Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40
Đồng cỏ ngày mưa

❊ ❊ ❊

Buổi sáng lúc lên máy bay từ New York trời vẫn còn nắng rực rỡ, vậy mà khi đến Lewistown lại bắt đầu đổ mưa phùn. Kể từ ngày đến Montana, Ju An chưa từng thấy mưa, nào ngờ vừa từ New York trở về đã gặp ngay cơn mưa này. Đứng trước cửa sân bay, anh thoáng hối hận vì đã không gọi lão Thomas đến đón. Dự định ban đầu của anh khi còn ở New York là sau khi ra khỏi sân bay sẽ bắt taxi đến thẳng đại lý bán xe, chiếc GMC mà anh đặt mua qua điện thoại đã về đến cửa hàng. Anh chọn GMC vì không gian rộng rãi, một chiếc xe đủ cho tám người lớn ngồi, sẽ không rơi vào cảnh như lần trước Thomas đến đón, phải dùng tới hai chiếc xe mới chở hết cả nhà.

Ju An đợi ở cửa ra sân bay một lúc nhưng không thấy bóng dáng taxi đâu. Dân số ở Lewistown vốn chẳng đông đúc, số lượng taxi cũng đếm trên đầu ngón tay. Ngày nắng còn dễ thấy, chứ hễ mưa xuống thì cũng như ở vùng Giang Nam trong nước, chẳng thể nào bắt được một chiếc xe.

Ju An vừa định quay người vào sảnh tìm mua cái ô, thì một chiếc xe đỗ ngay trước mặt anh. Một người đàn ông da trắng trạc bốn mươi tuổi ló đầu ra nói: "Này! Bạn ơi, có cần đi nhờ không? Thời tiết này khó bắt taxi lắm, nếu không xa thì tôi đưa bạn đi."

Ju An đáp: "Vậy cảm ơn anh, tôi chỉ đến cửa hàng bán ô tô trong thị trấn thôi." Nói đoạn, anh mở cửa xe rồi bước vào. Ngồi vào trong mới phát hiện, ở ghế phụ cạnh tài xế là một cô gái tóc vàng chừng mười tám, mười chín tuổi.

Cô gái đang nhìn chằm chằm vào con Wusong trên vai Ju An với vẻ đầy kinh ngạc.

Ju An ngồi ổn định, đóng cửa xe rồi nghe người đàn ông da trắng giới thiệu: "Tôi tên là Henry, hôm nay tiện đường đến đón con gái Lucy, nó vừa đi du lịch về. Thực ra lúc anh đứng ở cửa, chỉ cần ra hiệu xin đi nhờ thì ai cũng sẽ sẵn lòng cho quá giang một đoạn thôi. Chắc anh mới đến nên chưa quen."

Ju An cười nói: "Tôi tên là An, đây là lần đầu gặp tình huống này, lần sau tôi sẽ biết." Thực ra ngay từ khi mới đến đây, Ju An đã biết người dân ở đây cũng giống như phần lớn những người sống ở vùng nông thôn trong nước, rất nhiệt tình, không hề lạnh nhạt như ở các thành phố lớn. Anh không có ý định đi nhờ xe, có lẽ là do phản xạ có điều kiện sau thời gian dài sống ở chốn thành thị.

Anh quay sang nói với Lucy: "Cháu có muốn bế nó một chút không? Nó ngoan lắm, không cào người đâu."

Lucy vui vẻ đáp: "Có được không ạ?"

Ju An cười bảo: "Tất nhiên là được rồi." Nói rồi anh nhấc Wusong từ trên vai xuống, đưa cho Lucy phía trước. Wusong kêu "khẹc khẹc" hai tiếng, có vẻ không vui lắm.

Ju An thầm khinh bỉ Wusong trong lòng: Đúng là không biết nhìn sắc mặt, nuôi ngươi phí công rồi. Chúng ta đang đi nhờ xe người ta, cho người ta sờ một lúc thì có sao đâu, lúc quan trọng thế này mà sự lanh lợi bay đi đâu mất rồi.

Anh mặc kệ Wusong đang nằm trong lòng Lucy, bắt đầu trò chuyện với Henry.

Chỉ mười phút sau đã đến cửa hàng trong thị trấn. Sau khi xuống xe, Ju An lại cảm ơn hai cha con Henry một lần nữa.

Vừa bước vào cửa hàng, ông chủ râu trắng đã đón lấy: "An, lâu quá không gặp. Chiếc xe của cậu đã đến rồi, qua xem thử đi."

Nói rồi ông dẫn Ju An đến bên một "gã khổng lồ" với thân xe màu đen, mặt lưới tản nhiệt kim loại mạ chrome sáng bóng có dòng chữ GMC màu đỏ.

Ju An mở cửa lên xe chạy thử một vòng, không thấy vấn đề gì liền thanh toán tiền xe và bảo hiểm.

Trở về đồng cỏ, anh thấy Nancy đang mặc đồ đi mưa, lái chiếc xe bốn bánh nhỏ, phía sau kéo theo một chiếc xe rơ-moóc chở đầy cỏ khô đang vận chuyển về kho. Hỏi ra mới biết Nancy đã lùa hết cừu vào trong kho thóc.

Ju An hỏi đến Thomas và những người khác, Nancy bảo họ đang ở chỗ đàn bò để chăm sóc chúng.

Ju An đỗ xe vào kho, xách vali vào nhà. Vừa vào cửa đã thấy bốn đứa nhỏ đang ngồi trên sofa ăn kem, xem tivi.

Khi lũ trẻ phát hiện ra Wusong trên vai Ju An, chúng lập tức nháo nhào lên, muốn chạy lại ôm. Ai ngờ Wusong bị dọa sợ, phóng vọt lên chiếc đèn chùm trên trần nhà, "khẹc khẹc" nhe răng ra. Rõ ràng nó đã bị sự nhiệt tình của lũ trẻ dọa cho hoảng hốt.

Mẹ thấy có con khỉ liền càu nhàu: "Con mang cái gì về không mang, lại mang một con khỉ về, nhỡ nó cào bọn trẻ thì sao?"

Ju An đành nói với mẹ: "Con khỉ này không cào người đâu, ngoan lắm ạ."

Mẹ bĩu môi: "Con đừng tưởng mẹ dễ lừa, trên đời này làm gì có con khỉ nào không biết cào người." Rồi bà quay sang lũ trẻ: "Ngồi yên đấy, ăn kem đi, đừng đụng vào con khỉ."

Nhìn lũ trẻ ngoan ngoãn ngồi trên sofa, tay cầm kem xúc ăn nhưng mắt vẫn dán chặt vào Wusong trên đèn chùm.

Ju An gọi Wusong một tiếng, nó mới từ trên đèn chùm nhảy xuống, ngồi xổm trên vai anh. Anh tiện tay lấy quả cà chua bi trên bàn đưa cho Wusong, rồi đặt nó xuống sofa. Lũ trẻ lập tức vây quanh, nếu không phải Ju An đang ôm thì có lẽ Wusong đã chạy mất. Anh vỗ về Wusong rồi nói: "Ngồi yên hết nào, đừng vây lại gần, làm Wusong sợ đấy. Từng đứa một thay phiên nhau ôm, không được cho ăn kem, chỉ cho ăn trái cây thôi."

Anh đặt Wusong vào lòng cậu bé Jerry nhỏ. Lúc đầu Wusong còn giãy giụa hai cái, nhưng đến khi Ran Ran đưa cho nó một quả cherry thì nó liền im lặng. Vừa gặm xong một quả, lại có người đưa thêm quả nữa, thế là nó hoàn toàn khuất phục trước mỹ thực. Dần dần, nó cũng trở nên thân thiết với bốn đứa nhỏ.

Mẹ ở bên cạnh cũng bớt lo lắng: "Con khỉ nhỏ này cũng được đấy chứ."

Ju An nói với mẹ: "Con ra ngoài xem đàn bò đây, mẹ để ý bọn trẻ giúp con nhé, đừng để chúng nó nghịch quá đà."

Nói đoạn, anh bước ra cửa thay đôi bốt cao cổ, đội mũ cao bồi, khoác áo mưa rồi đi ra ngoài.

Khi đến chuồng ngựa, anh thấy những con ngựa khác đều đang yên lặng ăn cỏ trong ô chuồng riêng, chỉ có Dou Cao là đứng ngoài lối đi dạo tới dạo lui. Nhìn thấy Ju An, nó lập tức ngẩng đầu, khịt mũi một cái rồi chạy nước kiệu về phía anh.

Nó âu yếm dụi cái đầu to lớn vào lưng Ju An. Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ cổ Dou Cao, dùng tay chải lại bờm dài của nó, ôm lấy cái đầu to rồi nói: "Ta về rồi đây, có nhớ ta không Dou Cao?"

Sau đó anh bảo: "Đi thôi, chúng ta ra ngoài."

Dắt Dou Cao ra cửa chuồng, anh tra cương, đặt đệm lưng, thắt yên ngựa và siết chặt đai bụng. Dou Cao trở nên phấn khích, cân nhắc trời đang mưa nên anh lắp thêm một sợi dây đai ngực hình tam giác cho nó.

Anh nhảy lên lưng ngựa, Dou Cao tung vó trước nhảy lên một cái rồi lao thẳng vào màn mưa.

Ngồi trên lưng Dou Cao, cảm nhận sự hưng phấn của nó phía dưới, nỗi buồn bực mang từ New York về bỗng chốc tan biến. Nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên chiếc mũ cao bồi cùng tiếng vó ngựa giẫm trên nền đất ướt, lòng anh lại thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Dou Cao chạy hết tốc lực, chẳng mấy chốc đã thấy bóng dáng Thomas và những người khác. Cả ba đều mặc áo mưa, ngồi trên lưng ngựa, đàn bò đã trốn vào một cánh rừng nhỏ tránh mưa, mấy chú chó chăn gia súc cũng theo vào rừng.

Thấy Ju An đến, lão Thomas cười nói: "Về rồi à? Chuyến đi New York lần này lâu quá nhỉ."

Ju An cười đáp: "Có chút việc bận nên chậm trễ, mọi chuyện vẫn ổn chứ?"

Andrew tiếp lời: "Sếp, cứ yên tâm, đàn bò vẫn rất tốt. Chỉ vài ngày nữa thôi là có thể sẽ có những chú bê con chào đời đấy."

"Ồ, con nào thế?" Ju An hỏi đầy hào hứng.

"Con đó, con đang ngẩng đầu dưới gốc cây phong đỏ kia kìa," Andrew chỉ vào một con bò nói.

Ju An nhìn ba người ướt sũng vì mưa rồi nói: "Nếu không bận gì thì thay phiên nhau vào nhà nghỉ ngơi chút đi. À, để bò ở ngoài thế này có sao không?"

Lão Thomas cười: "An, bò không yếu ớt thế đâu. Chăn thả trên đồng cỏ đều như vậy cả, ngay cả mùa đông chúng cũng ở ngoài trời, chỉ khi nào hết cỏ mới vào chuồng ăn thức ăn tinh thôi."

Ju An cười: "Vậy thì tôi yên tâm rồi. Thấy Nancy lùa cừu vào kho thóc nên tôi cứ tưởng bò cũng phải tìm chỗ trú."

Wyne đang hút thuốc cũng cười nói: "Nancy cưng chiều đàn cừu của nó quá thôi, thực ra để ngoài cũng chẳng vấn đề gì. Mưa thế này chẳng thấm tháp vào đâu, nhìn thời tiết chắc cũng không mưa lâu đâu, đoán là chiều nay sẽ thấy nắng thôi."

Ju An nói: "Để tôi thay các anh một lúc, các anh vào nhà uống tách cà phê cho ấm người đi."

Andrew cười: "Không cần đâu, chút mưa này chẳng là gì cả. Nếu ai muốn uống gì thì chúng tôi sẽ tự đi. Thực ra giờ chỉ cần trông chừng một chút là được, so với đồng cỏ tôi làm trước đây thì nhẹ nhàng hơn nhiều rồi. Trước đây còn phải dẫn nước các thứ, ở đây tôi thấy mọi người sống nhàn nhã thật, lại còn đồng cỏ tốt thế này, đúng là lần đầu tôi thấy. Đồng cỏ cũ của tôi ngày trước chỉ mong trời mưa để có nước cho cỏ, giờ thì cũng chẳng thấy gì đặc biệt. Nơi tôi ở trước đây, những ngày không mưa là phải tốn rất nhiều thời gian để dẫn nước, giờ chỉ việc trông đàn bò, nhàn hơn nhiều rồi."

Wyne cũng cười: "Có đôi khi tôi còn thấy mình giống như đang ở khu nghỉ dưỡng vậy."

Mấy người trò chuyện rôm rả trong mưa một lúc, Ju An liền cưỡi ngựa đi xem đàn ngỗng và vịt bên hồ nước. Lão Thomas cũng muốn đi xem thử nên cả hai cùng đi, để lại Wyne và Andrew tiếp tục canh chừng đàn bò.

Khi hai người cưỡi ngựa chạy nước kiệu đến bên hồ, lũ ngỗng và vịt đã trốn vào trong lều trú ẩn.

Pi Dan và một chú chó khác thấy Ju An liền vui vẻ chạy ra đón. Anh nhảy xuống ngựa, xoa đầu hai con vật, phát hiện ra chúng chẳng hề bị ướt chút nào, rõ ràng đãi ngộ còn tốt hơn cả đám chó trông bò. Đến gần chuồng gia cầm mới thấy bên cạnh có dựng một cái mái dốc nhỏ, chắc hẳn hai chú chó đã trốn vào đó tránh mưa.

Thomas cũng quay về nhà, đun một ấm cà phê nóng mang ra rồi mới lại rời đi. Đến lúc đưa Dou Cao về chuồng, anh còn giúp nó lau khô nước mưa trên người để tránh bị ốm. Trong lòng Ju An, Dou Cao luôn quý giá hơn những con vật khác.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:34
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »