Võ Tùng thấy Teddy cứ xoay vòng quanh con cá trắm to, bèn bước tới, tay khỉ cầm một cành cây nhỏ vừa bẻ từ cây táo, tiến gần con cá trắm đang nhảy loạn xạ. Võ Tùng kêu một tiếng “chít” chói tai, làm Cư An và Teddy đều giật mình. Nhìn thấy Võ Tùng dùng cành cây quất mạnh vào con cá trắm đang quẫy, Teddy liền lao lên đè lên mình cá, dùng hai chân trước đập mạnh. Cứ thế Võ Tùng quất một gậy, Teddy đập một cái, chẳng bao lâu con cá trắm chết ngắc. Võ Tùng bỏ cành cây xuống, ngồi xổm một bên nhìn Teddy xé thịt cá. Teddy xé được một miếng thịt, ném xuống dưới chân Võ Tùng. Võ Tùng cầm lên nếm thử một miếng, lập tức nhe răng, lắc mạnh đầu rồi ném miếng thịt trả lại, rõ ràng không hề thích mùi vị này. Ngược lại, Teddy ăn rất vui vẻ, chẳng hề để ý Võ Tùng không thích, vẫn thỉnh thoảng xé một dải thịt cá, lắc đầu ném sang chỗ Võ Tùng. Nhìn Teddy ngóc đầu lên, khép hờ mắt, nhai ngấu nghiến thịt cá, cái vẻ đó chẳng khác gì thanh niên hư hỏng trong ti vi đang hút cần sa.
Còn về chục con bò kia, chúng rải rác gặm cỏ, chẳng thèm để tâm đến việc trong không gian có thêm một con gấu.
Cư An nghỉ một lát, lại cầm vợt lên làm việc. Quả nhiên “có công mài sắt có ngày nên kim”, cuối cùng cũng vớ được một con cá chép nặng chừng ba bốn cân. Anh bỏ cá vào thùng nhựa, đi tới bên Teddy, thấy con cá đã bị Teddy ăn chỉ còn cái đầu vứt dưới đất, giờ đang ăn mấy dải thịt cá vừa nãy ném cho Võ Tùng. Teddy ngồi dưới đất, nhai ngon lành. Võ Tùng thì ngồi xổm sau lưng Teddy, giúp nó chải lông gấu. Hai cái móng gấu nhỏ nhô ra trước ngực, thỉnh thoảng lại vẫy vẫy. Nếu không nhìn thấy máu cá đỏ tươi ở mép miệng thì trông nó đáng yêu vô cùng.
Cư An xách thùng nhựa, vác vợt, đi thẳng về phía sân rào. Teddy thấy thế, lập tức lắc mông chạy bốn chân ngắn cũn, chập chững theo sau. Võ Tùng chạy không nhanh bằng Teddy, tụt lại phía sau.
Cư An vừa đặt vợt và thùng cá xuống, thấy Teddy định lấy móng vuốt dính vảy cá ôm lấy chân mình, liền nhanh tay ôm ngang người nó từ phía sau, đi ra bờ ao bên ngoài hàng rào. Đến nơi, anh thả Teddy xuống nước, dùng tay vốc nước rửa sạch máu cá và vảy trên miệng Teddy, tiện thể nhúng mấy cái móng nhỏ của nó xuống ao, kỳ hết vảy cá bám trên đó.
Vừa buông tay, Teddy đã bơi trong ao, bơi được một đoạn, lại lặn một hơi xuống nước, rồi đột nhiên nhô lên. Cư An nhìn kỹ, hóa ra nó đang đuổi theo một con cá to. Trời ạ, bụng đã căng tròn rồi còn muốn bắt cá, đúng là đồ háu ăn. Cư An xoay người đi chưa được bao xa, Teddy đã chạy lên bờ, vẩy nước rồi theo sau.
Đưa Võ Tùng và Teddy ra khỏi không gian, Cư An ra khỏi cửa, giao Teddy và Võ Tùng cho Toán Đầu và Hổ Đầu trông coi. Lúc này Teddy mới không đuổi theo nữa, ngồi giữa Hổ Đầu và Toán Đầu, giúp chúng chải lông chó.
Cư An cưỡi Đậu Thảo, dẫn Tuyết Hoa, đi dạo về phía ao cái của trang trại. Đến nơi, theo thường lệ an ủi hai chú chó tội nghiệp Tây Tư và Bì Đản. Anh đảo mắt nhìn quanh, thấy ngỗng và vịt đang thư thả lững thững trên ao, trong đó có hai ba con dẫn theo một đám lông tơ nhỏ xíu. Trời, ngỗng và vịt sinh thêm con rồi! Đáng mừng đáng mừng! Đã nghĩ đến chuyện có việc để ăn mừng, anh cân nhắc: có nên bắt một con vịt hoặc ngỗng về làm thịt không? Ngỗng to quá, mà người nước ngoài cũng không thích ăn ngỗng kho tàu. Hai người ăn một con vịt hình như hơi nhiều, nghĩ lại trong nhà còn mấy cái bụng đói, thôi bắt một con vịt vậy. Nghĩ vậy, anh bước về phía chuồng gia cầm, xem có con vịt xui xẻo nào còn nằm ổ không. Lại gần, quả nhiên có hai con xui xẻo nằm trong ổ. Một con đang ấp trứng, con kia thuần túy là loại đáng đánh đòn, lúc la lúc lắc trong ổ. Được, chính mày! Cư An từ từ tiếp cận, bất ngờ vung tay ra. Ai ngờ cái thằng lưu manh này phản ứng nhanh hơn Cư An nhiều, lách ngay rồi vừa chạy vừa kêu cạc cạc, dường như đang chế giễu Cư An. “Bì Đản!” Cư An quát một tiếng, Bì Đản lập tức lao lên, nhảy chồm một cái đè con vịt xuống. Cư An đắc ý bước tới, tóm lấy cổ vịt, giơ ngón tay búng một cái vào đầu vịt, nói: “Trông cái bản mặt mày kìa, gan lớn hơn trời rồi hả? Dám đối đầu với chính quyền à?”. Anh xách con vịt, buộc nó vào dây da trên lưng ngựa Tuyết Hoa. Rồi xoay người lấy thùng nhựa từ trong không gian ra, cũng treo lên người Tuyết Hoa. Miệng khen Tây Tư và Bì Đản vài câu, rồi phóng thẳng đi.
Về đến nhà, xử lý một hồi lâu mới xong bữa tối. Gọi Vương Phàm xuống ăn, Vương Phàm khen ngợi hết lời: khoai tây hầm thịt vịt, tôm nước ngọt luộc muối, cá chép kho – toàn đồ mặn. Hai người ăn uống no say. Phần thừa thì để lại cho Hổ Đầu và Toán Đầu, đến cả Teddy cũng chén được nửa khúc đuôi cá và nửa bát tôm.
Buổi tối, lão Thomas cùng vài người bạn ngồi dưới giàn che một lúc, vừa uống bia vừa nói chuyện tình hình trang trại. Nói chung không có vấn đề gì lớn, Cư An cũng yên tâm.
Bữa tối ăn quá no, làm Cư An đến tận hơn mười một giờ đêm mới thấy đỡ. Đúng là hai người ăn thì phải nấu nhiều. Anh mang Teddy và Võ Tùng vào không gian chơi, rồi nằm trên giường dùng máy tính một lát. Không biết thế nào lại lạc vào một diễn đàn, trong đó toàn người sưu tầm đồ cổ trao đổi. Thời đó trong nước đang sốt sưu tầm, Cư An từng xem vài chương trình về sưu tầm, rất thích thầy Mã Vị Đô. Nhưng vì túi tiền eo hẹp, chỉ biết nhìn mà thèm, cũng từng mơ ước mua một món đồ, vài trăm tệ xoay tay bán được mười vạn mấy chục vạn, cả đời này không lo.
Nhìn mọi người mỗi người đăng một thứ mình sưu tầm: ngọc bích, tranh chữ, đồ sứ v.v… bên dưới lời bình kẻ khen, người chê sôi nổi.
Cư An nghĩ đến mấy thứ bùa chú trên viên châu của mình, cùng ống tre giản dị, cũng nổi hứng muốn khoe khoang. Anh trở mình lấy máy ảnh, tiến vào không gian, đi thẳng vào căn nhà nhỏ. Vừa vặn thấy một ống tre đã được mở ra từ trước, lộ ra ba mảnh tre có chạm chữ. Cư An chụp một tấm, bước ra sân, nhân lúc ánh sáng đẹp kiểm tra ảnh trong máy, thấy chụp tốt, chữ cũng rõ ràng. Vừa ngẩng mặt lên, thấy Teddy và Võ Tùng đang ngồi xổm bên cạnh tổ ong, Võ Tùng cầm một cành cây nhỏ chọc vào trong, Teddy sốt ruột đi vòng quanh. Võ Tùng chọc cành cây vào một lúc rồi rút ra, đưa đến mồm Teddy, Teddy liền sung sướng liếm. May mà lũ ong trong không gian khá hiền, không chích hai đứa tinh nghịch này.
Cư An vỗ trán: trời ạ, sao mình quên mất gấu thích mật ong nhất chứ. Nếu không phải Teddy nhỏ quá, không đập vỡ tổ ong, chắc cả thùng ong này cũng tiêu.
Anh lập tức bước tới, xua hai đứa ra khỏi tổ ong. Xoay người lại thấy hai đứa còn ngồi không xa, mắt vẫn chằm chằm vào tổ ong. Cư An lập tức đau đầu. Suy nghĩ một lát, anh lấy dụng cụ ra, dùng số gỗ còn dư lần trước làm một cái giá cao hơn người, kéo ra ngoài sân rào, đặt tổ ong lên trên đó, đủ cao để Teddy không với tới. Quở trách Võ Tùng vài câu, Võ Tùng hiểu ngay đồ này không được động, lập tức vứt cành cây trong tay. Còn Teddy tham ăn thì ôm chặt chân Cư An, gầm gừ với tổ ong trên giá. Nhìn đứa nhỏ gầy nhẳng tội nghiệp, Cư An đành vào nhà trong không gian lấy một cái bát nhỏ, cái xẻng nhỏ, lấy cho Teddy chút mật ong, rồi lại để tổ ong lên giá. Thế mới yên chuyện.
Ra khỏi không gian, Cư An đăng tấm ảnh lên trang web, tiêu đề “Ống tre mới tậu từ tiệm đồ cổ Tây, mọi người giúp xem”. Vừa đăng lên chưa bao lâu, đã có người trả lời: “Chủ thớt là heo, giả quá, nhìn dây da trên ống tre còn mới toanh, làm sao có thể là đồ cổ”.
Ngay sau đó có người tiếp: “Xúm lại xem chủ thớt, thứ này không nói mới được, thẳng thừng nói là giả mới đúng. Tầng dưới giữ đội hình. Có ai biết chữ này không? Để cư dân mạng bổ túc kiến thức cho chủ thớt. Bây giờ hàng giả còn làm không chuyên nghiệp nữa. Lại còn nói từ nước ngoài về, sao không nói từ bệnh viện tâm thần ra?”
Cư An chờ một lúc, biết chẳng ai nhận ra chữ đó, lười xem tiếp, tắt máy tính đi ngủ.
Sáng hôm sau, Cư An chờ đồng hồ báo thức reo một lúc vẫn không thấy Võ Tùng đến tắt, đành tự mình tắt. Ngồi dậy mới nhớ, hóa ra hôm qua hai đứa ở trong không gian. Thế là mặc nguyên đồ ngủ, chui vào không gian. Ra khỏi sân rào, thấy Võ Tùng và Teddy đang nằm dưới gốc cây táo ngủ. Võ Tùng ngủ còn lịch sự, nằm nghiêng, Teddy thì ngủ mất phẩm chất, nằm ngửa tứ chi dang rộng. Cư An bước tới gần, còn nghe thấy tiếng ngáy nhỏ của nó. Hai đứa sống sung sướng thật, ngủ thẳng trên đống thức ăn. Xung quanh chúng là táo rơi đầy đất, móng trước của Teddy còn ôm một trái đỏ to.
Bước tới trước, Cư An búng tay bên tai Võ Tùng, Võ Tùng mở mắt. Lại xoa bụng Teddy, Teddy chỉ đổi tư thế nằm sấp lên táo rồi ngủ tiếp. Cư An đành lắc mạnh đầu Teddy mới đánh thức nó dậy. Tỉnh dậy thấy Cư An, Teddy liền ngồi lên, ôm tay Cư An đang xoa bụng nó, dùng lưỡi nhỏ ẩm ướt nhẹ nhàng liếm bàn tay Cư An.
Chơi với hai đứa một lát, để chúng ở trong không gian ăn trái cây, Cư An ra ngoài bắt đầu rửa mặt, đánh răng, thay quần áo. Thay đồ xong, đưa hai đứa ra khỏi không gian, thuận tiện mỗi đứa cho hai quả táo, rồi xuống tiếp tục hầu hạ hai vị đại gia Đậu Thảo và Tuyết Hoa.