Khi rời khỏi cửa hàng xe, ông chủ thấy Cư An đi một mình nên gợi ý cậu đến cửa hàng súng mua một khẩu để phòng thân.
Chủ tiệm giải thích: "Không phải để phòng người, mà chủ yếu là vì trên núi có gấu, sói và các loài thú dữ khác. Ở lâu rồi cậu sẽ quen thôi."
"Tôi muốn tìm người giúp việc, trang trại của tôi hiện tại chẳng có ngựa, bò hay cừu gì cả. Ở đâu có thể tìm người?" Cư An hỏi.
"Nếu muốn tìm người, cách đây hai con phố có một quán bar tên là quán bar Mục Đồng. Lão Billy ở đó chắc chắn sẽ biết, ông ấy rành nhất mấy gã cao bồi giỏi ở đây," chủ tiệm suy nghĩ một chút rồi đáp.
"Cảm ơn ông, có lẽ sau này chuyện xe cộ tôi còn phải làm phiền ông nhiều," Cư An đưa tay ra bắt tay chủ tiệm.
"An, đừng khách sáo, giúp đỡ lẫn nhau là truyền thống của giới cao bồi ở đây mà. Tôi có linh cảm chẳng mấy chốc chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi," chủ tiệm cười đầy ẩn ý.
Chào tạm biệt chủ tiệm, lái chiếc xe bán tải vài phút là tới trước cửa hàng súng mà ông ta nhắc đến.
Quan sát kỹ mặt tiền cửa hàng, tường ngoài được sơn màu xanh, trước cửa dựng một tấm biển hiệu lớn ghi là "Cửa hàng dụng cụ ngoài trời". Cư An hơi nghi hoặc gãi đầu, thầm nghĩ liệu mình có đi nhầm chỗ không.
Cửa tiệm cũng chẳng có bảo vệ như cậu tưởng tượng, cửa sổ cũng chẳng thấy lưới thép. Nhìn từ bên ngoài, nó giống hệt một cửa hàng tạp hóa bình thường, không khác gì mấy tiệm tiện lợi trong nước.
Đỗ xe trước cửa, cậu bán tín bán nghi bước vào trong.
Vừa vào tới cửa, Cư An lập tức được mở mang tầm mắt. Trên tường của cả cửa hàng treo đủ loại súng dài, thậm chí trên một quầy hàng còn bày cả một khẩu súng máy.
Trong tủ kính bày đủ các loại súng ngắn, nhìn hoa cả mắt. Điều làm cậu ngạc nhiên nhất là ngay lối vào có hai dãy quầy hàng mở, mỗi ngăn nhỏ đều chứa đầy những viên đạn vàng óng, mang lại cho Cư An cảm giác giống như mấy quầy bán nho khô trong siêu thị ở quê nhà vậy.
Trong tiệm có vài vị khách đang trò chuyện cùng nhân viên. Một trong số các nhân viên đang vừa giảng giải vừa biểu diễn, khẩu súng trong tay cậu ta bị tháo rời thành mấy phần như đang làm xiếc, kỹ thuật vô cùng điêu luyện.
"Thưa ngài, tôi có thể giúp gì cho ngài không?" Lúc này, một chàng trai mặc áo ghi-lê xanh của cửa hàng tiến lại hỏi Cư An.
"Tôi muốn xem qua một chút," Cư An cười thân thiện với cậu ta.
"Nếu cần gì cứ gọi tôi nhé," chàng trai mỉm cười nói rồi tiếp tục quay lại trò chuyện với các nhân viên khác.
Cư An xem một lúc thì thấy hoa mắt chóng mặt. Súng ở đây quá nhiều, khẩu nào nhìn cũng thấy ổn, cứ như đang lạc vào cửa hàng kim khí ở huyện hồi cậu còn bé vậy.
Cư An vô tình nghe thấy mấy nhân viên đang thì thầm bàn tán xem liệu cậu có phải khách du lịch hay không.
Cậu vẫy tay gọi chàng trai lúc nãy: "Tôi muốn mua một khẩu súng ngắn và một khẩu súng săn, anh có gợi ý gì không?"
Chàng trai cười hỏi: "Trước đây ngài từng dùng loại súng nào chưa?"
"Cơ bản là chưa dùng gì mấy, chỉ từng dùng AK-47 vài lần."
"Ồ, vậy tôi gợi ý ngài dùng khẩu USP45, súng tiêu chuẩn của cảnh sát," chàng trai nói rồi lấy một khẩu súng từ trong tủ ra.
Sau đó, cậu ta bắt đầu giảng giải cho Cư An nghe về nhà sản xuất Heckler & Koch, về độ chính xác khi bắn, rồi còn biểu diễn cách tháo lắp súng, tự nạp đạn.
Giảng giải xong, chàng trai đưa súng cho Cư An. Cư An cầm lấy, cảm giác tay cầm bằng nhựa không mang lại sự lạnh lẽo của kim loại như cậu tưởng, trong lòng bỗng dâng lên một sự phấn khích khó tả.
Cậu mở chốt an toàn, kéo bệ khóa nòng vài lần rồi hỏi: "Ở đây có Desert Eagle không?"
"Có chứ, đợi tôi một chút." Nhân viên đi vài bước mở một cánh cửa tủ, lấy ra một khẩu súng sáng loáng, chính là khẩu Desert Eagle mà Cư An từng thấy trong ảnh.
Đặt khẩu USP45 xuống và cầm lấy khẩu Desert Eagle, trên ảnh nhìn đã thấy bá đạo rồi, nhưng khi cầm trên tay, cậu cảm giác như mình đã trở thành Arnold Schwarzenegger trong phim vậy.
Nhân viên bên cạnh lại bắt đầu giới thiệu, nào là chia làm hai loại Mark VII và Mark XIX, nào là độ dài nòng súng khác nhau, đạn cũng khác biệt. Cuối cùng, nhân viên khuyên rằng nếu dùng làm súng tự vệ thì Desert Eagle có nhược điểm là độ giật quá lớn và băng đạn quá nhỏ, chỉ có bảy viên.
Tiếp đó, Cư An hỏi về súng săn, nhân viên gợi ý khẩu Remington 700, báng súng bằng nhựa màu xám đậm, nòng súng kim loại sáng bóng trông cực kỳ đẹp mắt.
"Nếu ngài thấy ưng ý, có thể ra trường bắn phía sau thử, 66 USD có thể bắn 100 viên đạn," chàng trai nhiệt tình đề nghị.
Cư An gật đầu, đi theo chàng trai vào trường bắn phía sau. Vừa vào tới nơi đã nghe tiếng súng "đoàng đoàng" liên hồi, nhìn kỹ thì thấy bên trong cũng không ít người.
Chàng trai đưa Cư An đến một vị trí, đặt mấy hộp đạn lên bàn, dạy cậu cách nạp đạn, sau đó cả hai đeo thiết bị bảo vệ tai vào.
Đoàng, đoàng, đoàng! Những tiếng nổ giòn giã vang lên liên tiếp trong trường bắn. Cảm giác nặng trịch trên tay khi khai hỏa và tiếng súng đinh tai khiến máu trong người cậu sôi lên.
Sau khi thử qua hai khẩu súng ngắn, Cư An quyết định bỏ qua Desert Eagle vì độ giật thực sự quá lớn. Cậu khá hài lòng với khẩu USP45.
Tiếp đó, cậu thử khẩu Remington, cảm giác cũng khá ổn. Cậu đặt súng xuống và tiếp tục chơi với khẩu USP45. Hết 100 viên đạn, mất hơn nửa tiếng đồng hồ, Cư An mới dừng lại. Trong suốt quá trình đó, nhân viên cửa hàng luôn ở bên cạnh chỉnh tư thế cầm súng, tư thế bắn và cách ngắm cho cậu, gần như là kèm cặp toàn bộ.
Ra khỏi trường bắn, Cư An hỏi: "Tôi muốn mua hai khẩu này, xem cần cung cấp những gì?"
Nhân viên mỉm cười nói: "Giấy tờ tùy thân, ngài còn phải điền một vài tờ khai nữa."
Cư An đưa bằng lái xe cho cậu ta, chàng trai cầm bằng lái đi gọi điện thoại, mất khoảng hơn mười phút rồi quay lại bảo với Cư An là không có vấn đề gì.
Cư An hỏi: "Chỉ cần gọi một cuộc điện thoại thôi sao?"
Nhân viên cười đáp: "Vâng, thông thường là gọi cho FBI để xác nhận không có tiền án tiền sự, không có tiền sử bệnh tâm thần, xác nhận tuổi tác là trên 18 đối với súng dài và trên 21 đối với súng ngắn là được. Những tờ khai sau khi điền xong cũng sẽ được gửi cho FBI để lập hồ sơ."
Sau đó, dưới sự hướng dẫn của chàng trai, Cư An điền một loạt tờ khai dài dằng dặc.
Tiếp đến, cậu ta bắt đầu chào mời Cư An mua đạn, nào là mua 500 viên thì được ưu đãi bao nhiêu, 1.000 viên thì ưu đãi thế nào. Cư An quyết định mua mỗi loại súng 1.000 viên đạn.
Đến khi thấy chàng trai mang đạn ra, Cư An hơi ngẩn người, đó là hai thùng nhựa nhỏ.
Khi tính tiền, khẩu súng ngắn 490 USD, khẩu súng săn 1.300 USD đã kèm ống ngắm, 2.000 viên đạn là 800 USD, tổng cộng hết 2.600 USD. Sau khi quẹt thẻ thanh toán, chàng trai nhiệt tình giúp Cư An khuân đồ ra xe. Cả súng ngắn và súng săn đều có hộp đựng, còn được tặng kèm khóa súng.
Xách đồ đạc, cậu đi đến quán bar Mục Đồng.
Vừa đẩy cửa bước vào, thấy lác đác vài người đang tụ tập trò chuyện. Nhìn quanh quán bar, đâu đâu cũng thấy màu gỗ, trên các bức tường xung quanh treo đầy những bức ảnh cũ.
Vài người liếc nhìn Cư An ở cửa rồi lại tiếp tục trò chuyện.
Cậu đi đến quầy bar, chọn một chiếc ghế rồi ngồi xuống.
"Cho tôi một ly bia," Cư An nói với người pha chế tóc đã điểm bạc.
Lão pha chế mở vòi thùng bia phía sau, rót một ly bia đưa cho Cư An: "Lần đầu đến đây à? Đi du lịch sao? Tôi tên là Billy."
"Tôi không phải đi du lịch, tôi vừa mua một trang trại, muốn tìm vài gã cao bồi lành nghề, ông chủ tiệm xe giới thiệu tôi đến đây," Cư An cười nói.
"Ồ, cậu mua trang trại ở đâu mà tôi chưa nghe qua nhỉ?" Billy tiện tay cầm chiếc khăn lau quầy bar hỏi.
"Trang trại Mũ Rơm cũ, giờ đổi tên thành trang trại Suối Nguồn, tôi mới mua hôm qua," Cư An nhấp một ngụm bia.
"Đó là một mảnh đất lớn đấy. Bây giờ kinh doanh trang trại không dễ đâu, giá cỏ chăn nuôi đã tăng gần gấp đôi rồi," Billy suy nghĩ một chút rồi cười, "Trang trại đó cậu định nuôi bò hay nuôi cừu? Nếu nuôi bò thì chứa được hơn mười nghìn con đấy."
"Tôi định nuôi thử bò trước đã, không nuôi nhiều thế đâu, tầm hơn một nghìn con thôi," Cư An nói, "Tôi muốn thuê một gã cao bồi am hiểu về trang trại để giúp đỡ, muốn hỏi ông xem có ai tốt để giới thiệu không, lương tháng tầm bao nhiêu?"
"Bây giờ nhiều trang trại đã chuyển sang làm du lịch rồi, trang trại truyền thống ngày càng ít đi. Những cao bồi có tay nghề giỏi giờ toàn làm thời vụ. Bảo hiểm các thứ tính riêng, một tháng 1.500 USD là thuê được một gã cao bồi giàu kinh nghiệm rồi. Nếu cậu chỉ cần người chăn thả thì 1.200 USD một tháng là đủ." Sau đó, ông chỉ vào mấy ông lão đang ngồi đó: "Họ đều là những gã cao bồi giỏi. Người kia là Thomas, đã làm việc ở trang trại cả đời, nhà có hai đứa con trai cũng là cao bồi cừ khôi, hình như có một đứa vẫn đang ở nhà."
Theo hướng tay của lão Billy, Cư An nhìn thấy một gã cao bồi già gầy gò, đầu đội mũ cao bồi trắng, để bộ ria mép hình cánh én màu trắng rất dày.