Đang mặc quần lót đùi, An vừa định mở cửa phòng thì khựng lại, tay vẫn đặt trên nắm cửa nhưng lại rụt về. Anh quay đầu nhìn quanh, Molly tưởng An lại nảy sinh ý đồ gì đó nên kéo tấm chăn trên người xuống, xoay người đối diện với anh, tay xoay xoay chiếc quần lót không nặng đến hai lạng rồi trêu chọc: "Sao thế, lại không muốn đi uống nước nữa à?" Nói đoạn, cô còn mím môi đầy quyến rũ.
An bước tới, tiện tay vỗ vào mông Molly một cái, cười bảo: "Chờ lát nữa rồi thu phục cô nàng háo sắc này, anh đi tìm bộ quần áo mặc vào đã, nhỡ bạn cùng phòng của em về mà bắt gặp thì ngại lắm".
Molly dùng ngón chân sơn màu tím quẹt quẹt lên đùi An, đáp: "Mới chín giờ hơn thôi, cô ấy có về cũng phải sau mười một giờ rưỡi. Mà dù có thấy thì đã sao, dáng người anh cũng đâu đến nỗi nào". Nói xong, chính cô lại bật cười trước.
Nghe Molly nói vậy, An cũng yên tâm phần nào. Anh cười, lại sờ soạng cô một cái rồi mới xoay nắm cửa bước ra phòng khách. Anh đi vào bếp, cầm một chiếc ly thủy tinh rỗng trên tủ, hứng nửa ly nước rồi uống cạn một hơi. Vừa uống xong, anh quay người định về phòng ngủ của Molly thì đúng lúc cửa phòng bạn cùng phòng của cô mở ra. Một cô gái tóc đỏ mặc quần short ngắn cũn và áo ba lỗ bước ra, chiếc quần short bó sát ôm lấy cặp mông tròn trịa, mái tóc xoăn màu đỏ sẫm xõa trên vai, tay còn cầm một tách cà phê. An sững sờ tại chỗ.
Cô gái tóc đỏ nhìn thấy An chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi đứng đó, cười khẽ rồi nói: "Chào anh, Superman". Câu này khiến tình thế càng thêm ngượng ngùng, vì lúc nãy khi đang "vận động mạnh", Molly đã gọi anh là Superman, chắc chắn cô gái này đã nghe thấy. An cảm thấy mặt mình nóng bừng, chẳng biết nên tiến lên bắt tay hay quay người chạy trốn vào phòng ngủ.
May thay, lúc này Molly nghe thấy động tĩnh, quấn chăn quanh người rồi rời khỏi phòng ngủ, cười với cô gái tóc đỏ: "Gina! Không ngờ cậu về sớm thế. Gina, đây là bạn mình, An. An, đây là bạn cùng phòng của mình, Gina". Lúc này não bộ của An mới bắt đầu hoạt động bình thường, anh ngượng ngùng chào Gina: "Chào cô, Gina, tôi đi mặc quần áo chút đã". Nói đoạn, anh vội vã quay về phòng, để lại sau lưng tiếng cười giòn tan của hai cô gái.
An ngồi bên mép giường, loay hoay tìm quần áo mặc vào. Vừa lúc đó, tiếng của Gina vọng tới: "Bạn trai của cậu đáng yêu thật đấy, lúc nãy đứng hình luôn, còn biết đỏ mặt nữa. Anh ta là người Trung Quốc hay người Nhật vậy?". Nghe đến đây, An cảm thấy bất bình, anh trông giống "quỷ Nhật" chỗ nào chứ? Tiếp đó, anh nghe Molly đáp: "Người gốc Hoa". Giọng Gina lại vang lên: "Ồ, vậy thì không lạ, họ luôn rất bảo thủ trong chuyện đó, hèn gì mà lại đỏ mặt". Sau đó là tiếng hai cô gái rúc rích trò chuyện.
Mặc xong quần áo, An ra ngoài, đưa tay về phía Gina: "Tôi tên An, rất vui được làm quen với cô".
Gina cười trêu chọc: "Rất vui được làm quen với anh, Superman! Tôi là Gina, đến từ Pháp".
Molly đứng bên cạnh hỏi: "Sao hôm nay cậu về sớm thế? Chẳng phải cậu nói dạo này quay phim toàn cảnh đêm, phải đến rất muộn mới về sao?".
Gina cười bảo: "Hôm nay đoàn phim làm việc rất hiệu quả, nhiều cảnh quay một đúp là xong. Hơn nữa phần diễn của mình đều nằm ở đoạn đầu nên về sớm. Còn cậu, sao giờ này đã về? Chẳng phải nói một thời gian nữa mới quay lại Los Angeles sao? Lúc mới vào cửa nghe tiếng động, mình còn tưởng nhà có trộm, ai ngờ nghe tiếng từ phòng cậu mới biết cậu về".
Molly không hề đỏ mặt, cười đáp: "Bọn mình đến dự tiệc, xong tiệc là bay thẳng về Montana luôn, mình về lấy ít đồ thôi, mười ngày nữa mới quay lại". Nhìn cái cách Molly nói dối không chớp mắt kìa, rõ ràng là An đưa cô về, kết quả hai người lăn lộn trên giường, đến miệng cô lại thành về lấy đồ. Nhưng đi khách sạn cũng tốt, căn nhà này cách âm quá kém, nhỡ hàng xóm biết có người thì làm chuyện ấy cũng chẳng thoải mái gì.
Hai cô gái trò chuyện một lúc, Molly cùng An quay về phòng. Gina cũng rót một tách cà phê rồi đóng cửa lại. Molly vào phòng, bắt đầu thay quần áo. Cô đứng bên mép giường nhìn chiếc vali chưa mở, nói với An: "Tối nay đành phải ở khách sạn thôi. Vốn tưởng cô ấy về rất muộn, lúc đó mình đã ngủ rồi, xem ra không được nữa".
An ôm Molly vào lòng, nhìn đôi mắt xanh thẳm của cô, trán tựa trán cô khẽ nói: "Không sao, cách âm ở khách sạn rất tốt, em có thể thoải mái mà 'ca hát'". Molly nghe vậy liền cười, đẩy An ra: "Vậy nhanh lên, em lại muốn rồi". Nói xong, cô bước ra ngoài. An xách vali đi theo Molly ra khỏi phòng. Khi đến cửa phòng khách, Molly hét lớn về phía phòng Gina: "Bọn mình đi đây, Gina!".
Sau đó, cửa phòng Gina mở ra, một cái đầu thò ra, cười với hai người: "Bye bye, Molly! Bye bye, Superman!".
Hai người rời khỏi tòa nhà, bắt taxi đến khách sạn. Sau khi vào phòng, tất nhiên lại là những trận "giáp lá cà" nảy lửa, cho đến khi cả hai kiệt sức mới chìm vào giấc ngủ.
Mười giờ sáng hôm sau hai người mới tỉnh dậy. Sau khi thu dọn xong, An đưa Molly đi chọn lễ phục cho buổi tối. Ban đầu Molly muốn tự trả tiền, nhưng cuối cùng An nói với tư cách bạn trai, anh nên tặng cô một bộ lễ phục, Molly mới vui vẻ nhận lời. Tiện thể An cũng chọn luôn một bộ cho mình vì bộ cũ vẫn để ở nhà. Khi thanh toán, An phát hiện tổng số tiền cho cả hai bộ lễ phục còn rẻ hơn bộ lần trước, xem ra Molly tiết kiệm hơn gã Mike kia nhiều.
Đối với Molly, người đã sống ở Los Angeles vài năm, nơi này khá quen thuộc. Rời khỏi cửa hàng lễ phục, cô dẫn An đến Đại lộ Ngôi sao nổi tiếng. Đến Los Angeles mà không ghé Đại lộ Ngôi sao thì quả là thiếu sót lớn. Là một chàng trai hướng nội, An rất thích các bộ phim bom tấn Hollywood, anh biết khá nhiều ngôi sao quen thuộc như Nicolas Cage, Brad Pitt, Leonardo DiCaprio, v.v. Vì vậy, anh rất hào hứng với chuyến tham quan Hollywood này.
Molly dẫn An đến xem Nhà hát Ai Cập trước. Thú thật, cái nhà hát này chẳng có chút danh tiếng gì với An, anh chưa từng nghe qua. Đến nơi mới thấy, nó thực sự có điểm đáng xem. Bên ngoài nhà hát mang đậm màu sắc Ai Cập, phong cách kiến trúc rất đặc sắc. Molly giới thiệu rằng nhà hát này được một người tên Grauman xây dựng vào năm 1922, nên cổng nhà hát ghi tên là Nhà hát Ai Cập Grauman.
Rời khỏi nhà hát, Molly cho An biết đây chính là Đại lộ Ngôi sao. An cúi đầu nhìn, quả nhiên là vậy. Trên vỉa hè có những ngôi sao năm cánh màu đỏ nhạt viền đồng lớn, trên đó ghi tên các ngôi sao. Ở giữa ngôi sao còn có một biểu tượng. Xem vài ngôi sao, An phát hiện biểu tượng mỗi ngôi sao mỗi khác, có cái là hai chiếc mặt nạ, có cái là chiếc tivi, lại có cái là máy quay phim. Đọc vài cái tên, toàn là tiếng Anh, An chẳng biết một ai.
Con đường không rộng, chỉ từ cửa nhà ra khoảng ba bốn mét, ước chừng bốn người đi song song là đã thấy chật chội. Điều này khiến An hơi thất vọng một chút.
Càng đến gần Nhà hát Trung Hoa, du khách càng đông. Còn có rất nhiều người mặc trang phục trong phim đứng đó để chụp ảnh cùng bạn. Tất nhiên họ không làm từ thiện, chụp ảnh là phải trả phí, mỗi tấm một USD, cũng coi là rẻ. Hơn nữa trước khi chụp họ sẽ nói rõ giá một USD, tuyệt đối không có chuyện chặt chém. An nhìn vài người không biết là đóng phim gì mà cũng ra đây kiếm cơm, không biết hóa trang thế này một ngày kiếm được bao nhiêu, dù sao anh quan sát một lúc cũng chẳng có mấy người chụp cùng họ. Đến cửa Nhà hát Trung Hoa, An nhìn công trình này mà thấy buồn cười. Anh cứ ngỡ nó phải là mái cong ngói vàng, ai ngờ người Mỹ chẳng hiểu gì cả. Cái này mà để người Trung Quốc đến xem, ai dám bảo nó là kiến trúc Trung Hoa? Chỉ có hai con sư tử đá ở cửa là còn chút hương vị Trung Hoa, còn lại thì giống như con cá nhiễm phóng xạ mà nhân vật trong phim "Thực Thần" của Châu Tinh Trì từng làm, đủ thứ tạp nham gom lại.
May là ở cửa, An bắt gặp dấu tay và dấu chân của John Woo. An ngồi xổm xuống, bảo Molly chụp cho mình và "đồng chí" John Woo một tấm ảnh. Ai ngờ lúc nhấn nút chụp, một cái đầu to tướng thò vào. Chụp xong, An đưa cho "đồng chí" chuột Mickey một USD coi như phí xuất hiện.
Tiếp theo, cả hai đi xem Nhà hát Dolby. Danh tiếng nơi này thì khỏi bàn, ai cũng biết là nơi trao giải Oscar, quảng trường phía trước cũng rất đẹp. Lúc An đến là hơn ba giờ chiều, vài nhóc tì đang chạy nhảy tung tăng trong đài phun nước trước quảng trường. An đặc biệt thích hai chú voi nhỏ trên hai cột trụ lớn phía trước, thấy rất đáng yêu.
An không vào trong hai nhà hát vì người xếp hàng quá đông. Anh cùng Molly đi dọc con phố tìm những ngôi sao. Tìm được người quen thì bảo Molly chụp ảnh cho. Vốn định tìm ngôi sao của Lý Tiểu Long, ai ngờ tìm mãi không thấy. Ngược lại, anh tình cờ thấy dấu tay của ba diễn viên chính trong Harry Potter. An nhìn quanh, nếu tìm được người mặc trang phục phim chụp ảnh cùng thì tốt biết mấy, nhưng nhìn một hồi cũng không thấy ai hóa trang thành Harry Potter hay Hermione, đành phải kéo "Thuyền trưởng Jack" trong Cướp biển vùng Caribbean vào chụp cùng cho đủ số lượng.
Cuối cùng An cũng tìm thấy ngôi sao của Nicolas Cage, diễn viên yêu thích nhất của anh. Anh lập tức ngồi xuống, bảo Molly chụp cho vài tấm thật đẹp. Sau khi xong xuôi, Molly còn muốn dẫn An đi thăm bảo tàng sáp, nói rằng ở đó có rất nhiều tượng sáp người nổi tiếng sống động như thật, lại còn bằng kích thước người thật, rất đáng xem.
Nhưng căn bệnh lười của An lại tái phát, anh bảo Molly quay về nghỉ ngơi để tối còn đi dự tiệc, rồi kéo Molly rời khỏi Đại lộ Ngôi sao.