Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34
Hành trình New York

❊ ❊ ❊

Tiễn Vương Phàm và Ngô Minh xong, Cư An cũng lên chuyến bay đến New York. Lần này là lần đầu tiên bay đến New York vào ban ngày, lần đầu tiên nhìn thấy tượng Nữ thần Tự do từ trên máy bay, mang đến cho Cư An một cảm giác khó tả. Cảm nhận của Cư An về các thành phố lớn thường cũng như vậy, những tòa nhà bê tông cốt thép san sát, dòng người chen chúc, ồn ào đến phát chán.

Lần này Cư An đã khôn hơn, đặt trước một khách sạn năm sao gần Central Park. Mở cửa phòng ra, đối diện ngay là cửa sổ kính lớn trải dài từ trần đến sàn, hướng thẳng ra Central Park. Nhìn từ cửa sổ xuống, một vòng nhà cao tầng bao quanh một khu đất xanh mướt rộng lớn, sự phồn hoa và yên tĩnh hòa quyện vào nhau. Nhìn ngắm nó, bạn sẽ không khỏi ngạc nhiên, ở New York, nơi tấc đất tấc vàng này, lại giữ lại một khoảng không gian xanh rộng lớn như vậy, đúng là người Mỹ thật hoang phí. Nếu mà làm bất động sản, chắc chắn sẽ kéo theo được vài chỉ số GDP.

Vào phòng xong, tiện tay xì thêm hai mươi đô la cho cậu thanh niên da đen xách vali, rồi gọi điện cho Mike báo rằng mình đã đến New York, ở khách sạn quản lý gần Central Park.

Mike nghe xong, bảo Cư An cứ nghỉ ngơi trước, anh ta làm xong việc sẽ đến.

Cúp máy, lấy từ tủ lạnh ra một chai bia, tiện tay vặn nắp, bật tivi lên xem bừa thứ gì đó, người dựa vào khung cửa sổ, nhìn xuống những người thư thả dưới những hàng cây xanh của Central Park, nhấp một ngụm bia, lòng dạ thỏa mãn vô cùng.

Thỏa mãn một hồi, bụng bắt đầu sôi lên, bèn xuống dưới ăn một miếng bít tết. Salad gì đó Cư An thường không động đến, nguyên nhân là đồ này chưa chín. Bắt anh ta ăn hai quả cà chua thì không sao, nhưng ăn bắp cải sống thì thôi đi. Bụng vẫn chưa no, đành phải ra ngoài dạo một vòng, đi đến xe bán đồ ăn nhanh ven đường, mua một cái hot dog mới tạm đủ nhồi lấp cái dạ dày.

Đi dong dài, thế nào lại vào Central Park. Tìm một cái ghế dài ngồi xuống, chống cằm, nhàm chán nhìn mấy cô Tây lướt qua xung quanh, trong lòng lén chấm điểm: "Cô này cũng được, tám điểm. Cô này không được, ngực to quá, tám điểm." Đang miệt mài tính toán, bỗng nghe như có ai gọi tên mình: "An? An?"

Cư An nhìn về phía âm thanh, thấy một thanh niên da trắng đang ngồi trên một ghế dài khác gần mình, nhìn về phía mình, tay cầm một cái hamburger, đầu gối để một cái cặp công văn.

Ngớ ra một lúc, Cư An mới không chắc chắn nói: "Neal?" Đệt, New York đừng có nhỏ thế được không? Đây chính là Neal, người da trắng mà Cư An từng cùng chạy bộ hai buổi sáng khi mang tranh đến New York.

Neal thấy Cư An đáp lại, liền xách cặp lên ngồi xuống bên cạnh Cư An: "Tôi nhìn hồi lâu, không dám nhận. Anh biết đấy, tôi thấy các vị người châu Á trông đều hao hao nhau cả" Neal ngượng ngùng nói.

"Vừa nãy tôi cũng hơi bất ngờ, không ngờ lại gặp anh ở đây" Cư An bắt tay Neal.

Neal cười nói: "Hầu như ngày nào tôi cũng ăn trưa trên cái ghế dài đó" vừa nói vừa chỉ vào cái ghế vừa nãy anh ta ngồi.

"Xem ra New York cũng nhỏ thật nhỉ" Cư An cười nói.

"Lần này anh vẫn đến New York tham dự triển lãm đồ chơi à?" Neal cắn miếng hamburger, nhai vài cái, nuốt xuống rồi hỏi.

Cư An lắc đầu đáp: "Không, lần này là nhận lời mời của một người bạn tham dự một buổi từ thiện. Tôi giờ sống ở Montana, hai hôm nữa về."

"À, phải rồi, đây là danh thiếp của tôi." Neal từ trong túi lấy ra một tấm thẻ, đưa tới tay Cư An.

Cư An nhận lấy xem, trên đó ghi: "Smith & Leyden Law Firm", Lawyer: Neal Garcia. Hóa ra Neal là một luật sư.

"Hóa ra anh là luật sư nhỉ" Cư An cười.

Neal cười đáp: "Ừ, hồi trước tôi mới thăng từ trợ lý luật sư lên luật sư chính thức."

Cư An nhớ ra, lần này mình còn phải ký hợp đồng ủy thác triển lãm tranh gì đó, đang thiếu một luật sư, liền nói với Neal: "Lần này tôi có thể sẽ ký hợp đồng, anh có thời gian giúp tôi coi giúp không? Phí luật sư không thành vấn đề."

Neal nói: "Vậy thì không thành vấn đề. Anh có thể nói sơ qua về vấn đề gì không?"

Cư An đáp: "Tôi có một bức tranh gửi ở một công ty, giờ có người muốn mượn để triển lãm, liên quan một số vấn đề."

Neal nói: "Chắc không có gì to tát đâu. Dạo này tôi cũng không có nhiều vụ."

Cư An cười: "Vậy thì tốt. Chắc là hôm nay hoặc sáng mai thôi."

"Thế không thành vấn đề." Neal cười nhún vai.

Lại nói chuyện thêm một lúc, Neal nhìn đồng hồ, nói lời xin lỗi, rồi về công ty. Trước khi đi dặn nếu cần ký hợp đồng thì gọi điện cho anh ta trước.

Cư An từ biệt Neal, lại ngồi thêm một lát rồi quay về khách sạn, lên giường nằm xem tivi. Xem được một lúc thì ngủ quên lúc nào không hay, cho đến khi một hồi chuông điện thoại gấp gáp đánh thức anh.

Nhìn màn hình, thấy là Mike. Nhấc máy, hóa ra Mike đã đến dưới sảnh, sắp lên.

Cư An đứng dậy vào phòng tắm, rửa mặt cho tỉnh táo. Chờ không lâu, liền có tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, Mike liền ôm chầm lấy Cư An.

Buông Cư An ra, Mike nhìn quanh một vòng, tán thưởng nói: "Ừ, chỗ này cũng được."

Cư An lấy cho Mike một chai bia từ tủ lạnh, đưa cho anh ta. Mike ngồi xuống ghế sofa nói: "Lần này, tôi muốn anh tham gia một buổi quyên góp nhỏ của Đảng Dân chủ, chủ trì là sếp của tôi, Phil, những người quyên góp chính là các thương nhân New York." Nói xong liền ngồi xuống.

Mike tiếp lời: "Đến khi đó, có một thượng nghị sĩ bang Montana sẽ tham dự buổi quyên góp từ thiện này. Tôi sẽ giới thiệu hai người với nhau."

Xem ra Mike thực sự muốn kéo Cư An vào phe Đảng Dân chủ rồi. Dù sao mình có vẻ cũng không thoát được. Hơn nữa sau mấy ngày quan sát, Cư An có chút nghiêng về Đảng Dân chủ, vì vị tổng thống Obama hiện tại, khi còn là luật sư, từng vài lần giúp đỡ người Hoa. Điều này làm cho lớp người Hoa cơ sở có thiện cảm khá tốt với Đảng Dân chủ, nhất là di dân từ Đại lục thường có xu hướng nghiêng về Đảng Dân chủ. Mình nói sao cũng từ thời cờ đỏ Hồng Kông lăn lộn ra được.

Không phải ai đó từng nói, không có kinh tế thoát ly chính trị, cũng không có nghệ thuật thoát ly chính trị. Mình cũng coi như có hai đồng xu, luôn phải chọn một bên mà đứng. Đã hạ quyết tâm thì đừng do dự: "Lần này mọi người thường quyên góp bao nhiêu?"

Mike ngạc nhiên hỏi: "Quyên góp bao nhiêu cơ? Buổi quyên góp là tự nguyện, anh muốn quyên bao nhiêu thì quyên, chẳng lẽ có ai ép anh à? Tham dự buổi dạ tiệc này toàn là những nhà tài trợ duy trì quan hệ tốt với Đảng Dân chủ. Sau tiệc rượu sẽ có một buổi đấu giá nhỏ, anh tùy tiện mua vài món là được."

Tiếp đó, Mike lại dẫn Cư An tới một tiệm may đo, may hai bộ suit. Đệt, một bộ hơn hai ngàn đô, bằng sáu tháng lương trước đây. Rồi lại sắm thêm vài thứ đồ. Thứ duy nhất làm Cư An thấy đáng giá là một chiếc đồng hồ Patek Philippe, thực hiện giấc mơ về đồng hồ danh tiếng thời đại học.

Ngay sau đó, một câu của Mike khiến Cư An hơi sững: Buổi dạ tiệc tốt nhất nên có bạn nữ đi cùng.

Bố khỉ! Sao không nói sớm? Lúc này ra đường tìm phụ nữ kiểu gì? Nghĩ lại có nói sớm cũng vô dụng. Hai tháng nay hầu như không gặp người phụ nữ nào, với tính cách của Cư An suốt ngày ru rú ở nông trại, thì lấy đâu ra bạn nữ.

Mike nhìn mặt Cư An đầy ưu tư, cười nói: "Không có cũng không sao. Đến khi vào dạ tiệc, ở cửa dẫn một cô vào là được."

Cư An hỏi: "Còn có vụ kéo người ngoài cổng à?"

Mike nhún vai: "Mỗi lần có vũ hội hay dạ tiệc kiểu này, mấy cô gái như diễn viên hạng hai, người mẫu nhỏ nhạy lắm, luôn tìm cách chui vào, kiếm mối quan hệ. Một số đứng ngoài chờ xem có ai dẫn mình vào không."

Cư An mở to mắt. Tạm thời kéo một cô, hiệu suất cao. Đang hí hửng nghĩ tới cuộc tình chớp nhoáng.

Mike tiếp lời: "An à, mấy cô gái này mà yêu đương một đêm thì được, nhưng đừng có tưởng thật. Anh là miếng phô mai ngon chưa chắc đã nuốt trôi." Nói xong cười sảng khoái.

Làm Cư An đỏ bừng mặt.

Sáng hôm sau, với sự giúp đỡ của Neal, Cư An ký xong một loạt thỏa thuận liên quan đến bức tranh người và thú, rồi nằm lì trong phòng.

Cho đến khi xe của Mike đến đón Cư An. Xuống dưới sảnh nhìn thấy một chiếc Cadillac kéo dài đỗ trước mặt. Mike mở cửa kính xuống, vẫy tay gọi Cư An.

Lên xe, phát hiện bên cạnh Mike có một cô gái tóc vàng rất trẻ. Mike giới thiệu sơ qua, mới biết tên cô ta là Angela. Nhìn dáng vẻ không giống bạn gái của Mike, mà Mike cũng không giới thiệu đặc biệt, nên Cư An không phí công đoán mò quan hệ hai người.

Xe chạy hơn nửa tiếng, cuối cùng cũng tới nơi. Lúc này Mike cho xe từ từ đỗ xát lề. Qua cửa kính, Cư An thấy một vài cô gái trẻ mặc váy dạ hội, tụ tập từng nhóm ba năm người bên lề đường nói chuyện.

Mike cười nói: "Chọn một cô đi, xem hôm nay cô nào may mắn."

Cư An cười đáp: "Chọn cô kia đi." Nói rồi chỉ vào một cô gái tóc nâu đang đứng gần xe, trong lòng cảm thấy hệt như khánh làng chơi ở quê vậy.

Mike nói với tài xế: "Mời cô kia lên xe."

Tài xế liền dừng xe, nói vài câu với cô gái tóc nâu mà Cư An chỉ, rồi giúp cô ta mở cửa.

Vào xe, cô gái tóc nâu liền ngồi bên cạnh Cư An, rồi đưa tay tự giới thiệu: "Tôi là Emma." Cư An bắt tay đáp: "Gọi tôi là An được rồi."

Tại cổng, xuất trình hai thiệp mời, mấy tay da đen to lớn mới cho vào. Nối với cổng là một con đường dài hai bên trồng cây cắt tỉa rất đẹp, cách hai mét lại có một cây thông nhỏ, giữa hai cây thông là hàng rào xanh. Đi qua một vòi phun nước lớn chạm hình mấy thiên thần nhỏ nô đùa, một tòa nhà kiểu châu Âu bốn năm tầng trắng muốt hiện ra trước mắt Cư An.

Xe vừa ngừng, liền có hai người phục vụ đến giúp mở cửa. Cư An thấy Mike xuống trước, rồi bạn gái của Mike nắm tay Mike mới xuống. Cư An bắt chước, xuống xe xong, Emma tự nhiên khoác tay Cư An, bước vào trong.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:34
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »