Buổi chiều nắng rực rỡ, thời tiết rất đẹp để đi câu cá. Thế nhưng chiều nay, An không thể đi câu được, vì có một "con hàng" sắp về nước. Tạ ơn Chúa, Amen! Dù An không theo đạo, nhưng theo truyền thống lâu đời của người Trung Quốc chúng ta, cứ thấy Phật là bái, đâu cần biết vị đó là thần thánh phương Tây hay phương Đông.
An lái chiếc GMC, chở Ngô Minh và tất nhiên không thể thiếu Ngô Tùng, cả hai người một khỉ cùng đưa Vương Phàm ra sân bay. Sau khi tiếp nhận lời khuyên của lão Thomas, Vương Phàm quyết định về nước trước, tuyển chọn mấy thanh niên Trung Quốc "tứ hữu" (có triển vọng, có ngộ tính, có giá trị bồi dưỡng, có kiên nhẫn) đưa tới trang trại này để học hỏi kinh nghiệm thuần dưỡng và nuôi ngựa của người Mỹ, nhằm làm thị trường trong nước thêm phồn vinh. Tất nhiên, cái tên Vương Phàm này không phải đi rồi không trở lại, một thời gian nữa anh ta sẽ quay lại mua ngựa, tiếp tục đóng góp vào GDP cho nước Mỹ.
Còn Ngô Minh thì ở lại đây để đi cùng đoàn du lịch về nước. Hai ngày nay An chẳng buồn quan tâm đến đoàn du lịch, vì mấy thứ họ chơi như cưỡi ngựa, cuộn cỏ, lùa bò, chăn cừu... đối với An mà nói, đó chẳng qua là cuộc sống trang trại thường ngày, không cần phải trải nghiệm làm gì. Mỗi ngày An chỉ việc sáng đưa Ngô Minh và Vương Phàm đi, tối đón họ về trang trại. Theo như Ngô Minh kể, phản ứng chung của đoàn du lịch là, dùng lời của một thành viên trong đoàn mà nói: "Anh Ngô à! Chuyến du lịch lần này cực kỳ OK!"
Không bàn chuyện đoàn du lịch nữa, hôm nay tiễn đi được một tai họa, bên cạnh chỉ còn một tai họa nữa thôi. Nghĩ đến việc hai ngày nữa tên này cũng về nước, trong lòng An thấy nhẹ nhõm hẳn. Sau khi tiễn Vương Phàm lên máy bay, An bắt đầu ngân nga điệu nhạc:
"Gặp nhau chẳng bằng hoài niệm,
Dẫu cho anh không hiểu,
Em chỉ có thể nói lời tạm biệt..."
Ngô Minh nghe An hát một lúc, khi mở cửa xe định bước lên, liền nói với An: "Cái đồ khốn nhà cậu, hát thì hát cho trọn vẹn một bài được không? Cứ lặp đi lặp lại đúng ba câu đó, ông đây chờ cậu hát câu thứ tư mà chờ đến đau cả trứng!"
An gãi gãi đầu: "Tôi chỉ nhớ đúng ba câu đó thôi, còn lại không biết".
Đợi An khởi động xe, định hát tiếp thì bị Ngô Minh ngắt lời: "Cậu mà còn hát nữa, tôi đâm đầu vào kính chắn gió phía trước cho xem, tin không?". An đành bỏ cuộc, thay kính chắn gió cũng tốn cả trăm đô chứ chẳng chơi. Người ta không thể đối đầu với tiền bạc được, cậu hiểu chứ?
Khi lái xe qua thị trấn Lewistown, họ thấy bên đường có vài tấm bìa carton nhỏ viết chữ: "Garage sale", trên đó còn có một mũi tên. Ngô Minh chỉ vào tấm biển nói: "Người Mỹ này thật không ra làm sao, rõ ràng là làm loạn cảnh quan đô thị mà. Tôi về sẽ viết thư cho Obama, bảo họ cũng lập một cơ quan quản lý đô thị đi, đừng có suốt ngày không cầu tiến, cũng phải học tập kinh nghiệm quản lý tiên tiến của chúng ta chứ".
An nhìn qua là biết đây là trò "Garage sale" (bán hàng tại gara) mà người Mỹ hay làm vào mùa xuân hè, bèn nói với Ngô Minh: "Đừng có bốc phét nữa, đó là người ta xử lý đồ đạc không dùng đến trong nhà, cũng giống như chợ đồ cũ ở trong nước thôi. Kiểu mua bán này rất phổ biến ở Mỹ, cậu tưởng là lấn chiếm lòng lề đường trái phép chắc?"
Ngô Minh lập tức thấy mới mẻ: "Thế thì đừng chần chừ nữa, đi xem thử xem họ bán cái gì, chúng ta vào tham quan chút".
An đành lái xe theo chỉ dẫn của tấm biển nhỏ. Một lát sau đã thấy một nhà có đặt một cái bàn dài trước gara, trên đó bày đủ thứ, vài đứa trẻ và người lớn đang vây quanh lựa chọn.
Khi An đỗ xe bên đường, cùng Ngô Minh bước tới, ồ, thị trấn này quả thật rất nhỏ. Người đàn ông trung niên da trắng đang bận rộn tiếp đón người lớn và trẻ em mua đồ kia, An vậy mà lại quen, chính là Henry, người lần trước từ New York về đã cho An đi nhờ một đoạn.
An bước tới nói: "Chào anh, Henry".
Henry nhìn thấy An, cười tươi đưa tay ra: "Hey! Là An".
An bắt tay Henry rồi nói: "Đây là bạn của tôi, anh có thể gọi cậu ấy là Ming. Cậu ấy rất hứng thú với Garage sale nên chúng tôi ghé qua xem thử".
Henry cười nói: "Cứ tự nhiên, đó là con gái nhỏ Annie của tôi, còn kia là con trai Michael. Nhà chúng tôi đang dọn dẹp, đem những thứ không cần thiết ra xem hàng xóm có ai dùng đến không, còn lại cái nào không bán được thì quyên góp cho các tổ chức từ thiện".
Đang giới thiệu thì Annie, con gái Henry, cùng hai cô bé khác đi tới. Nhìn thấy Ngô Tùng trên vai An, cô bé nói: "Chú ơi, chú khỉ của chú đáng yêu thật".
Henry cười bảo: "Đây là con gái hàng xóm của tôi, là bạn thân của con gái nhỏ nhà tôi đấy. Mấy nhóc tì này hôm nay làm chút đồ uống để bán", vừa nói vừa chỉ vào hai cô bé còn lại.
An nhấc Ngô Tùng từ trên vai xuống, đặt vào lòng Annie, nói: "Các cháu có thể giúp chú trông nó một lát không? Nhưng lúc về phải trả lại cho chú nhé, nó tên là Ngô Tùng".
Ba cô bé lập tức vui vẻ nói: "Cảm ơn chú ạ". Rồi chúng lại tiếp tục đi bán đồ uống.
Thấy lại có một nhóm khách đến, Henry cười bảo: "Xin lỗi nhé, hai người cứ xem tự nhiên, tôi đi tiếp khách đã".
An và Ngô Minh dạo quanh xem thử. Trước gara toàn là đồ chơi trẻ con, giá rất rẻ. Một cuốn sách tranh cho trẻ em, trên bìa có cái chốt, kéo một cái là hình con ngựa vằn trên bìa biến thành con gấu nhỏ đáng yêu. Lại còn có những cuốn truyện gấp mà trong nước cũng từng thấy, mở ra là thấy thỏ trắng, sói xám các thứ, giá niêm yết chỉ có 0,25 USD một cuốn. Còn có vài bộ xếp hình bằng gỗ, giá cũng chỉ vài chục cent.
Cũng có vài thứ đắt hơn một chút, đa số là chưa bóc tem. An thấy một bộ xếp hình bằng xốp dưới đất, hoàn toàn mới, chỉ có 1 USD.
Khi An và Ngô Minh vào trong gara, mới phát hiện bên trong có mấy món đồ lớn như tủ quần áo, tủ đầu giường, ghế, đèn bàn, máy hút bụi, tất cả đều dán nhãn giá. An nhìn qua, một cái tủ trông rất ổn, loại dùng để đựng quần áo nhỏ, bốn hàng ngăn kéo, giá chỉ có 5 USD. Một chiếc ghế tốt, loại ghế bàn học có hoa văn cũng chỉ 5 USD, những thứ khác đều rất rẻ. Chỉ có máy hút bụi là 10 USD, nhưng trông như mới tinh, chắc cũng chưa dùng mấy lần.
Ngô Minh xem xong nói: "Rẻ thật đấy, giờ tôi cũng muốn mua cái gì đó mang về".
An cười bảo: "Cậu mua mấy thứ này làm gì, chẳng lẽ muốn mua máy hút bụi mang về nước?"
Xem một lúc, hai người đi ra chỗ quầy bán đồ uống của mấy cô bé. Phía trước có bảy tám đứa trẻ đang xếp hàng. Ngô Tùng đang đứng trên quầy, một tay cầm thứ gì đó gặm, tay kia nhận tiền xu từ mấy đứa nhỏ đưa tới, rồi bỏ vào cái hộp bên cạnh. Sau đó một cô bé sẽ đưa đồ uống cho đứa trẻ trả tiền rồi nói cảm ơn. Nhìn kỹ lại, trên đầu Ngô Tùng không biết từ lúc nào đã đội một chiếc mũ cao bồi nhỏ, trên người còn mặc chiếc áo thể thao có in số 6. Nhìn tấm biển trước quầy, giá niêm yết là 0,10 USD mỗi cốc. Xếp hàng một lúc mới đến lượt mình, An đưa cho Ngô Tùng một đồng xu 0,25 USD, muốn mua hai cốc đồ uống. Ai ngờ Ngô Tùng nhận tiền xong, lập tức nhét lại đồng xu vào tay An.
Ngô Minh nói: "Chú khỉ này của cậu nuôi không uổng phí, biết tiền của nhà mình là tốt".
Annie đưa hai cốc đồ uống tới: "Ngô Tùng mang lại cho chúng cháu việc làm ăn tốt, hai cốc này chúng cháu mời ạ".
An và Ngô Minh nhận lấy đồ uống, nói cảm ơn rồi dưới sự thúc giục của mấy đứa nhỏ phía sau, họ rời khỏi quầy hàng.
Hai người đang trò chuyện thì Lucy, người lần trước họ gặp, từ trong nhà đi ra. Thấy An, cô cười nói: "An, chào anh, Ngô Tùng đâu rồi?"
An chỉ vào quầy đồ uống cười: "Đang bán hàng ở đó kìa", rồi giơ cốc đồ uống lên: "Hai cốc này là chúng tôi được mời đấy".
Lucy nhìn hàng người xếp trước quầy, cười nói: "Xem ra Annie và các bạn làm ăn khá quá nhỉ, chúng thuê được một nhân viên thu ngân giỏi đấy".
Nói xong, Lucy xin lỗi rồi lại bận rộn tiếp, chỉ còn An và Ngô Minh nhàn nhã dạo chơi.
Thấy khách không đông lắm, cộng thêm có Lucy giúp đỡ, Henry liền đi tới trò chuyện tiếp với An.
Ngô Minh hỏi: "Năm nào các anh cũng tổ chức bán hàng kiểu này sao?"
Henry cười đáp: "Không hẳn, thực ra đây chỉ là sự trao đổi giữa hàng xóm với nhau thôi. Đồ đạc trong nhà mình không dùng đến, biết đâu người khác lại cần, còn đồ người khác không dùng đến mình lại cần, qua cách này để giao lưu thôi. Garage sale thường rất rẻ".
An cười nói: "Đúng là rất rẻ, lúc nãy tôi thấy món đắt nhất là cái máy hút bụi có 10 USD".
Henry cười trả lời: "Cái đó mới tinh đấy, nhà tôi giờ có mấy cái, đều là chị và anh trai mang tới dịp Giáng sinh, chúng tôi không dùng hết nên mới đem ra bán". Sau đó nhìn về phía hàng người trước quầy đồ uống, cười bảo: "Xem ra giờ quầy đồ uống của mấy cô bé là đắt khách nhất".
An và Ngô Minh cũng cười theo.
Trong lúc đó có vài người tới, trong đó có một người mua cái tủ mà An thấy lúc nãy. Hỏi ra mới biết con trai anh ta thuê nhà ở riêng, cái tủ đó vừa vặn để mua cho con dùng.
Trò chuyện thêm một lúc, thấy trời đã muộn, họ liền chào tạm biệt Henry. Khi quay lại tìm Ngô Tùng, thấy thùng đồ uống của mấy cô bé đã bán sạch, chúng đang đếm tiền. An bước tới, nắm lấy tay Ngô Tùng, vừa định đi thì Annie gọi lại: "An, đây là tiền của Ngô Tùng ạ". Vừa nói cô bé vừa nhét một túi nilon nhỏ đựng đầy tiền xu vào tay An.
An vừa định từ chối thì Henry ở bên cạnh nói: "An, đừng từ chối, đây là tiền lương của Ngô Tùng. Lũ trẻ làm vậy là đúng, Ngô Tùng bỏ công sức ra thì phải nhận được thù lao".
Sau khi An nhận túi nilon nhỏ, mấy cô bé lần lượt ôm Ngô Tùng để chào tạm biệt.
Khi An chào tạm biệt gia đình Henry rồi lái xe đi được một đoạn, nhìn qua gương chiếu hậu vẫn thấy mấy cô bé đang vẫy tay.
Ngô Minh lắc lắc túi tiền xu nói: "Ngô Tùng hôm nay cũng kiếm được tiền rồi đấy, cậu nghe xem". Rồi nói tiếp: "Mấy đứa trẻ này thật lễ phép, tôi không ngờ chúng lại chia tiền cho Ngô Tùng". Thấy Ngô Minh đang lắc túi tiền của mình, Ngô Tùng ngồi ở ghế sau không vui, kêu "khẹc khẹc", đòi lại túi tiền, cho đến khi Ngô Minh ném túi cho nó, nó nắm chặt trong tay mới chịu yên.
An cười nói: "Tôi cũng không ngờ tới, có lẽ quan niệm khác nhau chăng".