Sau khi xem Thomas dùng một con ngựa để thị phạm vài lần, bản thân Cư An cũng luyện tập vài lượt, cậu liền quyết định ra tay với Đậu Thảo.
Sáng sớm chải lông ngựa xong, Wayne và Nancy tiếp tục chăm sóc đàn bò cừu, còn Thomas và Cư An thì lùa Đậu Thảo vào một cái sân được quây bằng những tấm ván gỗ lớn.
Rời xa đàn ngựa, Đậu Thảo có chút bất an, nó đá vào những tấm ván gỗ xung quanh như muốn thoát ra ngoài, rồi cứ thế chạy vòng quanh sân. Cư An và lão Thomas đứng ngay giữa sân.
"Đừng vội, An, hãy đợi nó bình tĩnh lại rồi hẵng tiến tới. Nhớ là phải để nó nhìn thấy con, tập trung sự chú ý vào con," Thomas vừa nói vừa làm hiệu với Cư An.
Đậu Thảo chạy một lúc, có lẽ thấy không thoát ra được nên cứ chạy vòng quanh sân, thỉnh thoảng lại khịt mũi.
Lúc này, Cư An vung dây thừng, thắt chặt lấy cổ Đậu Thảo. Đậu Thảo lập tức nhảy dựng lên, muốn hất văng sợi dây trên cổ ra. Theo chỉ dẫn của lão Thomas, Cư An nới lỏng dây thừng vài vòng, Đậu Thảo dừng lại, nhìn hai người họ.
"Giờ nó bình tĩnh lại rồi, tiến tới đi An, từ từ tiếp cận nó, nhẹ nhàng thu dây lại, nhớ đừng để nó rời mắt khỏi con," lão Thomas khẽ đẩy Cư An.
Cư An bước vài bước về phía Đậu Thảo rồi đứng lại. Cậu phát hiện Đậu Thảo đã xoay hẳn người, đầu hướng thẳng về phía mình.
Cứ giằng co như thế vài phút, Cư An lại tiến thêm vài bước, lúc này chỉ còn cách Đậu Thảo chừng bốn năm bước chân, ánh mắt của Đậu Thảo vẫn tập trung vào người Cư An.
Lại vài phút trôi qua, Cư An bước thêm một bước nữa rồi đưa tay phải ra. Lúc này Đậu Thảo cũng tiến về phía Cư An một bước, vươn mũi ra như thể muốn ngửi mùi của cậu.
Cư An ngoan ngoãn làm theo chỉ dẫn của lão Thomas, đứng im bất động chờ Đậu Thảo tới gần. Đúng lúc này, đầu Đậu Thảo khẽ lắc nhẹ, Cư An biết mình cần tiến thêm chút nữa vì có thứ gì đó đã thu hút sự chú ý của nó.
Cậu nhích lên phía trước một khoảng nhỏ, khiến sự chú ý của Đậu Thảo quay lại tập trung vào mình. Khoảng cách giữa Cư An và Đậu Thảo lúc này chỉ còn khoảng hai bước chân.
Đậu Thảo cuối cùng cũng bước tới, cái mũi khịt khịt trên tay Cư An, rồi nó tiến thêm một chút, lòng bàn tay Cư An đã có thể chạm vào sống mũi của nó.
Nhẹ nhàng vuốt ve cái mặt ngựa to lớn, Đậu Thảo vô cùng tận hưởng khoảnh khắc này, nó bước thêm nửa bước, dúi hẳn cái đầu vào lòng Cư An.
Phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ, Đậu Thảo mới hoàn toàn thư giãn.
Tiếp đó, dưới sự hướng dẫn của Thomas, cậu lần đầu tiên lắp dây cương và bộ hàm thiếc cho Đậu Thảo. Sau khi vỗ về một lúc, cậu đặt tấm đệm lót lên lưng nó.
Mọi việc diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ.
Lão Thomas cũng nói: "Nó thích con đấy, An."
Đợi vài phút thấy Đậu Thảo không kháng cự, Cư An cầm lấy yên ngựa, vung lên lưng nó. Cậu nín thở quan sát, trong lòng khấn thầm đừng nhảy, đừng nhảy. Không biết có phải Đậu Thảo hiểu được ý Cư An hay không mà ngoài việc đứng đó lắc đầu, nó chẳng hề di chuyển.
Sau khi thắt chặt đai bụng, Đậu Thảo cũng không tỏ vẻ bài xích yên ngựa.
Khi đai bụng đã siết chặt, cậu dùng đầu dây thừng khẽ quất nhẹ vào người Đậu Thảo. Nó lập tức nhảy dựng lên vài cái rồi dừng lại, khiến Cư An thở phào nhẹ nhõm. Nếu nó cứ nhảy liên tục thì chứng tỏ con ngựa rất bài xích yên, như vậy sẽ khá phiền phức, may mà Đậu Thảo biểu hiện khá ổn.
Xong xuôi mọi việc đã hơn một tiếng đồng hồ, Thomas và Cư An rời khỏi hàng rào, để Đậu Thảo ở lại trong đó vài tiếng để nó làm quen với chiếc yên trên lưng.
Đến tối, họ mới tháo yên ra khỏi lưng nó.
Sáng hôm sau, họ lùa Đậu Thảo cùng hai ba con ngựa khác vào hàng rào, rồi lắp yên cho nó, cả quá trình đều rất suôn sẻ.
Cư An vịn vào yên ngựa, đặt chân trái lên bàn đạp, thử vài lần, thấy Đậu Thảo không có ý phản kháng, cậu liền nhảy lên lưng ngựa.
Sau đó, cậu vuốt ve cổ Đậu Thảo như một lời khẳng định.
Khẽ thúc vào yên, Đậu Thảo bắt đầu bước đi, dáng đi vô cùng nhẹ nhàng.
"Đúng là một chú ngựa đẹp, nhìn những bước chân cao của nó kìa, thật tuyệt vời," lão Thomas đứng bên cạnh khen ngợi: "Quả nhiên là ngựa hoàng gia, dáng đi tao nhã vô cùng, tiếc là nếu nó màu đen thì hoàn hảo biết mấy."
"Với bốn nghìn đô la thì không thể mua được một con Friesian màu đen đâu," Cư An ngồi trên lưng ngựa cười nói.
Chạy vài bước, lão Thomas mở cửa rào, Cư An khẽ rung dây cương, cưỡi ngựa ra khỏi hàng rào. Lúc này lão Thomas cũng lên ngựa, Jefferson theo sát phía sau để bảo vệ Cư An.
Ra đến đồng cỏ, Cư An nới lỏng dây cương, để Đậu Thảo chạy nước kiệu một lúc. Những ngày luyện tập vừa qua không hề uổng phí, cậu ưỡn ngực, hóp bụng, nhanh chóng thích nghi với nhịp bước của Đậu Thảo.
"Đi nào! Đi nào!" Cư An rung dây cương, kẹp chặt bụng ngựa, Đậu Thảo bắt đầu tăng tốc.
Rất nhanh, bờm ngựa của Đậu Thảo tung bay, tiếng gió rít bên tai, bốn vó ngựa dưới thân phi nước đại, nện xuống mặt cỏ phát ra tiếng cộc cộc dồn dập.
"Hí!" Đậu Thảo vui vẻ hí vang, dường như nó cũng rất tận hưởng sự phi nước đại này.
Cư An nhìn lại phía sau, thấy lão Thomas cũng đang phi ngựa theo sát. Thấy Cư An quay đầu, Thomas khẽ chạm tay vào vành mũ.
Cư An cũng nhìn Thomas rồi chạm tay vào vành mũ của mình.
Hai người hai ngựa phi nước đại trên đồng cỏ. Bên tai chỉ còn tiếng gió mát lành và tiếng hô "Đi nào" của lão Thomas vọng lại.
Khi hai con ngựa phi ngang qua đàn bò, Wayne lớn tiếng hét về phía Cư An: "Boss! Đậu Thảo perfect!"
Chạy một lúc, Cư An kéo dây cương, lúc này Đậu Thảo đã hơi đổ mồ hôi, nhịp thở cũng có phần dồn dập. Cậu vỗ vỗ vào cổ nó rồi nhẹ nhàng vuốt ve.
"An, chúc mừng con, kỹ năng cưỡi ngựa tiến bộ rất nhanh. Vừa rồi tay ta luôn đặt trên dây thừng, xem ra sau này không cần ta đi cùng, con cũng đã có thể tự cưỡi ngựa rồi," Thomas cười nói.
"Cảm ơn bác, Thomas, đã dạy con nhiều thứ như vậy. Nếu không có những điều bác chỉ bảo, chắc cưỡi lâu như vậy da đùi con đã bị trầy xước hết rồi," Cư An nhìn Thomas, nghiêm túc nói.
"Cảm ơn lời khen của con," Thomas cười đến nỗi các nếp nhăn giãn cả ra.
Hít một hơi thật sâu không khí trong lành, ngẩng đầu lên là thấy những đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng của dãy Giant House, nhìn lên bầu trời xanh thẳm không một gợn mây, mỗi lỗ chân lông trên cơ thể cậu như đang nhảy múa.
"Thật sự quá đẹp," Cư An chân thành cảm thán.
"Đúng vậy, An, ta sống ở đây mấy chục năm rồi, vẫn thấy bầu trời Montana là đẹp nhất," Thomas cũng mỉm cười nói: "Không phải tự nhiên mà nơi này được gọi là vùng đất của bầu trời rộng lớn (Big Sky Country)."
Thưởng ngoạn cảnh đẹp xong, Cư An và Thomas quay ngựa trở về.
Khi đến chỗ đàn bò, Wayne đang kiểm tra một con bò cái mang thai, thấy hai người tới liền chào hỏi: "Có vài con bò cái chắc tháng sau sẽ đẻ, tôi nghĩ nên tăng thêm dinh dưỡng cho chúng, mấy hôm nay định cho ăn thêm yến mạch. Đàn bò này thực sự rất tốt, tôi kiểm tra sơ qua thì cơ bản không có ký sinh trùng."
Cư An gật đầu, đi tới cạnh con bò cái, sờ vào tai nó nơi đang gắn cái thẻ nhựa màu vàng, nói: "Ừ, cứ làm như cậu nói đi."
Cậu ngẩng đầu nhìn đàn bò đang tản ra gặm cỏ, mỗi con đều có một cái thẻ to bằng bàn tay gắn trên tai, trên đó ghi "Nông trại Creek River" cùng với mã số.
"Mấy ngày nay tôi đang bận làm việc này, đánh số cho từng con bò để dễ quản lý, bệnh tật cũng dễ kiểm soát hơn," Thomas thấy Cư An hứng thú với cái thẻ nên giải thích: "Đợi khi bò tập trung đủ, chúng ta sẽ đóng dấu thương hiệu của nông trại lên người chúng."
Cái này Cư An hiểu, để tránh việc bò chạy sang đàn của nông trại khác, chủ nông trại thường đóng dấu thương hiệu của mình lên bò, nhất là những con bò đực có tính khí hung hăng. Có dấu ấn sẽ tránh được những tranh chấp không đáng có.
Lão Thomas ở lại cùng Wayne tiếp tục kiểm tra đàn bò, Cư An cưỡi ngựa về chuồng, tháo yên và dây cương trên người Đậu Thảo rồi thả nó ra đàn ngựa gần đó để gặm cỏ.
Nhìn Đậu Thảo thong dong hòa vào đàn ngựa gặm cỏ xanh, Cư An vuốt ve nó hai cái. Lúc này, chú chó Snowflake thấy cậu cũng đi tới, dùng đầu dụi nhẹ vào người Cư An.
Cậu tiện tay vỗ về hai chú thú cưng rồi chuẩn bị về nấu cơm.
Đúng lúc này, Nancy cũng dắt con ngựa đen của cô ấy tới. Chắc cả sáng nay Nancy đều bận chăm sóc đàn cừu và mấy con thú cưng.
"Chào! An," Nancy cười chào Cư An.
"Chào! Nancy," Cư An cũng vẫy tay với cô.
Sau một thời gian tiếp xúc, Cư An cũng đã hiểu rõ hơn về Thomas, Wayne và Nancy. Nancy lớn lên ở nông trại, không được đi học nhiều, tốt nghiệp trung học xong là ở lại nông trại giúp đỡ.
Cô thậm chí không biết dùng mạng, không có email, có một người bạn trai làm DJ đài phát thanh. Chủ nhật nào Nancy cũng đi thăm anh ta, hai tuần nay đều là như vậy.
Lão Thomas không mấy thiện cảm với mối quan hệ này. Trong mắt gã cao bồi già Thomas, không làm việc ở nông trại thì cơ bản coi như là không đứng đắn. Hơn nữa, Thomas nói bạn trai của Nancy khá điển trai, nên xung quanh anh ta chắc chắn không thiếu con gái. May mà Nancy có vẻ rất yêu anh ta, hiện tại mối quan hệ vẫn khá ổn định.
Còn Wayne là một chàng trai nhút nhát, rất chăm chỉ, tay lúc nào cũng có việc để làm. Lúc rảnh rỗi, cậu ta thường chui vào xưởng làm việc nhỏ của mình để đóng yên ngựa. Đó là nghề mà cha của lão Thomas truyền lại. Trước đây Thomas cũng từng làm, nhưng những năm gần đây người mua yên thủ công ngày càng ít nên ông không làm nữa.
Hiện nay người ta thường dùng yên ngựa sản xuất hàng loạt bằng máy, rẻ hơn yên thủ công rất nhiều. Tất nhiên về độ thoải mái thì yên thủ công cao hơn hẳn, giá cũng đắt hơn yên máy hơn một phần ba. Cộng thêm việc bây giờ người ta chú trọng hiệu quả kinh tế, yên thủ công dần dần trở nên mai một.
Đợi Nancy tháo dây cương xong, Cư An cùng cô đi về. Buổi trưa thường chỉ để chó chăn gia súc trông coi đàn bò cừu, mọi người đều về ăn cơm, rồi tiện thể mang đồ ăn cho lũ chó.
Nhiệm vụ của ba đứa nhỏ là: Tiger trông đàn cừu, Garlic và Pidan phụ trách đàn bò. Theo phản hồi của mọi người thì ba đứa nhỏ này khá đáng tin cậy, làm việc tận tụy không than vãn. Cư An cảm thấy mình không hề uổng công yêu thương ba đồng chí này.
{Piaotian Literature www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}