Sau khi tham dự hôn lễ của bạn học xong, Ju An bắt đầu cân nhắc việc đưa Molly trở về Mỹ, nhân tiện bản thân cũng tranh thủ về nhà một chuyến. Xét theo tình hình hiện tại, quả thực không thể dẫn cô nàng ngoại quốc này về quê nhà được. Ngay cả khi chỉ mới đưa đến chỗ bạn học, một đám người vốn đều là trí thức đã tốt nghiệp đại học, cũng từng gặp không ít người nước ngoài, vậy mà cứ hở ra là lại chạy tới bắt chuyện với Molly. Mỗi lần muốn tìm Molly, Ju An chỉ cần nhìn xem chỗ nào đông người nhất là biết ngay, cô nàng đang bị một đám vây quanh tán gẫu. Nếu như mang về cái huyện nhỏ quê nhà, theo tâm lý thích xem náo nhiệt của người dân mình, chẳng phải sẽ gây ra ùn tắc giao thông sao? Thực ra, thích xem náo nhiệt đâu phải chỉ người Trung Quốc chúng ta, Ju An ở nước ngoài bấy lâu nay cũng chẳng ít lần thấy người nước ngoài vây xem. Hơn nữa nói thật lòng, nếu bạn từng sống ở nước ngoài, bạn sẽ phát hiện ra rằng có những người nước ngoài cũng khạc nhổ bừa bãi, kẹo cao su ăn xong dán khắp nơi, tố chất cũng chẳng cao hơn người trong nước là bao. Tất nhiên điều này còn tùy nơi, ví dụ như nơi nào chất lượng cuộc sống càng cao thì môi trường càng tốt. Nếu bạn đến khu của người da trắng và người da đen, còn bẩn thỉu lộn xộn hơn trong nước nhiều. Sống lâu rồi bạn sẽ biết, những kẻ cứ rêu rao người trong nước tố chất không cao, người nước ngoài tốt thế này, hay thế kia, đều là những kẻ cưỡi ngựa xem hoa, toàn nói nhảm. Có ai biết rằng rất nhiều sân bowling ở Mỹ, cứ cách một khoảng thời gian là phải cạo lớp kẹo cao su dán ở mặt dưới bàn không? Chẳng lẽ đều là người Trung Quốc đến dán vào?
Nếu đưa Molly về quê, không chỉ người ngoài, mà mẹ và chị gái mình cũng sẽ suy diễn lung tung. Nếu lên phố, Ju An chỉ biết cầu nguyện lúc đó trên đường tốt nhất là không một bóng người. Không phải là không có bài học nhãn tiền, hồi Ju An học cấp ba, trong huyện có mấy người da đen tới, thế là cả con phố thương mại đông đúc nhất huyện bị chặn đứng. Tất nhiên, lúc đó Ju An cũng thuộc thành phần quần chúng đứng trên xe đạp vây xem ở vòng ngoài.
Đang cùng Molly ăn trưa tại một quán ven đường ở Shanghai, thành phố thương mại lớn nhất Trung Quốc, nhìn Molly bưng bát cơm, đang hào hứng đối phó với món cà chua xào trứng trước mặt, trong đầu Ju An hoàn toàn chỉ nghĩ cách làm sao để "đuổi" cô nàng ngoại quốc này đi. Đúng lúc đó có một cuộc gọi tới, Ju An nghe máy, hóa ra là một vị quản lý của ngân hàng Wells Fargo. Là một khách hàng tuy không lớn nhưng cũng không nhỏ của Wells Fargo, hầu như tháng nào Ju An cũng nhận được điện thoại từ các quản lý của ngân hàng này, nào là nơi này có buổi tiệc gì, xe mới ra mắt ra sao, đủ loại chuyện trên đời, sau đó tiện thể hỏi thăm bạn một câu. Nhìn cách ngân hàng này làm ăn đi, bạn sẽ cảm thấy lần sau nếu có tiền mà không gửi vào ngân hàng này thì chính bản thân mình cũng phải thấy cắn rứt lương tâm.
Ju An nghe một hồi mới biết hóa ra ở Los Angeles có một buổi tiệc, chính là buổi triển lãm rượu vang mới, sản phẩm của một nhà máy rượu tên là Beringer. Chắc là cũng có qua lại gì đó với ngân hàng Wells Fargo nên mới mời Ju An đến tham dự.
Ju An lầm bầm mấy tiếng "Nhà máy rượu Beringer", Molly ngồi bên cạnh nghe thấy liền tò mò hỏi Ju An: "Nhà máy rượu Beringer? Có phải anh đang nói đến cái này không?".
Ju An che điện thoại lại, kỳ lạ hỏi Molly: "Em biết nhà cung cấp rượu này à? Nổi tiếng lắm sao, có người mời anh đến tham dự buổi lễ ra mắt sản phẩm mới của họ".
Molly nghe vậy, hai mắt sáng rực lên vì phấn khích, nói với Ju An: "Có thể dẫn em theo không? Nhà máy rượu này là một trong những nhà cung cấp rượu vang nổi tiếng nhất California đấy. Buổi tiệc của họ tổ chức ở Los Angeles, rất nhiều người nổi tiếng ở Hollywood đều được mời. Anh đưa em đi đi, em chưa từng được tham dự buổi tiệc này bao giờ. Nếu em có thể tham gia, bạn bè của em ở Los Angeles chắc chắn sẽ ghen tị chết mất".
Nhìn vẻ mặt khao khát của Molly, Ju An đành phải đồng ý với đầu dây bên kia, nói rằng đến lúc đó sẽ có mặt đúng giờ.
Molly nghe xong, ôm lấy Ju An hôn mạnh lên má anh một cái, rồi hai tay ôm ngực nói: "Cảm ơn anh, Ju An, em thực sự phấn khích quá". Làm Ju An ngẩn người, cô nàng này chỉ tham dự một buổi tiệc thôi mà, không cần phải kích động đến thế chứ.
Sau đó ở lại Shanghai thêm hai ngày, để Molly thỏa sức chiêm ngưỡng phong thái của trung tâm tài chính Trung Quốc này. Molly cứ khen mãi rằng bao nhiêu tòa nhà cao tầng thế này chẳng khác nào New York, nghe những lời khen ngợi ấy, trong lòng Ju An cũng thấy hơi đắc ý.
Theo tiếng gầm rú của động cơ, Ju An và Molly rời khỏi Trung Quốc, lên máy bay tới Los Angeles. Trước khi đi, Ju An gọi điện về nhà, bảo họ lần này không về quê nữa, có việc nên bay thẳng về Mỹ, đợi đến Tết nghỉ lễ mọi người cùng nhau tới trang trại đón năm mới.
Đến Los Angeles, Molly giúp Ju An tìm một khách sạn để nghỉ ngơi. Vì lịch sự, Ju An lại đưa Molly về căn hộ cô thuê. Đến dưới tòa nhà của Molly, ấn tượng đầu tiên của Ju An là: "Oa, tòa nhà này cũ quá". Cả tòa nhà lộ ra những mảng tường gạch đỏ, bên ngoài cửa sổ còn nối những chiếc thang thoát hiểm gấp khúc. Loại thứ này ở nhà trong nước không có, nhưng người hay xem phim truyền hình Mỹ thì chắc chắn đã từng thấy, thứ được hàn bằng khung thép để phòng khi nhà cháy, cư dân có thể thoát thân qua chiếc thang này.
Molly vừa xuống xe liền mời Ju An lên nhà làm khách, nói là muốn mời anh ăn bữa tối, tiện thể cảm ơn Ju An đã dẫn cô đi dự tiệc.
Sau khi vào nhà Molly, Ju An vừa mới ở căn nhà lớn hai ngày nên cảm thấy không gian ở đây hơi nhỏ. Phòng khách chỉ lớn hơn căn phòng anh thuê trong nước một chút, không gian trông hơi chật chội. Trong phòng khách đặt đơn giản một chiếc ghế sofa, phía trước sofa vẫn là chiếc tivi đời cũ với cái "mông" to đùng. Cách sofa không xa là một căn bếp nhỏ, còn có một tủ rượu nhỏ. Trên chiếc sofa màu xanh thẫm còn chất đống quần áo, trên bàn trà cũng vứt lộn xộn mấy túi đồ ăn vặt, khác xa với căn phòng của con gái trong tưởng tượng của Ju An. Theo cách nói trong nước thì căn nhà này là hai phòng ngủ một phòng khách, Molly thuê chung với một cô gái khác, dùng chung nhà vệ sinh và nhà bếp. Lúc Molly về nhà thì cô gái kia vẫn chưa về, nên Ju An cũng không gặp được cô diễn viên xinh đẹp người Pháp mà Molly từng nhắc tới.
Molly dọn dẹp đống quần áo trên sofa rồi mời Ju An ngồi xuống, pha cho anh một tách cà phê, bật tivi, đưa điều khiển cho Ju An để anh cứ tự nhiên xem, bữa tối sẽ xong ngay thôi, rồi cô lấy nguyên liệu từ trong tủ lạnh ra làm bữa tối.
Ju An bấm mấy cái, không ngờ phát hiện ra Los Angeles còn có kênh tiếng Trung, liền dừng lại ở kênh đó xem tin tức. Chẳng bao lâu sau đã ngửi thấy mùi bít tết chiên thơm phức.
Ăn tối xong, Molly dọn dẹp bàn, rót hai ly rượu vang, đưa cho Ju An một ly, rồi hai người ngồi trên sofa trò chuyện về trang trại của Ju An. Ju An bắt đầu kể về trang trại của mình, giọng điệu có chút thao thao bất tuyệt, nhắc đến Đậu Thảo, Vũ Tùng cùng con khỉ "Bụng Bự" Teddy, vẻ yêu thương lộ rõ trên gương mặt.
Molly cầm ly rượu lặng lẽ lắng nghe bên cạnh, thỉnh thoảng nghe thấy chuyện thú vị lại phát ra những tràng cười vui vẻ. Hai người cứ thế trò chuyện vui vẻ, đợi đến khi Ju An kể về lúc gặp Teddy, cái dáng vẻ buồn cười khi nó ngồi xổm trên cây, vừa quay đầu lại liền thấy đôi mắt xanh thẫm của Molly tràn đầy ý cười. Ju An chưa bao giờ nhìn kỹ một đôi mắt xanh thẫm như vậy, làm nền cho mái tóc vàng óng, đẹp đến mức không sao tả xiết. Ju An dừng lại, chăm chú nhìn Molly, cả hai không ai nói gì, cứ lặng lẽ nhìn nhau như thế. Hai cái đầu chậm rãi lại gần nhau, Ju An ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, còn cảm nhận được hơi nóng từ hơi thở của Molly. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Molly, rồi hôn lên đôi môi nóng bỏng của cô. Ý nghĩ cuối cùng trong đầu Ju An chính là: "Mẹ kiếp, bảo sao môi của Angelina Jolie lại gợi cảm, hóa ra môi dày đúng là tốt thật. Còn tốt ở đâu á, không nói cho bạn biết đâu, hì hì".
Hai người ôm hôn nhau trên sofa hai phút rồi tách ra, sau đó Molly nói với Ju An một câu: "Bế em về phòng đi". Ju An liền vòng tay bế thốc Molly lên, đi về phía phòng ngủ. Bàn tay đặt dưới khoeo chân Molly vặn nắm cửa, mở cửa ra, rồi dùng chân đá khép cửa lại, đặt Molly lên giường, sau đó lại hôn lên đôi môi dày ấy. Molly dùng đôi chân mang chiếc quần jean bó sát quấn chặt lấy thắt lưng Ju An, một tay để dưới cổ anh, tay kia dọc theo đùi Molly lần lên cặp mông săn chắc tròn trịa, ra sức vuốt ve. Sau một hồi âu yếm, anh bắt đầu cởi thắt lưng của Molly. Molly ở dưới cũng không chịu thua kém, vừa đưa lưỡi vào miệng Ju An khuấy đảo, thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng cắn môi anh, vừa dùng tay cởi áo sơ mi của Ju An, lột bỏ quần áo của anh. Sau đó cả hai dường như đều cảm thấy như vậy là quá chậm, liền tách môi ra, nhanh chóng cởi bỏ quần áo của chính mình, vứt sang một bên. Khi cả hai đã trần trụi đối diện nhau, Molly giúp anh đeo "đồ bảo hộ" rồi lại quấn lấy nhau. Sau đó, trong phòng ngủ chỉ còn nghe thấy những tiếng rên rỉ khe khẽ, kèm theo tiếng giường kêu cọt kẹt, cùng tiếng đầu giường đập vào tường phát ra những âm thanh "bộp bộp" trầm đục.
Sau khi Molly rên rỉ một hồi, Ju An từ trên người Molly lăn xuống, ôm cô vào lòng, lấy một chiếc gối kê sau đầu, thở hổn hển. Nhìn Molly với cổ và ngực đều đỏ ửng, trong lòng anh thấy vô cùng thỏa mãn. Molly thì vừa thở dốc vừa dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực Ju An, nói: "Ngực anh không có lông ngực, thật tốt, da dẻ mịn màng chẳng thấy sợi lông nào cả".
Nghe vậy, Ju An ngẩn người, đúng là vậy thật. Đàn ông nước ngoài thường ngực đầy lông lá, thực ra ngay cả phụ nữ nước ngoài cũng thường xuyên cạo lông chân, lông nách. Tất nhiên cả chỗ kia cũng phải xử lý. Cho nên đọc sách của người nước ngoài đều miêu tả da dẻ phụ nữ như lụa, cảm giác như nhung, chính là vì người nước ngoài bất kể nam nữ đều nhiều lông hơn người Trung Quốc.
Nghe lời Molly, Ju An cười, bóp lấy bầu ngực trắng nõn săn chắc một cái, rồi mặc quần đùi vào, cười nói với Molly: "Anh đi uống chút nước đã, uống xong quay lại thu dọn em".