Ju An cùng Huai En dẫn theo hai đứa nhỏ chạy một vòng, sau đó Ju An đón lấy Tongtong, tiếp tục để cô bé ngồi phía trước trên lưng ngựa, còn Huai En thì quay lại chăm sóc đàn bò.
Cả nhà quay đầu ngựa, đi về phía đàn cừu.
Anh rể nhận ra Ju An ngồi trên lưng ngựa không thoải mái, mấy lần muốn đón lấy Tongtong nhưng cô bé nhất quyết không chịu, cả nhóm đành chậm rãi đi tiếp.
Đến nơi đàn cừu, Ju An thả hai đứa nhỏ xuống. Nancy đang đổ thêm muối vào máng cho cừu, thấy nhóm Ju An tới liền bước lại chào hỏi.
Lúc này, Hutou chạy tới, vẫy đuôi quanh người Ju An. Hutou có vóc dáng rất lớn, gần như cao tới cằm Tongtong. Tongtong và Ranran lập tức trốn sau lưng Ju An, Ranran giấu mặt đi, còn Tongtong thì ló cái đầu nhỏ ra nhìn Hutou.
Ju An kéo hai đứa nhỏ ra, cầm lấy bàn tay nhỏ bé của chúng đặt lên đầu Hutou, bảo rằng: "Đây là Hutou, nó không cắn Tongtong và Ranran đâu, hai đứa sờ thử xem".
Sau khi sờ thử hai cái, hai đứa nhỏ không còn sợ hãi nữa. Ngay cả Ranran cũng dùng cả hai tay sờ lên cổ Hutou. Hutou rõ ràng rất hưởng thụ, nó nhắm mắt lại, cái đuôi vẫy càng mạnh hơn.
Anh rể sờ vào một con cừu rồi nói với bố: "Bố à, đàn bò đàn cừu ở đây khỏe mạnh thật đấy".
Bố lo lắng nói: "Đi một vòng quanh đây mới thấy, đúng là tốt hơn nông thôn trong nước thật. Mỗi nhà mỗi hộ đều có không gian rộng lớn thế này, trên đường đến đây xa như vậy mà chỉ thấy chừng mười hộ dân, không biết nếu có kẻ xấu tới thì phải làm sao".
Chị gái cười đáp lời: "Nhà nào cũng có súng, kẻ xấu dám vào sao? Hơn nữa, bố cũng nói rồi đấy, nhà nào cũng thế thì đi trộm của ai cơ chứ".
"Có súng thật à? Ju An, con có không? Nếu có thì cho anh rể bắn thử vài phát nhé. Hồi nhỏ lúc chưa thu hồi súng, anh từng dùng súng của ông nội bắn vịt trời đấy", anh rể hào hứng nói.
Ju An đáp: "Súng thì em có, vài khẩu cơ. Nhưng hồi nhỏ anh dùng súng săn thôi, vài hôm nữa em đưa anh ra trường bắn tập luyện trước đã".
Anh rể cười gật đầu: "Được, được, mười mấy năm rồi không đụng vào súng, mấy hôm nữa phải đi cho đã nghiền mới được".
Mẹ và chị gái thì rõ ràng không hứng thú với đàn cừu trước mắt, đang chỉ trỏ về phía dãy núi tuyết xa xa bàn tán gì đó.
Trò chuyện vài phút, cả nhà quyết định quay về. Lúc này, Tongtong sống chết không chịu buông tay, cứ nằng nặc đòi đưa Hutou về cùng. Anh rể phải giải thích với Tongtong rằng: "Hutou phải trông cừu, nếu không lũ sói xám sẽ ăn thịt hết cừu của cậu, cừu mà bị ăn hết thì cậu không có tiền mua quần áo mới cho Tongtong đâu".
Nghe vậy cô bé mới chịu buông tay, lúc đi còn nói với Hutou: "Hutou, đừng lười biếng nhé, đừng để lũ sói ăn hết cừu của cậu đấy". Câu nói khiến Ju An không nhịn được cười.
Về đến căn nhà nhỏ, chị gái bảo anh rể dỗ hai đứa nhỏ ngủ trưa, tiện thể mình cũng chợp mắt một lát.
Sau đó, Ju An cùng bố mẹ và chị gái chuẩn bị đồ nướng cho buổi tối. Sườn cừu, thịt bò phải thái, rau củ cũng phải rửa. Ju An để mẹ và chị thái thịt bò thành từng miếng to bằng bàn tay, nhưng làm được một lúc thì bị mẹ đuổi khỏi bếp vì chê anh chỉ làm vướng chân.
Ju An nhân cơ hội được tự do, anh nhảy lên lưng Doucao, buông cương phi nước đại.
Có lẽ mấy ngày nay Doucao và Xuehua cũng chưa được chạy thỏa thích, hai con ngựa chạy đến khi mồ hôi đầm đìa mới dừng lại. Ju An ngồi trên lưng ngựa, nhắm mắt, hít thở từng ngụm không khí trong lành, đón gió núi, lòng cảm thấy vô cùng thanh thản.
Sau đó, anh lại cho ngựa chạy nước kiệu một lát, nghỉ ngơi rồi lại chạy tiếp. Vui đùa cả tiếng đồng hồ, Ju An mới quay đầu ngựa trở về.
Khi về đến nhà, mẹ và mọi người đã chuẩn bị xong xuôi thịt thà, rau củ. Hai đứa nhỏ cũng đã ngủ dậy, đang ngồi dưới giàn hoa chơi máy tính.
Ju An cùng anh rể khiêng chiếc lò nướng lớn trong nhà ra, lại lấy than củi từ trong kho do ông Thomas đã đốt sẵn. Số than này đều là cành cây thông, cây tùng khô mà ông Thomas nhặt từ khu rừng dưới chân núi mang về.
Vừa chuẩn bị xong, liền thấy hai chiếc xe bán tải từ xa chạy tới. Ju An biết ngay là Taylor và gia đình Anderson đã đến.
Chẳng mấy chốc xe đã tới nơi, Taylor nhảy xuống xe, ôm chầm lấy Ju An, sau đó cả gia đình lần lượt bước xuống.
Taylor cùng vợ là Vera dẫn theo hai đứa cháu, em vợ là Thornton cùng vợ là Vivian, và tất nhiên còn có cả Anderson. Anderson đến một mình. Sau này Ju An mới biết, Anderson đã ly hôn, con trai con dâu và cháu nội đều làm việc ở New York, rất ít khi về.
Mọi người ôm nhau chào hỏi, Ju An cũng giới thiệu bố mẹ, chị gái và anh rể mình với mọi người.
Sau màn xã giao, đám đàn ông ngồi trên ghế ngoài sân trò chuyện, còn Vera và Vivian thì giúp mẹ và chị gái của Ju An đặt sườn cừu và thịt bò đã thái sẵn lên lò nướng.
Về phần mấy đứa nhỏ, chúng tụ tập lại với nhau, trông có vẻ chơi rất vui vẻ. Ju An hơi thắc mắc, bọn trẻ bất đồng ngôn ngữ mà sao có vẻ thân thiết đến vậy.
Đợi một lát, mùi thịt thơm phức lan tỏa khắp nơi. Lúc này, Thomas, Huai En, Nancy và Andrew cũng đã về. Mọi người ai nấy cầm một cái đĩa, tự do chọn món.
Ju An lấy một miếng thịt bò, cắn một miếng, ừm, thịt bò mềm mại, mọng nước, nhấm nháp kỹ còn thấy thoang thoảng mùi thông, ngon tuyệt vời.
Taylor đứng bên cạnh cũng cầm đĩa, đang nhai một miếng sườn cừu nhỏ: "Sườn cừu nướng ngon thật".
Ju An nói: "Đúng rồi Taylor, em có một người bạn mở công ty du lịch. Lần này về em định mở một tuyến du lịch trang trại, anh thấy sao?".
Taylor đáp: "Rất tốt, chỉ là trước đây du khách Trung Quốc thường chỉ đi du lịch ở các thành phố như San Francisco hay New York. Gần đây nghe nói cũng có du khách Trung Quốc tới các trang trại ở California, nhưng trang trại ở Montana thì chưa nghe nói tới, chưa có nhà nào đón khách Trung Quốc cả. Có lẽ mấy trang trại kiểu khách sạn lớn thì có thể đã từng".
Ju An hỏi: "Chẳng phải trang trại của anh từng làm rồi sao?".
"Ừ, từng làm một thời gian, nhưng giờ nhiều trang trại làm quá, cạnh tranh khốc liệt lắm. Mỗi năm chỉ có tháng bảy, tháng tám chúng tôi mới có khách. Hơn nữa trang trại của tôi nhỏ, mỗi lần chỉ tiếp được năm sáu người, đông quá sẽ ảnh hưởng đến việc vận hành. Ngoài ra trang trại của Thornton cũng chỉ tiếp được bảy tám người, ba trang trại chúng tôi cộng lại cũng chỉ tiếp được hai mươi khách, không hơn được bao nhiêu đâu", Taylor trả lời.
"Vậy giá cả tính thế nào?", Ju An hỏi.
Taylor đáp: "Mỗi ngày mỗi người khoảng hơn 400 USD, bao gồm bữa sáng, trưa và tối. Ngoài ra còn có các lớp học cưỡi ngựa, cưỡi ngựa xuyên rừng, dã ngoại các thứ. Giá mười ngày tổng cộng bốn nghìn USD, tất nhiên không bao gồm chi phí mua sắm. Với lại anh cũng biết đấy, cưỡi ngựa có tính rủi ro, nếu xảy ra tai nạn, trang trại không chịu trách nhiệm".
Ju An gật đầu: "Vậy cứ thế đi, vài hôm nữa em bảo bạn em qua, cùng các anh bàn bạc xem có khả năng hợp tác không".
Thornton chen vào hỏi: "An, trang trại của cậu lớn thế này, sao không đón khách?".
Ju An lắc đầu nói: "Tôi thích yên tĩnh, không thích ồn ào. Tiếp đón bạn bè thì không sao, chứ bảo tôi ngày nào cũng tiếp khách thì tôi chịu không nổi".
Anderson cười đáp lời: "Quen biết An thời gian này, chỉ có câu này là nghe giống triệu phú nhất đấy".
Những người còn lại nghe vậy liền cười khúc khích.
Ju An nhìn mấy người họ: "Trang trại của ai trong số các anh mà chẳng đáng giá cả triệu đô, ai cũng là triệu phú cả". Mọi người lại cười rộ lên.
Sau đó, mọi người lại bàn luận về những khó khăn trong việc vận hành trang trại hiện nay. Anderson nói: "Năm nay giá cỏ khô lại tăng, trong khi giá thịt bò thịt cừu chỉ tăng được vài xu, kinh doanh ngày càng khó khăn".
Thornton cũng gật đầu phụ họa: "Đúng vậy, cỏ khô tăng hơn một phần ba so với năm ngoái. Cái đám Wall Street chết tiệt đó đúng là lũ sâu bọ".
Ju An ngạc nhiên không hiểu sao lại kéo cả Wall Street vào: "Bán thịt bò thì liên quan gì đến Wall Street?".
Taylor giải thích: "An, trước đây cậu chưa làm trang trại nên không biết. Bò cừu thường được bán vào khoảng thời gian giao mùa thu đông, Wall Street sẽ dựa vào thị trường mà đưa ra mấy cái chỉ số vớ vẩn để định giá thịt bò thịt cừu. Hơn nữa lúc bán xong cũng chưa lấy được tiền ngay, phải đợi cả tháng trời mới nhận được tiền".
Chết tiệt, cái đám làm tài chính này ở đâu cũng có mặt, bảo sao mà trước đó lại có phong trào "Chiếm lấy Wall Street", đáng đời!
Taylor nói tiếp: "Thực ra thời gian này tôi đã bàn với Thornton và Anderson, xem có nên trực tiếp cung cấp thịt cừu cho các nhà hàng để bỏ qua khâu trung gian, tăng lợi nhuận hay không. Cậu cũng biết đấy, cừu của chúng ta đều là chăn thả, ngon hơn hẳn đám cừu nuôi vỗ béo kia".
Ju An gật đầu đồng ý với quan điểm của Taylor. Thịt bò thịt cừu Ju An ăn hiện nay cơ bản đều do các trang trại gần đó sản xuất, thường là chăn thả, chất lượng thịt hoàn toàn ở đẳng cấp khác so với thịt nuôi nhốt.
Chỉ cần cắn một miếng là phân biệt được ngay, thế nên trong buổi họp lớp trước đây, Ju An chỉ ăn một miếng thịt là không còn hứng thú nữa, đùi cừu nướng còn chưa động vào, chỉ ngửi mùi thôi đã thấy ngán.
Trò chuyện một lúc, ăn thêm hai miếng sườn cừu, uống hai chai bia, bụng đã no căng. Nhìn quanh, mọi người cũng đều ăn gần xong.
Lúc này Ju An để ý bốn đứa nhỏ đang ngồi quanh một chiếc bàn tròn nhỏ, mỗi đứa đều đeo khăn ăn trước ngực, ăn rất ngon lành.
Tongtong đang cầm nĩa, xiên một miếng thịt bò nhỏ cho vào miệng, ăn đến mức dính đầy dầu mỡ trên mặt. Ranran và hai đứa nhỏ kia cũng chẳng khá hơn, Jerry và Emily thì đang gặm bắp ngô, mặt dính đầy hạt ngô. Trong đĩa là miếng sườn cừu ăn dở, lúc này Ranran mới lộ rõ vẻ trẻ con, nghiêng đầu đối phó với miếng sườn lớn, chắc là ăn phải gân, một tay giữ miếng sườn, hai bàn tay nhỏ bé cố sức giật mạnh.
Nhìn mấy đứa nhỏ ăn uống ngon miệng, Ju An lại đi lấy thêm một miếng thịt bò nhỏ. Vừa ăn vừa nghe mấy ông già bàn chuyện trang trại.
Khi trời dần tối, Taylor và mọi người cáo từ ra về. Lúc đi, Tongtong còn dặn Jerry và Emily ngày mai lại tới chơi. Ju An dịch lại lời cho Jerry và Emily nghe, Jerry liền vỗ ngực đảm bảo ngày mai sẽ dẫn em gái tới chơi tiếp.