Khi Thomas trở về trang trại, đã là giữa trưa. Sau khi cùng nhau ăn cơm trưa, mọi người bắt đầu xắn tay vào xây dựng chuồng gia cầm.
Lúc này, bố và anh rể cũng qua giúp một tay. Bốn người người đóng đinh, người lắp ván. Vốn tưởng Thomas chỉ mua vài cái bánh xe, ai ngờ ông Thomas gần như mua về hai chiếc xe kéo bốn bánh dạng phẳng. Khung thép chữ I nối với bốn chiếc bánh xe đặc, mỗi bánh to bằng bánh xe ô tô con, thùng xe bán tải không thể nào nhét vừa, thế là Thomas phải dùng dây thừng buộc vào phía sau kéo về.
Dùng gỗ vuông đóng thành khung, cố định khung vào khung thép chữ I bằng đai ốc, sau đó đóng ván xung quanh, trông tổng thể chẳng khác nào xây một ngôi nhà nhỏ. Mái nhà là mái dốc hai bên, ở giữa lót thêm lớp dầu, bên trên còn quét một lớp sơn chống thấm. Mấy nhóc tì cũng góp công không nhỏ, đeo găng tay nhỏ xíu phụ trách chuyển ván, hơn nữa tuyệt đối không có chuyện lười biếng, khiến Cư An vô cùng hài lòng.
Bận rộn suốt cả buổi chiều mới làm xong hai ngôi nhà nhỏ. Sau khi hoàn thành, nhìn qua tuy không thể gọi là đẹp, nhưng chắc chắn không thể tính là xấu. Vài cánh cửa hạ xuống tạo thành một con dốc, vừa vặn để gà vịt đi vào trong tổ. Cư An liên tục khen ngợi, bảo sao người ta vẫn nói thiết kế tốt nhất đều đến từ dân gian.
Buổi tối để khao mọi người, hai chú gà trống choai đã hiến dâng sinh mạng, trở thành món gà kho khoai tây trên bàn. Cả đám người ăn đến mức thèm thuồng, tấm tắc khen ngợi. Ngay cả ông Thomas, kẻ đã ăn thịt gà mấy chục năm nay, cũng phải thừa nhận thịt gà ta của Trung Quốc ngon hơn hẳn thịt gà tây của họ.
Sau bữa tối, đợi Jerry và Emily được ông Taylor đón về, hai tiểu ma vương trong nhà mới yên tĩnh lại. Chúng để chân trần, ngồi trên ghế sofa ngoan ngoãn xem tivi. Cảm ơn CCTV đã giúp nước Mỹ cũng có thể thu sóng, nếu không thì thật là phiền lòng. Mấy ngày trước, vào buổi tối, mấy nhóc tì toàn chiếm lấy máy tính xách tay của Cư An, làm gì ư? Xem phim hoạt hình.
Khiến cho Cư An muốn lên mạng trò chuyện đều phải đợi đến khi mấy nhóc lên giường đi ngủ lúc mười giờ đêm, máy tính mới quay trở lại tay anh.
Mở máy tính, đăng nhập vào tài khoản QQ, thấy avatar của Ngô Minh nhấp nháy, có tin nhắn gửi đến: "An tử, dự định ngày kia, tôi và Vương Phàm đến nơi, chuẩn bị đón máy bay nhé".
Cư An trả lời vài chữ mà Hoàng A Mã trong phim cổ trang thường phê duyệt: "Đã biết".
Xem tin tức một lát thì thấy một avatar khác nhấp nháy, yêu cầu kết bạn, bên trên viết: "Xem không gian của bạn, tôi cũng thường đến Mỹ, mọi người trò chuyện chút nhé".
Nhìn hồ sơ của người đó, thấy ghi sở thích là cưỡi ngựa, địa chỉ ở Thủ đô, anh liền nhấn đồng ý.
Vừa đồng ý xong, một tin nhắn liền gửi tới: "Một người bạn nhìn thấy không gian của bạn, chuyển tiếp cho tôi xem, đây đều là ngựa ở trang trại của bạn à?" Avatar là một người đàn ông mặt đầy râu quai nón nhấp nháy không ngừng.
"Ừ, là bạn tôi chụp đấy" Cư An trả lời.
"Tôi mở một trường đua ngựa ở Thủ đô, năm ngoái nhập hơn mười con ngựa Quarter của Mỹ. Nhìn ngựa trong không gian của bạn, đa số cũng là ngựa Quarter. Hiện tại giá ngựa ở Mỹ thế nào? Tôi muốn nhập thêm mười con nữa. Người cưỡi ngựa Mông Cổ ngày càng ít, rất nhiều người xếp hàng muốn cưỡi ngựa lớn" Râu quai nón nói.
Cư An trả lời: "Ngựa tôi mua ở đây cơ bản là khoảng ba bốn ngàn đô la Mỹ. Hiện tại kinh doanh trường đua ngựa ở trong nước dễ làm vậy sao?"
"Kinh doanh cũng tạm, trước kia là người có tiền mới chơi, giờ rất nhiều nhân viên văn phòng cuối tuần đều đến cưỡi một lúc" Râu quai nón đáp: "Sao bạn mua rẻ thế? Trường đua của tôi thông qua người môi giới ngựa mua theo kênh chính quy, một con gần ba mươi ngàn đô la Mỹ đấy".
Cư An nói: "Đó là ngựa đua có huyết thống chính quy của ông, tôi mua là ngựa dùng cho trang trại, giá cả chắc chắn khác nhau. Nếu ông tự mình đến trang trại chọn, không qua môi giới, chỉ chọn ngựa trang trại thôi thì rẻ hơn nhiều, chỉ là vận chuyển về tốn tiền và thời gian thôi. Nhưng trong nước thuộc vùng dịch, mua rồi không trả lại được, ông phải hiểu về ngựa mới mua tốt được".
"Tôi chỉ là để trong trường đua cho khách cưỡi thôi, ngựa trang trại chắc không vấn đề gì nhỉ?" Râu quai nón nói.
Cư An hơi cạn lời: "Ngựa dùng ở trang trại thường ôn hòa hơn ngựa đua. Ngựa tôi mua cơ bản đều là ngựa sáu bảy tuổi, được huấn luyện rất tốt, chỉ ba bốn ngàn. Ông muốn mua con ba tuổi chưa huấn luyện thì giá có thể rẻ hơn chút, nhưng tôi không khuyến khích đâu, ông tự huấn luyện ba năm cũng tốn không ít tiền. Nếu ông chỉ để cưỡi thì tuyệt đối không có vấn đề gì".
"Lúc tôi mua hỏi không ít người, cơ bản đều là hơn hai mươi ngàn đến ba mươi ngàn đô la Mỹ. Tôi không phải không tin anh, mà là thật sự không ngờ lại rẻ hơn nhiều như vậy" Râu quai nón tiếp tục nói.
"Nói thế này với ông, ông tự mình đến Mỹ, trang trại ngựa ở Montana ông có thể hỏi, những nơi khác tôi thật sự không biết. Ông thông qua môi giới, những người đó chắc chắn phải lấy tiền rồi, ông không nói là muốn ngựa cưỡi thông thường thì đương nhiên cái gì đắt họ bán cho ông cái đó thôi" Cư An đáp.
"Vậy cảm ơn nhé, qua thời gian nữa tôi sẽ tự mình đi một chuyến, cảm ơn anh" Râu quai nón nói.
Cư An bị gã này làm cho hơi buồn bực. Cư An rất sẵn lòng giúp đỡ những người yêu ngựa trong nước. Hiện tại kinh tế Trung Quốc khá hơn, người nước ngoài cho rằng người Trung Quốc rất giàu, nên bán đồ cho ông thì đương nhiên là bán đắt. Rõ ràng ông chỉ cần ngựa cưỡi bình thường, họ cứ sống chết tiến cử cho ông mấy loại ngựa đua, nào là chạy thùng, nào là có huyết thống ngựa danh tiếng. Nếu ông bán những con từng lên trường đua, từng có thứ hạng thì không nói làm gì, vì thứ này ở Mỹ cũng không rẻ. Những con có huyết thống danh tiếng chỉ mới hai ba tuổi, thực ra cũng giống như chơi đá cược trong nước vậy. Hơn nữa dựa vào trình độ huấn luyện ngựa trong nước hiện nay, đó cơ bản là bắn súng không trúng đích, căn bản không huấn luyện ra được.
Sáng sớm hôm sau, ông Taylor gọi điện đến nói hôm nay Jerry và Emily không qua đó được, phải đi chúc mừng sinh nhật bà ngoại.
Trên bàn ăn sáng, Cư An đề nghị xem hôm nay có nên đến trường bắn chơi không. Đề nghị này nhận được sự ủng hộ của bố và anh rể, chị gái và mẹ phản đối, cho rằng quá nguy hiểm. Còn thái độ của Nhiễm Nhiễm và Đồng Đồng thì bị phớt lờ. Cuối cùng phải nhờ Cư An giải thích một hồi mới thuyết phục được mẹ và chị gái.
Thực ra ở trường bắn đơn giản của Cư An cũng có thể chơi, nhưng ở đó chỉ có một khẩu súng dài dùng được. Mang theo đến trường bắn chuyên nghiệp thì tiện hơn nhiều, tiện thể làm quen với súng ống. Dù sao nhân viên trường bắn cũng đông, ở chỗ anh tuy không ít người, ông Thomas và những người khác cũng là tay súng giỏi, nhưng ai nấy đều có việc phải làm.
Cả một đại gia đình hùng hùng hổ hổ lái xe vào thành phố.
Lần đầu tiên vào cửa hàng súng, bố mẹ đều rất kinh ngạc, dùng giọng điệu của mẹ mà nói: "Ở đây bán súng chẳng khác nào bán cải thảo trong nước".
Dẫn họ đi dạo một vòng tùy ý, dặn dò Tommy vài câu, rồi Cư An dẫn cả nhà vào trường bắn. Tìm hai vị trí liền nhau, chia bố mẹ và Nhiễm Nhiễm thành một nhóm, chị gái, anh rể và Đồng Đồng một nhóm. Nhiệm vụ của Cư An hôm nay là hướng dẫn.
Một lát sau, Tommy đi tới, mang theo hai khẩu súng trường Remington, trong đó một khẩu màu hồng có hình Hello Kitty, trông vô cùng yêu nghiệt.
Cư An nhận lấy súng, chia hai khẩu ra. Nhóm của Đồng Đồng đương nhiên được chia khẩu màu hồng. Trước tiên anh giảng giải cho bố và mọi người cách sử dụng, cần chú ý điều gì, rồi nhìn bố bắn vài phát, không vấn đề gì, liền sang giảng lại cho chị gái và anh rể.
Ban đầu hai nhóc tì tranh nhau chơi, bắn không được mấy phát đã mất hứng. Thêm vào đó mẹ và chị gái cũng thực sự không thể dấy lên hứng thú gì. Cuối cùng chỉ còn anh rể và bố là chơi rất say sưa tại vị trí bắn.
Cư An bảo mẹ và chị gái trông chừng hai nhóc tì, đây là trường bắn, nhất định phải trông kỹ, xảy ra chuyện thì không có chỗ mà khóc. Chị gái và mẹ ôm hai nhóc vào lòng, lấy ra một sợi dây cho chúng chơi trò đan dây. Thiếu Jerry và Emily, sức phá hoại của hai nhóc giảm đi rõ rệt, ngồi trong lòng người lớn chơi cũng khá vui vẻ.
Thấy không có việc gì, tay Cư An cũng ngứa ngáy, súng của mình không mang theo, đành bảo Tommy lấy thêm một khẩu King Cobra, tìm một vị trí bắn gần hơn để chơi.
Chơi một lúc, khẩu súng lục xoay rơi vào tay anh rể, Cư An thì ôm khẩu Hello Kitty màu hồng, "bằng bằng" bắn. Mãi mới bắn xong, lại thấy khẩu súng lục xoay rơi vào tay bố. Cuối cùng không còn cách nào, đành bảo Tommy lấy thêm một khẩu súng lục xoay nữa, mỗi người một trăm viên đạn, thế là mỗi người một khẩu.
Cư An cùng Tommy ra khỏi trường bắn, chọn thêm hai khẩu súng trường Remington và chuẩn bị một ít đạn, định đợi Vương Phàm và Ngô Minh tới thì chơi ở trường bắn của mình. Vừa hay sau này bố và anh rể có thời gian cũng có thể đến trường bắn của anh chơi, đỡ phải đi quãng đường xa như vậy.
Sau khi Cư An thử xong hai khẩu súng trường mới mua, anh rể và bố đã dùng hết sạch đạn của súng lục xoay, thế là quay về.
Vừa về đến nhà, hai nhóc tì đã không thể chờ đợi mà chơi đùa cùng lũ chó, Cư An thì mang súng vừa mua vào nhà.
Vừa mở tủ súng, anh rể đã phát hiện ra khẩu M4, vừa định đưa tay lấy ra xem, Cư An đã nhanh tay lấy trước.
"Cậu coi nó như báu vật thế à, anh rể xem chút cũng không được sao" Anh rể cười cười chỉ tay vào Cư An.
Cư An mở khóa súng, kiểm tra cẩn thận xem trong nòng có đạn không, mới tìm băng đạn rỗng cắm vào đưa cho anh rể: "Không phải em coi như báu vật, mà là em quên mất bên trong rốt cuộc có đạn hay không, đây không phải sợ nguy hiểm sao? Hơn nữa khóa súng đang khóa, anh cũng đâu có bóp cò được".
Anh rể nhận lấy súng nói: "Trước kia toàn dùng trong game, lần đầu tiên cầm thứ này trên tay, cảm giác thật tuyệt". Sau đó kéo chốt súng, nghịch ngợm.
Lấy hai khẩu súng mới mua từ trong hộp ra, lắp khóa súng rồi cất vào. Anh rể lúc này cũng cất khẩu M4 vào, rồi khóa tủ súng lại.
Mẹ nhìn cả tủ súng nói: "Mua nhiều thế làm gì, nhìn đáng sợ quá. Lỡ đâu lần nào chính phủ thu hồi, số tiền này chẳng phải đổ sông đổ bể sao".
Cư An cười an ủi mẹ: "Cơ bản ở đây nhà nào cũng có vài khẩu, không cần lo lắng đâu".
Chị gái cũng nói: "Mẹ đừng quản Tam Tử chơi thế nào nữa, mẹ không thấy lúc nãy ở cửa hàng, người ta là đường đường chính chính mua, mẹ lo lắng cái gì chứ".
Mẹ lúc này mới yên tâm.