa thích. Giữa mùa hè oi bức này, được bơi lội dưới nước mới sảng khoái làm sao.
Phì một tiếng, Tần Tổng đốc trồi lên mặt nước, hất tung những giọt nước, sảng khoái ngâm nga: "Vừa uống nước Trường Sa, lại ăn cá Vũ Xương. Vạn dặm Trường Giang ngang dọc vượt, cực mắt trời Sở thênh thang. Mặc kệ gió thổi sóng vỗ, hơn hẳn sân vắng tản bộ, hôm nay được thảnh thơi. Tử tại xuyên thượng viết: Thệ giả như tư phù..."
"Công tử, mau đỡ em." Vân Xảo Nhi bị bùn nước bám đầy người khó chịu, cuối cùng không cưỡng lại được cám dỗ, dưới tiếng kêu kinh ngạc của Lý Hương Quân và Đổng Tiểu Uyển, nàng cũng nhảy tót xuống hồ.
"Ơ, nàng biết bơi à?" Khi Tần Mục bơi nhanh tới chỗ Vân Xảo Nhi, lại phát hiện cô bé này biết đạp nước.
Cô bé đắc ý nhếch cái miệng nhỏ, khiến Tần Mục tức giận giơ tay cốc đầu cái nữa: "Biết bơi mà còn bảo ta đỡ?"
"Thế mới ra dáng thục nữ chứ!"
"Thục nữ? Lợn leo cây, cua xuống sông, chuyện gì nàng cũng làm hết rồi, còn thục nữ cái gì nữa?"
Nghe Tần Mục nói, ý cười trên mặt Vân Xảo Nhi vụt tắt, nhưng ngay sau đó nàng vội vàng gượng cười trở lại, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tần Mục cảm thấy nhói trong lòng, cô bé biết những thứ này, chắc hẳn có liên quan mật thiết đến quãng đời lang bạt của nàng.
"Lão gia, các người... các người sao lại ra nông nỗi này?" Lý Hương Quân và Đổng Tiểu Uyển lúc này mới hoàn hồn, dựa vào lan can đình hỏi.
"Ha ha, không sao, một chú lợn con rơi xuống ao sen phía trước, lão gia ta xuống giúp vớt lên thôi..."
"Người mới là lợn, người mới là lợn." Cô bé không chịu, cứ hất nước vào ông. Một trận chiến dưới nước nổ ra, ngay cả hai giai nhân bên lan can cũng bị nước bắn ướt vạt váy.
Tiếng cười vui vẻ vang vọng trên mặt hồ, điểm tô thêm chút sức sống cho buổi chiều mùa hè này.
Lầu các gần đó, tường cao phía xa, mái hiên cong vút, cành liễu rủ xuống, hành lang tĩnh lặng, hoa sen thơm ngát, tiếng cười vui vẻ, giai nhân tuyệt sắc, tất cả tạo nên một bức tranh vô cùng sống động.
Tần Mục hiếm khi được dịp lười biếng, sau khi cùng Xảo Nhi bơi lội thỏa thuê mới thay bộ nho sam màu trắng, tới đình nghỉ mát uống trà nghe đàn.
Ông nằm trên chiếu trúc, cô bé lập tức ngoan ngoãn ngồi lại gần, vừa giúp ông bóp vai vừa nhận lỗi: "Công tử, em biết lỗi rồi, sau này không bao giờ leo cây nữa."
Chuyện này từ đầu đến cuối Tần Mục chưa từng nghiêm khắc trách phạt nàng, nhưng nàng biết, Tần Mục lo lắng cho mình, chỉ là không muốn gò bó nàng quá mức mà thôi.
"Biết sai mà sửa, đó là điều tốt nhất. Thực ra nàng muốn leo cây chuối cũng không phải không được, nhưng nên để người ở dưới đỡ, như vậy mới đảm bảo an toàn chứ."
"Em mà nói với họ, chắc chắn họ sẽ không cho em leo đâu."
Nghe hai người đối đáp, Lý Hương Quân cuối cùng không nhịn được, trách móc: "Lão gia, có ai nuông chiều con bé như người không? Chẳng những không ngăn cản mà còn bày mưu tính kế, hôm nay nó leo cây chuối, ngày mai leo lên mái nhà dỡ ngói thì sao?"
"Ha ha, không đâu, không đâu, Xảo Nhi vẫn rất chú trọng hình tượng thục nữ của mình mà."
"Hi hi..." Xảo Nhi cười vô cùng hạnh phúc, rúc vào lòng Tần Mục một lúc rồi mới đứng dậy, xúc động nói: "Cảm ơn công tử, không ai tốt với em hơn người nữa. Em hứa, sau này không bao giờ làm chuyện như vậy nữa, cũng không để người phải lo lắng cho em nữa."