Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54
Tiệc ăn mừng của sư huynh

❊ ❊ ❊

Xách theo một chiếc vali kéo nhỏ, bước ra khỏi sân bay San Francisco, may mà thời tiết không nóng bức như Ju An tưởng tượng. Ju An vốn nghĩ ít nhất cũng phải tầm hơn ba mươi độ, ai ngờ nhiệt độ ở đây chỉ cao hơn vùng Montana hai ba độ, vẫn rất dễ chịu.

Vừa ra khỏi cửa, cậu đã thấy sư huynh Liu Chao giơ một tấm bìa các tông trắng lớn, lấm la lấm lét nhìn ngó về phía cửa ra. Ju An kéo vali bước nhanh về phía Liu Chao, sau đó ôm chầm lấy anh ta, cười nói: "Lâu rồi không gặp, anh gầy đi nhiều quá, chị dâu không biết tiết chế gì cả."

Liu Chao dùng khuỷu tay kẹp cổ Ju An siết mạnh một cái: "Chỉ có chú là lắm mồm nhất, lên xe về nhà thôi." Nói xong, anh xách chiếc vali nhỏ của Ju An lên, gọi cậu cùng đi ra ngoài.

Nhìn dòng xe cộ tấp nập qua cửa kính xe, Ju An nói: "Người đông thật, chẳng thấy thoải mái chút nào."

Liu Chao đáp: "Lần này anh không gọi chú đến để xem xe cộ, hôm nay là tiệc ăn mừng công ty chúng ta ký được hợp đồng đầu tiên. Chúng ta tổ chức một bữa tiệc nhỏ ở công ty, với tư cách là cổ đông thì đương nhiên chú phải có mặt rồi."

"Ồ! Hóa ra là có ca hát nhảy múa à, có chỗ chơi thì anh đúng là nên gọi em. Hừm! Sư huynh, anh thể hiện cũng khá đấy chứ." Ju An vỗ vỗ vào cánh tay đang lái xe của Liu Chao, ra vẻ người bề trên nói.

Ai ngờ Liu Chao lại không hề phản bác bằng lời, chỉ cười gian xảo: "Có chuyện hay, khi nào anh quên chú được? Lần này vừa nghe người ta nhắc đến việc tổ chức tiệc ăn mừng, anh đã quyết định mời chú tới rồi, dù sao cũng là đơn hàng đầu tiên của công ty mà."

Ju An không hề bị lời lẽ của Liu Chao đánh lạc hướng, nhìn anh nói: "Anh không phản pháo em lấy một câu, không bình thường chút nào. Nói xem, có âm mưu gì đang đợi em đấy?"

Liu Chao đáp: "Anh có thể có âm mưu gì chứ? Bắt cóc chú à? Chú lớn thế này rồi, có ai bắt về cũng chỉ phí cơm thôi, bán thì không bán được, có âm mưu cũng chẳng dùng lên người chú."

Ju An nghĩ mãi không ra rốt cuộc có chỗ nào không ổn, chỉ là trong lòng cảm thấy có gì đó sai sai.

"Đi đến công ty anh trước hay về nhà anh trước?" Ju An dứt khoát không nghĩ nữa.

Liu Chao nhấn mạnh: "Là công ty chúng ta, chú ít ra cũng là cổ đông lớn rồi, sao chẳng có chút tinh thần trách nhiệm của người làm chủ thế?"

"Thế mới đúng chứ, anh trả lời vậy em mới yên tâm." Ju An xoa ngực nói: "Biết rồi, là công ty chúng ta, em là cổ đông lớn, vậy chúng ta là về nhà anh để hành lý trước hay tới công ty chúng ta trước?" Cậu còn cố tình nhấn mạnh vào chữ "chúng ta".

"Về nhà anh trước, để hành lý xuống, xem phòng chị dâu chuẩn bị cho chú thế nào, thiếu gì thì cứ bảo." Liu Chao nói.

Ju An cười: "Em có gì mà không hài lòng chứ, có nhà vệ sinh không?"

Liu Chao liếc nhìn: "Chú nói nhảm à, nhà anh mà lại không có nhà vệ sinh sao?"

Ju An nói: "Thế là được rồi, anh không biết hồi ở trong nước em thuê nhà, mười mấy người dùng chung một cái nhà vệ sinh, ngày nào em cũng phải nhịn đến tận công ty mới dám đi."

Liu Chao nói: "Cái đồ ngốc này, chú sống ở trong nước thảm thật đấy. May mà quen được người tốt, không thì cái tính cách đó của chú chắc khổ cả đời. Anh nói chú đấy, sao không có chút cầu tiến nào cả, cũng không phải là không làm được, mà tính tình thì quá ư là nhàn nhã."

Ju An gật đầu: "Đó là sự thật, hồi ở trong nước em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện nhà cửa, không dám nghĩ tới."

Liu Chao nói: "Vớ vẩn! Đều tốt nghiệp cùng một trường, tại sao người ta sống tốt mà chú lại không được? Chính là vì cái tính cách đó của chú đấy. Ngoài mấy người thân thiết ra thì chẳng bao giờ nhiệt tình với ai, không biết nói lời hay với lãnh đạo, lãnh đạo hết nước cũng chẳng biết châm thêm. Chẳng trách Wang Fan lại thân với chú nhất, hai đứa chú cùng một cái tính dở hơi, trong xương tủy đều mang cái sự ngốc nghếch."

Ju An thở dài: "Hồi ở trong nước, cũng có lúc em định chạy đôn chạy đáo hầu hạ trước mặt lãnh đạo, nhưng làm được nửa chừng lại thấy khinh chính bản thân mình, trong lòng không thoải mái."

Liu Chao thở dài nói: "Ở trong nước mà không biết làm thế thì đúng là khó sống thật. Hồi anh ở trong nước cũng không quen nổi cái kiểu đó. Lúc làm trợ giảng ở trường, người ở phòng giáo vụ khác cứ bám sát lãnh đạo, mỗi khi có chuyện tốt là đến lượt hắn, còn việc khổ sai thì toàn đến tay anh. Anh tranh luận mấy lần, thế là ở đâu cũng bị gây khó dễ. Anh tức quá bèn nghỉ việc, rồi cầm một ít tiền sang đây học. Lúc mới đến, ngày nào anh cũng rửa bát ở nhà hàng vài tiếng đồng hồ, hồi đó còn là làm chui, trong nhà hàng của người Hoa, chủ quán đối xử với chúng anh cũng khá tốt, tiền công cũng ổn. Sau đó rửa bát hơn hai năm, rồi theo giáo sư làm đề tài mới dần dần khá lên, rồi vay nợ để đi học. Hồi đi học, chị dâu chú thường mang đồ ăn đến cho anh và mấy đứa khác. Ở trong nước làm gì có chuyện chịu khổ thế này. Hai hôm trước, mấy cựu sinh viên tụ họp ở San Francisco tình cờ gặp lại chủ nhiệm phòng giáo vụ cũ, anh bước tới nói thẳng một câu: 'Mẹ kiếp', đã thật đấy! Cả đám người xung quanh nhìn chết trân luôn, chú không thấy được cái mặt của cái thằng khốn đó đâu."

Ju An cười nói: "Còn nói em này nọ, anh cũng chẳng khác gì."

Liu Chao nói: "Bây giờ bảy mươi phần trăm bạn học cao học của anh đều đã ra nước ngoài rồi, Mỹ và Canada chiếm hơn một nửa. Lần trước họp mặt cựu sinh viên tại San Francisco, anh quen đến phân nửa số người ở đó."

Ju An cười: "Nhiều sư huynh đệ ở đó thế sao? Sao em chẳng gặp được người Trung Quốc nào nhỉ?"

Liu Chao cười nói: "Đó là chú chưa đến Vancouver của Canada thôi, ở đó chỉ cần biết nói tiếng Trung là được. Bây giờ San Francisco cũng có mấy thị trấn nhỏ, trong đó toàn nói tiếng Trung, chẳng khác gì trong nước cả."

"Thế này thì tốt rồi, chẳng mấy năm nữa Mỹ - Trung có khi thành một nước, sau này người Mỹ chọn tổng thống chắc chắn phải dùng tiếng Hán, không thì chẳng ai hiểu ông ta nói gì." Ju An vui vẻ chém gió.

Hai người vừa tán gẫu vừa lái xe tiến vào một thị trấn nhỏ ngoại ô San Francisco, không khác gì những thị trấn Mỹ bình thường, những dãy nhà hai tầng san sát. Khi tiến vào khu dân cư, ở cổng Ju An thấy ba cô bé đang bán nước chanh, phía trước có tấm biển ghi "Nước chanh, 0.25 đô một cốc, chúng cháu không nhận séc", trên đó còn ghi tên và tuổi của ba cô bé, lớn nhất 8 tuổi, nhỏ nhất 6 tuổi. Thấy có xe đến, ba cô bé lập tức gào lên: "Nước chanh, nước chanh, nước chanh ngon nhất đây, mỗi cốc 0.25 đô ạ!"

Ju An vội bảo Liu Chao tấp vào lề, rồi lấy một đồng xu từ trong túi đưa cho cô bé bị sún răng: "Cho chú hai cốc nước chanh, không cần trả lại đâu, phần còn lại coi như tiền boa."

Cô bé sún răng đáng yêu nói: "Cảm ơn chú ạ!" Sau đó hai cô bé còn lại đưa cho Ju An hai cốc nước chanh dùng một lần, cậu đưa một cốc cho Liu Chao.

Liu Chao uống một ngụm nước chanh, cười nói với Ju An: "Chú còn có sở thích này à, thích uống nước chanh cơ đấy."

Ju An liếc nhìn Liu Chao: "Có lần thấy một gia đình bán đồ cũ ở gara nên mới biết. Em thấy trẻ con tự mình bán mấy món đồ nhỏ rất hay, nhìn thấy là em đều ủng hộ mấy nhóc một chút."

Lúc này, một cô bé bên trong nói: "Steven, chào chú ạ."

Liu Chao cười đáp: "Chào cháu, Erica, nước chanh ngon lắm." Ba cô bé nghe thấy có người khen thì đều vui vẻ hẳn lên.

Ju An nói: "Mẹ kiếp! Anh quen mà sao không mua?"

Liu Chao nhún vai: "Chú đã nhanh tay mua trước rồi thì anh mua làm gì nữa." Câu trả lời khiến Ju An cạn lời.

Lái xe thêm một lúc nữa, cuối cùng cũng đến nhà Liu Chao, chị dâu Zhao Nan đã đợi sẵn ở cửa. Đỗ xe trước gara, Ju An nhảy xuống xe, gọi: "Chào chị dâu ạ." Zhao Nan vui vẻ nhận lấy hành lý của Ju An, dẫn cậu vào nhà, lên tầng hai, mở một căn phòng rồi đưa Ju An vào. Ju An nhìn thấy tường màu xanh đại dương, một chiếc giường lớn, bàn học cái gì cũng có, liền vội nói: "Cảm ơn chị dâu, có những thứ này là đủ rồi ạ." Nói xong, cậu mở vali, lấy máy tính và quần áo ra sắp xếp. Zhao Nan nhìn Ju An dọn dẹp quần áo xong thì lui ra ngoài, đóng cửa lại.

Khi Ju An xuống tầng dưới, Zhao Nan và Liu Chao đã ngồi xem tivi ở đó rồi.

Ju An nói với Liu Chao: "Sư huynh, hôm nay chị dâu cũng đi tiệc ăn mừng à?"

Zhao Nan nhìn Liu Chao cười nói: "Anh không bảo với chú ấy là chỉ có người của công ty các anh thôi à?"

Liu Chao gãi đầu nói: "Chị dâu chú không đi, hôm nay hàng xóm mời chị ấy ăn tối. Hôm nay chỉ có người trong công ty thôi, lát nữa anh mang ít bia qua, mọi người tụ tập cho vui."

Ju An gật đầu nói: "Anh cứ quyết định đi, em tuyệt đối phục tùng sự sắp xếp của tổ chức." Trò chuyện một lúc, Liu Chao nhìn đồng hồ rồi nói với Zhao Nan: "Không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi." Nói rồi anh hôn nhẹ lên má Zhao Nan, đứng dậy vẫy tay: "Đi thôi, An tử."

Chào tạm biệt chị dâu, Ju An liền lên xe cùng Liu Chao, hướng về phía công ty. Ju An nhìn một hồi thấy không đúng: "Sao anh cứ loanh quanh mãi ở ngoại thành thế này, công ty chẳng lẽ không ở trong thành phố à?"

Liu Chao cười gian: "Ai bảo chú công ty nhất định phải ở trong thành phố? Lát nữa là tới nơi rồi."

Trong lòng Ju An càng đi càng thấy thất vọng, mãi mới nghe Liu Chao nói sắp đến nơi. Ju An nhìn một cái, được rồi, chỗ này khỏi cần xem, đến một căn nhà ra hồn cũng không có.

Khi đi đến trước một căn nhà gỗ cũ kỹ, Liu Chao dừng xe lại, nói với Ju An: "Công ty tới rồi, mời cổ đông thị sát."

Nếu là lúc khác, Ju An còn có thể phối hợp chắp tay sau lưng, gật gù vài cái, còn giờ thì chỉ biết méo mặt. Tường ngoài bằng gạch vữa đã bong tróc hết lớp sơn, nhìn chẳng khác gì cái chuồng ngựa mà Ju An từng thấy hồi ở trong nước do quân Nhật để lại. Đi đến cửa, Liu Chao mở cửa lớn, Ju An mới chú ý thấy tấm biển bên cạnh, viết tên một công ty phần mềm gì đó.

Vào trong nhà, Ju An mới thấy dễ chịu hơn chút. Bên trong khá sạch sẽ, có sofa, khu vực cà phê, và vài chiếc bàn làm việc. Lúc Ju An vào, bên trong đã có hai người, một người đàn ông da trắng hơn ba mươi tuổi, người kia là một bà cô hơn năm mươi tuổi. Đang lúc Ju An đoán xem bà cô này có phải người dọn dẹp không thì...

Liu Chao giới thiệu: "Đây là nhà đầu tư của chúng ta, An. Đây là cộng sự William, còn đây là thư ký kiêm nhân viên trực điện thoại của công ty, Kayla." Ju An nhìn một cái, hóa ra bà cô là nhân viên trực điện thoại, trong lòng thầm kêu không ngờ tới, đúng là không ngờ tới.

Câu tiếp theo của Liu Chao càng khiến Ju An không ngờ hơn: "Được rồi, mọi người đã đông đủ, tiệc ăn mừng hợp đồng đầu tiên của công ty chúng ta chính thức bắt đầu." Nói rồi anh dẫn đầu vỗ tay. Ju An nhìn bữa tiệc ăn mừng vỏn vẹn bốn người, suýt chút nữa thì ngất xỉu.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:52
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »