Cư An mở máy tính cổ lỗ sĩ của mình lên, rồi xách bình nước xuống lầu đến phòng nước nóng bên cạnh lấy nước. Mỗi bình nước giá ba hào, mỗi ngày một bình, chuyện rửa mặt đánh răng đều trông cậy cả vào bình nước này.
Mất vài phút lấy nước xong xuôi, lúc vào phòng thì máy tính đã khởi động xong hệ thống. Cậu tiện tay rót một cốc nước nóng, ngồi trước máy tính đăng nhập vào QQ.
Vừa lên mạng, Cư An đã thấy trong nhóm bạn đại học có tin nhắn. Cậu mở ra xem thì hóa ra có một gã sắp kết hôn, mời các bạn học ngày mùng một tháng mười đến thành phố Thường Dương dự đám cưới.
Cậu tiện tay nhắn lại: "Mới tháng năm thôi mà, tháng mười cưới hỏi gì mà giục sớm thế."
Ai ngờ vừa gửi xong, avatar của "gã chim" liền sáng đèn: "Anh đây là nhắc nhở các chú chú ý tiết kiệm tiền, người có thể không tới nhưng tiền mừng thì nhất định phải tới đấy nhé."
"Tôi bảo này, ông đừng có thực dụng thế được không? Ai cũng là dân nghèo cả, nhà ông thì bố làm chủ xưởng, còn định bóc lột anh em chúng tôi nữa à? Thôi được rồi, đến lúc đó tôi chắc chắn có mặt." Cư An đáp lại.
"Nhớ dẫn theo bạn gái đấy," kèm theo một biểu tượng mặt cười.
Cư An trả lời: "Chưa vội dẫn bạn gái, cứ để ở nhà nhạc mẫu nuôi thêm vài năm đã," sau đó thêm vào một biểu tượng mặt ngầu.
"Cho ông xem tấm hình này, đố ông biết có bao nhiêu cái đầu người, gợi ý là có mười một cái đấy," theo đó, một tấm hình nhảy ra trên khung chat của Cư An.
Cư An nhìn qua, chỉ thấy ba cái đầu người, những cái còn lại có vẻ không dễ tìm chút nào. Cậu nhìn gần mười giây cũng không phát hiện ra cái đầu thứ tư.
Đúng lúc này, tấm hình đột nhiên biến thành gương mặt một người phụ nữ âm u đáng sợ.
Cư An đang tập trung tinh thần tìm đầu người, khuôn mặt đáng sợ bất ngờ xuất hiện làm cậu giật nảy mình, lập tức đứng bật dậy. Ngay sau đó là hai tiếng giòn tan vang lên, cậu thở dốc một hơi rồi chửi thề: "Mẹ kiếp, đồ khốn nạn!"
Cúi đầu nhìn xuống, chiếc cốc trên bàn và con chó Bull bằng sứ thời Vạn Lịch vừa tốn hai mươi đồng đại dương của cậu đều đã rơi xuống đất, đầu một nơi thân một nẻo.
Ngồi lại vào ghế, Cư An nhắn: "Đồ khốn, làm ông đây sợ chết khiếp."
Lúc này rất nhiều người đồng loạt trả lời: "Ha ha ha, chúng tôi xem xong hết rồi, chỉ chờ ông thôi."
Cư An nhắn tiếp: "Cốc của tôi với con chó Bull thời Vạn Lịch đều vỡ nát cả rồi, lát nữa nói chuyện sau, tôi đi dọn dẹp đã."
"Chó Bull thời Vạn Lịch gì chứ? Ông đừng có mà phét lác, ông tưởng tôi là kẻ ngốc à? Thời Vạn Lịch làm gì có chó Bull, chó Bull xuyên không từ lúc nào thế?"
"Lát nữa nói sau, cốc nước bị tôi làm đổ, nước chảy đầy sàn rồi," Cư An nhanh chóng lấy cây lau nhà từ ngoài cửa vào thấm nước.
Sau đó cậu lấy thùng rác từ sau cửa, chuẩn bị hốt đống mảnh sứ vỡ bỏ vào.
Đến lúc nhặt mảnh vỡ mới phát hiện, từ cái bàn cao như vậy rơi xuống mà con chó sứ chỉ vỡ thành hai mảnh nguyên vẹn, đầu chó và thân chó tách rời nhau.
Đang định vứt đầu và thân chó vào thùng rác, khóe mắt cậu liếc thấy hình như trong thân con chó có thứ gì đó. Đưa thân chó lên trước mắt nhìn kỹ, quả nhiên có đồ thật, một vật giống như giấy được cuộn tròn lại. Nhìn sang đầu chó thì bên trong trống rỗng chẳng có gì. Cậu vứt đầu chó vào thùng rác, rồi thò ngón tay vào trong thân chó định lôi vật kia ra xem. Vừa thò ngón tay vào xoay một cái, cạnh sứ sắc bén ở cổ chó đã cứa một đường nhỏ trên ngón tay cái. Cậu vội vàng đưa ngón tay vào miệng mút, rồi đập mạnh thân chó xuống đất, nó vỡ tan thành nhiều mảnh.
Mở gói giấy ra xem, bên trong bọc một chuỗi hạt màu xanh lục bảo, nối với một sợi dây màu đỏ thẫm, giữa sợi dây và hạt châu có một nút thắt Như Ý rất nhỏ.
Nhìn kỹ trên giấy còn có chữ, viết rằng: "Thời buổi hiện nay, thuốc phiện làm hại quốc dân, cùng đồng môn muốn giết tay buôn thuốc phiện người Tây để răn đe lũ di tộc phương Tây, để lại hạt châu này cho ngươi, cha tuyệt bút, mùa xuân năm Tuyên Thống thứ hai."
Chỉ vài chục chữ không tên không tuổi, cũng chẳng biết người giết người này là ai, muốn đưa hạt châu cho ai, tại sao lại giấu trong bụng con chó sứ này.
Gã này đúng là tay anh hùng, thời cuối Thanh đầu Dân quốc mà dám vào tô giới giết người, lại còn giết người Tây. Cư An lập tức cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ vị "hảo hán" này.
Cầm hạt châu lên, Cư An tỉ mỉ quan sát viên ngọc màu xanh lục ấy. Ngay lập tức, viên ngọc đã thu hút hoàn toàn ánh nhìn của cậu. Cả viên ngọc trong tay Cư An tỏa ra ánh sáng u huyền nhàn nhạt, bên trong dường như còn có thứ gì đó.
Cậu vô thức đưa hạt châu lên trước bóng đèn, nhắm một mắt lại, muốn xem rốt cuộc bên trong có gì. Khi ngón tay cái đang bị thương do mảnh sứ cứa chạm vào hạt châu, một giọt máu nhanh chóng thấm vào trong, vết thương cũng lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Nhưng rõ ràng Cư An không chú ý đến điều này, cậu đang bị viên ngọc thu hút sâu sắc. Hình ảnh hiện ra bên trong viên ngọc trông giống như những thước phim khoa học giáo dục về sự hình thành hệ Mặt Trời vậy, vô cùng kỳ ảo.
Làn khói bên trong hạt châu chậm rãi tan đi, dường như lộ ra một thứ gì đó giống như ngôi nhà nhỏ, mờ mờ ảo ảo không nhìn rõ, vừa giống ngôi nhà lại vừa giống một đống đất nhỏ.
Giá mà có thể vào xem thử thì tốt biết mấy. Càng nhìn càng không rõ, càng không rõ lại càng muốn nhìn cho rõ khiến lòng Cư An ngứa ngáy. Ý nghĩ muốn vào xem thử vừa thoáng qua trong đầu, ngay lập tức, trước mắt cậu sáng rực lên.
Nếu lúc này có ai nhìn thấy biểu cảm của Cư An, chắc chắn sẽ cười ngất. Cư An vẫn giữ nguyên tư thế ngồi trên ghế, hai tay như đang nắm hạt châu giơ lên quá đầu, chỉ có đôi mắt trợn trừng, miệng há hốc đủ nhét vừa hai quả trứng.
Cậu không thể tin nổi vào mọi thứ trước mắt: một ngôi nhà gỗ kiểu cổ đại Trung Quốc, một vòng hàng rào, trên hàng rào leo đầy những dây leo xanh mướt, hàng rào bao quanh một cái sân nhỏ ngay trước ngôi nhà. Giữa sân có một cái giếng nước khổng lồ, từ miệng giếng mọc ra một cái cây xanh lục bảo to lớn, tán cây rợp bóng che phủ cả cái sân nhỏ. Nực cười là giữa sân còn đặt một cái tủ sắt cao nửa người, phá hỏng hoàn toàn sự yên tĩnh, thanh bình của khu vườn.
"Bịch" một tiếng, Cư An ngã ngồi xuống đất, ra sức xoa bóp đầu gối, kết thúc tư thế đứng tấn và hai tay ôm dương hướng thiên duy trì suốt hai phút.
Cậu dụi mắt thật mạnh, tiện thể nhéo vào đùi một cái. Đau! Không phải ảo giác.
Đứng dậy theo thói quen phủi mông, rồi cậu hướng ánh mắt ra ngoài sân. Chỉ thấy bên ngoài sân là một màu xanh mướt, hóa ra là một bãi cỏ rộng lớn, phía xa bãi cỏ bị bao phủ bởi làn sương trắng xóa. Không xa khu vườn là một cái ao, trong ao thậm chí còn có cá nhảy lên mặt nước.
Ngẩng đầu nhìn lên, phía trên là một bầu trời xanh biếc, không một gợn mây, cũng chẳng thấy Mặt Trời, cả không gian sáng sủa nhưng không hề chói mắt.
Cư An đứng trước ngôi nhà nhỏ, tỉ mỉ quan sát. Ngôi nhà không lớn, hình dáng hơi giống những căn sương phòng ở Giang Nam mà cậu từng thấy.
Theo ước lượng của Cư An, nhà dài khoảng mười mét, mái ngói cong vút, bốn cột gỗ chống đỡ mái nhà, trên bức tường gạch cao nửa người là những ô cửa sổ dán giấy trắng.
Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa, bước vào trong. Bên trong nhà tối om, vừa từ nơi sáng sủa bên ngoài vào khiến mắt cậu rất khó chịu. Cư An dụi dụi mắt, đợi đến khi thị giác thích nghi với môi trường trong nhà.
Cậu phát hiện trên ô cửa sổ có một cái chốt, bèn đi tới nhẹ nhàng xoay rồi kéo một cái, cửa sổ liền mở ra. Cậu mở liền bốn năm cánh cửa, cả căn phòng bừng sáng.
Trên sàn nhà lát những viên gạch vuông lớn, có một chiếc giường cao cách mặt đất khoảng mười mấy centimet, vài cái đệm ngồi, một cái bàn nhỏ cao hơn đầu gối một chút giống như từng thấy trong phim "Tam Quốc Diễn Nghĩa". Trên bàn còn đặt vài cuộn thẻ tre, thứ này Cư An nhận ra, chẳng phải là thẻ tre sao?
Cậu bước tới bên cái bàn nhỏ, kéo một cái đệm ngồi rồi vắt vẻo ngồi xuống. Mở thẻ tre ra, Cư An ngẩn người, chữ trên đó cậu chẳng nhận ra chữ nào, toàn là những nét ngoằn ngoèo. Không bỏ cuộc, cậu mở liền vài cuộn, Cư An nhận ra đều là cùng một loại chữ, tổng cộng mấy cuộn thẻ tre mà không biết lấy một chữ.
"Học hành hơn mười năm, cuối cùng mình lại thành kẻ mù chữ à?" Cư An ném thẻ tre xuống, lòng đầy bất bình nghĩ thầm.
Trong nhà chỉ có chừng ấy thứ, chẳng còn gì để xem, liếc mắt là hết sạch. Muốn đọc sách mà không biết chữ, quả thật chán ngắt. Chợt nhớ đến lúc nãy thấy cá nhảy trong ao, cậu vội vàng chạy ra ngoài.
Đứng bên bờ ao nhìn vào, chao ôi, nước mới đẹp làm sao! Cả cái ao sóng sánh ánh nước, nước có màu xanh nhạt, trong vắt nhìn thấy tận đáy, những bụi cỏ nước trông giống như rong biển dưới đại dương. Những con cá trắm cỏ lớn nhỏ bơi lội tung tăng trong ao.
Chỉ vài phút, Cư An đã thấy mấy con cá trắm lớn dài hơn một mét ung dung bơi qua trước mắt. Nhìn mà nước miếng Cư An suýt chút nữa chảy ra.
Ngắm ao một lát, cậu quay lại sân, nhìn cái giếng lớn mới phát hiện ra đó không phải giếng, mà là một vòng tường đất cao nửa người bao quanh gốc cây. Trong tường đất còn có nước, rễ cây to lớn này vậy mà lại ngâm trong nước, chẳng biết cái cây này mọc kiểu gì. Cây này cũng không giống cây bình thường, toàn thân xanh lục bảo như thể được điêu khắc từ một khối ngọc thạch. Dùng tay sờ vào thân cây, một luồng cảm giác ấm áp mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể.
"Cây tốt! Cây tốt thật!" Cư An liên tục khen ngợi, vỗ vỗ vào thân cây.
Cậu đi quanh cái tủ sắt, vài ổ khóa lớn khóa chặt tủ, chẳng có gì đáng xem, cũng không biết bên trong chứa thứ gì.
Loay hoay một hồi, Cư An mới sực nhớ ra mình không biết làm sao để đi ra ngoài. Nhớ lại cảnh tượng lúc vào, cậu thầm nghĩ trong lòng: "Mình muốn ra ngoài." Quả nhiên, một cái chớp mắt, Cư An đã trở về căn nhà thuê của mình.
Cứ thế ra ra vào vào, vào vào ra ra, cậu chơi đến quên cả trời đất. Sau hơn mười lần qua lại, khi Cư An ra ngoài, cậu phát hiện viên ngọc đã trở nên bình thường không có gì đặc biệt. Bây giờ nhìn nó chỉ như một hạt gỗ lim, trên đó khắc một cái cây to, ngay cả ngôi nhà cũng biến mất.
Như vậy cũng tốt, có thể đeo theo người. Nếu là vẻ ngoài ban đầu mà đeo trên cổ, biết đâu có ngày mất mạng như chơi, chẳng phải báo chí vẫn đưa tin cướp giật điện thoại đến mức chặt cả tay đó sao.
Đeo hạt châu lên cổ, Cư An nằm trên giường, trong lòng bắt đầu tính toán: "Ừm, ngày mai ra phố mua cái vợt lưới để bắt cá. Mà khoan, cá bắt lên rồi làm sao ăn đây? Đến cái nồi cũng không có, chẳng lẽ ăn sống? Mình đâu phải lũ Nhật Bản mà ăn món cá sống."
Chuyện cá tính sau, ngày mai phải mua cái kìm lớn để xử lý mấy cái ổ khóa kia, phải xem xem trong cái tủ đó đựng thứ gì. Cửa thì không khóa mà một cái tủ sắt rách nát lại khóa kỹ thế không biết.
Suýt chút nữa quên mất ngày mai phải đi cưỡi ngựa. Nghĩ đến việc này, Cư An vớ lấy điện thoại, gọi cho mấy đồng nghiệp báo rằng ngày mai mình có việc đột xuất không đi được nữa.
Cưỡi ngựa tuy vui nhưng sao bằng được cái chốn đào nguyên này? Càng nghĩ càng thấy mỹ mãn, căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách thì tính là cái gì, so với của mình xem nào. Không đúng, chuyện này không được nói với ai, chết cũng không nói. Cứ nghĩ ngợi như thế, Cư An chìm vào giấc mơ.