Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 62
Lời mời sinh nhật của Dana

❊ ❊ ❊

Nhìn sức sống tràn trề của vườn cây ăn quả, Cư An hài lòng rời khỏi không gian, nằm vật xuống giường. Trong lòng hắn thấy thật mỹ mãn, cuối cùng đã tìm được cách khống chế đám cỏ không gian kia, sau này muốn trồng gì thì trồng. Nghĩ đoạn, hắn lại thấy không đúng, chẳng lẽ trồng một cây cải thảo cũng phải phức tạp thế này, rồi để cải thảo dài tới hơn một mét mới đem trồng xuống đất sao? Vì ăn một cây cải thảo mà làm thế có đáng không? Nghĩ một hồi hắn lại thôi, làm vậy chỉ tổ mệt chết người, cứ trồng vài cây ăn quả là được rồi. Ừm, trong ao còn có thể trồng thêm ít ngó sen, tạm thời cứ thế đã. Hắn nhắm mắt lại, nằm trên giường thầm nghĩ biết đâu sáng mai thức dậy là có táo để ăn, rồi mang theo những ước nguyện tốt đẹp chìm vào giấc mộng.

Sáng sớm hôm sau, Cư An dẫn theo Wu Song làm xong việc trong tay, đi tới bên bờ ao rồi lách mình vào không gian. Mấy chú bò con trong không gian đang chạy nhảy tung tăng, một con bò lớn nằm phục trên bãi cỏ, điềm nhiên gặm những ngọn cỏ xanh bên miệng. Cây táo trồng hôm qua trên cành đã chi chít những bông hoa táo trắng muốt với nhụy vàng óng, cả cái cây trông đẹp vô cùng. Cư An đứng dưới gốc cây thưởng thức thật lâu mới rời khỏi không gian.

Wu Song thì vẫn như mọi khi, đi khắp nơi bắt châu chấu ăn. Mỗi lần theo Cư An đến bên ao này, gần như đồng nghĩa với việc đưa gã này đi dã ngoại miễn phí một bữa. Mỗi khi nhìn thấy Cư An, nó luôn lấy ra một con châu chấu ra hiệu cho Cư An ăn. Phải nói rằng Wu Song là một đứa trẻ ngoan, có món gì mình thích ăn cũng không quên Cư An, điểm này thể hiện tốt hơn cả Tong Tong và Ran Ran.

Dạo quanh khu chuồng gia cầm một vòng, thấy hai con vịt cũng bắt đầu ấp trứng, hắn nghĩ thầm, kệ đi, muốn ấp thì cứ để chúng ấp. Dù sao trứng vịt muối cũng mới làm không lâu, đợi ăn gần hết rồi muối mẻ mới. Ngược lại, hắn khá hứng thú với việc ngỗng ấp trứng, mấy con ngỗng con này nở ra, hai tháng sau là có từng chậu ngỗng om đỏ, món mà Cư An rất thích.

Đang nghĩ ngợi thì điện thoại trong túi bỗng reo. Cư An nhìn qua, phát hiện ra là Dana gọi tới. Nhấc máy, Cư An nói: "Chào cô, tôi là An".

Trong điện thoại truyền tới giọng của Dana: "Chào anh, An, tôi là Dana. Tối thứ Bảy tuần này tôi tổ chức tiệc sinh nhật tại nhà, muốn mời anh tham dự, không biết anh có thời gian không?".

"Đây là lần đầu tiên tôi được mời tham dự tiệc sinh nhật đấy, tôi nhất định sẽ tới" Cư An cười đáp.

"Tốt quá, sáu giờ tối thứ Bảy, tổ chức tại nhà tôi" Dana vui vẻ nói: "Lần trước ăn món Trung Quốc ở nhà anh, thật sự rất vui. Từ khi ông ngoại tôi qua đời, tôi chưa được ăn món Trung Quốc nào chính gốc như vậy nữa".

Cư An cười trả lời: "Cô muốn ăn nữa thì phải đợi đến Tết Nguyên Đán của Trung Quốc rồi. Bố mẹ tôi đều về Trung Quốc cả, hôm đó Reese và Lily hình như chỉ ăn một chút, đối với nhiều món họ không ăn được mấy".

Dana cười nói: "Họ toàn ăn đồ ở các nhà hàng Trung Quốc, món Trung Quốc chính hiệu đối với họ hơi nhiều dầu mỡ quá, họ không thích lắm, do thói quen ăn uống thôi".

"Rất vui vì cô thích ăn. Thứ Bảy tôi nhất định sẽ đến đúng giờ" Cư An đáp.

Dana sau đó cười nói tạm biệt. Sau khi chào Dana xong, Cư An liền cưỡi Dou Cao, dẫn theo Xue Hua cùng hai "đệ tử" là Hu Tou và Suan Tou chạy về phía đàn bò. Cư An muốn đi hỏi Thomas hoặc Andrew và Wayne xem rốt cuộc đi dự tiệc sinh nhật thì nên mang quà gì, hoặc cần chú ý điều gì.

Chẳng mấy chốc đã tới đồng cỏ nơi lão Thomas chăn bò. Vừa vặn lão Thomas không có ở đó, thấy Cư An cưỡi Dou Cao chạy tới, Wayne hỏi: "Có chuyện gì xảy ra sao, boss?".

Cư An cười nói: "Không có chuyện gì lớn, chỉ là có chút việc riêng muốn thỉnh giáo các anh một chút. Thomas đâu rồi?". Cư An không thấy bóng dáng Thomas.

"Cha đi xem đàn cừu rồi, hôm nay có một con cừu nhỏ sắp chào đời, cha qua đó xem sao" Andrew cười nói: "Nếu anh tìm ông ấy, tôi đi gọi ông ấy qua đây".

Cư An xua tay nói: "Không cần đâu, thực ra hỏi hai người cũng được. Tôi được mời đi dự tiệc sinh nhật, không biết nên mang quà gì, với lại có cần chú ý điều gì không".

Andrew cười hỏi: "Cho tôi hỏi, là bạn bè bình thường hay anh đang muốn theo đuổi cô gái này?".

"Chỉ là bạn bè bình thường thôi, lần trước các anh cũng gặp rồi, là Dana. Lần này cô ấy tổ chức sinh nhật nên mời tôi. Tôi lần đầu được mời đi tiệc sinh nhật nên mới tới hỏi các anh" Cư An đáp.

Wayne nghĩ ngợi rồi nói: "Nếu là bạn bè bình thường, thì trước tiên cần một tấm thiệp sinh nhật, sau đó là mang theo một món quà nhỏ, không cần quá đắt tiền. Nếu anh tặng đồ quá đắt, sẽ khiến bạn anh rất áp lực. Đối với anh, chỉ cần tặng những món đồ nhỏ mang đậm bản sắc Trung Quốc là được. Lưu ý nhất định phải gói ghém cẩn thận một chút. Còn nữa là thời gian đã hẹn, đừng đến sớm quá. Nếu anh đến quá sớm, đúng lúc người ta đang chuẩn bị tiệc thì họ sẽ thấy ngại, nên cứ đúng giờ hẹn là được, thậm chí đến muộn một chút cũng không sao".

"Còn gì nữa không, chỉ vậy thôi sao?" Cư An hỏi.

Andrew cười nói: "Về cơ bản là vậy thôi. Nhưng lưu ý nếu anh lái xe thì đừng uống rượu. Tiệc tùng là để vui vẻ chơi đùa cùng nhau, không có gì đặc biệt cả, cũng chẳng phải vũ hội thượng lưu gì, ăn bánh kem xong là anh có thể rời đi. Tất nhiên nếu anh muốn ở lại lâu hơn một chút cũng được".

Cư An kéo dây cương, nói với Andrew và Wayne: "Cảm ơn lời khuyên của hai người, tôi đi xem xét xem nên tặng quà gì cho Dana đây". Nói đoạn hắn thúc ngựa, chạy về hướng ngôi nhà.

Về tới trước nhà, hắn cho Dou Cao và Xue Hua đi nghỉ, dẫn theo Wu Song cùng Hu Tou và Suan Tou trở lại hành lang. Để Hu Tou và Suan Tou ở ngoài cửa, cho cả Wu Song ra ngoài, Cư An lên lầu, lấy máy tính xách tay rồi ra ngoài hành lang. Hắn chưa từng mang món quà nhỏ đặc sắc nào từ trong nước sang, phải lên hỏi xem khi nào đoàn du lịch của Wang Fan hoặc Wu Ming tới, nếu kịp thì nhờ họ mang giúp vài món đồ chơi nhỏ đặc sắc của Trung Quốc để tặng Dana.

Mở máy tính, đăng nhập QQ, thấy Wu Ming đang trực tuyến, hắn tiện tay gửi một tin nhắn: "Đồ đê tiện, vẫn còn đó à".

Wu Ming đáp lại rất nhanh: "Có chuyện gì? Không có chuyện gì thì đừng làm phiền ông đây tán gái".

Cư An biết không thể lôi thôi, nói nhảm nữa kẻo lại bị tống vào "phòng tối": "Đoàn của các cậu khi nào tới đây? Giúp tôi mang ít đồ qua với".

Wu Ming hỏi: "Mang đồ gì? Họ thứ Năm tới nơi, lần này tôi không đi, một cô bé dẫn đoàn, Wang Fan phải vài ngày nữa mới tới được".

Cư An nói: "Vừa hay, giúp tôi mang vài món đồ nhỏ mang bản sắc Trung Quốc tới, kiểu như vòng tay khắc hạt nhân, búp bê A Phúc hay gì đó, kích thước nhỏ thôi, đừng mang cái gì quá to, tôi dùng để tặng người ta".

Wu Ming tò mò hỏi: "Tặng ai mà khiến cậu bận tâm thế, cứ mua đại ít đồ là được mà".

"Tặng Dana, cô ấy mời tôi đi tiệc sinh nhật. Tôi hỏi Andrew và mấy người họ, bảo tốt nhất nên tặng đồ mang bản sắc Trung Quốc. Tôi mới nghĩ lúc các cậu qua thì mang giúp tôi một hai món, như khăn quàng cổ vẽ mặt nạ, ấm tử sa gì đó, đừng đồ đắt quá, đắt quá để mấy người Tây này dùng phí của" Cư An đáp.

Wu Ming trả lời: "Được thôi, cứ bao cả vào tôi, bảo đảm giúp cậu nở mày nở mặt. Anh em mình giờ làm du lịch, mấy món đồ lưu niệm này đầy ra, lần này còn định bảo Wang Fan mang vài món quà tặng lão Taylor và mấy người họ nữa".

Cư An nói: "Cậu cũng đừng tặng gì quá đắt, đắt quá người Tây họ thấy khó chịu. Đây là tôi vừa nghe Andrew và mấy người họ nói đấy, nên người Tây tặng quà dễ chiều lắm".

"Không có gì đắt đỏ, mỗi người một cái ấm tử sa tầm bốn năm trăm tệ, tất nhiên kiểu dáng khác nhau" Wu Ming đáp, phía sau còn kèm theo một biểu tượng đắc ý.

Cư An yên tâm nói: "Vậy chuyện quà cáp nhờ cả vào cậu, mang cho tôi thêm vài món nữa, loại khác nhau ấy, biết đâu vài ngày tới lại có ai sinh nhật, tôi đỡ phải vắt óc suy nghĩ".

"Được rồi, cậu cứ yên tâm đi, chuyện của cậu, anh em nhớ kỹ rồi" Wu Ming đáp.

Giải quyết xong chuyện, Cư An gửi một tin nhắn: "Cậu cứ tiếp tục tán gái đi, tôi off đây, lồng bắt tôm dưới ao phải lấy lên rồi, trưa nay ăn tôm sông".

"Mẹ kiếp, lần trước bọn tôi tới sao không có mà ăn, cậu ăn một mình làm cái quái gì, đợi anh em qua rồi cùng ăn, đừng ăn hết đấy. Tôi với Wang Fan và mấy anh em bàn với nhau rồi, đợi mùa đông tới chỗ cậu ăn lẩu" Wu Ming đáp.

"Dưới sông nhiều lắm, tôi ăn một mình sao hết. Lão Thomas và mấy người họ cơ bản không ăn tôm sông, cậu nhìn họ ăn tôm mà xem, vất vả lắm, chẳng thà xào tôm khô cho họ ăn còn hơn. Với lại dịp 11/10 này, Wei Dong kết hôn, tôi về đó tiện thể mang vài cái nồi lẩu đồng sang, loại to ấy. Cậu cũng biết đấy, chỗ tôi ngoài thịt bò thịt cừu ra thì chỉ có gỗ là nhiều, tùy tiện nhặt nhạnh trên núi là đủ đốt mấy ngày, đến lúc đó tha hồ mà ăn lẩu than củi gỗ thông" Cư An đắc ý nói.

Wu Ming nói: "Chuyện nồi lẩu đồng cứ bao vào tôi và Wang Fan, đến lúc cậu về thì cứ cầm lấy là được".

"Đã mua thì sao không vận chuyển sang cho tôi luôn, đỡ phải mất công ký gửi một lần" Cư An hỏi.

Wu Ming gõ một dòng: "Mẹ kiếp, phí vận chuyển hàng không đắt thế nào cậu biết không? Với lại vận chuyển cái nồi lẩu cho chục người ăn, không tốn của tôi ít nhất cả ngàn tệ sao".

Cư An ngẩn ra: "Mẹ kiếp, ai bảo cậu mua cái nồi lẩu to thế, mua loại nhỏ thôi là được, chục người ăn cái nồi to như cái cối xay đá, ký gửi chả đắt".

"Vậy mỗi loại một cái, dù sao bếp nhà cậu cũng rộng, tôi thấy trống trải quá, bày hai cái nồi lẩu ở đó dù xuân hạ thu đông gì nhìn cũng có khí thế" Wu Ming đáp.

"Mẹ kiếp, tôi sống chừng này tuổi chưa nghe ai bày nồi lẩu trong bếp để lấy khí thế cả" Cư An gửi một biểu tượng tức giận.

Wu Ming trả lời theo: "Dù sao tới chỗ cậu toàn là anh em hoặc người Tây, mình không nói, người Tây thì hiểu cái quái gì, cậu cứ bảo bày để trừ tà, họ tin sái cổ cho xem" Wu Ming gửi kèm một biểu tượng đắc ý.

Cư An bị hắn làm cho cạn lời: "Được rồi, được rồi, cậu cứ tiếp tục tán gái đi, đừng quên chuẩn bị quà nhỏ cho tôi, nồi lẩu cậu muốn làm thế nào thì làm".

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:59
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »