Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57
Làm việc khổ sai (3)

❊ ❊ ❊

Ngô Ưu đưa cho Cư An một chiếc nam châm hình tròn, sau đó vỗ vỗ vai anh rồi bắt đầu leo lên thang. Cư An túm lấy chân cậu ta rồi nói: "Ông nội nhà cậu, tôi đâu phải trẻ con, tôi không muốn chơi cái này, tôi muốn lên mái nhà làm việc". Nói đoạn, anh nhấc chiếc nam châm hình vòng lên, nhìn tới nhìn lui, càng nhìn càng thấy giống cái thứ mà hồi hai ba tuổi bố từng làm cho mình, một sợi dây nhỏ kéo theo một cái bánh xe sứ. Mẹ kiếp, tôi đâu phải ba tuổi, tôi đã hơn hai mươi tuổi đầu rồi, cậu bắt tôi kéo cái thứ này đi vòng quanh ngôi nhà để chơi, mất mặt tới mức bay tận sang Thái Bình Dương rồi.

Ngô Ưu vung vẩy hai cái, thấy không rũ bỏ được liền nói: "Đệt! Trên mái nhà nguy hiểm lắm, anh lại không có kinh nghiệm, tôi thề là không cho anh lên đâu, nhỡ rơi xuống thì tôi biết ăn nói với ai? Ngoan đi, cứ ở dưới kéo cái này chơi là được rồi". Nói xong, cậu ta giải thích thêm: "Thực ra công việc này rất quan trọng, nếu đinh không được xử lý sạch sẽ thì sẽ đâm vào người đấy, cho nên đừng thấy việc này tầm thường, nó quan trọng lắm. Công việc cách mạng không phân cao thấp, phải phục tùng sự sắp xếp của tổ chức, đừng có mà kén cá chọn canh".

Cư An nghĩ một lát rồi nói: "Ông nội nhà cậu, tôi vẫn thấy cậu không có ý tốt, chắc chắn là đang âm mưu gì đó".

Ngô Ưu gắng sức giằng ra: "Âm mưu cái khỉ gì, có bắt anh chơi mãi đâu. Đi, trước hết giúp ông lão đằng kia trải tấm bạt nhựa ra, sắp sửa bắt đầu cào mái nhà rồi, đi mau, đừng có lề mề".

Cư An đành phải buông quần Ngô Ưu ra. Lúc này, anh nghe thấy một ông lão da trắng đang kéo một túi đồ lớn từ trên xe bán tải xuống, ông ta gọi với về phía Cư An: "Này! Anh bạn, qua giúp một tay với".

Cư An vội vàng vứt thứ trên tay xuống, chạy qua giúp. Hai người kéo thứ ở sau xe bán tải xuống, sau đó trải ra dưới mái hiên. Hóa ra đó là một tấm bạt dầu lớn, trọng lượng khá nặng, hai người nâng lên cũng hơi vất vả.

Vừa trải bạt dầu ra, một gã trên mái nhà đã hét vọng xuống: "Mấy anh bạn, xong chưa? Xong thì tản ra đi, tôi chuẩn bị cào mái nhà đây". Cư An và ông lão da trắng lập tức tản ra, tựa vào xe bán tải nhìn mấy gã trên mái nhà cầm xẻng sắt cào lớp mái cũ, rác thải theo độ dốc trượt xuống tấm bạt bên dưới.

Ông lão da trắng đi đến cạnh chiếc xe bán tải gần bãi cỏ, lấy ra một cái đài cassette màu đỏ lớn, trông khá giống loại máy thu thanh ở nhà Cư An hồi nhỏ, ông đặt nó lên bãi cỏ, chỉnh sóng rồi bật nhạc lên.

Ông lão da trắng cởi găng tay ra, nói với Cư An: "Anh bạn, lần đầu sửa mái nhà à? Anh không sống ở khu này đúng không, anh là bạn của Steven?".

Cư An mỉm cười với ông: "Đúng vậy, tôi là bạn của anh ấy, không ngờ anh ấy lại còn biết lợp lại mái nhà".

Ông lão da trắng cười bảo: "Hồi mới chuyển đến đây, Steven cũng đâu có biết. Mọi người ở lâu thành quen nên giúp đỡ lẫn nhau thôi. Hồi nhà tôi sửa mái, cũng nhờ anh ấy sang giúp. Lúc đó việc của anh ấy cũng chỉ là việc anh đang làm bây giờ thôi. Biết anh ấy làm lần đầu nên chúng tôi sắp xếp cho việc đơn giản, làm vài lần rồi giờ anh ấy làm khá lắm. Cái bàn nướng thịt ở sân sau nhà anh ấy là do mọi người cùng làm đấy, mỗi tuần hai ngày, tôi và anh ấy làm gần ba tháng mới xong. Tiếc là giờ tôi già rồi, họ không cho tôi lên mái nhà nữa".

Cư An hỏi: "Ông thích làm mấy việc này lắm à?".

Ông lão cười khà khà: "Đúng vậy, xây bàn nướng, sửa mái nhà, hồi trẻ tôi còn chuyên đi xây nhà giúp người ta đấy. Nhìn kìa, người đội mũ bóng chày màu xanh kia chính là con trai tôi". Ông vừa nói vừa chỉ vào người đàn ông da trắng đang ra sức cào lớp mái cũ trên cao.

Cư An cười đáp: "Quan hệ trong khu nhà của các ông tốt thật đấy".

Ông lão da trắng cười nói: "Đều sống cùng nhau cả, khó tránh khỏi những lúc khó khăn. Hồi Steven mới chuyển đến, vợ anh ấy đã trở thành bạn với vợ tôi, rồi chúng tôi cũng thân nhau từ đó".

Hơn nửa tiếng sau, một phần mái nhà đã được cào xong. Ông lão da trắng gọi Cư An qua, đổ phế liệu xuống một chiếc xe trông như xe chở rác. Sau đó họ lại trải bạt dầu sang mái hiên khác, chờ người trên mái cào tiếp phế liệu xuống.

Lúc này, một gã cầm chiếc thang dài tựa vào mái hiên vừa cào xong, gã leo lên thang, giúp người trên mái trải một loại vật liệu màu đen rộng gần một mét ra mép mái nhà.

Cư An hỏi ông lão da trắng: "Sao vật liệu này chỉ trải ở mép, ở giữa lại không trải?".

Ông lão giải thích: "Loại này dùng để chống đóng băng vào mùa đông, ở giữa không cần thiết phải trải".

Nhìn đám người này trải xong lớp chống đóng băng, sau đó lại trải một loại vật liệu màu xanh lên trên, ông lão giải thích đây là lớp chống thấm, dùng vài chục năm cũng không vấn đề gì. Nhìn mấy người bận rộn trải vật liệu trên mái, Cư An cảm thán rằng làm đàn ông ở Mỹ cũng chẳng dễ dàng gì.

Nhìn đám người trải xong lớp màu xanh, họ lại trải tiếp một loại vật liệu gì đó lên trên, đoán chừng là để cách nhiệt, từng tấm từng tấm khít chặt vào nhau.

Đang mải suy nghĩ thì một phần mái khác cũng cào xong, Cư An lại lặp lại công việc trước đó, cùng ông lão da trắng đổ phế liệu vào xe rác. Đám người làm việc hăng say, thỉnh thoảng lại có người hòa theo tiếng nhạc trên đài, hát vang đầy sảng khoái.

Đến gần trưa, mọi người vẫn chưa có ý định dừng lại. Cư An đeo găng tay, vui vẻ làm việc cùng mọi người, trong lòng cảm thấy vô cùng thoải mái, chẳng thấy giống đang làm khổ sai chút nào, mà lại giống như hoạt động dọn cỏ trong trường học mỗi dịp khai giảng hồi trung học, vui đến không tả nổi.

Đang làm việc vui vẻ thì nghe thấy tiếng trẻ con vang lên: "Nước chanh ướp lạnh đây, một đô một cốc!". Quay đầu lại nhìn, mấy cô bé lần trước thấy lại chuyển quầy nước giải khát đến gần đây, đúng là có đầu óc kinh doanh thật.

Lúc này ông lão da trắng đi qua, một cô bé liền hét lên: "Ông ơi, ông có muốn uống cốc nước chanh lạnh không?". Ông lão gật đầu vài cái, rồi lấy tiền lẻ đưa cho cô bé, cô bé vui vẻ nhận lấy rồi đưa cho ông một cốc nước.

Cư An cũng thấy khát nên đi tới mua một cốc, sau đó nghe thấy có người trên mái nhà gọi vọng xuống: "Mấy cô bé, các cháu có giao hàng tận nơi không?".

Rồi nghe thấy mấy cô bé cùng hét lên: "Yes! Yes!".

Người trên mái nhà đáp: "Vậy thì tốt! Cho chú một cốc". Sau đó mấy người trên mái cũng hưởng ứng gọi mỗi người một cốc. Mấy cô bé vui sướng tột độ, đặt vài cốc nước lên khay nhỏ rồi mang đến dưới mái hiên, mấy người kia liền leo xuống, mỗi người đưa cho cô bé một đồng xu, rồi cầm cốc nước uống cạn, sau đó trả lại cốc dùng một lần cho cô bé giao hàng.

Ông lão da trắng cười nói với Cư An: "Đó là cháu gái tôi, mấy cô bé còn lại là người gần đây cả. Tuần trước chúng nó bán nước đá mỗi đứa kiếm được gần ba đô la, nếm được vị ngọt rồi nên ham lắm".

Cư An vui vẻ nói: "Lúc tôi đến đã thấy chúng làm ăn rồi, vừa thấy xe tới là cùng nhau rao bán, thú vị thật".

Ông lão nói: "Để chúng làm chút việc kinh doanh nhỏ chủ yếu là để bọn trẻ biết, tiền không phải dễ kiếm như thế đâu, như vậy lần sau khi muốn tiêu xài hoang phí chúng sẽ phải suy nghĩ lại".

Trong lúc rảnh rỗi, Cư An cũng chú ý quan sát quầy nước của mấy cô bé. Mỗi khi có xe đi qua, mấy cô bé lại gọi vài câu, hầu hết những người không muốn mua nước đều hạ cửa kính xuống, vẫy tay với các cô bé. Qua vài chiếc xe mà vẫn chưa bán được đơn nào, các cô bé cũng không nản lòng, thấy xe tới vẫn vui vẻ rao hàng.

Cuối cùng cũng có một chiếc xe dừng lại mua nước, mấy cô bé vui mừng khôn xiết. Một lúc sau, Cư An phát hiện quầy hàng của mấy cô bé đã có ba chiếc xe xếp hàng nhỏ.

Phía Cư An, mái nhà đã cào được một nửa. Lúc giữa trưa, ông lão da trắng còn lái xe rác đi đổ rác một chuyến, mất khá nhiều thời gian. Lúc quay lại, ông bảo với Cư An là rác đã đổ ở nơi quy định, cách đây một đoạn đường.

Cư An ngước lên thì thấy Ngô Ưu đang cầm máy ảnh chụp cái gì đó trên mái nhà.

"Cầm máy ảnh chụp mái nhà làm gì, chẳng lẽ còn có kiểm tra à?" Cư An tò mò hỏi.

"Đúng vậy, tòa thị chính sẽ cử người tới kiểm tra, còn có người của công ty bảo hiểm nữa. Những bức ảnh này là để cho họ xem bên trong dùng loại vật liệu nào, có đạt chuẩn hay không, đều phải nhìn thấy vật liệu dùng bên trong mái nhà của anh, sửa sang mái nhà bắt buộc phải chụp lại những thứ này" ông lão da trắng giải thích.

Đến hơn ba giờ chiều, đám người mới bắt đầu ăn trưa, rất đơn giản, chỉ là vài cây xúc xích nướng và hamburger, bên cạnh còn có đĩa hành tây thái nhỏ và rau củ. Nói chung là dạ dày của người Mỹ dễ chiều hơn người Trung Quốc chúng ta nhiều.

Ăn xong bữa trưa đơn giản, nghỉ ngơi hơn hai mươi phút, đám người tiếp tục làm việc, Cư An cũng tiếp tục công việc không cần kỹ thuật gì của mình.

Bận rộn một lúc, anh thấy mấy cô bé đang đuổi theo hai cậu nhóc. Cư An nhìn một lúc mới biết, hóa ra hai cậu nhóc thấy việc kinh doanh của mấy cô bé tốt quá nên bảo ngày mai chúng cũng muốn bán nước giải khát, điều này làm mấy cô bé rất tức giận và đuổi hai cậu nhóc đi.

Đến năm giờ chiều, mấy cô bé thu dọn quầy hàng, được người lớn gọi về nhà ăn cơm.

Chỗ Cư An, mọi người bận rộn đến tận tối mịt mới thu dọn công cụ rồi ai nấy tự lái xe về nhà. Cư An vốn còn nghĩ, theo truyền thống của người Trung Quốc, tối thế nào cũng phải làm một bữa liên hoan. Ai ngờ đám người Mỹ này tự giác quá, cứ xong việc là ai về nhà nấy.

Sáng hôm sau, mọi người lại tập trung đúng giờ, ăn sáng xong lại tiếp tục hăng say làm việc. Công việc hôm nay rất thuận lợi, đến hơn một giờ chiều là xong xuôi tất cả. Chỉ còn mình Cư An là vẫn kéo nam châm hút đinh xung quanh nhà. Sau khi đám người Mỹ thu dọn xong công cụ, Ngô Ưu phát tiền công cho từng người. Có người nhận, có người thì một xu cũng không lấy, ông lão da trắng thuộc nhóm này. Sau đó Ngô Ưu giải thích với Cư An rằng có những người không muốn nhận tiền, họ chỉ thích giúp đỡ người khác, với họ đó là sở thích. Một số người lại rất thân thiết, như ông lão da trắng chẳng hạn, hai nhà quá quen thuộc nên ông không nhận tiền.

Hai ngày bận rộn kết thúc, Cư An cũng chuẩn bị về nhà, tiện đường ghé qua siêu thị của người Hoa ở San Francisco mua một đống đồ. Đến nơi mới biết, đậu phụ một đô một cân cũng không mua nổi, sợi đậu khô còn đắt tới hai ba đô một cân, mẹ kiếp, chặt chém quá. Cuối cùng anh vẫn mua một đống đồ rồi gửi qua đường hàng không mang về.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:52
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang