Vừa trở về phòng khách sạn, Ngô Ưu đã cởi bỏ bộ âu phục, thay bằng chiếc áo choàng rộng rãi. Joanna cũng nhanh chóng đá văng đôi giày cao gót, xỏ chân vào dép lê.
Cô quay sang nói với Ngô Ưu: "Anh đi tắm trước đi, em xem tivi một lát". Nói đoạn, cô đặt một nụ hôn lên má anh rồi đi đến sofa, bật tivi lên.
Ngô Ưu đành cầm lấy quần lót đã thay, bước vào phòng tắm.
Lúc tắm xong bước ra, vừa lau đầu bằng khăn lông vừa đi về phía phòng khách, anh thấy Joanna đang cầm một chai bia, gác chân lên bàn trà, chăm chú xem tivi đầy thích thú.
Ngô Ưu đứng sau lưng sofa, hôn lên mái tóc Joanna rồi bảo: "Anh tắm xong rồi, em đi tắm đi".
Joanna đáp: "Đợi chút, xem nốt tập này đã". Vừa nói cô vừa kéo vạt áo choàng của Ngô Ưu, ra hiệu cho anh ngồi xuống bên cạnh. Sau đó, cô gác một tay ra sau đầu, đưa chai bia còn lại trên bàn cho Ngô Ưu.
Anh nhẹ nhàng vặn nắp chai, uống một ngụm nhỏ, nhìn Joanna đang dán mắt vào bộ phim truyền hình. Anh siết nhẹ cánh tay, Joanna liền tựa đầu vào vai Ngô Ưu, thu mình vào trong lòng anh.
Lúc này, Joanna hoàn toàn không còn vẻ hoang dã như tối hôm qua, cô chăm chú xem tivi, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm bia, gương mặt lộ rõ vẻ vui sướng.
Thu hồi ánh mắt đặt trên người Joanna, Ngô Ưu cũng bắt đầu xem phim. Xem một lúc mới nhận ra, đây là bộ phim về một phòng khám thú y. Vị bác sĩ chính trong phim có chút giống "Dr. House" phiên bản thú y mà Ngô Ưu từng xem, tính cách hơi tự phụ, ngông cuồng nhưng y thuật lại thuộc hàng thượng thừa. Điều hấp dẫn nhất trong phim không phải là nam nữ chính hay bất kỳ vai phụ nào, mà là một chú khỉ dễ thương tên là bác sĩ Rizzo. Chú khỉ này thể hiện quá xuất sắc: biết tắt chuông báo thức khi thức dậy vào buổi sáng, biết đưa khăn kỳ lưng cho chủ lúc tắm, thậm chí biết đọc báo khi ăn sáng, cùng hàng loạt màn trình diễn siêu đẳng khác.
Joanna nhìn chú khỉ trên tivi rồi nói: "Đúng là một nhóc con đáng yêu, tuyệt thật đấy. Anh biết không, An, nó hiện là con vật có giá trị thương mại cao nhất ở Hollywood. Mỗi tập phim nó đóng có cát-xê lên tới 12.000 USD, cao hơn lương của em nhiều".
Ngô Ưu cười đáp: "Vậy sao? Xem ra nó cũng là một ngôi sao truyền hình rồi".
Joanna hôn Ngô Ưu một cái rồi đứng dậy. Cô vừa định bước đi thì Ngô Ưu kéo mạnh một cái, ôm chặt lấy cô vào lòng, tiếp đó là một nụ hôn kiểu Pháp nồng cháy.
Đẩy đầu Ngô Ưu ra, Joanna cười nói: "Cảm ơn anh, An. Em chưa từng nghĩ có ngày mình lại được ăn tối ở nhà hàng đó. Được ăn cùng những ngôi sao ấy, đó là buổi hẹn hò lãng mạn nhất mà em từng có".
Ngô Ưu nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen của Joanna: "Em thích là được". Vừa nói anh vừa định cởi áo Joanna, cô liền dùng tay đánh vào "móng vuốt" của anh: "Ngoan nào, em đi tắm đây". Nói xong, cô đứng dậy đi về phía phòng tắm, rồi quay người lại, đưa một ngón tay vào miệng mút nhẹ, vẻ quyến rũ vô cùng.
Ngô Ưu vừa định đứng dậy đi theo, Joanna liền vẫy ngón tay về phía anh, rồi mỉm cười biến mất sau cánh cửa.
"Đúng là một yêu tinh mà", Ngô Ưu lắc lắc đầu. Nhớ đến món quà mà Kỷ lão đại từng nhắc tới, ừm, không tệ, Ngô Ưu đã nghĩ ra nên tặng quà gì cho Joanna rồi.
Tắt tivi, Ngô Ưu bước vào phòng ngủ, nằm trên giường trăn trở suy nghĩ xem nên đi đâu mua món quà vừa nghĩ ra. Đến lúc đó chắc chắn Joanna sẽ rất vui.
Đang nghĩ ngợi thì Joanna đã tắm xong.
Cô đứng trước giường, từ từ cởi bỏ áo choàng, để lộ bộ nội y gợi cảm bên trong, rồi xoay người nhảy lên người Ngô Ưu hỏi: "Anh có thích không?".
Ngô Ưu nhìn bộ nội y trong suốt ôm lấy hai bầu ngực trắng ngần mềm mại ngay trước mắt mình, ngẩn người đáp: "Thích".
Joanna nói: "Victoria's Secret đấy".
Sau đó dĩ nhiên là một trận kịch chiến. Tuy nhiên đêm nay, Ngô Ưu cuối cùng cũng đã lật mình làm chủ, nỗi tiếc nuối nhỏ nhoi trong lòng anh cuối cùng cũng tan biến không dấu vết.
Sáng hôm sau, lúc Joanna dậy đi làm, Ngô Ưu vẫn còn chưa tỉnh ngủ, đúng là tốn sức mà.
Khi Ngô Ưu tỉnh dậy đã hơn mười giờ. Anh vội vã đánh răng, mở máy tính, lên Google tìm kiếm loại khỉ thấy trên tivi. Hóa ra đó là khỉ mũ, tính cách ôn hòa. Tính cách ôn hòa là tốt rồi. Sau đó anh tìm xem cửa hàng thú cưng nào ở New York có bán loại khỉ này, chọn ngay cửa hàng gần nhất rồi phóng tới.
Đến nơi, nhân viên cửa hàng dẫn Ngô Ưu đi xem một vòng, ở đó có hơn chục chú khỉ mũ lớn nhỏ. Nhân viên giới thiệu: "Loài khỉ này tính cách rất ôn hòa, lại cực kỳ thông minh, thậm chí biết sử dụng công cụ đơn giản. Hiện nay chúng ngày càng được ưa chuộng. Hơn nữa, thú cưng chúng tôi cung cấp đều đã qua kiểm tra nghiêm ngặt, tình trạng sức khỏe rất tốt".
Ngô Ưu nhìn hơn chục chú khỉ xung quanh, đi đến một cái lồng. Chú khỉ nhỏ bên trong bám vào song sắt nhìn Ngô Ưu, miệng phát ra tiếng kêu "khẹc khẹc" khe khẽ. Anh đưa ngón tay vào xoa đầu nó, nó cũng không hề tức giận. Ngô Ưu nói với nhân viên: "Vậy lấy con này đi".
Nhân viên cười bảo: "Đây là một chú khỉ đực mới một tuổi, tính cách rất tốt, nhưng trước khi chưa quen thì đừng thả ra khỏi lồng, đợi dần dần quen với anh rồi thì không vấn đề gì".
Nhân viên lấy chú khỉ đó ra, chuẩn bị cho Ngô Ưu một cái lồng nhỏ có thể xách tay. Sau khi thanh toán, họ còn giúp Ngô Ưu xách lồng lên taxi, thái độ phục vụ không thể chê vào đâu được.
Khi Ngô Ưu trở về khách sạn, anh lấy vài quả chuối từ đĩa trái cây trên bàn trà, xách lồng rồi biến mất vào trong không gian. Sau khi mở lồng, anh ngồi xổm cách đó vài bước chân, dùng chuối dụ dỗ chú khỉ nhỏ. Không cưỡng lại được sự cám dỗ của quả chuối, nhóc con từ từ tiến lại gần chân Ngô Ưu, dùng tay lấy chuối. Ngô Ưu bẻ một nửa đưa cho nó, rồi nhìn nhóc con vừa dùng tay vừa dùng chân bóc vỏ, ăn ngấu nghiến, thỉnh thoảng còn nhìn Ngô Ưu kêu "khẹc khẹc" vài tiếng.
Ăn xong chuối, nhóc con leo lên vai Ngô Ưu. Rõ ràng nhóc con đã được huấn luyện cơ bản. Ngô Ưu đi dạo một vòng, đến bên bờ hồ trong không gian rồi ngồi xuống ngắm cá. Nhóc con nhảy từ vai anh xuống, một tay nắm gấu quần Ngô Ưu, một tay vọc nước, rồi nhe răng cười với anh, kêu "khẹc khẹc" đầy vui vẻ.
Đi dạo một vòng không thấy nhóc con có ý định bỏ chạy, Ngô Ưu liền xách lồng ra khỏi không gian, ngồi xuống sofa rồi bật tivi lên xem. Nhóc con cũng bắt chước Ngô Ưu vắt chéo chân, hai tay ôm trước ngực, nhìn tivi, thỉnh thoảng lại kêu "khẹc khẹc" vài tiếng.
Buổi chiều, anh dạy nhóc con vài động tác, nó học rất nhanh, quả đúng là loài khỉ có chỉ số thông minh cao, lại rất yên tĩnh, tất nhiên là ngoại trừ những tiếng "khẹc khẹc" kia.
Đến tối, nghe tiếng gõ cửa, Ngô Ưu lập tức đi ra. Vừa mở cửa, quả nhiên là Joanna đã về.
Anh chỉ chú nhóc trên vai mình nói: "Surprise!".
Joanna nhìn chú khỉ nhỏ trên vai anh, giật nảy mình: "Oh my god!", hoàn toàn không phải vẻ ngạc nhiên vui mừng như Ngô Ưu tưởng tượng.
Ngô Ưu hỏi: "Sao vậy? Em không thích à? Nó rất nghe lời, nào, chào đi". Nhóc con lập tức nhe răng chào Joanna một cách quái đản.
Joanna nhìn chú khỉ nói: "Này An, em chỉ nói chú khỉ trên tivi rất thông minh, em rất thích màn trình diễn của nó, chứ không nói là anh hãy tặng em một con khỉ như vậy".
Nhóc con có lẽ cảm nhận được Joanna không thích mình, nó cúi đầu ngồi trên vai Ngô Ưu. Ngô Ưu nhìn rồi tiện tay hái một quả nho trên bàn trà đặt vào tay nó, nhận được nho rồi nó mới vui vẻ ăn tiếp.
Gọi dịch vụ phòng, hai người một khỉ cùng ăn tối. Ngô Ưu luôn cảm thấy kỳ lạ, dường như chú nhóc này không hề kéo gần khoảng cách của hai người, mà ngược lại còn đẩy xa ra.
Ăn xong, Ngô Ưu đi tắm trước, sau đó Joanna ngồi trên sofa xem tivi.
Lúc Ngô Ưu từ phòng tắm ra, Joanna bảo anh ngồi xuống, nói có chuyện muốn bàn. Ngô Ưu vừa nghe đã thấy điềm chẳng lành.
Quả nhiên, Joanna nhìn Ngô Ưu nói: "An, em muốn nói chuyện với anh. Thực ra em muốn cảm ơn anh vì đã đưa em đi ăn ở nhà hàng cao cấp, tặng quà cho em, em rất trân trọng tất cả những điều đó. Nhưng em chỉ muốn một mối quan hệ "one night" đơn giản, không cần phải cân nhắc xem anh có phải là người đáng tin cậy hay không, có thể gánh vác cuộc sống sau này không. Tất nhiên em tin dù chúng ta ở bên nhau thì anh cũng có thể gánh vác được, nhưng việc tìm một người đàn ông tốt để kết hôn, rồi ở nhà sinh con, chăm con không phải là cuộc sống em mong muốn".
Ngô Ưu đáp: "Anh không hề nghĩ đến việc để em ở nhà chăm con, anh chưa từng nghĩ tới".
Joanna vỗ vỗ bàn tay Ngô Ưu đang đặt trên đùi mình: "Anh không hiểu ý em. Ý em là em không phải kiểu phụ nữ đi tìm một người đàn ông tốt để kết hôn. Em yêu công việc của mình, em không muốn mất nó, em nghĩ mình có thể tự nuôi sống bản thân. Việc anh mời em đến nhà hàng sang trọng như vậy, rồi lại tặng em một con khỉ, điều này khiến em áp lực lắm, em không muốn có áp lực đó".
Ngô Ưu tiếp lời: "Anh cũng chưa từng nghĩ đến chuyện chúng ta kết hôn". Ngô Ưu quả thực chưa từng nghĩ tới, anh đảm bảo với trời đất là không hề có chút ý định kết hôn nào. Bỗng nhiên lòng anh dao động, tại sao mình lại chưa từng nghĩ đến nhỉ? Nhớ lúc yêu Tề Nghiên, anh đã vô số lần tưởng tượng ra cảnh khoác lên mình bộ váy cưới cho cô ấy, thậm chí có vài lần còn xuất hiện trực tiếp trong mơ. Nhưng tại sao với Joanna anh lại chưa từng nghĩ đến? Là do thời gian quá ngắn sao?
Joanna nói: "Là lỗi của em. Thực ra sau đêm đầu tiên, em nên rời đi. Lúc anh mời em đến Jean-Georges, em nên từ chối mới phải".
Ngô Ưu đành cười nói: "Chúng ta rất vui vẻ mà, đúng không?".
Joanna hôn Ngô Ưu một cái rồi nói: "Tối hôm qua là buổi hẹn hò tuyệt vời nhất đời em, em sẽ mãi mãi ghi nhớ nó".
Ngô Ưu hỏi: "Vậy chúng ta coi như bạn bè nhé?".
Joanna cười đáp: "Tất nhiên chúng ta là bạn". Nói xong, Joanna quay người thu dọn hành lý. Khi thu dọn xong, Joanna kéo hành lý ra cửa, dành cho Ngô Ưu đang tiễn mình một cái ôm thật chặt, rồi hôn lên môi anh.
Cô khẽ nói: "Bye-bye, bạn hiền".