Cư An dừng xe, rồi đi theo hai cô gái vào một nhà hàng. Nhà hàng được trang trí đậm chất miền Tây. Ở miền Tây, nếu bạn nói một nhà hàng trang trí đậm chất miền Tây, thì thực chất nó cũng rất bình thường, chỗ nào cũng như nhau, không khác biệt là mấy. Nếu không phải trước cửa bày một gã cao bồi thì cũng là một con bò sữa. Lần đầu tiên có lẽ bạn sẽ thấy có phong cách, nhưng ở lâu rồi sẽ thấy chẳng có gì lạ.
Trên những bức tường màu gỗ treo vài tấm ảnh cũ cùng mấy tấm poster phim miền Tây cổ điển. Sàn nhà màu tối, quầy phục vụ dài, bên trong có hai nhân viên. Một người Cư An nhìn thấy ít nhất cũng phải bốn mươi tuổi, người còn lại là một cô gái trẻ.
Trong quán không có nhiều khách, lác đác vài người. Diện tích quán cũng không lớn, bày biện ngăn nắp chừng hơn mười cái bàn. Tuy nhỏ nhưng cực kỳ sạch sẽ, đây là một cảm nhận của Cư An từ khi sang Mỹ, dù là một cửa tiệm nhỏ không mấy bắt mắt, họ vẫn dọn dẹp sạch sẽ, trên khăn trải bàn hoàn toàn không thấy một vết bẩn nào.
Ba người tìm một chỗ ngồi xuống, bà cô phục vụ liền đi tới nói: "Chào mừng, Daina, Molly, và cả vị tiên sinh này nữa, buổi trưa tốt lành. Hai cô và ông muốn dùng gì ạ?"
Cầm tờ thực đơn bên bàn lên xem qua, Cư An nói: "Cho tôi một phần bít tết, cảm ơn."
Đợi Daina và Molly gọi món xong, bà cô phục vụ liền quay người trở về quầy.
Cư An mỉm cười nói: "Xem ra cô thường xuyên đến đây ăn nhỉ, nhân viên đều quen mặt cô rồi."
Molly cười đáp: "Hồi còn đi học, tôi và Daina thường hay rủ nhau đến đây ăn. Lúc đó chúng tôi còn học tiểu học, cô Annie đã ở đây rồi, tính ra cũng hơn mười năm rồi. Hơn nữa thị trấn nhỏ này cũng chẳng có mấy người, cơ bản là quen biết nhau cả. Đợi anh sống ở đây vài năm, mọi người cũng sẽ quen anh thôi, ra phố ai cũng sẽ gọi tên và chào hỏi anh."
Daina cười nói: "An, đồ ăn ở đây rất ngon. Hồi đi học chúng tôi đến đây nhiều nhất. Bít tết và sườn cừu ở đây rất chuẩn vị, món kem của cô Annie làm cũng rất tuyệt, lát nữa anh có thể nếm thử."
Cư An gật đầu: "Được thôi. Đúng rồi Molly, Los Angeles có vui không?"
Molly cười đáp: "Nếu anh đi du lịch thì rất tuyệt, nhưng muốn làm diễn viên thì áp lực lớn lắm."
Cư An khó hiểu hỏi: "Ở đó chẳng phải có rất nhiều cơ hội sao? Thánh địa điện ảnh của thế giới mà." Nhìn Molly, đôi mắt to tròn màu xanh thẳm, hàng mi dài, khuôn mặt trái xoan cùng mái tóc vàng óng ả, cộng thêm vóc dáng nóng bỏng, dù đứng giữa đám đông cũng có thể nhận ra ngay lập tức. Đôi môi hơi dày càng khiến Molly trở nên kiều diễm mê người. Quả thực xứng với từ "hot" mà mọi người hay nói, chính là "nóng bỏng" trong tiếng Trung của chúng ta vậy.
Molly lắc đầu nói: "Cơ hội tuy nhiều nhưng trai xinh gái đẹp khắp thế giới đều tập trung ở Hollywood, ai cũng tranh giành cơ hội. Trước đây cạnh nhà tôi có một cô gái đến từ Thụy Điển, mười tám tuổi đã tới Hollywood thử vận may, sáu năm rồi vẫn chỉ chạy vai quần chúng. Cách đây không lâu cô ấy đã đổi nghề sang đóng phim người lớn rồi."
Cư An "ồ" một tiếng, nói: "Sức cạnh tranh đúng là rất lớn, áp lực thật đấy. Thực ra hoàn toàn có thể đổi nghề mà."
Molly cười: "Tôi không thích công việc ở nông trại, tôi thích diễn xuất. Tôi đã ở Hollywood hai năm rồi, cơ bản cũng tạo được chút ấn tượng."
Daina cười nói: "Anh đừng nghe cô ấy than vãn đáng thương vậy, thực ra cha đỡ đầu của cô ấy là ông chủ một công ty sản xuất nhỏ, có chút quan hệ ở Hollywood. Cô ấy phát triển hơn nhiều người rồi, ít nhất cơ bản đều nhận được vai diễn, hơn nữa vừa mới đóng một bộ phim kinh phí thấp xong."
Cư An chợt hiểu ra: "Hóa ra đã là nữ chính rồi sao! Xem ra sau này khi đọc tạp chí, tôi có thể khoe với người khác rằng: Này anh bạn, tôi từng ăn cơm với đại minh tinh Molly đấy nhé!"
Hai cô gái đều bị Cư An chọc cười. Molly nói: "Đợi khi tôi nổi tiếng, lúc đó sẽ gửi cho anh một tấm ảnh có chữ ký. Nhưng bộ phim này chỉ cần có chút tiếng tăm là tôi đã mãn nguyện rồi, nếu có thể khiến vài đạo diễn ấn tượng với tôi thì càng tốt. Cha đỡ đầu tuy có công ty sản xuất nhỏ, nhưng Hollywood đâu đâu cũng là công ty sản xuất, sự giúp đỡ ông ấy dành cho tôi cũng có hạn."
Cư An đành chuyển chủ đề: "Vậy ảnh phải lớn một chút, và chữ ký nhất định phải kèm tên tôi. Đến lúc đó tôi sẽ treo nó trước cửa, để mỗi người đến nhà tôi đều phải nói: Này anh bạn, cậu còn quen cả Molly à? Sau đó tôi có thể tha hồ khoác lác về quá trình quen biết." Cư An nói với vẻ nghiêm túc.
Molly cười nói: "Đợi khi tôi trở thành diễn viên như Natalie Portman, lúc đó nhất định sẽ ký tặng anh một tấm ảnh kích thước người thật."
Cư An nói: "Vậy gia đình cô chắc chắn sẽ rất tự hào về cô."
Ánh mắt Molly tối sầm lại, lắc lắc ly nước đá trong tay nói: "Cha tôi phản đối việc tôi làm diễn viên, ông ấy cho rằng đó không phải là công việc tử tế. Ông muốn tôi ở nhà, giúp quản lý công việc nông trại rồi lấy một anh chàng cao bồi. Nhưng tôi muốn làm diễn viên, tôi thích diễn xuất."
Cư An nói: "Xin lỗi, tôi không nên nhắc tới."
Molly mỉm cười: "Không sao đâu."
Daina an ủi: "Đừng để tâm, Molly. Các ông bố đều giống nhau cả, cha tôi cũng nghĩ vậy. Đến giờ ông vẫn còn ý kiến với hai chị gái tôi, họ đều đang sống ở New York. Trong mắt cha tôi, ngoài việc làm cao bồi thì những việc khác đều không phải là công việc nghiêm túc. Ngay cả với cao bồi, ông ấy còn coi thường những người làm nghề biểu diễn, cho rằng họ chỉ là thùng rỗng kêu to, là những gã hề, không xứng làm cao bồi. Lần trước cha của Reese còn nói với cô ấy rằng ông không cho rằng bạn trai của Reese phù hợp với cô ấy, còn phàn nàn rằng cậu ta thậm chí còn chẳng biết thay lốp xe."
Cư An cũng hơi hiểu được, những người ở độ tuổi như ông Thomas có lẽ đều suy nghĩ như vậy. Lấy ông Thomas làm ví dụ, ông rất chịu khó, nhưng ông thấy bọn trẻ bây giờ chẳng khác nào dân hippie, cái gì cũng không biết. May mà Cư An đã biết thay lốp xe và cũng biết tự tay dựng cái giá này nọ.
Molly cũng cười theo: "Nghe Daina nói anh đến từ Trung Quốc, đúng lúc tôi đang định đi du lịch Trung Quốc, xem Vạn Lý Trường Thành gì đó. Anh có gợi ý gì không?"
Cư An suy nghĩ một chút rồi nói: "Thủ đô có Vạn Lý Trường Thành, Cố Cung, Thập Tam Lăng, rất nhiều danh lam thắng cảnh. Bản thân tôi cũng chưa từng đến thủ đô, chưa đi chơi ở các địa điểm du lịch bao giờ nên e là không cho cô được lời khuyên gì nhiều. Tuy nhiên mấy nơi tôi vừa kể đều rất đáng để đi. Hai ngày nữa tôi định về Trung Quốc một chuyến, bạn tôi kết hôn, tôi phải đi dự đám cưới. Nếu lúc đó cô cũng chuẩn bị xuất phát, chúng ta có thể đi cùng nhau."
Daina nói: "Molly năm nào cũng đi du lịch một lần, lần trước là Pháp, lần này định đi Trung Quốc. Mười mấy ngày trước đã đến đại sứ quán xin visa rồi, hôm qua vừa mới được duyệt xong."
Molly nghe Cư An nói vậy thì vui mừng: "Thế thì tốt quá! Đến lúc đó tôi sẽ đi cùng anh. Tôi khá thích nếm thử đồ ăn vặt, nghe những người từng đi về kể lại, đồ ăn vặt ở thủ đô Trung Quốc rất ngon, họ về toàn khen, nói là thích nhất món 'Gậy Dầu'."
Cư An ngẩn người, hỏi: "Gậy Dầu?"
Molly nghĩ một lát rồi giải thích: "Bạn tôi kể, bảo là buổi sáng ở các hàng quán ăn vặt có một cái chảo dầu lớn, người ta kéo bột thành một cái gậy dài dài rồi thả vào trong đó."
Cư An lập tức hiểu ra: "Cái cô nói gọi là quẩy, không phải gậy dầu. Bữa sáng thường ăn món này, hàng quán ăn sáng nào cũng thấy." Đám người nước ngoài này đúng là biết chém gió, còn gậy dầu, cái thứ đó mà dùng để đập đầu người ta được chắc? Sau đó anh nói tiếp: "Chúng ta khoảng ba ngày nữa sẽ xuất phát, bay từ San Francisco thẳng tới thủ đô. Ở sân bay San Francisco tôi còn phải đợi một người bạn, mọi người đi cùng nhau. Cậu ấy lớn lên ở thủ đô, đến lúc đó xem cậu ấy có thể dẫn cô đi tham quan một vòng không."
Molly vội vàng gật đầu: "Vậy cảm ơn nhé, đúng lúc có thêm hướng dẫn viên."
Đang nói chuyện thì bà cô phục vụ bưng món ăn lên, mọi người bắt đầu dùng bữa. Bít tết của Cư An làm khá ngon, đều là thịt bò hữu cơ, tức là bò thả rông, rất tươi. Chỉ có điều củ khoai tây luộc tròn ủng đặt trong đĩa khiến Cư An cảm thấy khó nuốt, chà, chẳng thèm cắt, lại còn chẳng có vị gì, loại Cư An từng ăn trước đây vỏ còn chẳng thèm gọt. Đến khi ăn kem thì vị khá ổn, bên trên còn có vài quả việt quất cùng nửa quả dâu tây và vài loại trái cây khác.
Sau khi ăn xong, Cư An thanh toán, để lại năm đô la tiền tip rồi cả nhóm mới rời nhà hàng. Sau khi trao đổi số điện thoại với Molly, Cư An lên xe. Nhìn chiếc xe của Daina và Molly đi xa dần, Cư An liền tiến vào không gian, mang hai "cục cưng" đang ngồi dưới gốc cây gặm táo ra ngoài. Tiện thể anh lấy một quả táo vàng nhét vào miệng nhai.
Nổ máy xe, chuyến này vận may khá tốt, không gặp phải đàn động vật hoang dã nào băng qua đường. Khoảng hơn hai mươi phút sau đã về tới nông trại, dọn đồ vào trong nhà, súng đạn các thứ đều cất vào tủ sắt ở cửa ra vào.
Cầm máy tính, pha một ấm trà rồi ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách. Đăng nhập QQ, thấy nhóm lớp đang liên lạc về việc đi dự đám cưới thế nào, các bạn ở mấy thành phố đều chuẩn bị hành động cùng nhau.
Cư An tiện tay mở diễn đàn sưu tầm mà hôm qua mình đăng bài, xem lại bài viết của mình, chà, đã lên đến mấy trăm tầng rồi. Anh xem qua từng bình luận, hy vọng có ai đó cho mình biết mấy mảnh tre này rốt cuộc viết cái gì. Lật qua vô số trang, ngoài việc chế giễu chủ thớt tức là Cư An ra thì toàn là chửi bới, tóm lại đa số chẳng có lời nào hay ho. Cư An kiên nhẫn xem tiếp, cuối cùng có một bình luận thu hút sự chú ý của anh, là một cư dân mạng có tên "Hạo Hãn Văn Hải" để lại: "Những văn tự này là chữ thời Chiến Quốc, những chữ này tôi chỉ nhận ra được mười mấy chữ, đại khái là Mặc Tử, còn có 'sự quỷ' gì đó, tôi thấy giống như một thứ ghi chép về quỷ quái thần tiên. Hiện tại tôi đã gửi văn tự này cho thầy của tôi, nhờ ông ấy xem thử. Nếu chủ thớt có hứng thú, có thể thêm QQ của tôi." Phía sau còn kèm theo một số QQ.
Cư An lập tức cắt dán, tìm kiếm QQ của người này, rồi trong phần yêu cầu kết bạn ghi thêm một câu: "Người gửi thẻ tre." Đợi nửa ngày vẫn chưa thấy ai đồng ý, nghĩ lại mới nhớ, trong nước giờ đang là đêm khuya, tất nhiên không thể có người rồi. Anh liền bắt đầu đăng mấy tấm ảnh gần đây lên không gian QQ của mình.